Vũ Quần Phương được nhiều người biết đến là một nhà thơ đa tài cùng khả năng sáng tác thơ thiên phú. Ông được xem là một ngôi sao sáng trên bầu trời thơ ca bởi ông đóng góp một số lượng thơ lớn cho văn học việt nam. Những bài thơ của ông đều mang trong mình những nét riêng độc đáo khiến người đọc bị cuốn hút

Việc gắn đời mình vào những câu chữ trong thơ đã tạo cho ông sự tinh tế, nhạy cảm với những thay đổi của cuộc sống. Thơ ông thường thâm thúy về cuộc đời con người nên rất gần gũi với quý độc giả

Sưu tầm thơ đã là một thú vui tao nhã đối với những người đam mê thơ. Những bài thơ của Vũ Quần Phương sẽ là một dấu chấm phá làm nổi bật bộ sưu tập thơ của bạn đấy!

Hãy đón xem và cảm nhận những bài thơ đặc sắc của ông được uct.edu.vn cập nhật trong bài viết này!

I. Đôi Nét Về Nhà Thơ Vũ Quần Phương

– Vũ Quần Phương (1940-), tên thật là Vũ Ngọc Chúc, bút danh khác còn có Ngọc Vũ, Phương Viết, quê Nam Định.

– Là bác sĩ y khoa đồng thời là nhà thơ, nhà phê bình văn học, Trưởng ban biên tập văn học (NXB Văn học), Chủ tịch Hội văn nghệ Hà Nội, Tổng biên tập báo Người Hà Nội, Chủ tịch Hội đồng thơ Hội Nhà Văn Việt Nam, Phó Tổng biên tập tạp chí Văn chương Việt Nam bằng tiếng Pháp.

– Ngoài làm thơ và viết phê bình văn học, còn dịch thơ đăng trên các sách, báo và tạp chí văn học.

+ Tác phẩm:
– Cỏ mùa xuân (1966)
– Hoa trong cây (1977)
– Những điều cùng đến (1983)
– Vầng trăng trong xe bò (1988)
– Vết thời gian (1996)
– Quên chữ… quên câu (2000)
– Giấy mênh mông trắng (2003)
– Chỗ ấy sóng… (2008)

II. Những Bài Thơ Đặc Sắc 

Vũ Quần Phương là một nhà thơ lớn của nước ta. Thật không ngạc nhiên khi nói ông sở hữu cho mình những bài thơ rực rỡ trong văn học Việt Nam. Nhiều bài thơ của ông đã gắn liền với thế hệ bạn đọc. Những bài thơ giàu triết lý luôn là điểm đến của những bạn đọc yêu thơ

Ngay bây giờ chúng ta hãy cùng nhau cảm nhận ngòi bút tài hoa của Vũ Quần Phương nhé !

Soi gương

Người trong gương già hơn con người anh tưởng
Ừ đã lâu rồi không soi gương
Chiến tranh đã qua rồi còn báo động
Đời vội hơn khi ở chiến trường.

Năm tháng chẳng trôi đi, năm tháng đọng ở đuôi con mắt
Ở nét cười, mái tóc
Ở câu đùa nửa chừng im bặt

Hành trang anh không ở trên vai
Hành trang chất thành ký ức
Soi gương không nhận được ra mình

Có niềm vui nghĩ mà tội nghiệp
Nỗi buồn nhìn lại nhẹ như không
Anh lớn lên hay anh cằn lại
Gió thì thào trên lá thông…

Nghe đàn bầu

Nghe đàn bầu là nghe tiếng ngân
Lúc tay buông cần thì hồn réo rắt
Tiếng của dây là tiếng bật bông
Tiếng của bầu trong veo trong vắt

Không có dây thì không có tiếng bầu
Đôi tay bật lên cây đàn vật chất
Hồn thanh âm nhập cõi nhiệm mầu
Ta trong cõi, gặp đàn, trào nuớc mắt

Gặp thơ rồi thì quên chữ, quên câu.

Học cây

Trái chắt chút cháu con chín đỏ vùng Lục Ngạn
Gốc vải tổ vẫn xanh trên đất cũ Thanh Hà
Sao không biết học cây để bền cùng năm tháng
Mặc mưa nắng vui buồn, đến cữ lại ra hoa

Mùa xuân đi rất khẽ

Trái tim vốn điên rồ
Mùa xuân thì độ lượng
Cỏ may trên đường quê
Bờ đê xao xuyến gió

Cỏ may đi về đâu
Đường trần xa thẳm thế
Đời người đâu có lâu
Sông nào không đến bể

Hãy lắng nghe mùa xuân
Đất ẩm dưới bàn chân
Cây loang màu khói nhạt
Chiếc tã trước sân nhà
Nấm mộ cánh đồng xa

Mùa xuân đi rất khẽ
Mưa bụi thì rơi êm
Mái tóc cứ lặng yên
Bạc dần từng sợi một

Chỉ nước ngoài con thác
Trắng oà rồi lại xanh
Bền vững và momg manh
Mùa xuân trong ngực đập.

Áo đỏ

Áo đỏ em đi giữa phố đông
Cây xanh như cũng ánh theo hồng.
Em đi lửa cháy trong bao mắt
Anh đứng thành tro em biết không?

Chiều Nha Trang

Tàu trắng đi ngang qua biển xanh
Em một lần ngang qua đời anh
Tàu qua mặt biển không in vết
Sao giữa lòng anh vẫn sóng duềnh!…

Cỏ

Cỏ dại như tình anh
Dài theo đường em bước

Em không đi lối này
Cỏ vẫn xanh như trước

Cỏ dại quen nắng mưa
Làm sao mà giết được

Đợi

Anh đứng trên cầu đợi em
Dưới chân cầu nước chảy ngày đêm
Ngày xưa đã chảy, sau còn chảy
Nước chảy bên lòng, anh đợi em

Anh đứng trên cầu nắng hạ
Nắng soi bên ấy lại bên này
Đợi em. Em đến? Em không đến?
Nắng tắt, còn anh đứng mãi đây!

Anh đứng trên cầu đợi em
Đứng một ngày đất lạ thành quen
Đứng một đời đất quen thành lạ
Nước chảy… kìa em, anh đợi em.

Một phía trời

Em hãy chờ anh nói hết câu
Trời xanh còn có ở trên đầu
Con đường trước mặt còn xa mãi
Quay phía nào ta không thấy nhau

Em hãy chờ anh nhìn lại đã
Hỡi đôi mày nắng, tóc mưa ơi
Gương trăng vầng trán đêm trăng ấy

Ánh mắt xa như một phía trời…

Thôi bây giờ

Thôi bây giờ sông lại chỉ là sông
Núi là đá, cây là cây lấy gỗ
Quay điện thoại chẳng run từng con số
Thôi bây giờ Phú Thọ cũng như Vinh

Nhưng làm sao anh trở lại là anh
Như cái thuở chưa biết thương biết nhớ
Sách đã khép, những cuộc đời trong đó
Khóc hay cười cũng chẳng vượt qua trang

Vẽ

Nắng trên lá cọ
Trời cong sau đồi
Chiếc xe ngựa nhỏ
Một dòng mương trôi

Chiếc xe đi rồi
Mây bay, trời khác
Bút anh vẽ nước
Nước trôi như đời

Trời khác màu trời
Cây khác màu cây
Nhưng đây phút giây
Nắng đầy lên chiều
Một điều không khác
Là lòng anh yêu

Vầng trăng trong chiếc xe bò

Chú bé ngủ trong xe bò, mặt trăng nằm trong mây trắng xốp
Mặt trăng đi trên trời, chiếc xe đi dưới đất
Trăng vuốt ve trên da trên tóc
Chú cưỡi mơ, mơ tay mẹ vuốt thầm
Chú đang tuổi của trăng
Gương mặt sáng như trăng – Giấc ngủ
Cũng thanh trong như trăng giữa đêm rằm

Trăng dịu quá, làn bụi than bụi cát
cũng ánh lên. Mồ hôi áo ướt đầm
cũng thắm lại. Vết nhọ in trên má
như cũng mơ theo giấc ngủ thiên thần

Trăng im lặng soi chiếc xe lọc cọc
Và con bò ngẫm nghĩ cúi đầu đi

Cầu và sông

Cầu ở lại còn sông trôi đi
vẫn gần nhau mà luôn chia ly
dẫu có vậy nhưng còn được vậy
tôi là cầu, nhưng em là chi!

Nỗi người

Hà ơi
Nước đục, bụi trong
Mây chìm đá nổi long đong phận người
Tinh anh sương khói về trời
Thân về cát bụi, nỗi người về đâu
Câu thơ dành dụm bấy lâu
Cánh buồm… biển thẳm nông sâu thế nào
Kiếp sinh như ngọn sóng trào
Dào lên một đợt lặn vào thiên thu
Hết phiên, về cõi sa mù
Thơ làm ngọn lửa đền bù trên tay

Trăm năm, người ấy, phút này
Nỗi đêm thao thức, nỗi ngày lo toan
Mặt người đẫm nắng nhân gian
Làn da cháy nỗi cơ hàn biển dâu
Bây giờ đấy, bây giờ đâu
Vẫn vầng trán ấy cày sâu nỗi người.

Lỡ

Bố hứa bắt cho con con Ve
Ve chưa kịp bắt đã qua hè
Mùa sau, con lớn, chơi trò khác
Bố một mình, bên cây, lắng nghe

Trên đây, chúng tôi đã cập nhật cho bạn những bài thơ đặc sắc đi cùng năm tháng của nhà thơ Vũ Quần Phương. Những bài thơ này đã nhận được rất nhiều đánh giá cao từ bạn đọc cũng như nhiều diễn đàn văn học. Hy vọng các bạn sẽ yêu thích những bài thơ này của ông. Hãy theo dõi uct.edu.vn để cập nhật những bài viết hấp dẫn hơn nhé ! Thân Ái !