Thơ về đời trai sẽ cung cấp cho bạn một cái nhìn toàn diện nhất về các khía cạnh trong đời sống của một đấng nam nhi. Đó là khi con người ta vất vả lo toan cho cuộc sống này. Hay những bộn bề đằng sau vỏ bọc mạnh mẽ. Bởi ai trong số chúng ta cũng sẽ đều có những phút giây cô đơn và chạnh lòng. Cùng đọc và cảm nhận bạn nhé!

Thơ về đời trai nghèo, phong trần hay nhất

Thơ về đời trai nghèo có lẽ là chùm thơ làm con người ta thấy xót xa nhất. Bởi cuộc sống này quá vất vả và quyền lực của đồng tiền đang chi phối một cách mạnh mẽ. Đời trai nghèo sẽ mất mát nhiều thứ, đó có thể là không chăm lo được cho gia đình và những người mà mình yêu thương hay đơn giản phải vất vả hơn trong cuộc sống này.

Đời trai nghèo – Hoàng Quỳnh

Một thân rong ruổi đôi năm có tháng
Trong lòng vẫn nặng một nỗi niềm
Mong cha sức khoẻ đội sóng dữ
Mong mẹ an vui chốn quê nhà
Còn ta cứ mặc mà bước tiếp
Trí nuôi dẫu khó vẫn muốn thành.

 

Đời trai – Trần Thế

Biết ra đi là gió bụi phong trần
Chánh sao khỏi dòng đời sô đẩy
Đời không cát bụi đời không phải
Chí chẳng giang hồ chí chẳng trai
Tôi muốn luyện tôi trong cát bụi
Luyện tôi trong cát bụi cuôc đời

Cảm xúc – Bạch Trường Phong

“Đời trai phiêu bạt chốn trần gian.
Còn thấy trong ta lắm phũ phàng
Còn chút công danh lòng vương nợ
Còn chút ân tình với hồng nhan.
Vẫn khắc trong tim nghìn cân nặng
Công đức vạn niên đấng sinh thành
Ngày mai lối đời muôn ngã rẽ
Sống, thác về đâu kiếp đã mang.”

Đời lãng tử

Hiệp khách giang hồ muôn vạn hướng
Nào đâu dám mộng hoài mơ tưởng
Đôi lần gặp gỡ để sầu vương
Một phút quen nhau hồn lỡ vướng
Xót dạ duyên tình khắp nẻo đường
Đau lòng ái ngọt chưa từng hưởng.
Đời trai lãng tử lắm phong sương
Cuộc sống trầm luân còn vất vưởng.

 

Ngậm ngùi – Hoàng Hiện

Lênh đênh xuôi ngược chí đời trai
Sương gió phong ba suốt chặng dài
Chân buồn nghiêng bóng vầng trăng khuyết
Đường xưa lối cũ thiếu hương lài

Ngậm ngùi nhẹ bước chiều xuân ấy
Biển vắng đìu hiu nhớ trang đài
Hẹn ngày tái ngộ duyên nồng thắm
Nụ hoa chớm nở tóc mai cài

Lòng vui hoan hỉ bao điều ước
Mặc cho gian khó vẫn miệt mài
Mồ hôi vã đổ sờn vai áo
Khắc khoải mong chờ ở tương lai

Khát vọng giản đơn tưởng chừng dễ
Cứ ngỡ nên đôi thật bi hài
Bao năm dưỡng mộng nay người bạc
Theo chồng quay gót phụ tình ai

Nó – Trình Bắp

Nó kệ trời nắng, mặc trời mưa.
Mặc đời coi nó, là kẻ thừa.
Mặc cho đói no, vài ba bữa.
Nhưng nào nó để, đời đẩy đưa.

Hỏi ai có được, bằng nó chưa.
Làm điều mình thích, mặc nắng mưa.
Gian truân đời trai là ngưỡng cửa,
Thoả lòng nó bước mặc qua chưa?

 

Tấm lòng người quân nhân

Đời trai chí lớn ngẩng cao đầu
Đứng giữa bao trùm cảnh bể dâu
Vững trí bền gan nào sợ hãi
Lòng trung hiếu nghĩa vẫn nguyên bầu

Trăm đời chiến sĩ máu pha sương
Cũng vẫn hiên ngang ở chiến trường
Tất dạ hùng anh hoài tiến bước
Non gìn nước giữ ngập tình thương

Ngàn năm chữ nghĩa rạng xinh ngời
Lính đảo neo mình chốn biển khơi
Ước nguyện quê hương tròn no ấm
Miên man hạnh phúc phủ mây trời

Êm đềm rộng mở tấm lòng chân
Khát vọng muôn nơi thoát khổ bần
Tổ Quốc trăm năm còn đẹp mãi
Yên bình thỏa nguyện ý quân nhân.

Bằng lăng tím – Nguyễn Thái

Hoa bằng lăng tím tương tư
Ép vào trang giấy viết thơ gởi nàng
Bằng lăng hoa nở rồi tàn
Xuân qua thu lại mong nàng hồi âm

Thời gian thấm thoát mười năm
Đời trai xuôi ngược thăng trầm bốn phương
Mười năm xa cách mái trường
Cây bằng lăng tím bên đường năm xưa

Có còn che nắng che mưa?
Cho Em dệt mộng buổi trưa nắng hè
Xanh xanh rợp bóng tàn che
Con bươm bướm đậu nàng ve kêu sầu

Người xưa giờ ở nơi đâu?
Hoa tim tím nở duyên đầu khó phai
Bằng lăng hoa nhớ thương ai?
Riêng tôi vẫn nhớ thương hoài người xưa

 

Thơ về đời trai xa xứ lắm lúc cô đơn, buồn bã

Những chàng trai xa xứ luôn mang trong mình một nỗi niềm rất riêng. Chính điều đó cũng đã làm cho các bài thơ về đời trai xa xứ cũng mang sự xót thương. Đó là cảm giác xa nhà, xa người thân của mình. Hay vào những ngày lễ ai cũng có đôi có cặp chỉ riêng mình cô đơn lẻ loi, ấy là lúc cái vỏ bọc mạnh mẽ ở bề ngoài không thể nào che dấu được những xót xa.

Nhớ quê – Phục Hưng

quên hết ngày tháng nhọc nhằn
quên đi uất hận biển đời nổi trôi
ngày dài gom góp sầu bi
đêm về ôm ấp tiếng cười không vui
đời trai phiêu bạt 4 phương

mượn đời làm quán trọ nghĩ ngơi qua đường
tương lai xa tít trân trời
nào ngờ ta lại bước qua mất rồi
sương đêm ướt lạnh đôi vai

nhớ quê nhớ mẹ nhớ anh em mình
nhớ cha sớm tối nhọc nhằn
nhớ bà chị gái thân gầy khô
nhớ nhiều lắm nhưng vô tình cảm súc

để vươn lên đất khách quê người
để làm lại cuộc đời ta lãng phí
sống thật lòng mình với đúng là phục hưng

 

Nói với trăng

Dòng sông trôi lặng lẽ
Tình anh chớm trưa hè
Chung trường em có nghỉ
Tới ngày ta chia ly?
Bao năm dài cách biệt
Đường xưa không lối về
Đời trai mây phiêu bạt
Mơ đến ngày cố quy
Anh bây giờ có thể
Tóc phai Thu mấy mùa
Em bây giờ dáng nhỏ
Trăng có gầy hơn xưa
Tim sao còn vụn vỡ
Mắt sao còn đong đưa
Mai vào trong ký ức
Nhớ mãi đời như mưa…

Đành phải đi thôi

Có con chim sâu bé
Trên nhành trúc gọi bầy
Tiếng buồn như tiếng mẹ
Tiễn con đi chiều nay
Quê hương mùa nắng hạn
Rủ gió sang gọi mời
Nhưng đời trai phiêu lãng
Đành đi thôi mẹ ơi!
Khu vườn nhà yên ả
Quen hơi từ độ nào
Còn bay trong khóm lá
Mùi mít chín ngọt ngào
Biết mẹ hiền muốn hỏi
Lời hẹn ngày quay về
Làm sao con dám nói
Bạt ngàn nẻo sơn khê
Gửi thương trên tóc bạc
Cho mai đời còn xanh
Tuổi vàng trên cánh hạc
Hát mùa quê an lành

 

Chờ – Nguyễn Tấn Hưng

Có nỗi nhớ nào dài hơn
Nghìn thư đi không trở lại
Và nỗi nhớ này của anh
Một đời trai ngoài biên ải

Có niềm thương nào lớn hơn
Tình yêu chắp cánh vừa bay
Và niềm thương này của anh
Khắc khoải cho em từng ngày

Có hình bóng nào đẹp hơn
Người tình ấp ủ vòng tay
Và em yêu này em hỡi
Sao nỡ bắt anh chờ hoài

Anh sẽ về thôi – Phạm Thái Vinh

Do nhiều gánh nặng của đời trai
Suốt nửa dòng trôi vẫn mệt nhoài
Nghiệp nước chưa tròn đêm giã cảnh..
Công nhà chửa trọn sáng ghồng vai
Cùng bao sự khổ loang quầng mắt
Cả những phiền đau nhuộm gót hài
Nhớ tuổi trăng vàng ươm ngõ hẹn
Ta nàng sống vẹn cõi bồng lai

Tháng 3

Chừng mấy năm rồi? Ôi Tháng Ba!
Áo cơm quên cả nhịp ghi-ta
Còn đâu mềm mại thời xuân trẻ
Bàn tay luyến phím ấy nua già

Mộng tưởng hôm nào đã vụt qua
Đời trai rong ruổi khắp phương xa
Tháng Ba ngân láy vài âm hưởng
Tâm tư tiếng hát vọng Quê nhà!

 

Mùa sen nở đã xa – Thiên Ân

Đóa sen mùa này vẫn nở
Có còn ngan ngát hương say?
Có còn ôm chân mây gió?
Anh đi biền biệt đời trai

Cá ơi có còn đớp móng
Bơi theo con nước lớn ròng
Ngày ta và em say sóng
Tương tư thức ngủ nhớ mong

Thẹn thùng nhìn nhau bối rối
Con tim lí lẽ tuyệt vời
Nào nhờ ông mai bà mối?
Thế là kết mô đen thôi!

Anh xa mùa sen năm ấy!
Lãng quên mấy khúc hẹn hò?
Đống thư tình yêu đốt cháy
Đêm lạnh góc trời bơ vơ

Tình yêu nhịp cầu đã gãy
Sang sông ai chẳng lụy đò?
Mái chèo trông vời ngần ngại
Rụng rời điểm nhấn so đo

Xa rồi thôi đừng luyến tiếc
Mặc em sớm nắng chiều mưa
Một mình ca bài li biệt
Bàng hoàng chuyện cổ tích xưa

Rừng xót xa ru – Nguyên Thạch

Từ dạo bảy lăm, gót giặc về
Dẫm nát non sông
Dẫm nát quê
Biền biệt thê lương
Vàng thương nhớ
Đời trai vẫn nợ một câu thề!.

Tôi ở phương xa, góc trời xa
Chiều thu u uẩn
Nhớ quê nhà
Thương quá người em
Từ ly biệt
Ba mấy năm trôi, em cũng già.

Tôi mãi bên trời
Vọng cố hương
Chưa phai mờ nhạt dáng người thương
Mắt ấy ngày xưa, màu mắt biếc
Dõi mãi tình xa
Ở cuối đường.

Bao giờ trở lại ươm hương nụ?
Cho dẫu vườn xưa đất bạc màu!
Bao giờ ấm nụ hôn ngày cũ?
Từ dạo giặc về
Lạc mất nhau.

Thôi lỡ rồi em
Lỡ một đời
Vàng thu lá đổ
Lệ thu rơi
Rừng xót xa ru
Lời vô vọng
Nuối tiếc khôn nguôi…
Tiếc một đời.

 

Xa nhà

Tôi đây đang phận xa nhà
Làm thân lãng tử la cà rong chơi
Sống sao cho thật thảnh thơi
Xem đời là cuộc dạo chơi sơn hà
Phiêu du cùng ánh trăn tà
Ái tình vương vãi bao la đất trời
Tung hoành phiêu bạt khắp nơi
Thỏa lòng khát vọng 1 thời trẻ trai

Trên đây là những vần thơ về đời trai hay mà chúng tôi muốn chia sẻ với bạn. Hy vọng thông qua những bài thơ này bạn sẽ phần nào tìm thấy được hình dáng của mình trong đó. Dẫu vất vả hay nhiều lo toan cũng mong bạn luôn mạnh mẽ để vượt qua và đạt được nhiều thành công trong cuộc sống này.