Tuyển tập những bài thơ về cái chết đau đớn, thức tỉnh nhiều người



Thơ về cái chết là một trong những chùm thơ xót xa và lấy đi rất nhiều nước mắt của người đọc. Bởi chết là đi về cõi vĩnh hằng và chấm dứt hoàn toàn sự sống của mình. Sở dĩ nó cô đơn và đau đớn nhất bởi sự tiếc nuối của những người ở lại. Và cũng có thể chứa đựng trong đó là sự ân hận vì đã không thể yêu thương nhau nhiều hơn.

Những bài thơ về cái chết ngắn ý nghĩa

Những bài thơ về cái chết bao giờ cũng rất buồn thương và đau đớn. Đó là sự bất lực của con người ta trước thực tại của cuộc sống mà không cách nào vượt qua được. Nhất là đối với những người có dấu hiệu trầm cảm họ càng khó trong việc kiểm soát bản thân mình. Hãy dành thời gian để lắng nghe và thấu hiểu họ bạn nhé!

Đầu tiên – Sau cùng

Đâu có cái chết đầu tiên
Làm gì có cái chết sau cùng

Cái chết rất thảm

Chết vì tiền là cái chết buồn phiền
Chết vì ki là cái chết tự ti
Chết vì bẩn là cái chết lẩn thẩn

 

Hãy hát lên

Hãy hát lên, cho có vẻ như ngày
Rất xa xôi, cái chết sờ lên má
Nhưng hãy sống, hãy yêu, như có vẻ
Cái chết đã về bên cửa hôm nay.

Cái chết

Tất cả cái chết tôi đã chết rồi
Tôi muốn lần nữa sinh ra làm mây gió
Muốn lần nữa sinh ra làm cây cỏ
Làm bướm, làm chim, chẳng làm người.

Kết thúc cuộc đời

Ta không gọi cái chết là kết thúc cuộc đời
Đó là sự chia tay với cuộc đời
Giữa chúng ta sự vĩnh hằng chẳng có
Mà chỉ là ly biệt tạm thời thôi.

 

Tất cả trong đời

Tất cả trong đời rồi sẽ qua nhanh
Cả ngân hà và hồi quang ngời sáng
Ta không cần nhiều hơn một bàn tay
Cái chết đủ đầy của ngày cuối tận.

Những bài thơ về cái chết đau đớn thức tỉnh mọi người

Chúng tôi chia sẻ với bạn những bài thơ về cái chết không phải để khắc thêm những nỗi đau của bạn. Mà hy vọng một điều rằng bạn có thể chân thành nhìn nhận lại bản thân mình. Rằng bạn đã yêu thương những người xung quanh hay chưa. Rằng có một phút giây nào đó bạn đã bỏ rơi cảm xúc của họ và để họ tự trôi vào vô vọng hay không? Cuộc sống này có rất nhiều điều lo toan và khó khăn nên nếu có thể hãy yêu thương nhau nhiều hơn.

Khóc người đi sớm – Nguyễn Văn Thái

Đêm khuya tin giật thót người
Em vội vàng về nơi vĩnh biệt
Đau thương đến mọi người bất chợt
Thật ngỡ ngàng em đã mất rồi sao?

Vội vã em đi vì cớ duyên nào?
Sự thật thế mà vẫn như không thể!
Cái chết chợt về với em quá dễ
Để lại trên đời bao chuyện dở dang

Đến bên em thắp một nén nhang
Ngậm ngùi đưa em về chín suối
Anh em họ hàng bà con đã tới
Nấc nghẹn lòng đau xót tiễn em xa

Số phận em buồn thêm nặng gánh thương
Dòng người đưa dưới trời mưa, suối lệ
Đêm lại về xóm chìm trong giấc ngủ
Thao thức buồn thương nhớ người em.

 

Di chúc cho chuyện tình

Em yêu anh bây giờ và mãi thế
Em yêu anh từ khi tóc em còn xanh
Và yêu anh khi trái tim em đầy tình mộng
Cho đến một ngày em kề bên cái chết
Trái tim em vẫn còn mãi yêu anh
Yêu như thế em khổ sở biết bao nhiêu
Bởi có lúc em không còn là em được nữa
Trái tim em đau suốt một thời như thế
Suốt một đời hy vọng chuyện không đâu
Giá mà có chỉ một ngày thôi anh nhỉ
” Anh Yêu Em ” dù tóc ngả màu phai…
Nếu lúc đó em có nằm yên trong lòng đất
Trong lòng đất vĩnh cửu em sẽ có mãi anh

Chỉ là dòng sông có lỗi

Vây quanh tôi là bóng đêm khó hiểu
Những âm thanh chưa rơi xuống đã trôi qua
Cánh buồm hằng thèm khát biển bờ xa
Chợt mỏng thế giữa muôn nghìn sóng vỗ

Giá cái chết thản nhiên như giấc ngủ
Tôi ra đi cùng hớn hở môi cười
Nếu hiền dịu em với bàn tay gió
Lúc lên đường hồn phách được chơi vơi?

Thì cánh buồm kia làm gì có lỗi, em ơi
Chúa nhận hết chẳng một ai phạm tội
Ừ, trách cứ dòng sông kia nông nổi
Tham mặn mòi chết đuối giữa trùng khơi.

 

Bài thơ buồn thứ hai

tôi ra cửa hàng
tự sắm cho mình một cái chết
nhưng mọi kiểu qua đời đều đã bán hết

thành thử tôi đành chọn mua
đôi rời rạc của mùa
chút đỉnh cô đơn hoặc, thất vọng
vài bầu trời gió lộng
và rất nhiều ngày mưa
tôi còn nhận thêm phần quà
là nụ cười em bỏ quên lâu rồi, dạo nọ

quay về chỗ trọ
tôi chọn lấy bài hát buồn nhất, khoát lên vai mình
đứng chiêm ngưỡng nụ cười của em mãi long lanh
và trong đôi mắt tôi nghìn đêm mất ngủ
bầy ong hoài niệm vo ve xây tổ
trên những mảnh tình yêu tan tành

Ngày con chào đời

Cũng giờ này con cất tiếng oe oe
Mẹ mừng vui lệ trào dâng khóe mắt
Ngắm nhìn con quên cơn đau quặn thắt
Hạnh phúc hơn khi con đã chào đời !

Tám ngày liền sốt mãi chẳng chịu vơi
Mẹ không hay đang cận kề cái chết
Vẫn vô tư nhìn con mà quên mệt
Cứ mong sao nhanh chóng trở về nhà .

Rồi đột nhiên bác sĩ dẫn đi xa
Nằm trong xe tiếng còi kêu inh ỏi
Xe đung đưa làm từng cơn đau nhói
Chuyển viện mau bệnh Mẹ quá nặng rồi .

Mẹ cũng đành số phận phải chịu thôi
Để có Con Mẹ buông tay nhắm mắt
Người sốt cao bụng thì đau quặn thắt
Và đau hơn Mẹ Con phải tách rời .

Con về nhà Mẹ phải nhập viện ôi
Khoảng thời gian luôn cận kề cái chết
Từng ngày đêm càng đau càng thấy mệt
Năm sáu cân giờ còn đống xương còi .

Vừa mới sinh con đã chịu thiệt thòi
Phải bú bình nào có đâu bú Mẹ
Mẹ đớn đau ..nhớ con nhiều lắm nhé
Muốn quay về mặc kệ chết thì thôi .

Và thế là một tháng cũng dần trôi
Nhờ trời thương Mẹ dần khỏe trở lại
Ngày sinh con Mẹ luôn hoài nhớ mãi
Cứ ngỡ là việc đó mới hôm qua .

 

Cái chết nông nỗi và đáng trách – Nguyễn Thành Sáng

Cái chết của em làm xót xa
Nỗi niềm thao thức chuyện người ta
Nhìn dòng thế sự bao oan nghiệt
Sai, đúng, dại, khôn…Để chút là!

Thương cảm cho ai trước cảnh đời
Phù du khoảnh khắc những niềm vui
Rồi quay luẩn quẩn trong vòng tối
Buồn, khổ, hờn, đau…Tím nụ cười

Hằng ngày em sống với con đò
Sớm tối tay chèo chở khách qua
Sóng gió, nhọc nhằn nào quản ngại
Chỉ buồn bến đổ khách thờ ơ

Chẳng may gặp phải mẹ chồng đây
Đầy rẫy khó khăn, mãi mắng rầy
Vặt mắc từng ly, từng tý một
La mèo, chửi chó rát màng tai!…

Não nề…Tâm sự lại phu quân
Đón nhận hồi âm nét hững hờ
Chỉ biết riêng mình và cá biệt
Vô tình bỏ bậu nghẹn chơ vơ

Tận cùng chịu đựng, quyết liều thân
Một gói xịt sâu vĩnh biệt chàng
Bỏ lại con thơ còn đói sữa
Hồn lìa khỏi xác, khuất trần gian…

Em ơi! Hiện ở cõi nơi đâu?
Có thấy màu thu rải vạn sầu
Có hận lỡ lầm mang xuẩn động
Có nhìn con trẻ trọn đời đau?

Sao không thông cảm để yên lòng
Ở tuổi cao niên của mẹ chồng
Máu huyết bất thường sanh bệnh tật…
Dễ dàng bẳn tính với bông lông

Sao chẳng thương chồng cảnh nắng mưa
Lo toan, gánh nặng lắm khi đờ
Tổ lành ngơi nghỉ vơi cơn mệt
Khuây khỏa, vô tình bởi bận lo

Tại người hay ở “cái tôi” kia
Chỉ thấy xung quanh mấy vạt rìa
Cạn xét, yếu lòng đành đoạn tuyệt
Ngàn năm dính đó vết nhơ bia?!…

Tiếng hót – Phạm Thị Ngọc Liên

Em muốn được như con chim kia
trong bụi mận gai
ngửa cổ hót vào cái chết

Thoả nguyện đến vô cùng
tình yêu thăng hoa
bất diệt
con chim nhỏ sôi nổi vĩnh biệt
bằng tiếng hót máu
để lại trái tim nụ hôn
những tiếng gọi của người yêu dấu
lồng ngực phập phồng
điệu nhảy cơn đau

Những khoảnh khắc thanh xuân
duỗi tay hào phóng
em tặng anh bằng một nụ cười
mong anh bình yên bình yên
cuộc đời hồng
còn lại

Em mang mũi gai trong tim
hót lời yêu nồng nàn
cái chết không làm tuyệt vọng

Thơm ngát giây phút sau cùng
hơi thở tan vào mộng
hành trình vẫn có tình anh…

 

Lối thoát – Calong Nguyễn

Ta cố chọn cho mình một cái chết
chết buông xuôi không đau ,hết tủi hờn
không cô đơn không âu sầu hay chán
không lệ buồn,hồn thanh thản ta đi

Ta cố chọn cho mình một cái chết
nhưng kiểu gì ta nghỉ hết không ra
ta oán thán linh hồn ta tuyệt vọng
bao kiểu qua đời ai cũng dùng qua

Ta cố chọn cho mình một cái chết
lấy tiếng hát buồn ,hát hết oán than
hát cho tim tan ra trăm nghìn mảnh
hát cho tim nhàu nát đến tan tành

Và cứ thế ra đi không oán thán
kể từ đây ta thanh thản muôn đời
ta chiêm ngưỡng nụ cười em mãi mãi
không muộn phiền tuyệt vọng trái tim ta.

Cõi tạm – Minh Tuấn

Muôn cái chết – bảo đời là cõi tạm
Hồn thoát siêu vui trở lại Thiên Đường
Tâm an lạc mơ cõi Phật Tây Phương
Xác trả lại nơi con đường tìm đến.

Muôn cái chết đều thương nơi mình đến
Kiếp khổ đau một thuở xác thân hành
Ngày mồ hôi-Lau mặt đất trời xanh
Đêm lệ nhỏ- Rửa mộng thành bến nhớ …

Kiếp trần ai con tim nuôi hơi thở
Có đôi chân tự chở xác thân mình
Có đôi mắt phân biệt nỗi nhục vinh
Có chữ viết dệt nghĩa tình vĩnh cửu.

Thương giấc mơ của đời người túng thiếu
Chết trao cho một giấc mộng thật dài
Có trăng thanh ,có trời đỏ nắng mai
Không gian gió, khóc than hoài xác chết .

Muôn cái chết không mang theo gì hết
Nụ cười thương tiếng khóc lúc chào đời
Tay buông dài vĩnh biệt kiếp ngược xuôi
Muôn cái chết thương cuộc đời cõi tạm .

 

Trên đây là những bài thơ về cái chết mà chúng tôi muốn chia sẻ với bạn. Thông qua những bài thơ này bạn có thể phần nào hiểu được tâm trạng của những người đang đau khổ và mong muốn tìm đến cái chết như là một cách để giải thoát cho chính mình. Chính vì vậy những người yêu thương bên cạnh hãy dành thêm thời gian để chia sẻ, lắng nghe và thấu hiểu bạn nhé!

so1vn - Tags: