Tuyển tập những bài thơ ấn tượng của Bình Nguyên Trang (Phần 4)



Bình Nguyên Trang được đánh giá là một thi sĩ của nền thơ ca hiện đại nổi tiếng. Tiếp sau chùm thơ Bình Nguyên Trang phần 3 chúng tôi sẽ giới thiệu tới bạn những bài thơ hay nhất ghi đậm được dấu ấn trong con đường sáng tác của cô. Với lối viết chân thành giản dị, và các đề tài đơn giản của cuộc sống hiện đại, nên các vần thơ này dễ chạm tới trái tim của người hâm mộ. Hãy cùng đọc và cảm nhận bạn nhé!

Những bông hoa màu xanh

Bởi nở ra từ ký ức
Những bông hoa xanh mãi
Trong nỗi buồn của em

Là anh
Vời vợi gương mặt
Đôi mắt nâu
Lặng im bóng tối
Êm êm bóng tối
Một đêm mùa hè

Một mùa hè chúng ta bên nhau
Quán cà phê ủ nỗi buồn tuổi trẻ
Bao yêu dấu chìm sau giọt đắng
Trái tim mở ra ngăn ngắt nụ hôn đầu

Rồi anh đi mang theo bông hoa màu xanh ấy
Mùa hè rơi tan nát tiếng ve sầu
Hoa cứ nở bốn mùa ngoài cửa sổ
Chỉ riêng lòng thương nhớ biếc dần lên

Quá khứ lướt qua ngày tháng êm đềm
Em bước đi
Nhủ lòng đừng ngoái lại
Những bông hoa vẫn trở về
Xanh mãi
Bên nỗi buồn đã thăm thẳm trời xa.

Những cánh đồng mùa thu

Những cánh đồng mùa thu
Con chim chào mào ăn rồi nhả hạt
Những bông lúa cầu vòng vươn vút mắt
Lo âu bàn tay đợi hạt vuông tròn

Những cánh đồng vàng hơn mỗi hoàng hôn
Màu no ấm hòa trong màu trời đất
Phù sa đỏ sông nước ngọt lòng như mật
Thì thầm khua bến nước, chiếc thuyền xuôi

Những cánh đồng cô đơn ngủ lịm giữa tháng mười
Khi hạt lúa bồi hồi phơi mình trên sân gạch
Gió đi qua vùng nắng xối đập vào chân bức vách
Kể về tháng ngày xa cùng những nỗi nhọc nhằn

Bề bộn mây trời bầm lên màu trở trăn
Nói giản dị lời yêu mặt đất
Ôi tháng mười lo toan và tất bật
Cứ đến rồi đi, góa bụa những cánh đồng.

Nỗi đau trong lời ru của mẹ

“Trời mưa bong bóng phập phồng”
Câu thơ ngày ấy nhắc lòng biết đau
Bây giờ bong bóng về đâu
Mà vai áo mẹ bạc màu gió sương
Đưa nhau qua mấy dặm đường
Biết trời vẫn cứ như thường đổ mưa
Bến đời sớm nắng chiều mưa
Thương nhau lại nói rằng chưa biết gì
Ừ thôi, người cứ đi đi
Cho lòng đỡ ướt, hàng mi đã buồn.
Bao giờ nhạt nắng mưa tuôn
Thì mình với bạn xe luồn chỉ kim
Mưa nhiều lời, người lặng im
Con bong bóng hoá thành tim mất rồi
Đừng ru con nữa mẹ ơi
Đớn đau mẹ gánh, mưa đời ai ru?

Nỗi niềm tháng ba

Năm ấy mẹ sinh em mùa đói
Tháng ba nhọc nhằn và hoa gạo rụng hố vôi
Cha đi vắng rét nàng Bân buốt nhói
Mẹ ướt mồ hôi, em khóc chào đời.

Cây gạo ấy bây giờ em vẫn nhớ
Năm tháng đi phai sắc đỏ mỗi mùa
Tuổi thơ em với bạn bè đồng lứa
Nhặt vỏ sò trên cát vắng ven sông…

Chị lớn lên. Và chị lấy chồng
Tháng ba oằn mình hình con đê cong
Bạn bè lớn lên. Rồi lại lấy chồng
Còn em đi xa…

Mỗi độ xuân về lại thương tháng ba
Buồn sướt mướt những chiều sương nhạt quá
Bãi sông nằm thương con đò vất vả
Chị lấy chồng đã mấy mùa hoa.

Ký ức em dội ướt 1 mái nhà
Thời gian phủ nỗi niềm lên màu rạ
Mẹ khâu vá 1 đời bên bức vách
Ngọn đèn chong chưa lụi tắt bao giờ.

Con một mình lặn lội với thơ
Mười tám tuổi không về quê như chị
Mẹ ướt mắt khuyên “đừng tập làm thi sĩ
Bạc muôn chừng thân gái con ơi”.

Tháng ba đi, hoa gạo nở hết rồi
Mẹ đếm tuổi em bằng cánh hoa mùa cuối.
Thư gửi em chừng là viết vội
Mẹ giục về đi lấy chồng thôi.

Tháng ba buồn dại ý hẳn ngậm ngùi
Nhắc em ngày sinh và hố vôi đầy hoa gạo rớt
Quê em đó, cơn mưa dài không ngớt
Khóc từ lúc sinh em cho đến tận bây giờ

Đành rằng tháng ba vẫn thắp màu hoa cũ
Nhưng có những điều phải sống khác ngày xưa.

Ở quán cà phê Highlands

Nhìn nhau một góc nghiêng
Lấp loá chiều trong mắt
Lời nói chúng ta cà phê sánh
Bàn tay vuốt tóc trữ tình.

Chẳng ai biết phút giây này hư thực
Ta còn gần nhau
Hay
đã rất xa?

Ở trọ

Chưa ngôi nhà nào là của em
Đã mười năm từ lúc rời tay mẹ
Em đi ở trọ quê người

Em lớn khôn từ những ngôi nhà trọ
Với lo âu điện nước sách đèn
Với bạn bè những đêm đói lả
Gom nhau tiền lẻ gọi bánh mỳ

Những sáng ồn ào em đạp xe đi
Con đường gian nan ngọt ngào cám dỗ
Em đã học trên đường những bài học nhỏ
Không có trong lời thầy cô

Tạm biệt sách đèn và hoa cúc mùa thu
Vẫn ở trọ ngôi nhà hẹp hơn cuộc sống
Nhưng ai ngăn lòng em những ước mơ rộng
Những chân trời đợi đôi cánh bay

Và bây giờ em nói về đôi tay
Của anh đó nồng nàn như lửa
Em cô gái chưa hề tự tin trước tháng ngày bão gió
Mơ bàn tay dìu em trong mưa

Em lo âu khi nhìn lá đổi mùa
Lòng bơ vơ những lúc chiều sập cửa
Rời tay mẹ ra đi em là khách trọ
Bao ngôi nhà không đón đợi tiễn đưa

Khi nỗi buồn về ngủ lại trang thơ
Em hiểu được tất thảy đều ở trọ
Nhưng quả tim yêu anh như căn nhà bé nhỏ
Anh đừng xem em là khách trọ đôi giờ.

Phố huyện

Em có về phố huyện mùa đông
Bàng khoác áo của mùa thu sót lại
Gió lùa tóc mây con đường xa ngái
Cha còng lưng tan ca đêm trở về

Đó là những ngày gió hú lê thê
Phố huyện nghèo vùi trong mưa ướt át
Cây bồ đề suốt mùa đông rải nhạc
Những giọt buồn rơi theo lá vàng rơi

Mẹ thắt lòng suốt mùa đông em ơi
Chiếc đòn gánh oằn vai thành dấu hỏi
Đường trơn tuột rét luồn qua manh áo
Nôn nao buồn nghe tiếng vạc kêu sương

Và cô nhỏ bứơc chân cuối nẻo đường
Rao khản giọng bánh mì trên phố vắng
Phố huyện mình đêm mùa đông rất đắng
Lam lũ những cuộc đời hằn vết bánh xe

Phố huyện mình không có một hàng me
Nỗi buồn thì thẳm sâu mà rất khẽ
Ta như hoạ sĩ tồi yêu quê hương ngồi vẽ
Dòng âm thanh lặng lẽ chảy qua mùa

Hà nội bây giờ rét đã ngọt chưa
Phố huyện buồn tênh đợi em về may áo.

Quà mùa xuân

Gửi cho em nhánh cỏ hình chiếc bút lông
Em hãy làm hoạ sĩ
Núi sẽ vì em mà hùng vĩ
Ngày sẽ vì em mà xanh lên
Đêm sẽ vì em mà sáng ngọn đèn
Ngoài cửa ô mùa xuân rụt rè áo mỏng
Em hãy xua mùa đông
Bằng bếp lửa dưới nồi bánh chín
Và thêm nữa hãy gọi hoa đào đến
Phớt môi cười trên mái nhà ta
Hãy xoá lo toan trên ánh mắt bà
Hãy đặt tay lên nỗi buồn ngày cũ
Thả nó bay đi nhưng đừng đánh vỡ
Mùa xuân sẽ làm em ran lòng

Gửi cho em nhánh cỏ hình chiếc bút lông
Cây bàng sẽ vì em mà tràn lên sự sống
Ngày sẽ vì em mà bừng lên ước vọng
Nở hoa đi những mơ ước học trò…

Rồi ai biết ngày mai

Bận rộn mà chi anh
Những mưu sinh rồi cũng về với đất
Những phù phiếm hư hao
Không may nổi cho mình chiếc áo che thần chết
Ôi kiếp người mê mệt
Những lầm lạc đớn đau
Hãy về với em chẳng cần đi đâu
Những tràng vỗ tay rồi là sương khói
Những tiệc tùng không giúp anh say nổi
Như là nhịp đạp trái tim em
Rồi từng đêm từng đêm
Ta mang hơi thở nhau về cất nơi lồng ngực
Mặc cho ngày tháng rộng dài
Ta đốt cháy nhau để thấy mình tồn tại
Rồi ai biết ngày mai
Lòng em giờ đây như con đường dài
Vết chân anh cỏ trần gian đã mọc
Bận rộn mà chi anh cho đến ngày trắng tóc
Mọi ngả đường đều đổ xuống hố sâu…

Ru hạ

À ơi hoa phượng cháy trời
Khóc chi mà đỏ mắt người chia tay?
Ngủ đi ve, nát thân gầy
Khóc chi mà suốt tháng ngày chẳng ngơi!
Em về mặc cánh hoa rơi
Áo em tím suốt một trời bằng lăng
Ngủ đi, ơi hỡi tháng năm
Vầng trăng giữa tháng ngủ nằm trong mây
Con cò ngủ giữa vòm cây
Tôi ru em nỗi nhớ đầy con tim.

Sapa

Mù sương mù sương
Khèn dắt ta đi trong nồng nàn tiếng ai tự tình ân ái
Những bàn chân quyện lấy bàn chân

Tiếng hí của con ngựa nào hất thẳng lên trời đêm
Một ước mơ bầy đàn âu yếm
Mây đang bay lên hay đang sà xuống
Mơn man thịt da người

Cô gái Mèo
Đôi mắt cô như lửa rừng xuyên thấu
Chiếc váy sặc sỡ của cô như lửa rừng xuyên thấu
Thân thể ẩm ướt sương của cô như lửa rừng xuyên thấu
Những gã đàn ông đa tình

Những gã đàn ông đa tình
đến Sapa
để được ngắm nhìn cô trong men rượu
ngắm nhìn cô trong điệu múa xoè
và ước sao cô thành một hạt dẻ
bỏ vào túi mình làm của riêng

Mù sương mù sương
Không ai nhìn thấy ai buồn vui đau khổ
Đêm ở đây xoá sạch ưu phiền

Ta ước chi ta là cô gái ấy
nhảy múa và quên.

Sói con không nhà

“Ơi chú bé mồ côi, em là con sói hoang vu.”
(lời một bài hát)

Đi cho đến tàn chiều thì mỏi chân
Em ngủ lại ở nơi nào có thể
Cuối phố, đầu đường, góc chợ, khuôn viên
Còng queo ơi, em mồ côi, lang bạt.

Em đói lắm, người cho em 1 bát
Nếu không cho, em tìm cách đánh lừa
Hạnh phúc ư, không khi nào thừa cả
Con sói hoang vu, em có được chút gì?

Hành lang không, hành trình có, em đi
Không điểm cuối, em đúng như hành khất
Em không hiểu những thứ em còn, mấy
Hạnh phúc giống con đò, em định nghĩa được đâu.

Thời gian nhanh, thời gian bước qua cầu
Con sói không nhà, mắt màu u uẩn tối
Con sói hoang vu quên dần tiếng nói
Bởi trái tim em chai đã mất rồi.

Người ta nhìn em đau xót không thôi
Hạnh phúc đấy, em biết không, dù đắng
Con sói ngủ, giấc mơ hoang màu trắng
Không người mẹ nào mang thiên chức đón em?

Soi gương

Mỗi sớm thức dậy
Soi gương
Thấy đằng sau mình còn trái tim mười bảy
Thấy phía trước mình một câu hát đã bay đi

Tôi nghe được tôi trong tóc thầm thì
Những ngày xanh sắp hết
Và phía trước mình vầng mặt trơi mỏi mệt
Rọi lên tấm gương phản chiếu cuộc đời

Có một người trong gương mải ngắm một người
Họ hai người xa lạ
Họ gần nhau mà không đến được với nhau
Họ lạnh lùng như đá

Rằng đã khác xưa, tất cả
Nhưng ít người tin chiếc gương
Người ta đã quên mọi con đường
Và điều duy nhất với chiếc gương là khoảng cách

Bởi thế đàn bà chúng ta mỗi sáng
Đánh phấn dày hơn
Để phủ nhận chiếc gương
Và để chiếc gương lừa dối mình

Rồi chiếc gương bắt đầu kể
Về những mất còn, nhục vinh
Về điều sắp ra đi, điều không trở lại
Mùa hạ nồng nàn, mùa đông tái tê
Bỏ lại dấu chân trên mắt môi người

Và chúng ta tiếp tục soi gương mỗi sáng trong đời
Im lặng ngắm mình
Thở dài ngắm mình
Năm tháng trôi dần trên đầu rồi nhòa dần mái tóc
Rồi sau chiếc gương có bao người đứng khóc
Nhìn một người sắp sửa đi xa…

Tạ lỗi

Mẹ khóc làm gì cho ướt tháng ba
Con mười chín chưa bao giờ khôn lớn

Bỏ lại phía sau
Mẹ và tuổi thơ
Và mắt mùa thu cay khói bếp
Nỗi nhớ mỗi lần nhắc thêm yêu

Phố phường đánh cắp con
Văn chương đánh cắp con
Chỉ có dại khờ là trả về cho mẹ
Chỉ có nỗi buồn là trả về cho mẹ
Mỗi tháng ba vừa hé ngoài thềm
Mẹ khóc lặng với loài hoa bạc mệnh

Ôi tháng ba lên thác xuống nghềnh
Con lên cao lại thèm ngả xuống vòng tay mẹ

Những danh tiếng bỏ đi
Những hão huyền bỏ đi
Những viển vông không trang phục được gì
Vứt bỏ hết con trở về với mẹ
Chân đất đầu trần con trở về với mẹ
Con là con, không thể dối lừa
Thôi mẹ đừng nhắc chuyện ngày xưa
Con mười chín chưa bao giờ khôn lớn.

Tản mạn ngày ra trường

Cánh cổng trường đã khép lại phía sau
Em khăn áo giữa phố phường trăm lối
Và bây giờ không chỉ bữa ăn mà câu thơ cũng vội
Bàn chân mình xa lạ giữa ban mai

Vui buồn ngắn đi, chỉ nỗi nhớ là dài
Ôi cơm áo phải đâu là chuyện tếu
Có những đêm bật lòng nghe tiếng sếu
Vọng về từ chuyển cổ Andersen

Tuổi thơ chỉ còn như ngọn gió dịu êm
Đôi lúc quạnh hiu thổi về chút nhớ
Đối mặt mọi ngả đường, em thành người mắc nợ
Bao nhiêu là thân yêu

Bận bịu lo toan quên sớm quên chiều
Bỗng một hôm thấy mình cũ như quá khứ
Bỏ cả ước mơ xênh xang áo mũ
Em ngược dòng về lại chút xa xưa

Có gì khác nhau nước mắt và mưa
Hỡi tháng năm khép lại rồi cánh cửa
Lòng em như ngôi nhà còn nguyên mùi vôi vữa
Từ những dại khờ xây cất lên…

Tháng năm về phố cũ

Tháng năm em về ngang con phố cũ
Ngồi một mình trong quán cà phê
Nỗi buồn thấm sâu và trời đã mưa
Người ta mở những bài ca sầu não

Em linh cảm một mùa hè gió bão
Hoa loa kèn thôi trắng phía bờ sông
Có chút gì tràn lan như cỏ trong lòng
Âm thầm nhắc những điều vô thường lắm
Em đã bao lần úp bàn tay lên mặt
Tự hỏi lòng năm tháng sẽ về đâu
Em sợ trời mưa người ta bên nhau
Một mình em đi về trên phố cũ
Có thể nào em lại không hát nữa
Bài hát ngày xưa giai điệu học trò.

Gương mặt anh trở về xa xôi như mùa thu
Lời anh nói giờ đã thành quá khứ
Giá em đừng nặng lòng với mà hoa cũ
Hẳn chiều nay phố đỡ nhạt nhoà hơn
Tháng năm cô đơn phượng nở dỗi hờn
Em gặp lại thời mười bảy tuổi
Em đã yêu anh chẳng có gì tiếc nuối.

Đèn đã thắp lên, thành phố võ vàng
Như người ốm, bước em về chếch choáng
Âm nhạc bao dung và cà phê đắng
Không sẻ chia được gì với buồn em.
Chiều lạnh lùng chiều đã lặn vào đêm
Bước chân em, rồi mưa sẽ xoá
Nhưng mà tháng năm và con phố cũ
Mỗi mùa nhớ thương em vẫn quay về.

Tháng tư hoài niệm

Bắt đầu từ con tu hú kêu
Lúa căng sữa và trời đang nhen nắng
Hoa gạo đỏ chỗ nẻo đường đất vắng
Sấm chuyển mùa. Tháng Tư.

Nước trôi hiên như là đang mùa thu
Bà mừng lắm, rét nàng Bân đã hết
Tháng Tư mở đầu, tháng Tư kết thúc
Xuân xuống thuyền sang hạ phía bờ kia.

Ta nhớ tháng Tư vì có một miền quê
Mẹ hoài thai ta giữa mùa hoa rất đỏ
Bạc phếch áo cha những ngày nắng gió
Ta sinh ra lúc lúa trổ đòng đòng.

Đã tắm bốn mùa trên một dòng sông
Đã lớn theo con nước ròng nước cạn
Đã trót nhận con bướm vàng làm bạn
Đã viết nốt trầm giai điệu Tháng Tư

Nên trở về không phải khách lãng du
Là máu thịt thứ tình quê không mất
Bà đã đi xa. Tháng Tư giờ tất bật
Cây lúa gù lưng cõng nắng qua mùa.

Thành phố ngày ta không yêu nhau

Thành phố ngày ta không yêu nhau
Luênh loang giọt dầu quá khứ
Trên mái ngói con chim hồn nhiên không hót nữa
Tàu xe lăn bánh ơ hờ

Sập cửa lòng không cả ước mơ
Kỷ niệm nhoà phong thư cũ
Ta tàn đêm mà không là mất ngủ
Hoang hoải những phút yêu người

Thành phố ngày ta không yêu nhau
Đường rộng hơn và mặt người xa lạ quá
Không xúc động nghe bàn chân vội vã
Không diệu kỳ đóa hoa

Ta trốn vào mênh mông giữa một mái nhà
Căn phòng rộng hơn cả thế giới
Quờ tay gặp đôi mắt cũ
Đốt lửa lòng không đủ ấm tàn tro.

Thời gian

Đó là một buổi chiều
Con chạy về nhìn mẹ
Khi trống rỗng dồn đuổi con
trong mái nhà thành phố
Và trên đầu quá nhiều mây trắng bay

Con đường làng mở ra ký ức
Nó từ chối hiện thực này
Hoa gạo đỏ bừng lên từ ký ức
Nó từ chối hiện thực này
Bàn chân con sấp ngửa từ ký ức
Không đi trên hiện thực này

Đã mất rồi, tất cả buổi thơ ngây
Cuộc sống lớn dần lên
Hay niềm tin bé lại
Trái tim tật nguyền không ai người cứu chuộc

Chỉ còn lại trên đời môt hiện thực
Mẹ chờ con mòn mỏi bậu cửa gầy

Cái chết đã rình rập đâu đây
Trong góc khu vườn tuổi thơ con hái trái
Cây có tuổi đã mang hình cổ thụ
Vết tay người hoá đá trước thời gian

Năm tháng rồi cướp chúng ta đi
Chỉ còn lại ký ức buông dày

Mẹ ơi, may thay
Ký ức mạnh đã làm con sống sót
Qua sa mạc khô cằn, qua chết chóc
Qua dửng dưng, hờ hững kiếp con người

Ký ức đẩy con về nhìn mẹ chiều nay
Nghe thời gian rụng trong vườn như quả chín
Chờ thời gian sám hối mặt người…

Thuộc về tôi

Nở buốt cánh bên lề đường mỗi sớm
Là loài hoa bìm bịm thuộc về tôi
Này con đò bến vắng xa xôi
Này bãi sông nồng nồng mùi đất
Này dải đê quen thân mùi cỏ mật
Này cánh đồng xanh mướt, thuộc về tôi

Thuộc về tôi, tất cả đã xa rồi
Ôi miền đất của những người lam lũ
Nơi cây lúa nhọc nhằn theo mùa vụ
Uống mồ hôi mà lớn cho đời

Nơi tuổi thơ rất ít đồ chơi
Những manh áo không lành
Những bữa ăn vội vã
Những bàn chân cả ngày vất vả
Những ngôi nhà đèn sáng suốt canh khuya

Thuộc về tôi dải đất tự ngày xưa
Cha mẹ yêu nhau và tôi có tuổi
Tôi nhớ đắng lòng mùi hương hoa vối
Rụng trắng bờ ao mỗi độ hè về

Thuộc về tôi ấy là một miền quê
Nở buốt cánh hoa bìm mỗi sớm…

Thư gửi mẹ

Biết làm gì bây giờ mưa quá mẹ ơi!
Đường xa cách mẹ đừng mong đứa con bạc bẽo,
Bỏ mẹ bỏ làng ra phố sinh nhai

Căn gác mùa thu thoảng chút hương nhài
Con mới biết thương loài hoa bạc mệnh
Con nhìn xuống bàn tay mà yêu số phận
Dẫu những ngả đường không biết về đâu?

Canh cánh lòng con tất tưởi một vùng quê
Gương mặt mẹ là cánh đồng bão tố
Hạt mẩy rời quê hạt lép nằm trong ổ
Có rơm vàng ấm tay mẹ chở che.

Người ta nói con đã quên đường về
Và câu thơ đã tắt mùi cỏ dại
Cơn mưa chiều không làm con tê tái
Về một con đường trơn trượt bấm chân đi

Mưa ngoài trời mà sao con ướt mi
Con đã khóc vì con còn có mẹ
Dẫu không thể, dẫu mưa chiều chắn lối
Triền đê xưa đã nhói hoa vàng

Cánh bèo nói gì trong màu tím thở than
Những giòng sông cũng dài như số phận
Mẹ đừng ngậm ngùi vì con lận đận
Cánh buồm ảo vọng đã mang con đi

Ngôi nhà ấu thơ còn lại chút gì
Than sắp tắt mà không người cời lửa
Rêu đã phủ, từng mảng mầu vôi vữa
Bong khỏi tường nhà sập xuống lòng con.

Có thể bao năm một thứ duy nhất còn
An ủi mẹ là chú mèo tam thể
Nó quá già nó nương tựa mẹ
Trong hưu hắt ngày tàn mẹ có nó làm vui.

Con sẽ sống làm sao nếu một sớm mai trong đời
Người ta nói rằng con không còn mẹ
Mẹ rất kính yêu, con là đứa trẻ
Tấm lòng mẹ bao dung sẽ dắt con về.

Trên đây là các bài thơ hay nhất của Bình Nguyên Trang mà chúng tôi đã chọn lọc. Qua đó bạn sẽ hiểu thêm về phong cách sáng tác, các đề tài thơ ca hiện đại đang được yêu chuộng. Và cũng hiểu được vì sao tác giả này lại nhận được nhiều giải thưởng và nhiều sự ghi nhận đến vậy. Bên cạnh đó cũng đừng quên đón đọc các bài thơ hay nhất của Bình Nguyên Trang phần 5 – cũng là phần cuối cùng nhé!

so1vn - Tags: