Tương Tư Nguyễn Bính – Tâm trạng tương tư trong tình yêu



là một tác phẩm nổi bật của nhà thơ Nguyễn Bính. Bài thơ Tương tư viết về chủ đề tình yêu đôi lứa với những vần thơ giản dị và vô cùng nhẹ nhàng.

Chỉ với hai chữ tiêu đề của bài thơ, ta cũng đã một phần nào hiểu được nội dung, ý nghĩa của bài thơ Tương tư rồi đúng không nào. Đó là nỗi nhớ mong da diết, là tâm trạng tương tư khi thích một người, yêu một người. Với những vần thơ tinh tế, bằng tài năng của mình nhà thơ Nguyễn Bính càng làm nổi bật mối duyên quê quyện chặt với cảnh quê.

Tương tư

Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông
Một người chín nhớ mười mong một người.
Gió mưa là bệnh của giời
Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng.
Hai thôn chung lại một làng,
Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này?
Ngày qua ngày lại qua ngày,
Lá xanh nhuộm đã thành cây lá vàng.
Bảo rằng cách trở đò giang,
Không sang là chẳng đường sang đã đành.
Nhưng đây cách một đầu đình,
Có xa xôi mấy cho tình xa xôi…
Tương tư thức mấy đêm rồi,
Biết cho ai, hỏi ai người biết cho!
Bao giờ bến mới gặp đò?
Hoa khuê các bướm giang hồ gặp nhau?

Nhà em có một giàn giầu
Nhà anh có một hàng cau liên phòng
Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông
Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào?

Hoàng Mai, 1939

I. Đôi nét về nhà thơ Nguyễn Bính

Tiểu sử

Nguyễn Bính tên thập là Nguyễn Trọng Bính, ông còn có tên gọi là Nguyễn Bính Thuyết. Ông quê ở Vụ Bản, Nam Định. Nguyễn Bính sinh ra trong một nhà nho nghèo, mồ côi mẹ.

Vào giai đoạn 1945- 1953 ông tham gia kháng chiến chống Pháp ở chiến trường Nam Bộ.

Từ năm 1954 trở đi ông tập kết ra bắc, và tham gia công tác văn nghệ và làm báo.

Nhà thơ Nguyễn Bính mất ngày 20 tháng 1 năm 1966

Sự nghiệp sáng tác

Nguyễn Bính làm thơ từ rất sớm, Năm 1937, ông đạt giải thưởng của Tự Lực văn đoàn với tập thơ Tâm hồn tôi.

Các tập thơ nổi bật của ông:

  • Lỡ bước sang ngang (1940)
  • Mười hai bến nước (1942)
  • Cây đàn tì bà (1944)
  • Đêm sao sáng (1962)….

Thơ của Nguyễn Bính được viết với nhiều chủ đề khác nhau, nhà thơ nhạy cảm với sự biến động của thời đại, sự xáo trộn của văn chương. ông thể hiện sâu sắc nỗi day dứt không yên của một tâm hồn tha thieets với những giá trị cổ truyền đang có nguy cơ bị mai một.

II. Tác phẩm tương tư

1. Hoàn cảnh sáng tác

Bài thơ Tương Tư được rút trong tâp thơ Lỡ bước sang ngang (1940)

Bài thơ viết về một mối tình của nhà thơ với một cô gái ở làng Hoàng Mai. Bài thơ được viết theo thể thơ Lục bát dân gian.

2. Nội dung bài thơ Tương tư

Là tâm trạng tương tư của chàng trai với những diễn biến chân thực, trong đó mối duyên quê và cảnh quê hòa quyện với nhau vô cùng nhuần nhuyễn.

3. Bố cục bài thơ

Bố cục bài thơ gồm 3 phần:

Phần 1: 4 câu thơ đầu: Nỗi tương tư của chàng trai

Phần 2: 12 câu thơ tiế: Tâm trạng của người tương tư

Phần 3: 4 câu cuối: Ước vọng tình yêu hòa hợp

4. Phân tích bài thơ Tương tư

Tương tư của Nguyên Bính là một bài thơ với những vần thơ nhẹ nhàng, ngọt ngào và sâu lắng. Bài thơ thể hiện tâm trạng tương tư của một người đang yêu, đang thương nhớ, đang khắc khoải và mong chờ hình bóng tình yêu. Mối tình tương tư, thầm kín ấy được ấp ủ, dồn nén thành lời qua những vần thơ vô cùng mộc mạc.

“Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông

Một người chín nhớ mười mong một người

Gío mưa là bệnh của giời

Tương tư là bện của tôi yêu nàng”.

Mở đầu bài thơ với 4 câu thơ miêu tả bức tranh thôn quê thật bình dị và đơn sơ. Với việc sử dụng thủ pháp nhân hóa vô cùng tinh tế. Tác giả mượn “thôn Đoài” và “thôn Đông” để nói lên nỗi nhớ từ tận sâu đáy lòng của mình.

Chắc hẳn rằng người mà tác giả đang tương tư ở thôn Đông, còn tác giả lại ở thôn Đoài. Mối tình ấy ẩn mình trong sự thanh mát và bình dị của đồng quê

Sâu sắc hơn nữa, tác giả đã mượn hình tượng nắng của đất trời để trải lòng mình. Tác giả coi “tương tư” là một căn bệnh đã tiềm ẩn trong chính con người mình, cũng rất đỗi bình thường như bao chuyện khác, giống như quy luật của đất trời.

Chỉ với 4 câu thơ mở đầu, đã khiến cho người đọc hiểu rõ về mối tình tương tư của anh chàng thôn Đoài và cô nàng thôn Đông này.

Tiếp đến những câu thơ tiếp theo, là lời trách móc nhẹ nhàng . Trách cô gái hững hờ, trách người ta sao lại vờ như
không biết gì như thế:

Hai thôn chung lại một làng,
Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này ?
Ngày qua ngày lại qua ngày,
Lá xanh nhuộm đã thành cây lá vàng.
Bảo rằng cách trở đò giang,
Không sang là chẳng đường sang đã đành.
Những đây cách một đầu đình,
Có xa xôi mấy mà tình xa xôi ?
Tương tư thức mấy đêm rồi,
Biết cho ai, hỏi ai người biết cho ?
Bao giờ bến mới gặp đò ?
Hoa khuê các, bướm giang hồ gặp nhau?

Ở đoạn thơ thứ hai của bài thơ là những câu hỏi dồn dập, tạo nên sự bối rối, lo lắng trong lòng chàng trai đang yêu.

Giọng điệu của câu thơ nhẹ nhàng, uyển chuyển, tha thiết như truyền tải thông điệp đến cho cô gái. Từ “cớ sao” như một lời trách nhưng lại rất tế nhị, đáng yêu. Mối tương tư của chàng trai trằn trọc suốt bao nhiêu đêm, nhưng chẳng biết ngỏ cùng ai, rồi cũng chẳng ai thấu cho. Bởi vậy mà chàng trai chỉ chờ đợi “bến gặp đò” để mình có thể gặp nàng. Nỗi băn khoăn trong lòng chàng trai cứ chồng chất, cứ dai dẳng và đợi chờ.

Và rồi chàng trai lại tự hỏi:
Nhà em có một giàn giầu,
Nhà anh có một hàng cau liên phòng.
Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông,
Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào ?

Khổ thơ với những câu thơ lục bát nhẹ nhàng, uyển chuyển diễn tả tâm trạng của nhà thơ. Tác giả mượn hình ảnh “giàn trầu” và “hàng cau” để diễn tả nỗi nhớ da diết, quấn quýt với nhau như dây trầu quấn lấy thân cau. Qua đây cho ta thấy được tài năng của nhà thơ trong việc sử dụng từ ngữ.

Ở 4 câu thơ này, người đọc nhận ra có sự thay đổi giữa cách xưng hô, tác giả đã mạnh dạn chuyển “tổi-nàng” thành
“anh-em” rất táo bạo. Dấu hiệu này chứng tỏ mối tình này đã quá lớn, đã quá sâu và chàng trai muốn giãi bày trực tiếp với cô gái

Cái “tôi” trữ tình của Nguyễn Bính đã được đẩy cao lên, dám bày tỏ, dám yêu. Nhưng tình cảm đó không táo bạo mà ngược lại rất chân thành, mãnh liệt, đồng thời lại rất tế nhị.

Với những hình ảnh thơ gần gũi, mộc mạc, đạm chất đồng quê, tác giả đã mang đến cho người đọc những cảm nhận của một thứ tình cảm mang tên tình yêu vô cùng nhẹ nhàng và sâu lắng.

Bài thơ Tương Tư mang đến những cảm xúc trong tình yêu thật trong trẻo, nhẹ nhàng và da diết. Thứ tình yêu ấy không vồ vập, mà chỉ là nhớ, là thương là hiểu nhau mà thôi. Mối tình tương tư ấy luôn hiện hữu trong tâm trí của người đang yêu, mà ở đây chính là nhà thơ Nguyễn Bính.

so1vn - Tags: