Những bài thơ 5 chữ luôn được nhiều nhà thơ lựa chọn bởi dễ dàng đan xen cảm cảm vào trong bài thơ, điển hình như thơ 5 chữ về thầy cô giáo đầy xúc động.

Thầy cô từ xa xưa đã được ví như ” người lái đò” chở các học trò của mình đến bên bờ tri thức. Họ đều là những người mẫu mực và nhiệt huyết với nghề. Trong tất cả các nghề thì nghề giáo luôn là là nghề cao quý nhất. Họ luôn cần mẫn trên bục giảng để đưa kiến thức vào những học trò còn non nớt của mình.

” Ơn thầy soi lối mở đường
Cho con vững bước dặm trường tương lai ”

Bao đời nay truyền thống tôn sư trọng đạo đã được biết bao thế hệ học trò noi theo.Nhắc đến thầy cô giáo chúng ta sẽ nhớ ngay đến một người thầy nghiêm khắc nhưng luôn chú ý đến chúng ta từng chút một. Một người cô hiền từ luôn dịu dàng chỉ bảo chúng ta điều hay lẽ phải.

Để giờ đây khi rời ra mái trường, chúng ta luôn khắc khoải nỗi nhớ mong thầy cô, công ơn chưa một ngày báo đáp. Hôm nay uct.edu.vn gửi tặng các bạn những bài thơ 5 chữ hay nhất về thầy cô đầy xúc động sẽ làm cho bạn vơi đi nỗi nhớ nhung và gợi nhớ lại những hồi ức tươi đẹp khi còn ngồi trên ghế nhà trường!

Chùm Thơ Về Thầy Cô Giáo Hay Nhất Hiện Nay 

Chùm thơ về thầy cô giáo hay nhất sẽ chia sẻ đến các bạn những bài thơ với ý nghĩa sâu sắc, đầy xúc động. Từng câu thơ như nỗi lòng của những cô cậu học trò xưa cũ gửi đến ” những người lái đò năm xưa đã dìu dắt mình. Thể thơ 5 chữ bồi hồi đầy nhớ nhung về ơn nghĩa thầy cô, về những kỉ niệm in sâu không thể phai nhạt theo năm tháng.

Nào! Chúng ta hãy cùng nhau cảm nhận về những bài thơ về thầy cô giáo và hãy chia sẻ bài viết này đến bạn bè để cùng nhau ôn lại những kỉ niệm về một thời để nhớ này nhé!

Bài Thơ Số 1

Bao mùa thu đi qua
Gói hành trang thêm nặng
Mái đầu thầy bạc trắng
Hòa trong nắng thời gian
Những vất vả gian nan
Ơn thầy, sao đếm được?
Mênh mông như biển nước
Cao lớn tựa núi non

Bài Thơ Số 2

Rời mái trường thân yêu
Bao năm rồi cô nhỉ?
Trong em luôn đọng lại
Lời dạy bảo của cô
Ngày ấy vào mùa thu
Bước chân em rộn rã…
Cô không lời từ giã
Xa trường tự lúc nào
Em ngỡ như chiêm bao
Cô về đâu, chẳng biết?
Vẫn vang lời tha thiết
Từ giọng cô dịu hiền
Thời gian bước triền miên
Cô chưa lần quay lại
Chúng em nhớ cô mãi
Mong thấy cô trở về
Lúc xưa cô vỗ về…
Nay chúng em khôn lớn
Ngày rời trường gần đến
Bao giờ gặp lại cô?!

Bài Thơ Số 3

Viên phấn nào trên tay
Thầy dạy em học chữ
Bụi phấn nào bay bay
Vương tóc thầy trắng xóa
Bao mùa thu đi qua
Thầy xưa nay đã già
Khai trí em thêm sáng
Cho cây đời nở hoa
Từng lời giảng yêu thương
Bao lớp trẻ xa trường
Gói hành trang thêm nặng
Nghĩa tình thầy vấn vương
Mai lớn khôn nên người
Khi nào em quên được?
Công ơn người đi trước
Dìu dắt chúng em theo.

Bài Thơ Số 4

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
Còn rung rinh sắc thắm tươi
20/11 ngày năm ấy
Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi
Cô tôi mặc áo dài trắng
Tóc xanh cài một nụ hồng
Ngỡ mùa xuân sang quá
Học trò ngơ ngẩn chờ trông…
Nụ hoa hồng ngày xưa ấy…
Xuân sang, thầy đã bốn mươi
Mái tóc chuyển màu bụi phấn
Nhành hoa cô có còn cài?
Nụ hoa hồng ngày xưa ấy…
Tà áo dài trắng nơi nao,
Thầy cô – những mùa quả ngọt
Em bỗng thành hoa lúc nào.

Bài Thơ Số 5

Viên phấn nào trên tay
Thầy dạy em học chữ
Bụi phấn nào bay bay
Vương tóc thầy trắng xóa
Bao mùa thu đi qua
Thầy xưa nay đã già
Khai trí em thêm sáng
Cho cây đời nở hoa
Từng lời giảng yêu thương
Bao lớp trẻ xa trường
Gói hành trang thêm nặng
Nghĩa tình thầy vấn vương
Mai lớn khôn nên người
Khi nào em quên được?
Công ơn người đi trước
Dìu dắt chúng em theo.

Bài Thơ Số 6

Viên phấn trắng trên tay
Những dòng chữ nắn nót
Bụi phấn nào bay bay
Vướng trên mái tóc cô
Những ngày tháng trôi qua
Để lại bao kỉ niệm
Em mỗi ngày một lớn
Không bao giờ quên cô
Thời gian trôi nhanh quá
Bao kỉ niêm vui đùa
Dưới mái trường thân yêu
Em yêu cô rất nhiều

Ai Có Thể Quên Được Tình Thầy

Thầy ơi cùng là thầy
Thầy còn nhớ nữa không,
Truyện ngày ấy xa rồi
Không biết thầy còn nhớ.
những mùa thu năm ấy
thầy dịu dắng chúng em
bước qua nhiều gian nan
thầy vẫn cố gắng lắm!!
thầy ơi cũng là thầy!!!
chỉ biết nghĩ cho em
để sau này thành tài
giúp việc cho tổ quốc
ngày ấy vẫn xa lắm
mà sao thầy vẫ đợi
thầy đã thức suốt đêm
lo cho trang giáo án
để cho em kiến thức
ôi thật tuyệt thầy ơi
bây giờ mà kể lại
thầy có nghe được không
em trở thành người tài
thầy có nghe thấy không
bây giờ mà nói lại
làm sao có thể kể
dù không được gặp thầy
bài thơ này chứng minh
em nhớ dóng chũ ấy
cũng nhớ! NGƯỜI LÁI ĐÒ

Người lái đò

Một đời người – một dòng sông…

Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,

“Muốn qua sông phải lụy đò”

Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa…

Tháng năm dầu dãi nắng mưa,

Con đò trí thức thầy đưa bao người.

Qua sông gửi lại nụ cười

Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

Con đò mộc – mái đầu sương

Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,

Khúc sông ấy vẫn còn đây

Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông…

Xin lỗi các em

Tôi đâu phải người làm nông

Cày xong đánh giấc say nồng một hơi

Chuông reo tan buổi dạy rồi

Còn nghe ray rứt nỗi đời chưa yên.

Trách mình đứng trước các em

Dửng dưng cả tiếng hồn nhiên gọi: Thầy!

Rụng dần theo bụi phấn bay

Ước mơ một thuở căng đầy tuổi xanh

Dẫu là lời giảng của mình

Cơn ho chợt đến vô tình cắt ngang

Dẫu là tiết học vừa tan

Bước qua cửa lớp đôi lần hụt hơi!

Hiểu dùm tôi các em ơi

Giấu bao ám ảnh khôn nguôi từng giờ

Cảnh đời chộn rộn bán mua

Áo cơm nào dễ chi đùa với ai.

Vờ quên cuộc sống bên ngoài

Nhiều điều xa lạ nói hoài riết quen

Dở hay, yêu ghét, trắng đen

Còn bao sự thật đã nhìn thẳng đâu

Ai còn dằn vặt đêm sâu

Trong từng sợi tóc bạc màu truân chuyên

Thật lòng tạ lỗi các em

Hiểu ra khi đã lớn lên mai này!

Bụi phấn xa rồi
Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai

Thương nhớ ngày xưa chất ngất hồn

Một mình thơ thẩn đi tìm lại

Một thoáng hương xưa dưới mái trường

Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thương,

Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me

Bảng đen nằm nhớ người bạn trẻ

Bụi phấn xa rồi… gửi chút hương!

Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm

Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi!

Cuộc đời cũng tựa như trang sách

Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!!

Nước mắt bây giờ để nhớ ai???

Buồn cho năm tháng hững hờ xa

Tìm đâu hình bóng còn vương lại?

Tôi nhớ thầy tôi, nhớ… xót xa!

Như còn đâu đây tiếng giảng bài

Từng trang giáo án vẫn còn nguyên

Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo

Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!!!

Tặng cô

Tặng cô với cả hương nồng sắc xuân

Tháng ngày dạy dỗ ân cần

Cho bao thế hệ góp phần dựng xây

Tiếng cô tưởng nhớ mới đây

Xây bao hạnh phúc tràn đầy yêu thương.

Về thăm cô
Bao năm lên phố, xa làng

Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê

Nhớ bài tập đọc a ê

Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ

Xiêu nghiêng nét chữ dại khờ

Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em.

Vở ngày thơ ấu lần xem

Tình cô như mẹ biết đem sánh gì.

Tờ i nghệch ngoạc bút chì

Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề

Thương trường cũ, nhớ làng quê

Mơ sao được một ngày về thăm Cô!

Tuyển Chọn Những Bài Thơ Ngắn Về Thầy Cô – Xúc Động Triệu Trái Tim 

Những bài thơ ngắn về thầy cô đã không còn xa lạ gì đối với những thế hệ học sinh, nhất là vào những dịp lễ tết của thầy cô. Thầy cô sẽ rất vui mừng khi chúng ta dành tặng cho họ những bông hoa điểm 10, đó là thành quả của sự dìu dắt của họ. Bên cạnh đó chúng ta có thể chọn những bài thơ ngắn về thầy cô nhưng thấm đẫm sự biết ơn, tình cảm yêu mến của mình. Thầy cô chắc chắn sẽ cảm nhận được tấm lòng của bạn.

Hãy cùng uct.edu.vn cảm nhận và chọn được cho mình một món quà thật ý nghĩa dành tặng cho thầy cô của mình vào dịp lễ 20/11 này nhé!

Bài Thơ Số 1

Bao mùa thu đi qua
Gói hành trang thêm nặng
Mái đầu thầy bạc trắng
Hòa trong nắng thời gian
Những vất vả gian nan
Ơn thầy, sao đếm được?
Mênh mông như biển nước
Cao lớn tựa núi non

Bài Thơ Số 2

Rời mái trường thân yêu
Bao năm rồi cô nhỉ?
Trong em luôn đọng lại
Lời dạy bảo của cô
Ngày ấy vào mùa thu
Bước chân em rộn rã…
Cô không lời từ giã
Xa trường tự lúc nào
Em ngỡ như chiêm bao
Cô về đâu, chẳng biết?
Vẫn vang lời tha thiết
Từ giọng cô dịu hiền
Thời gian bước triền miên
Cô chưa lần quay lại
Chúng em nhớ cô mãi
Mong thấy cô trở về
Lúc xưa cô vỗ về…
Nay chúng em khôn lớn
Ngày rời trường gần đến
Bao giờ gặp lại cô?!

Bài Thơ Số 3

Viên phấn nào trên tay
Thầy dạy em học chữ
Bụi phấn nào bay bay
Vương tóc thầy trắng xóa
Bao mùa thu đi qua
Thầy xưa nay đã già
Khai trí em thêm sáng
Cho cây đời nở hoa
Từng lời giảng yêu thương
Bao lớp trẻ xa trường
Gói hành trang thêm nặng
Nghĩa tình thầy vấn vương
Mai lớn khôn nên người
Khi nào em quên được?
Công ơn người đi trước
Dìu dắt chúng em theo.

Bài Thơ Số 4

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
Còn rung rinh sắc thắm tươi
20/11 ngày năm ấy
Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi
Cô tôi mặc áo dài trắng
Tóc xanh cài một nụ hồng
Ngỡ mùa xuân sang quá
Học trò ngơ ngẩn chờ trông…
Nụ hoa hồng ngày xưa ấy…
Xuân sang, thầy đã bốn mươi
Mái tóc chuyển màu bụi phấn
Nhành hoa cô có còn cài?
Nụ hoa hồng ngày xưa ấy…
Tà áo dài trắng nơi nao,
Thầy cô – những mùa quả ngọt
Em bỗng thành hoa lúc nào.

Bài Thơ Số 5

Viên phấn nào trên tay
Thầy dạy em học chữ
Bụi phấn nào bay bay
Vương tóc thầy trắng xóa
Bao mùa thu đi qua
Thầy xưa nay đã già
Khai trí em thêm sáng
Cho cây đời nở hoa
Từng lời giảng yêu thương
Bao lớp trẻ xa trường
Gói hành trang thêm nặng
Nghĩa tình thầy vấn vương
Mai lớn khôn nên người
Khi nào em quên được?
Công ơn người đi trước
Dìu dắt chúng em theo.

Bài Thơ Số 6

Viên phấn trắng trên tay
Những dòng chữ nắn nót
Bụi phấn nào bay bay
Vướng trên mái tóc cô
Những ngày tháng trôi qua
Để lại bao kỉ niệm
Em mỗi ngày một lớn
Không bao giờ quên cô
Thời gian trôi nhanh quá
Bao kỉ niêm vui đùa
Dưới mái trường thân yêu
Em yêu cô rất nhiều

Ai Có Thể Quên Được Tình Thầy

Thầy ơi cùng là thầy
Thầy còn nhớ nữa không,
Truyện ngày ấy xa rồi
Không biết thầy còn nhớ.
những mùa thu năm ấy
thầy dịu dắng chúng em
bước qua nhiều gian nan
thầy vẫn cố gắng lắm!!
thầy ơi cũng là thầy!!!
chỉ biết nghĩ cho em
để sau này thành tài
giúp việc cho tổ quốc
ngày ấy vẫn xa lắm
mà sao thầy vẫ đợi
thầy đã thức suốt đêm
lo cho trang giáo án
để cho em kiến thức
ôi thật tuyệt thầy ơi
bây giờ mà kể lại
thầy có nghe được không
em trở thành người tài
thầy có nghe thấy không
bây giờ mà nói lại
làm sao có thể kể
dù không được gặp thầy
bài thơ này chứng minh
em nhớ dóng chũ ấy
cũng nhớ! NGƯỜI LÁI ĐÒ

Thầy

Viên phấn nào trên tay
Thầy dạy em học chữ
Bụi phấn nào bay bay
Vương tóc thầy trắng xóa

Bao mùa thu đi qua
Thầy xưa nay đã già
Khai trí em thêm sáng
Cho cây đời nở hoa

Từng lời giảng yêu thương
Bao lớp trẻ xa trường
Gói hành trang thêm nặng
Nghĩa tình thầy vấn vương

Mai lớn khôn nên người
Khi nào em quên được?
Công ơn người đi trước
Dìu dắt chúng em theo.

Thăm Lại Trường Xưa

Em ghé về trường cũ
Mang chút nắng hanh vàng
Ngó ngàng bên cửa lớp
Hồi ức nào lang thang
Mây buồn trôi đi hoang
Phượng xanh rờn ủ rũ
Đưa em vào giấc ngủ
Một thời em mộng mơ
Áo trắng đó anh ơi
Em giấu vào trong mắt
Mảnhthơ tìnhgóp nhặt
Anh trao tiếng yêu đầu
Thuở ấy biết gì đâu
Cứ ngỡ mình con nhỏ
Lời yêu vừa bỏ ngỏ
Em chôn vào mai sau
Giờ em ghé về đây
Gốc cây xưa vẫn thế
Hàng ghế đá bâng khuâng
Đợi chờ người không đến
Giờ em đã biết yêu
Người tình xưa tình cũ
Em chua xót tình đầu
Người khóc thương tình cuối
Giá như ngày xưa ấy
Viết tình buổi ban sơ
Thì bây giờ có lẽ
Không lạc vào trời thơ!

Trên đây, uct.edu.vn đã chia sẻ những bài thơ hay về thầy cô giáo với những ý nghĩa đầy xúc động, thấm đượm tình cảm thầy trò. Hy vọng qua bài viết này các bạn có thể chọn ra được cho mình những bài thơ đặc sắc nhất để tri ân đến những ” người lái đò” thầm lặng của mình. Cảm nhận sự biết ơn, tình cảm sâu nặng vơi bớt đi nỗi nhớ nhung của những cô cậu học trò đã rời xa chiếc ghế nhà trường. Hãy luôn đồng hành cùng chúng tôi để theo dõi những bài viết hấp dẫn nha! Thân ái!