Trang thơ Trần Mạnh Hảo luôn được rất nhiều quý độc giả quan tâm và tìm kiếm. Trần Mạnh Hảo được biết đến là một nhà thơ sở hữu một kho tàng thơ đặc sắc. Với bút pháp tinh tế mượt mà thấm đượm tình cảm mà thơ ông làm rung động nhiều trái tim bạn đọc. Chính nhờ những bài thơ nổi tiếng này mà ông đạt được rất nhiều giải thưởng danh giá về văn học nghệ thuật

Ông có một khối lượng thơ đặc sắc trong đó tập thơ ” Tứ Tuyệt ” được rất nhiều thế hệ bạn đọc yêu thích. Nào ngay bây giờ chúng ta cùng nhau khám phá những bài thơ nổi tiếng này nhé!

I. Vài Nét Về Nhà Thơ Trần Mạnh Hảo 

– Trần Mạnh Hảo sinh năm 1947 tại Nam Định trong một gia đình Thiên Chúa giáo. Từng là cậu giúp lễ cho cha xứ vùng Bùi Chu Phát Diệm. Có thơ in báo từ năm 14 tuổi.

– Tuổi trưởng thành vượt Trường Sơn vào chiến trường Nam Bộ. Từ năm 1973 về làm phóng viên, biên tập viên tạp chí Văn Nghệ quân giải phóng Miền Nam và làm nghề viết văn, viết báo chuyên nghiệp cho đến nay.

– Trần Mạnh Hảo hiện là người viết tự do, đã ra khỏi biên chế nhà nước từ 15 năm nay và không tham gia tổ chức chính trị nào. Chức danh Uỷ viên Hội đồng Thơ Hội Nhà văn Việt Nam của Trần Mạnh Hảo là do Ban Chấp hành cử, không phải chức danh trong biên chế.

– Trần Mạnh Hảo từ năm 1974 đến 2004 đã xuất bản 15 tập thơ, 4 cuốn tiểu thuyết, 5 tập lý luận phê bình văn học, 3 tập truyện thiếu nhi. Từng được nhiều giải thưởng văn học. Thí dụ, tác giả đã được 5 giải thưởng hằng năm của Hội Nhà văn Việt Nam cho 5 tập sách, gồm 2 tập thơ trường ca, 2 tập thơ, một tập lý luận phê bình:

+ Đất nước hình tia chớp

+  Mặt trời trong lòng đất

+  Chuồn chuồn cắn rốn

+  Thơ lục bát Trần Mạnh Hảo

+ Thơ phản thơ

II. Tập Thơ Tứ Tuyệt Của Nhà Thơ Trần Mạnh Hảo 

Trần Mạnh Hảo là một nhà thơ nổi tiếng của Việt Nam. Ông sở hữu cho mình một số lượng thơ đặc sắc được nhiều người ngưỡng mộ. Thơ ông thường bộc lộ nỗi niềm về quê hương đất nước, về số phận con người nên được nhiều độc giả quan tâm và tìm kiếm. Nếu bạn là một người yêu thơ chắc hẳn sẽ không thể bỏ qua được những bài thơ này phải không?

Cùng chúng tôi cảm nhận ngòi bút tài hoa của nhà thơ nhé!

Anh và cuội

Hòn cuội nghĩ suy gì
Cuội sống hoài không chết?
Cái anh gọi vô tri
Chính là điều chưa biết

Áo xưa

Trời vẫn còn xanh áo cũ rồi
Vải xưa em mặc cả đời tôi
Mùa xuân đôi lứa nào qua chợ
Đâu biết trời xanh níu áo người

Bài ca con xiến tóc

Hai sợi tóc dài hai cọng râu?
Tôi nào có xiến tóc ai đâu
Đã sinh miệng sắc ngang dao kéo
Tiếc nỗi trời kia lại trọc đầu

Bạn hàng xóm

Cây chuối chơi cùng cây me
Một cây trái ngọt, cây kia chua lòm
Bao nhiêu vị ngọt chuối gom
Chỉ còn chua chát dành vòm me thôi

Bất lực

Thế là không bắt được
Cái ngọn gió qua nhà
Bàn tay làm rơi mất
Mùi hương trong chùm hoa

Bé đá bóng

Con vừa tập đi vừa đá bóng
Hay là quả bóng đá con lăn?
Mai rồi vũ trụ thành sân rộng
Con sút tung trời quả bóng trăng

Buộc

Dòng đời – con nước vèo qua
Trai tim mắc cạn trong tà áo bay
Cỏn con một sợi lông mày
Mà đem cột trái đất này vào anh

Bút vẽ

Từ độ ta yêu mới biết mình
Ta có gì đâu tự lúc sinh
Mắt em vừa hoá thành cây bút
Chợt vẽ ra ta một bóng hình

Bức Tranh 

Có đôi chim bồ câu Nga đánh nhau xơ cánh
Quạ đứng xem rồi mổ tuyết trên cành
Khi ai đó ném ra vài mẩu bánh
Nuôi hai biểu tượng của hoà bình đang mở cuộc chiến tranh

Cầm

Điếu thuốc còn cầm được
Khói kia cầm sao em?
Huống hồ trời mây nước
Một đời ngơ ngác xem

Chém

Ta đứng trong trời đất đổi thay
Từ đâu một nét mác lông mày
Chém ngang hồn vía tan ngày tháng
Một vết thương dài suốt rủi may

Chiêm bao

Chỉ còn lại đôi ta cặp trống mái đầu tiên và cuối cùng trên trái đất
Mặt đất hoá giường, sông núi biẻn khơi là nét hoa văn trên tấm drap
Tình yêu ta tìm thấy thiên đường trong địa ngục
Con trẻ đi chật hành tinh, đông đặc như sao trời đều sinh nở bởi đôi ta

Có một chiếc lá vàng

Suốt ngày sao lá không rơi
Ngỡ anh đã ngủ khẽ rời cành êm
Vì sao lá níu cây thêm?
Sợ anh buồn, lá chọn đêm lìa cành

Con bổ củi

Lấy đầu mình làm búa
Bổ suốt đời chưa thôi
Vũ trụ này thân gỗ
Bổ củi ơi trán người

Con cò

Khép trời trong cánh mỏng
Con cò lội đồng sâu
Trên trời không có tép
Con cò bay đi đâu?

Con mèo

Khi mới sinh mèo con vồ đuôi mình như vồ nắng
Tuổi trưởng thành mèo vồ chuột vồ chim
Nó quên mất đuôi nhưng về già ngoài sân vắng
Mèo lại giở đuôi mình ra vờn cho mắt được lim dim

Con ong

Chỉ một lần yêu rồi ong chết
Chính con ong ấy mới nhân tình
Đôi mắt dao cau em vừa liếc
Anh là ong mật sắp hồi sinh?

Con ốc

Lấy cái lưỡi làm bàn chân
Đi bằng đầu ốc chẳng cần ngược xuôi
Đầu cắm xuống, đít ngó trời
Một đời con ốc bao đời người ta?

Dấu chân

Anh kiếm dấu em hoài chẳng được
Em đến vừa đi quá bất thần
Ước trời mưa xuống đường phơi đất
Để lối em về in dấu chân

Đãi cát

Tình em như gió đến cây anh
Buộc gió trời kia với lá cành
Mai rồi gió thổ về trăm ngả
Vòm anh đâu thể hoá trời xanh

Đãi cát

Anh là cát biết đâu vàng
Mắt em về đãi sau hàng mi cong
Tâm hồn anh chợt vàng ròng
Không em anh vẫn cát trong cuộc đời

Đàn

Đừng sợ tai trâu đặc
Nếu thật anh có đàn
Đến khi trâu cần nhạc
Mà đàn anh tiêu tan

Đắc đạo

Em biết Phật thiền xưa lạ thật
Nghìn năm ngài toạ một mình thôi
Đôi ta trên cỏ hiền như Phật
Đắc đạo nằm trong chỗ Phật ngồi

Đêm mơ rượu bèn dậy uống

Mơ rượu nên dậy rót
Nhớ gì sao xót xa
Không có bạn chạm cốc
Thì ta chạm vào ta

Đến

Đến chơi trái đất một lần thôi
Nếu em giữ lại để chung đôi
Nghìn năm anh đến nhiều hơn nữa
Để cắn môi người trái cấm ơi

Đi đến

Đi hết tháng cùng năm
Tôi quay đầu đi lại
Chỉ một phía em rằm
Muôn năm còn xa mãi

Đích thực

Đứng giữa đồng anh chợt phát ghen
Trước em cỏ nội với hoa hèn
Hoa vàng hoa bạc tìm đâu mãi
Trinh bạch chồi lên tự đất đen

Đỉnh núi

Chờ mãi trăng mới tròn
Ngồi thưởng rằm lại tiếc
Giá cứ còn trăng non
Để mai đừng trăng khuyết

Trên đây, uct.edu.vn đã dành tặng bạn những bài thơ tứ tuyệt đặc sắc của Trần Mạnh Hảo. Hãy cùng chúng tôi cảm nhận về khả năng sáng tác thiên phú của nhà thơ. Mời các bạn đón xem phần 2 cùng những bài thơ hấp dẫn của thi sĩ tài hoa này nhé. Uct.edu.vn luôn cập nhật những bài viết đặc sắc mỗi ngày. Hãy đồng hành cùng chúng tôi để theo dõi những bài viết hay nhé!