Top100 bài thơ tình hay về biển nổi tiếng được nhiều bạn trẻ yêu thích



Được khá nhiều bạn trẻ yêu thích. Những bài thơ mang vẻ lãng mạn riêng có. Biển được hình tượng hóa thành chàng trai, còn sóng diụ êm lại biểu trưng cho người con gái.

Mời các bạn cùng xem qua những bài thơ tình lãng mạn về biển và em cùng những bài thơ về biển và anh rất hay sau đây. Những áng thơ tình yêu về biển tuyệt đẹp cũng như không kém phần lãng mạn và bay bổng. Hi vọng rằng các bạn cũng sẽ thích những áng thơ tình lãng mạn về biển rất hay này, chúc các bạn có những phút giây thật đẹp bên những áng thơ về biển và em, biển và anh vô cùng lãng mạn và ngập tràn cảm xúc!

Chùm thơ tình hay về biển lãng mạn nhất

Biển, một hình ảnh ẩn dụ biểu tượng cho người con trai. Thơ tình về biển có khá nhiều bài thơ hay, đặc sắc, bài nào cũng nhuốm vẻ lãng mạn riêng có. Biển dữ dội dịu êm, còn sóng lại ồn ào, lặng lẽ. Những hình ảnh tình yêu bất diệt, làm nên vẻ thi vị cho những bài thơ tình về biển.

BIỂN ĐỢI

Thơ: Tố My
Tình quyện nồng gợi trong những giấc mơ
Anh có hiểu nỗi mong chờ rối gắm
Vẫn ẩn hiện trong từng đôi mắt thẳm
Hoàng hôn buông dõi ngắm nơi phương trời

Nơi ngỏ hồn mãi trĩu nặng chơi vơi
Em cô đơn với khoảng trời trống vắng
Vẫn ưu tư một mình trong thầm lặng
Với mùa thu ánh nắng đang nhạt nhòa

Qua bao ngày thương nhớ vẫn còn xa
Đêm thao thức ngắm trăng ngà khuyết nửa
Vẫn hy vọng với bao lời anh hứa
Cùng bên nhau sưởi ấm lửa đông về

Nhưng mãi chờ vẫn biền biệt sơn khê
Bờ cát trắng sóng vỗ về hiền diệu
Bờ vai tựa sao bây giờ vẫn thiếu
Đơn bóng đời dáng liễu mãi chơi vơi!!

BIỂN VÀ EM

Thơ: Tố My
Biển dạt dào con sóng khẽ lời ru
Bình minh sớm sương mù còn lơ đãng
Phía trời đông mặt trời chưa ló dạng
Em nơi đây với khoảng lặng vô hồn

Bình minh lên rồi lại đến hoàng hôn
Mắt dõi đợi lòng cồn cào da diết
Bao năm tháng anh vẫn đi biền biệt
Để biển tình nhớ bóng nguyệt thiết tha

Hoàng hôn buông mây tím buổi chiều tà
Gởi thương nhớ phương trời xa anh hiểu
Thu quyến rũ mà tim hồng ức triệu
Đông sắp về thân liễu trước gió giông

Về đi anh cùng khơi dậy lửa hồng
Thỏa khao khát những nồng nàn mong đợi
Chúng mình mãi cách xa ngoài tầm với
Có thể nào chẳng gợi chút hương yêu!!

BIỂN VÀ EM

Thơ: Hữu Thọ
Anh yêu em lòng luôn mãi ước mơ
Anh lòng biển em con thuyền lướt sóng
Anh yêu em đắm chìm trong mơ mộng
Anh và em như tình biển và thuyền

Biển và thuyền ôm ấp suốt ngày đêm
Thuyền chở yêu thương vào lòng biển nhớ
Thuyền xa biển lòng thuyền như rạn vỡ
Anh xa em nỗi nhớ lại dâng trào

Biển xa thuyền sóng xô vỗ ồn ào
Thuyền xa biển bến bờ luôn chờ đợi
Biển vắng thuyền làn mây buồn vời vợi
Gió u buồn ru khúc hát tình xa

Thuyền và biển như một bản tình ca
Em yêu anh như thuyền yêu lòng biến
Anh và em đã cùng nhau ước nguyện
Cùng biển thuyền yêu nhau mãi suốt đời

Sóng bạc đầu đưa đẩy thuyền ra khơi
Lòng biển mặn tình yêu thuyền chở nặng
Dẫu trải qua biết bao mùa mưa nắng
Biển và thuyền mãi ôm ấp bên nhau

Yêu và thương lung linh bao sắc màu
Anh và em ở hai đầu nỗi nhớ!…
Thuyền và biển cách xa nhau không nỡ
Yêu thương nhau ta luôn mãi đợi chờ…

BIỂN CỦA EM

Tác giả: Ho Nhu
Anh vẫn biết Biển mênh mông là thế
Khi trào dâng khi lại để sóng lừng
Biển của em lúc kín đáo như bưng
Lúc mãnh liệt chẳng muốn dừng giông bão

Biển của em sóng tình luôn hư ảo
Rất mặn mòi nên dự báo nhiễu điều
Biển của em dù giông tố bao nhiêu
Bình Minh đến toả rạng nhiều sức sống

Biển bao la đón buồm căng gió lộng
Nâng thuyền lên để mở rộng tầm nhìn
Yêu Biển rồi hãy tạo giữ niềm tin
Nuôi cảm xúc gửi vào nghìn thương nhớ

Về nhé em! Biển trao duyên gửi nợ
Cũng có khi Biển vô cớ đẩy thuyền
Chỉ đón chờ mỗi sáng Bình Minh lên
Hòa vào Biển như sấm rền mùa hạ

Trời và Biển dù nhuộm xanh hai ngã
Nhưng ngàn đời hiến dâng cả vì em
Cứ mỗi lần nhớ Biển hãy buông rèm
Đón hạnh phúc thỏa khát thèm nỗi nhớ.

BIỂN GỌI TÊN EM

Tác giả: Nguyên Phong
Em có nghe khúc hát chiều biển gọi
Từng đợt triều cuồn cuộn nhói tim anh
Em có nghe Lời biển gọi mong manh
Ru thật khẽ và dỗ dành theo gió

Em đi rồi anh lắng đọng nỗi nhớ
Mãi tuôn trào mạnh mẽ đó em ơi!
Ngày bên em biển rạng rỡ xanh ngời
Xa em rồi biển luôn trồi sóng dữ

Vạn đường tình anh biết là qúa khứ
Sao tim sầu vẫn cố giữ riêng ai
Dòng thư cũ ngày ấy đã nhạt phai
Bao si đượm vẫn u hoài khoé mắt

Nhặt lại đây kĩ niệm thời đổ nát
Gieo vào lòng biển mặn chát tim yêu
Và như thế hóa thủy triều cô liêu
Biển mơ màng như mãi níu chân ai!!!?

GIÓ XUA SÓNG BIỂN BẠC ĐẦU

Tác giả: Sơn Hồng
Gió xua sóng biển bạc đầu
Duyên xua tình lại dạt dào tâm tư
Hướng lòng trôi nổi vô hư
Tìm nơi neo đậu lắc lư nỗi niềm

Trùng khơi trải rộng khó tìm
Ánh sao đã lặng biết chìm nơi đâu
Bãi bờ chỗ cạn chỗ sâu
Hồn loang lởm chởm neo sầu ,mỗi đêm

Vết tình in đậm vào tim
Nhớ xưa tung cánh đôi chim lưng trời
Thả hồn theo gió xa xôi
Mang đầy luyến ái tìm nơi kết tình

Ngờ đâu giông tố gập ghềnh
Cuốn theo duyên nợ bồng bềnh chia phôi
Người về chốn ấy xa xôi
Bến bờ hiu quạnh lẻ loi con thuyền…

TÌNH BIỂN

Tác giả: Hạnh Kim
Em nhớ anh như nổi lòng của biển
Khi dâng tràn lúc cuồn cuộn sóng tung
Bao nhớ thương ôm ấp những mông lung
Theo con nước trôi dòng yêu tha thiết

Mây lãng đãng nhìn trôi màu xanh biếc
Mắt hoài mơ chờ đợi gió cùng bay
Biển nhớ ai lăn tăn sóng u hoài
Từng đợt vỗ về theo bờ cát trắng

Thưở mới yêu bờ đá chiều ngớ ngẩn
Mãi đợi chờ con sóng dạt môi hôn
Cát chạy theo con sóng cuộn biển hờn
Lăn tăn sóng ru mát lòng biển lạnh

Biển khao khát vầng dương tình ấm nóng
Ôm ấp lòng trong hơi thở sóng ru
Có những đêm trời giông gió mây mù
Biển lạnh lẽo tĩnh trong sầu cô quạnh

Không phẳng lặng hồn biển nào êm ắng
Đá vọng hoài lời của biển thở than
Biển khát khao con nước lợ miên man
Thả tình biển lan man ngàn nỗi nhớ

Em nhớ anh như biển đêm trăn trở
Mộng mơ hoài con nước chảy tình êm
Em nhớ anh một nổi nhớ triền miên
Như tình biển khát khao bờ thương nhớ.

ĐỪNG GHEN EM VỚI BIỂN

Tác giả: Anh Thư
Từ bao giờ…có biển, anh biết không?
Mà bờ bãi trãi rộng dài đến thế…
Từ bao lâu…bao đời, bao thế hệ…???
Biển mênh mông lan tận cuối đất trời.

Ngày biển buồn, thuyền vỗ sóng xa khơi
Những lúc không anh, em về nghe biển hát
Biển cô đơn ! Nên suốt đời thèm khát
Chảy mãi miệt mài tìm kiếm bến bờ tương!

Biển dịu dàng, xua tan nỗi dỗi hờn…
Em yêu biển ! từ ngày anh chưa đến
Biển vỗ về em những chiều anh lỗi hẹn
Biển ôm em lòng những năm tháng buồn tênh.

Em iu biển! và nay iu anh hơn!
Xin đừng xa em anh nhé…..lúc giận hờn!

 BIỂN TÌNH

Tác giả: Hiền Nhật Phương Trần
Biển đã bao giờ thôi dậy sóng em ơi
Nỗi nhớ trong anh có khi nào nguôi nhỉ
Đêm từng đêm miên man trong suy nghĩ
Biết giờ này em còn nhớ anh không.

Có bao giờ em thấy Biển lặng câm
Khi yên ả… sóng lòng đang cuộn chảy
Giấu nỗi nhớ tận sâu dưới đáy
Để em khỏi buồn rồi thấy chênh chao.

Có những hôm Biển nổi sóng thét gào
Là khi ấy hờn ghen cùng em đấy
Sóng cuồn cuộn nghiền nát Bờ tan chảy
Rồi nguôi hờn lại nhẹ vỗ Bờ xa.

Tình hai ta cũng như Biển bao la
Như Bờ cát mịn màng và sâu lắng
Anh là Biển ồn ào mà thật lắm
Bờ là em hiền dịu lại mong manh.

Tình trao em là mãi mãi chân thành
Em đón nhận và giữ gìn em nhé
Trái tim em dẫu biết là nhỏ bé
Vẫn mãi là nhịp đập ở trong anh.

LỜI NGUYỀN TRƯỚC BIỂN

Tác giả: Võ Thanh Phong
Trước mặt biển rộng sau lưng là tình!
Câu “Em yêu anh” hòa trong tiếng gió!
Đôi tay dang rộng, ngực căng, phổi nở
Em là phiên bản mới của thần Tình Yêu!!

Áo thun quần short khoe dáng diễm kiều!
Biển có đủ rộng để chứa tình yêu lớn?
Giữa một thế giới xô bồ và hỗn độn
Thước đo nào em chọn để yêu anh??

Biển chớm vào Thu không khí trong lành
Đường chân trời in thân hình kiều nữ!
Em hay biển nhấn chìm hồn lãng tử
Vẫn núi cùng đồi sao tóc không bay??

Tình yêu của anh giới hạn trong vòng tay
Dù em có buông con tim vẫn ở lại!
Biển nhận lời nguyền”Em yêu anh mãi mãi”!
Dù bão tố có về tình vẫn lên ngôi…

Ta đang cách xa góc biển chân trời
Nhưng trái tim lại gần nhau gang tấc!
Biển và người tình đều trong tầm mắt
Nhận nụ hôn rồi em không thể xa anh.

 BIỂN HẸN

Tác giả: Cao Hằng
Có hạnh phúc nào hơn thế không anh
Khi say đắm em cùng anh bên biển
Mênh mông sóng mà dạt dào xao xuyến
Mái đầu xanh ta quyến luyến hẹn thề

Đã bao ngày mình cách trở sơn khê
Giờ trở lại xua não nề trông ngóng
Đêm bình yên gió vờn trên ngọn sóng
Em dịu vơi ngày lạc lõng giữa dòng

Biển đêm về ta thoả nỗi khát mong
Cùng ước vọng trong lòng bao nhung nhớ
Vòng tay xiết nụ hôn nồng hơi thở
Ta bên nhau xua trăn trở đêm ngày

Anh đã về với biển vắng đêm nay
Cùng dạo bước như bao ngày mong nhớ
Tim nhớ em từng đêm anh trăn trở
Biển Bên em luôn nhắc nhở bao điều

Giây phút này cho anh thấy thêm yêu
Đêm huyền ảo cùng bao điều mơ ước
Tình bên Biển như đã từng hẹn trước
Lời hẹn thề ta mãi được bên nhau.

 BIỂN TÌNH

Tác giả: Vượng Phạm
Nghe trong gió tiếng thì thầm của biển
Khiến giọt buồn…Anh! tan biến nơi đây
Bọt sóng xô theo cảm xúc vơi đầy
Xua lạnh lẽo…tim phút giây băng giá

Tàn canh vắng…Anh! những đêm lã chã
Khơi giọt mềm xưa em đã trao anh
Cả lời yêu cùng hẹn ước chân thành
Em gửi trọn đêm biển xanh ta bước

Đúng không thể…không thể ai biết được
Hạnh phúc chờ lại đến trước ngày vui
Những lo âu xen cảm xúc ngậm ngùi
Đang chìm nặng rồi bỗng bay vụt mất

Đêm biển lộng ánh trăng mờ phảng phất
Cùng ánh đèn chiếu cảnh vật nên thơ
Anh gửi em trọn hơi ấm đợi chờ
Em đón nhận sao khạo khờ bẽn lẽn

Như buổi ấy…em vẫn là e thẹn
Rồi giấu mình chỉ nen nén nhìn qua
Lặng bên nhau bên cảm xúc mặn mà
Vui hạnh phúc bên tình xa…biển nhớ.

Thơ tình hay về biển cô đơn và nỗi nhớ

Những áng thơ tình hay về biển được ví như biển cả, dài rộng, thênh thang, bao là vã lãng mạn. Cũng có nỗi nhớ, nỗi buồn, cũng có giông tố, cũng có giận hờn, nhưng liệu có mãi mãi và trường tồn như biển? Sau đây là những bài hay về biển thể hiện sự cô đơn và nỗi nhớ. Mời các bạn chia sẻ!

CHUYỆN TÌNH TRÊN BỜ BIỂN

Tác giả: Đức Trung.
Anh còn nhớ lần gặp nhau trên biển.
Ngồi bên nhau trong một buổi chiều.
Biển du dương hát lời trìu mến.
Hai đứa ngồi nói chuyện tình yêu.

Em bảo anh là “anh chàng ngố”.
Chẳng biết gì khi nói chuyện yêu.
Anh yên lặng không một lời thổ lộ.
Ngắm hoàng hôn dần tắt nắng chiều…

Em lại trách:”sao anh yên lặng”?
Chỉ ngồi yên cho em tựa bờ vai.
Ở ngoài kia sóng xô bờ cát trắng.
Như tình em nồng thắm không phai.

Đêm dần xuống dã tràng thôi xe cát.
Đom đóm bay rực sáng phía trời xa.
Đêm tĩnh lặng chỉ còn nghe biển hát.
Nói thay lời tình cảm thiết tha.!

Anh cúi xuống hôn môi em nóng bỏng.
Gió biển thổi vào mằn mặn trên môi.
Biển vẫn xô muôn ngàn đợt sóng.
Hai đứa ngồi đếm ánh sao rơi…!

BIỂN VÀO ĐÊM

Thơ: Phạm Thị Chiên

Ta đã về đây hỡi biển yêu ơi
Xa lâu rồi lòng chơi vơi nhớ quá
Từng con sóng ngày đêm đang vật vã
Nơi ta ngồi ụ đá cũng xanh rêu

Xa em rồi nhớ tiếng róc rách kêu
Từng bọt nước thích trêu đùa ai đó
Bóng vỡ toang trắng lan xa như có
Bàn tay nào tựa gió chạm nhẹ bay

Ta về đây với hồn biển ngất ngây
Tình xa thẳm vây quanh hoàng hôn tím
Chiều nhuộm rồi áng mây luồn ngọt lịm
Đứng lặng nhìn bịn rịn nhớ khi xưa

Thủa học trò cùng nhau vẫn đón đưa
Dải cát trắng lưa thưa bàn chân bước
Con dã tràng xe cát sao đi ngược
Sóng xô bờ nước vượt cát dần tan

Hoa muống kia trên bãi cát đại ngàn
Tim tím biếc chứa chan niềm hy vọng
Tuổi vào yêu ngập tràn bao ước mộng
Bãi biển này làm rung động con tim

Ta về đây tình yêu mến đắm chìm
Gởi theo sóng vần thơ ghim lòng biển
Khuất sau đồi hoàng hôn kia cũng biết
Biển vào đêm tha thiết nhớ dâng trào.

CON SÓNG NGẨN NGƠ

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Em đi rồi biển vẫn cứ biếc xanh
Con tàu ra khơi chòng chành trên sóng
Mình anh bước đi bơ vơ lạc lõng
Dấu chân trần trên cát trắng vô phương

Một mình cô đơn đứng trước đại dương
Bỗng nhớ về lời yêu thương ngày đó
Tiếng thì thầm mênh mang như sóng vỗ
Ta gửi tình vào trong gió biển khơi

Em nói rằng mình yêu mãi anh ơi
Nồng nàn đắm say suốt đời anh nhé
Em dựa vào anh bờ vai mạnh mẽ
Mái tóc dài buông xoã để gió bay

Như sóng biển tình ta thắm nồng say
Nhưng ngờ đâu có một ngày ly biệt
Em ra đi về nơi miền gió tuyết
Bỏ biển quê nhà xanh biếc sóng xô

Em đi rồi con sóng cũng ngẩn ngơ
Anh cứ lang thang vật vờ trên bến
Không một lời lặng thầm như con hến
Sóng vỗ trong lòng tắc nghẹn buồn đau.

BIỂN VÔ TÌNH…

Thơ: Lê Khánh

Biển là ai .. sao vô tình đến thế
Sóng là ai.. mà cứ mãi dập dìu
Cát là ai.. mà sao cứ buồn hiu
Ta là ai.. mà mỗi chiều nhớ biển..?

Cái khoảng cách mà chúng ta đang đến
Một chút thôi, nhưng xa tít mù khơi
Em xích lại, hay là anh xích lai
Chỉ một lời sao cứ mãi phân vân..?

Nếu lỡ hẹn chỉ còn sóng lăn tăn
Cứ xô vào rồi lại rời xa mãi
Ta cũng thế mỗi buổi chiều trở lại
Chỉ u hoài… như cát mãi.. thế thôi..!

EM VỀ VỚI BIỂN !

Thơ: Nguyễn Ngọc Thủy Hằng

Em sẽ về để ngắm biển hoàng hôn
Từng đợt sóng dập dồn men bờ cát
Nhạc phi lao..rì rào buông tiếng hát
Nhặt vỏ óc sò..trôi dạt bãi bờ !

Em sẽ về..ta ngâm lại bài thơ…
Mà năm tháng chưa phai mờ hoài ức
Biển và anh..vẫn mãi trong tiềm thức
In vào lòng..như một bức tranh thêu.

Em sẽ về..để cùng anh những chiều
Tựa vào nhau tim yêu từng nhịp hát
Biển tung cao..dạt dào cơn sóng bạc
Nhìn dã tràn..xe cát giữa chiều hoang

Em sẽ về ta dạo lại bản đàn
Hoà cùng biển hát tình ca dạ khúc
Mình bên nhau lục tìm trong kí ức !
Biển đẹp nào bằng..những lúc trăng lên.

Em sẽ về..và cùng anh kề bên…
Ngâm trong nước mông mênh tình sóng biển
Anh sẽ đón em..như ngày đưa tiển
Tim chúng mình..hoà tiếng sóng trùng dương!!

CHỈ YÊU MÌNH ANH

Thơ: Thanh Tâm

Người thương hỡi giữa biển trời rộng lớn
Sóng ngập tràn xô bờ cát mênh mông
Nhưng nơi em chỉ có một bóng hồng
Là anh đó chất chồng bao nhung nhớ

Chỉ anh đến làm tim em lầm lỡ
Xuyến xao lòng chợt nức nở yêu đương
Mỗi khi xa thấy nhớ lắm vấn vương
Dâng xúc cảm canh trường hoài thao thức

Dấu yêu hỡi xin anh đừng có bực
Hãy nhẹ nhàng chớ tức những hư vô
Bởi có khi họ chỉ tạo xô bồ
Cho vui vẻ đời tô thêm sắc thắm

Bạn lòng hỡi xa cách còn thăm thẳm
Nhưng tình này hứa gửi gắm mình anh
Mọi tin yêu nàng chỉ để trao giành
Cho người mãi không mong manh dễ vỡ .

Thầm ao ước em sẽ luôn được ở
Ở trong đời trong những giấc mơ anh
Nắm tay nhau bước tiếp hết mộng lành
Tròn hạnh phúc ngày xanh thêm dịu ngọt .

BIỂN GỌI

Thơ: Oải Hương

Em về đây nghe sóng
Sóng hát lời yêu thương
Vỗ về bờ cát trắng
Bình yên đón triều cường

Em về đây nghe gió
Dệt trăm ngàn nhớ nhung
Nụ hôn ươm vàng nắng
Ngọt trao giấc mơ hường

Em về giữa chiều buông
Thì thầm lời biến gọi
Bao niềm riêng người hỡi
Gửi con sóng đầy vơi.

BIỂN & SÓNG TÌNH ANH ..

Thơ: Nguyễn Ngọc Thủy Hằng

Này sóng ơi..ta dạo biển cùng anh
Hàng phi lao trong lành làn gió mới
Phượng hồng kia cũng gật chào bước tới
Kết vần thơ..với duyên nợ giao hòa

Em về đây cùng biển hát lời ca
Rì rào sóng nhưng mặn mà êm ái
Hẹn với biển hạ này em trở lại…
Giữa mênh mông tiếng sóng mãi vỗ bờ

Hằng trở về tìm họa lại vần thơ..
Lâu đài cát hồn mơ về biển mặn
Đêm bãi biển nhìn bốn bề quạnh vắng
Nhớ nụ hôn thầm lặng quá ngọt ngào

Sóng triều ơi..có ôm nỗi khát khao
Dù bộn bề nghĩ về nhau vẫn nhớ
Biển trào dâng hòa vào dòng hơi thở
Tiếng ve ngân trên lối nhỏ đợi chờ

Biển đêm này ôm trọn vầng trăng mơ
Em nhớ lắm câu thơ chiều hạ nắng
Hồn buâng khuâng giữa khung trời lạnh vắng
Cùng vòng tay nơi biển mặn hôm nào..

2. ĐÔI MẮT BIỂN

Tác giả: Huỳnh Minh Nhật

Tôi đã nhìn thật sâu trong mắt biển
Một thoáng cười như một thoáng bình yên
Nhưng thẳm sâu là nỗi buồn dậy sóng
Sóng xa khơi tít tắp vỗ mạn thuyền

Tôi đã thấy hạt lệ mặn bờ môi
Rơi trong lòng con tim nhỏ em tôi
Như mùi muối nồng nàn đêm khuya lạnh
Em giấu chi một thuở đã xa rồi

Tôi đã nhìn vào em, đôi mắt biển
Và thấy mình chìm đắm giữa đại dương
Đã bao ngày tôi giá buốt hơi sương
Sóng êm ái, cứ ngỡ lòng biển nhẹ

Lời xin lỗi, gửi dùm tôi, gió nhé!
Cuốn dùm tôi niềm nỗi của riêng em
Để giọt sầu thôi ướt gối bao đêm
Để tình xưa trôi dạt miền dĩ vãng…

HỒN BIỂN

Tác giả: Huỳnh Minh Nhật

Đêm lạnh lẽo nằm nghe biển động
Phía khơi xa sóng dậy bạc đầu
Ta mơ màng sương mờ ảo mộng
Kiếm tìm gì một cánh hải âu?

Bờ cát trắng phơi mình ẩm ướt
Tắm lòng trăng mây gió phủ phê
Biển vỡ òa mối tình say khướt
Dạt dào hương mặn đắng thỏa thuê

Câu tạ từ hãy còn bối rối
Hà cớ gì gắng phải quên đi?
Biển bình yên lòng ôm bão nổi
Chút yêu đương đau đớn là gì?

Biển gợi nhớ chuyện tình ngày cũ
Biệt ly chừ Tôn nữ đi mô?
Chân ta bước dặm trường mỏi rũ
Đưa hồn vào một cõi hư vô!

BIỂN ĐỢI CHỜ

Tác giả: Phú Sĩ

Anh có về nơi ấy biển chờ mong
Cùng em nghe vỗ về trong tiếng sóng
Anh sẽ thấy biển mỏi mòn trông ngóng
Bến đợi chờ năm tháng bóng người xa

Anh có về nghe biển hát tình ca
Khúc hoài mơ thiết tha hòa thương nhớ
Biển thương lắm thuyền ra khơi cách trở
Chuyến hành trình còn nợ mãi tình quê

Anh có về nghe lòng biển xuyến xao
Tận sâu thẳm dạt dào bao mong đợi
Những chân tình nơi đây còn nhắn gởi
Bước người xa vời vợi hãy đừng quên

Anh có về nhìn biển hát mông mênh
Dẫu bão nổi gập ghềnh cơn giông tố
Biển vẫn thế ngàn đời miên man vỗ
Tiếng ân tình thắm nở phải không anh!

ĐỪNG TRÁCH BIỂN NHÉ ANH

Thơ: Phú Sĩ

Đừng trách biển vì sao không nổi sóng
Nắng nhạt nhòa buồn vọng nỗi đơn côi
Bởi trùng khơi bến đợi đã xa rồi
Biển đau lắm ôm nỗi lòng sầu mãi

Đừng trách biển sao phai rồi thương nhớ
Hàng phi lao réo vỡ tiếng xác xơ
Bờ cát xưa in dấu mối tình chờ
Như tình mình vẫn thờ ơ tĩnh lặng

Chỉ có biển hiểu lòng em sầu lắng
Đón chờ anh trống vắng lúc chiều trôi
Đếm cô đơn trong thương nhớ bồi hồi
Thương nhớ ai em ngày mong đêm đợi

Biển chơi vơi sầu theo câu tình lỡ
Bởi thương em con sóng thủy triều vơi
Đêm cô đơn biển chạnh lòng than thở
Vỗ về em đêm thao thức đợi chờ

Đừng trách biển đã yêu là thương nhớ
Dẫu cuộc tình chẳng đẹp mãi như mơ
Bởi tình yêu khi ta đã đợi chờ
Đời biển lặng hãy thôi đừng nức nở…

Giữa cuộc đời thênh thang và bất tận, không biết bao nhiêu lần biển đã vỗ về những gã thất tình lang thang trong những hoàng hôn vắng lặng, và không biết bao nhiêu lần biển đã hát ru những cô gái hướng đôi mắt buồn về phía xa xăm, thầm nhớ thương những điều cũ kỹ…Biển là thế; lãng mạn, dịu êm. Hi vọng, những bài thơ tình hay về biển trên đây đã mang lại cho bạn nhiều xúc cảm khó phai.

 

so1vn - Tags: