Bài thơ Tổ quốc nhìn từ biển của nhà thơ Nguyễn Việt Chiến là một trong những bài thơ chủ đề quê hương đất nước, nổi bật nhất hiện nay. Tổ quốc nhìn từ biển được Nguyễn Việt Chiến viết trong lần tham dự trại sáng tác do Tạp chí Văn nghệ Quân đội phối hợp với Cục chính trị quân chủng Hải quân tổ chức với đề tài sáng tác về “Biển, đảo và người chiến sĩ hải quân” và được in trong Tạp chí Văn nghệ quân đội số 5-2009.

Bài thơ Tổ quốc nhìn từ biển được nhà thơ, nhà báo Nguyễn Việt Chiến chọn góc nhìn “từ biển” để đưa ra những giả định, lập luận về đất nước. Ở mỗi góc nhìn khác nhau, gợi mở cho người đọc nhiều suy ngẫm về vấn đề chủ quyền, lãnh thổ của đất nước, về vai trò của quan trọng của biển đảo đối với một quốc gia và trách nhiệm của một người công dân trong việc giữ gìn đất đai Tổ quốc.

TỔ QUỐC NHÌN TỪ BIỂN

Nguyễn Việt Chiến

Nếu Tổ quốc đang bão giông từ biển

Có một phần máu thịt ở Hoàng Sa

Ngàn năm trước con theo cha xuống biển

Mẹ lên rừng thương nhớ mãi Trường Sa

Đất Tổ quốc khi chập chờn bóng giặc

Các con nằm thao thức phía Trường Sơn

Biển Tổ quốc chưa một ngày yên ả

Biển cần lao như áo mẹ bạc sờn

Nếu Tổ quốc hôm nay nhìn từ biển

Mẹ Âu Cơ hẳn không thể yên lòng

Sóng lớp lớp đè lên thềm lục địa

Trong hồn người có ngọn sóng nào không

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao quần đảo

Lạc Long cha nay chưa thấy trở về

Lời cha dặn phải giữ từng thước đất

Máu xương này con cháu vẫn nhớ ghi

Đêm trằn trọc nỗi mưa nguồn chớp bể

Thương Lý Sơn đảo khuất giữa mây mù

Thương Cồn Cỏ gối đầu lên sóng dữ

Thương Hòn Mê bão tố phía âm u

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao thương tích

Những đau thương trận mạc đã qua rồi

Bao dáng núi còn mang hình goá phụ

Vọng phu buồn vẫn dỗ trẻ, ru nôi

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao hiểm họa

Đã mười lần giặc đến tự biển Đông

Những ngọn sóng hoá Bạch Đằng cảm tử

Lũ Thoát Hoan bạc tóc khiếp trống đồng

Thương đất nước trên ba ngàn hòn đảo

Suốt ngàn năm bóng giặc vẫn chập chờn

Máu đã đổ ở Trường Sa ngày ấy

Bạn tôi nằm dưới sóng mặn vùi thân

Nếu Tổ quốc neo mình đầu sóng cả

Những chàng trai ra đảo đã quên mình

Một sắc chỉ về Hoàng Sa thửa trước

Còn truyền đời con cháu mãi đinh ninh

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao mất mát

Máu xương kia dằng dặc suốt ngàn đời

Hồn dân tộc ngàn năm không chịu khuất

Dáng con tàu vẫn hướng mãi ra khơi

Bài thơ nhằm khẳng định chủ quyền lãnh thổ của đất nước Việt Nam, để giữ nguyên vẹn hình hài đất nước, hồn dân tộc sẽ không bao giờ chịu khuất.  Đến với “Tổ Quốc nhìn từ Biển” gợi nhắc ta cội nguồn dân tộc, truyền thuyết Lạc Long Quân – Âu Cơ, sự chia tay trong “đớn đau”. Lạ thay! Chia tay không hề chia cắt trong lời từ biệt “có gì hãy gọi cho nhau” để tạo dựng nên hình hài đất nước cho con cháu muôn đời sau sinh cơ lập nghiệp, cho ý thức chủ quyền đất nước mãi mãi thường trực trong tim con cháu Lạc Hồng.