Chùm thơ về mái trường sẽ gợi lên những cảm xúc chân thành và sâu lắng nhất. Đó là những khoảnh khắc ngọt ngào và đáng yêu của những học sinh viết cho thầy cô của mình, với mái trường mình đã từng gắn bó. Chính vì vậy nó luôn trong trẻo như chính lứa tuổi học trò đầy ngây thơ. Tuy nhiên những bài thơ này cũng có thể gợi lên sự nuối tiếc và hoài niệm về một thời cắp sách đến trường. Hãy cùng chúng tôi tìm hiểu những bài thơ về mái trường hay nhất dưới đây bạn nhé!

Những bài thơ về mái trường thầy cô hay thân thương nhất

Chủ đề học đường chính là một nguồn cảm xúc sâu lắng và xuất hiện rất nhiều trong thơ ca. Và những bài thơ về mái trường thầy cô cũng sẽ chuyển tải những cảm xúc đó. Đối với những ai đang ngồi trên ghế nhà trường hãy trân trọng thêm những khoảnh khắc này bạn nhé! Bởi một mai chia xa đó lại là điều vô cùng tiếc nuối.

Về thăm thầy tôi – Trần Giang

Tôi về thăm mái trường xưa
Thời gian vọng lại đong đưa tiếng thầy
Hàng cây đường cũ còn đây
Thầy tôi tóc điểm hoa mây nửa đời

Nhớ sao lớp học chỗ ngồi
Chia đôi phấn trắng đâu rồi ngày xưa
À ơi câu hát chiều mưa
À ơi bài giảng sớm trưa say nồng

Cả đời đưa sáo sang sông
Thầy tôi chẳng quản nhọc công sớm chiều
“Lời thầy chan chứa tin yêu
Lòng con nhớ mãi muôn điều… thầy ơi!”

 

Còn mãi – Hông Liễu

Ngày xưa rồi cũng đi qua
Dấu chân kỷ niệm nhạt nhòa nắng mưa
Đường qua lối cũ trường xưa
Ai quên, ai nhớ tiễn đưa một ngày

Bây giờ lối ấy còn ai
Hoàng hôn áo trắng còn bay cổng trường?
Bồi hồi nhớ nhớ thương thương
Biết bao kỷ niệm còn vương một thời…!

Bảng đen phấn trắng cả đời
Những câu thơ cũ cắt rời từ khi…
Thôi đành đếm bước quay đi
Thu tàn đông đến còn gì mà mơ!

Xa rồi để nhớ thẫn thờ
Những ngày còn lại thôi chờ…tiếng ve
Quay vòng dĩ vãng lặng nghe… !
Tiếng chuông báo tiết như se thắt lòng!

Về lại trường xưa – Nguyễn Xuân

Con về thăm lại trường xưa
Các em áo trắng ngây thơ nói cười
Từ đâu hàng lệ tuôn rơi
Con nghe vang vọng nụ cười ngày xưa

Con xa ngày ấy đến giờ
Con xa xa tiếng thầy cô giảng bài
Giờ về thăm lại trường ơi
Tóc thầy đã bạc điểm ngôi trên đầu

Xây bao nhiêu những nhịp cầu
Giờ đây cô cũng mái đầu pha sương
Cô thầy là những tấm gương
Hướng cho tuổi trẻ con đường mình đi.

 

Hoài niệm áo trắng ngày xưa – Hoàng Thanh Tâm

Thả trôi cánh phượng ngày hè
Trên cành khản giọng con ve kêu buồn
Ngày xưa mơ ước chuồn chuồn
Tiếng cười khúc khích tâm hồn bổng bay

Thòm thèm những túi ô mai
Học trò đùa cợt tương lai mong chờ
Áo trắng tung một trời thơ
Bao nhiêu hoài niệm giấc mơ xếp hàng

Sân trường còn mãi nắng vàng
Thầy cô ngày ấy muôn vàn nhớ nhung
Tìm về ký ức bâng khuâng
Bạn bè nhắc nhớ những lần chia tay

Màu mực lưu bút dần phai
Vọng về bạn cũ trường đây kiếm tìm
Vỉa hè thánh thót tiếng chim
Khát khao cười nói nỗi niềm cố nhân.

Về thăm trường cũ – Nguyễn Ngọc Minh

Chiều nay về thăm lại mái trường xưa
Trường Nguyễn Trãi nằm bên đường Xóm Chiếu
Khung cửa lớp ẩn sau cành Dương Liễu
Mỗi độ chiều tà gió khẽ lung lay

Ngày xưa đó từ thuở tuổi trăng đầy
Ta vui lắm bước chân cùng bè bạn
Đến lớp học trong niềm tin sáng lạn
Một ngày mai tung cánh bay ngang trời

Về trường củ thăm ghế đá một thời
Ta với nhỏ hay ngồi chơi tranh luận
Chuyện trên trời dưới đất rồi hờn giận
Để giảng hoà ta viết tặng bài thơ

Có những khi sân trường đẹp như mơ
Bông Hoàng Điệp nhuộm vàng sân rực rở
Tà áo ai bay bay trong lòng nhớ
Như mây trời vương vấn mãi không phai

Chiều nay về lãng đãng bóng hình ai
Bông Hoàng Điệp vẫn trãi dài nỗi nhớ
Tình học trò đẹp mãi như muôn thuở
Dương Liễu buồn nhớ bóng dáng người xưa.

 

Tựu trường

Giờ náo nức của một thời trẻ dại
Hỡi ngói nâu, hỡi tường trắng, cửa gương
Những chàng trai mười lăm tuổi vào trường
Rương nhỏ nhỏ với linh hồn bằng ngọc.

Sắp hạnh phúc như chương trình lớp học
Buổi chiều đầu, họ tìm bạn kết duyên
Trong sân trường hướng dạo giữa Đào viên
Quần áo trắng đẹp như lòng mới mẻ.

Chân non dại ngập ngừng từng bước nhẹ
Tim run run trăm tình cảm rụt rè
Tuổi mười lăm gấp sách lại, đứng nghe
Lòng mới mở giữa tay đời ấm áp.

Tựu trường đó, lòng tôi vừa bắt gặp
Nỗi xôn xao thầm lặng ở trong rương
Của chàng trai mười lăm tuổi vào trường
Mắt tin cậy và tóc vừa dưỡng rẽ

Người bạn nhỏ! Cho lòng tôi theo ghé
Không nỗi gì có thể vuốt ve hơn
Đêm tựu trường mùi cửa sổ mới sơn
Tủ mới đánh và lòng trai thơm ngát

Trước cổng trường con gái

Khi các em ùa ra như đàn bướm
Bao anh chàng đứng dựa dưới hàng cây
Tôi ngoài cuộc – đứng bên – và thấy hết
Nhiều thư tình vội vã lén trao tay

Tôi cũng có một phong thư muốn gửi
Suốt mười năm lỡ thất lạc số nhà
Nào các em hãy nhắn giùm tôi với
Cũng cổng trường này, cô gái ấy đi ra

Cô gái ấy đi ra… mười năm không thấy lại
Chỉ các em cứ lũ lượt tan trường
Phong thư cũ niêm mối tình thơ dại
Tay tôi cầm muốn gỡ ngại tơ vương

Nên cứ mỗi buổi chiều tan lớp học
Khi các em đang rối rít hẹn hò
Mắt lơ đễnh thoáng ngạc nhiên bắt gặp
Có một người đãng trí đứng buồn xo

 

Nhớ trường

Ở nơi ấy có một mùa thu cũ
Lá phong bay vàng rực Polizu
Lớp học nhỏ trong một toà nhà nhỏ
Cùng sẻ chia những năm tháng diệu kỳ

Khi đông về lung linh bông tuyết trắng
Má em hồng như những đoá tầm xuân
Tuổi đôi mươi buồn vui như gió cuốn
Bao nỗi niềm tựa sương khói rưng rưng

Lúc hạ sang muôn sắc mầu chộn rộn
Mọi nẻo đường thơm ngát vạn hương hoa
Ai đã gửi lời yêu theo cánh gió
Mà lối về thương nhớ mãi thiết tha

Ở nơi ấy có mùa xuân chờ đợi
Dưới tuyết tan vạn chồi biếc non tơ
Chỉ mong ngóng tia nắng mới vàng mơ
Là trỗi dậy dâng đời muôn sắc thắm

Ở nơi ấy bốn mùa luôn chào đón
Có sắc hoa rực rỡ đến nôn nao
Có lòng người hiền hoà và nhận hậu
Với một tôi cứ ước biết khi nào….

Nhịp trống trường

Từ nhịp tay vỗ dắt con đi
Con lớn dậy men dần theo tiếng trống
Âm thanh mát lành, âm thanh nóng bỏng
Từ nhịp trống tròn lấp loáng mảnh sân vuông

Tuổi thơ chập chững bước vô trường
Nghe trống điểm để đời ta bật khóc
Để ta biết oà reo sau tiết học
Nhận ra mình trong nhịp trống trang nghiêm.

Cái âm thanh dữ dội lại rất hiền
Ta ngơ ngác trước điều chưa hiểu hết
Có niềm vui bài văn vừa kịp hết
Có nỗi buồn bài toán giải chưa xong.

Cái âm thanh bé nhỏ lại mênh mông
Qui tụ cả hai sắc đầu xanh bạc
Sau nhịp trống thấy mình luôn đổi khác
Một dáng hình đang đợi phía xa xăm …

Lớn khôn rồi rời mái lớp bâng khuâng
Ta mãi bước theo tiếng đời giục giã
Khi đứng trước một niềm đau vấp ngã
Lại nghe dồn tiếng trống những ngày qua…

 

Mái trường xưa

Biết tuổi thơ có trở lại hai lần?
Để tiếng trống chiều nay thêm thương nhớ
Tôi như chiếc lá bàng sau bão gió
Đợi âm thầm hình bóng tuổi xưa yêu.

Tôi nhớ từng viên ngói phủ mờ rêu
Lũ chim sẻ ê a ngoài cửa sổ
Những hàm số ngổn ngang trên trang vở
Bài viết nào xộc xệch mấy câu văn.

Quả bàng non ấp ủ những tháng năm
Tôi đợi hoài ước mơ chưa chín nổi
Cái đáo, hòn bi, tiếng chim vồi vội
Trốn tìm nhau ngang dọc tiếng nói cười.

Nắng nghịch ngầm giấu nét chữ xinh tươi
Mưa hờn dỗi tìm mấy ngày chẳng thấy
Cái bím tóc đuôi gà hoe hoe ấy
Còn cong môi ngúng nguẩy nữa hay không!…

Đâu bài thơ tôi viết mãi chưa xong
Thời gian lấp kín dần bao trang vở
Hoa bàng trắng rồi đến mùa phượng đỏ
Và tóc thầy bụi phấn cứ trắng hơn.

Giữa cuộc đời bè bạn vắng nhau luôn
Để mỗi bận hoa cúc vàng trước ngõ
Tiếng trống xui nhớ nôn nao trường cũ
Thơ gieo vần bát ngát sắc vàng thu…

Khi trở lại trường cũ

Về lại Huế anh ghé thăm trường cũ
Ngôi trường xưa lấp lánh nắng ban mai
Anh dừng lại nhìn trẻ thơ ngồi học
Thoáng thấy em thanh thản đứng giảng bài

Về lại Huế anh ghé thăm trường cũ
Mái trường xưa hàng phượng lá xanh mơ
Anh lạc lõng như thú hoang xa núi
Giữa sân trường tiếc nuối chuỗi ngày thơ

Trường em dạy xưa kia anh đã học
Giấc mơ đời rạo rực lửa phương Đông
Sách vở thơm áo trắng cũng như lòng
Cánh diều nhỏ bay giữa trời ước vọng

Vài em nhỏ ngỡ ngàng nhìn anh đến
Áo trắng hiền vấy mực đẹp ngây ngô
Đôi mắt nai ôm cặp dáng thiên thần
Anh nhìn lại ô hay mình đáng tội

Về lại Huế anh ghé thăm trường cũ
Gió sân trường thơm bụi nước bên sông
Anh bỡ ngỡ giữa trăm ngàn tiếng động
Vì từ lâu bút mực đã cạn dòng

Bởi xa lắm tuổi thanh xuân cao ngạo
Anh trở về kỷ niệm cũng phôi pha
Bàn ghế xưa không còn dịp được ngồi
Thử cầm bút tô xanh đời mình lại

Anh trở lại mong được ngồi cuối lớp
Đôi tay vòng theo bạn nhỏ trông lên
Trước bảng lớp tay em nhịp thước đều
Ấm lòng anh kẻ lang bạt tìm về

Anh xin làm người tình si trước ngõ
Theo em về qua những ngõ phố xưa
Có bướm hoa có tiếng đàn vọng về
Gợi lại giấc mơ đậm hương bốn mùa

Về lại Huế anh ghé thăm trường cũ
Mái trường xưa hàng phượng lá xanh mơ

 

Nhớ

Đã bốn năm học dưới mái trường này,
Bồi hồi sao nghĩ tới phút chia tay.
Quá khứ ơi sao bỗng ùa trở lại,
Để lòng tôi xao xuyến tận ngày nay.

Tôi nhớ mãi những buổi học lý thú,
Cùng bạn bè hăng hài lúc giơ tay.
Tôi nhớ mãi lúc làm bài chăm chú,
Thầy cô nghiêm nhưng học trò cứ “quay”.

Tôi nhớ cả “tiếng khóc vài bạn nữ”
Bị bạn trêu nên “mít ướt” ấy mà
Và tôi nhớ lúc các bạn giận dữ,
Toàn đứng lên, chửi bới và kêu la

Tôi nhớ cả thầy Ý dạy môn Toán,
Đầu ít tóc nhưng trí óc tuyệt vời
Chuyên làm thơ trêu trọc mọi người
Làm chúng tôi sảng khoái trong tiết học

Và tôi nhớ: cô Hạnh “đầy khó nhọc”
Dạy cho tôi Văn học của đời người
Bảo chúng tôi nên học đừng có lười
Mong chúng tôi đỗ trường Chuyên danh giá

Bao kỉ niệm như ùa về trong tôi,
Quá khứ này lòng tôi luôn tưởng nhớ,
Nhớ thầy cô, bạn bè, những buổi học
Nhớ ngôi trường, Lương Thế Vinh mến yêu

Những bài thơ về mái trường thầy cô chế đầy hài hước

Tuổi học trò được đánh giá là nhất quỷ nhì ma chính vì vậy các bài thơ viết về mái trường cũng sẽ bao hàm một mảng thơ ca hài hước. Đó chính là những chia sẻ bày tỏ của các thế hệ học sinh về các vấn đề và khía cạnh của cuộc sống học đường. Chính vì vậy ta có thể bắt gặp sự ngây ngô và trong trẻo nhất. Hãy cùng đọc và cảm nhận những bài thơ này.

Bài 1

Người ta đi học có đôi
Còn tôi đi học ôi thôi phát sầu
Một mình ngồi ngắm bồ câu
Nó cũng…. hai đứa ..lại càng sầu thêm

Bài 2

Học hành như cá kho tiêu
Kho nhiều thì mặn học nhiều thì ngu!

Bài 3

Học làm chi, thi làm gì
Tú Xương còn rớt, huống chi là mình.

 

Bài 4

Đầu đường Xây dựng bơm xe
Cuối đường Kinh tế bán chè đậu đen
Ngoại thương mời khách ăn kem
Các anh Nhạc viện thổi kèn đám ma.

Ngân hàng ngồi dập đô la
In giấy vàng mã, sống qua từng ngày.
Sư phạm trước tính làm thầy
Giờ thay kế toán, hàng ngày tính lô.

Điện lực chẳng dám bô bô
Giờ đang lầm lũi phụ hồ trên cao.
Lập trình chả hiểu thế nào
Mở hàng trà đá, thuốc lào… cho vui.

Nông nghiệp hỏi đến ngậm ngùi,
‘Số em chắc chỉ tiến lùi theo trâu’
Nhìn quanh, Thương mại đi đâu?
Hóa ra là đã nhảy tàu đi buôn…

Ngoại ngữ vẻ mặt thoáng buồn
Đang ngồi viết sớ, kiêm luôn bói bài.
Báo chí buôn bán ve chai
Giao thông đi chở thuê ngoài Đồng Xuân.

Bách khoa cũng gặp đôi lần
Buôn đồ điện hỏng, kiếm cân dây đồng
Mỹ thuật thì đang chổng mông
Đục khắc bia mộ, cũng mong lên đời

Mỏ địa chất mới hỡi ôi
Sáng thồ hai sọt, chào mời mua than.
Thủy sản công việc an nhàn
Sáng cân mớ cá, cuối làng ngồi rao…!

Hàng hải ngồi gác chân cao
Bao giờ trúng số mua tàu ra khơi.
Bác sĩ, y tá có thời
Học xong về huyện được mời chích heo…

Bài 5

Giám thị nhìn em giám thị cười
Em nhìn giám thị lệ tuôn rơi
Cổng trường Đại Học cao vời vợi
Ruộng đồng mênh mông đón em về

Bài 6

Trời hửng nắng cho chiều xuân bày tỏ
Nỗi buồn này ta biết ngỏ cùng ai
Nhìn đề bài chẳng biết đúng sai?
Đành lặng lẽ nộp hai tờ giấy trắng
Vài lời thơ, liệu thầy cô có mắng
Có kỷ luật hay chỉ gạch bài thi?
Trang giấy trắng, bút đầy mực vẫn ghi
Vài câu nói cho lòng vơi căng thẳng!

 

Bài 7

Học sinh cuối cấp như này sao …
Sách vở khô khốc, học không vào
Face nhiều cũng chán..!
Viết được mấy câu thơ tào lao..
Cũng có 1 chút là hại não
Thức nhiều, mất ngủ biết làm sao
Áp lực thi cử,… nhiều chuyện nữa ..!

Thầy cho lên ba lớp

Một học sinh rất thông minh
Đối đáp khoa học tài tình khỏi chê
Ông hiệu trưởng nọ cũng phê
Bảo Cô giáo đố vấn đề quanh ta

Cô giáo quay lại đố là:
“Cái gì nó rộng thêm ra khi lấy chồng?”
Ông hiệu trưởng như trời trồng
Nhưng trò bình tỉnh như không có gì

Cái giường cô chứ còn chi
Cái gì càng nhỏ lại thì càng to?
Ông Hiệu trưởng lại lo lo
Con cua càng nhỏ càng to cô à!

Cái gì trong người cô nha
Quanh năm ẩm ướt nước ra không ngừng?
Ông Hiệu trưởng mặt đỏ phừng
Thưa cô cái lưỡi không ngừng ướt đâu.

Cái gì mềm ướt, nhựa dầu
Vào tay cô vuốt một đầu cứng luôn?
Ông hiệu trưởng mồ hôi tuôn
Thưa cô dầu móng tay… sơn ý mà!

Cái gì như quả chuối ta
Cầm vào một chút nước đà ướt mem?
Ông hiệu trưởng trán ướt nhem
Trò rằng đích thị cà rem cô à.

Ông hiệu trưởng tỉnh người ra
Rằng thầy tuyển thẳng lên ba lớp liền
Nảy giờ cô hỏi liên miên
Nhưng thầy chẳng đáp được nên câu nào.

Đúng là tuổi trẻ tài cao
Đối đáp như thế lẽ nào ………lại sai????
Ai cho đáp án thứ hai
Như thầy hiệu trưởng nghĩ hoài đó thôi.

 

Bài thơ chế về thầy cô

Nhớ lại cái thời học sinh
Ngồi với thằng bạn “Hoài Linh” lắm mồm
Mình và nó rất lôm côm
Học thì không học cứ ôm nhau cười

Có lẽ ngừng chém gió thôi
Bài thơ này chém gấp 10 lần luôn!
Đi học cứ như đi buôn
Giáo viên nhắc nhở:”Cứ luôn cái mồm”

Nhưng mình được cái rõ khôn
Đến tiết Chủ nhiệm là ngồi im re
Cô Lý cao tựa cây tre
Ra đề giặt giẹo đố me nào làm

45 phút ngồi nói xàm
Em ngồi, em ngáp, em ngủ, làm chi
Cô Văn hay thích cho ghi
Chép lấy chép để tưởng đi luôn rồi

Cô Sử càng nghĩ càng kì
Rất hay đánh đố những gì đã xưa
Úi zời, cô Địa xin thưa
Mưa gió động đất chẳng thừa chẳng tha

Cô Hóa thì rất kêu ca
Hở ra nói chuyện là la là rầy
Cô Anh vóc dáng nhỏ gầy
Nhưng mà liếc mắt ,cả bầy im re

Học anh nói thật “thôi thôi”
Tiếng ta chửa hiểu, xin thôi tiếng người
Thầy NGUYÊN thể dục hay cười
Nhưng động 1 cái “mười vòng cho ta”

Thằng Phú ngồi cười haha
“Anh ra chạy nốt ,2 thằng chết chung ”
Thầy Toán cứ gọi lung tung
Đang yên như thế đùng đùng gọi tên

Lên bảng lắp bắp, rên rên:
“Em đã ứ bít , còn kêu (em) làm trò”
Môn tin lúc nào cũng lo
Chẳng biết ổng lại cho ra đề gì

Thầy Sinh biết phải làm chi
“Bộ phận sinh dục, cứ hihi cười”
Cô giáo chủ nhiệm rất tươi
“Một tuần 8 lỗi ra ngoài quét sân”

4, 5 thằng rất chuyên cần
Hì hục quét suốt vẫn hoài quét sân!

Khỏi mời phụ huynh

“Mẹ ngồi, Mẹ khóc vì con
Con lừa dối Mẹ không mời phụ huynh
Điểm không Cô viết to đùng
Kèm theo trong ngoặc là không thuộc bài

Vậy mà con có biệt tài
Thêm trước số một thành ra điểm mười
Về khoe, Mẹ sổ báo bài
Để qua mặt Mẹ hằng ngày, hằng đêm

Hôm nay, Cô mời Mẹ vô
Mẹ vô, Mẹ tưởng, Cô khen con mình.
Con chị thiệt rất tài tình
Lừa Tôi, Gạt Chị … khỏi mời phụ huynh!

Về lại trường xưa

Hôm nay về lại trường xưa
Vẫn không khí ấy, vẫn không gian này
Chỉ thầy cô đã khác xưa
Không đi xe máy toàn đi Lếch Xù

 

Đơn xin nghỉ phép

Hôm nay em viết đơn này,
Kính xin được nghỉ một ngày dưỡng thương
Em tuy vẫn nhớ lớp trường
Nhưng mà sức khỏe khó lường mối nguy.

Suốt đêm em sốt ly bì,
Trán nay nóng hổi, yếu suy quá chừng
Việc học chắc phải tạm ngừng.
Để còn điều trị kẻo chừng thăng thiên.

Bài ghi em sẽ chép liền
Em xin lỗi đã làm phiền thầy cô!

Trên đây là những bài thơ về mái trường hay mà chúng tôi muốn chia sẻ với bạn. Thông qua các bài thơ này có thể thể gợi lại cảm xúc của một thời dấu yêu. Của những ngây ngô, rung động đầu đời cũng như những tinh nghịch của tuổi học trò đầy ngây ngô. Đó sẽ mãi là những dấu yêu một thời mà mỗi con người ta đều cố gắng níu giữ. Đừng quên đón đọc những bài thơ tiếp theo của chúng tôi để cùng cảm nhận những bài thơ hay nhất bạn nhé!