Thơ về hoa bỉ ngạn có câu “bỉ ngạn hoa, một nghìn năm hoa nở, một nghìn năm hoa tàn, hoa diệp vĩnh bất tương kiến. Tình bất vi nhân quả, duyên chú định sinh tử.” Đây là một loài hoa đỏ rực như hoa, hoa nở không lá, lá mọc không hoa. Và các bài thơ viết về loài hoa này đều gợi lên sự đau xót khi nhớ thương cùng cực nhưng không thể gặp lại, vĩnh viễn phải chia xa. Hãy cùng đọc những bài thơ về hoa bỉ ngạn để cùng tìm hiểu bạn nhé!

Những bài thơ về hoa bỉ ngạn gợi truyền thuyết về sự chia xa

Qua những bài thơ về hoa bỉ ngạn chúng ta có thể hiểu được truyền thuyết về loài hoa này. Đó chính là sự chia xa không còn cơ hội gặp lại. Rằng họ nhớ thương nhau nhưng vĩnh viễn mất nhau. Nó cũng giống như loài hoa này hoa nở không lá, lá mọc không hoa. Cứ thế tạo thành kiếp luân hồi đầy đau đớn.

Bài 1

Bỉ Ngạn hoa, nở rộ bờ đối diện
Đứng trước cầu Nại Hà biết thế nào
Nhìn xuống dưới, chính là Vong Xuyên thủy
Tam Sinh thạch, có Mạnh Bà kế bên
Cõi niết bàn thần bí cùng tương luyến
Kiếp phù sinh mộng mị phí thời gian
Duy chỉ có ngày tàn cùng năm tháng
Thời gian qua nhanh như gió reo ca
Bỉ Ngạn hoa, nở rộ bờ đối diện
Bờ Vong Xuyên, vậy mà cũng quên sông
Đứng trước cầu Nại Hà làm sao biết
Trên Tam Sinh, ghi chép hết ba đời
Kiếp này đã biết hết chuyện kiếp trước
Đá Tam Sinh, đầy đủ cả họ tên
Bỉ Ngạn hoa, nở rộ bờ đối diện
Chỉ thấy hoa lại chẳng thấy lá đâu
Nở nghìn năm, nghìn năm hoa cũng lụi
Hoa và lá, vĩnh viễn chẳng gặp nhau
Chuyện tình cảm không phải vì nhân quả
Duyên phận này, đã định tử sinh rồi.

 

Bài 2

Bỉ Ngạn hoa nở
Nở bờ đối diện
Đỏ rực một vùng
Cùng nhớ cùng thương
Lại chẳng được gặp
Một mình một cõi
Bên kia cực lạc.
Vào đêm hôm đó
Trong mộng gặp nhau
Ngươi màu trắng thuần
Như sen không rễ
Còn ta màu đỏ
Như hoa Bỉ Ngạn.
Ngươi, tái nhợt như tuyết
Ta, đỏ máu như ma.
Ngươi, thoải mái giữa hồ Thiên Sơn mênh mông rộng lớn
Ta, tịch mịch ở chốn Hoàng Tuyền âm u mờ mịt

Một khắc ấy
Yêu phải ngươi
Chính là số kiếp của sinh mệnh.
Không còn đường để trốn
Không còn chỗ để đi
Ta sẽ vẫn mãi chờ mãi đợi
Ba nghìn năm vật đổi sao dời
Ngươi cuối cùng rồi cũng già đi mất
Ta thì vẫn luân hãm mãi như xưa
Ngươi đi tới bến đò ở phía trước
Sông mịt mù, dòng nước lững lờ trôi
Ném cho ta một nụ cười nhợt nhạt
Canh Mạnh Bà, cạn chén tự bao giờ.
Cứ như vậy, cầu Nại Hà ngươi bước
Tâm này đã tĩnh lặng tựa nước sông
Và trái tim, nặng trĩu hệt như đá
Đành khép lại nhành hoa rối loạn này.
Tâm đau như vỡ nát
Tâm chết trong vô vọng
Ta đưa tình mùi hương hoa triền miên
Thay cho chén canh đắng lãng quên mất
Ta còn sống
Không có linh hồn, chỉ có thân thể
Thế nhưng mà, vẫn kiên trì yêu ngươi

 

Bài 3

“Hoa nở ngàn năm hoa bỉ ngạn
Hoàng Tuyền huyết nhuộm nỗi bi thương
Vô hoa hữu diệp, vô tương ngộ
Vạn kiếp luân hồi, vạn kiếp vương”

Bài 4

Bỉ Ngạn Hoa đó
Mãi ở bên kia
Thản nhiên nở rộ.
Thử Ngạn tâm đây
Chỉ ở bên này
Hãy còn lưỡng lự
Bao chuyện yên hoa, gửi hết cho mưa gió
Bao trần gian mộng, tùy theo nước Đông xoay
Xem hết những dập tắt
Tan biến những khắc ghi.
Tình yêu này vốn dĩ là của ta
Trên người ngươi mặc sức mà nở rộ
Ngươi lôi ra giẫm đạp lên trên nó
Đánh rơi ta ở miền cực lạc này.

Kiếp trước, chúng ta cùng nhau bay lượn dưới một mảnh trời
Kiếp này, ngươi ở bờ bên đó, ta ở bờ bên đây
Ta ngóng nhìn gương mặt ngươi ngân ngấn nước
Cảm nhận được cả tiếng ngươi tan nát cõi lòng
Nhưng lại chẳng thể nào giúp người lau khô dòng lệ đắng.
Nở đến hoàn mỹ, trổ bông rồi…
Yêu đến cuối cùng cũng tựa như hoa nở đến cuối cùng…
Những ký ức lưu lại bất quá là mỗi một cánh hoa mà thôi
Gió thổi đi rồi, sẽ không còn nữa
Tim đã từng yêu, khắc sâu trong ký ức
Người đã từng yêu, chớp mắt chẳng thấy đâu
Thứ không quên được, chính là cảm giác.
Xem hết những dập tắt
Tan biến những khắc ghi.
Ta đứng ở chân trời góc biển
Nghe tiếng đất đai mới nảy mầm
Đợi hoa quỳnh nở rộ một lần nữa
Đem hương thơm giữ lại giữa tháng năm.
Bờ bên kia chẳng có lấy một ánh đuốc
Ta vẫn thế ngắm nhìn xung quanh
Mặc cho bầu trời đen lướt qua làn tóc trắng.

 

Bài 5

Ngàn năm hoa nở, ngàn năm hoa tàn
Hoa vừa nở, lá đã vội tan
Lá vừa chớm mọc, hoa lại rụng
Có lá không hoa
Thấy hoa không lá
Chung một rễ mà chẳng thể gặp
Ở rất gần mà cũng rất xa
Cứ nhớ thương mà ôm sầu thương nhớ
Vạn kiếp luân hồi, vạn kiếp bi

Bài 6

Ngươi là một đóa Bỉ Ngạn rực rỡ
Mãi vẫn là thứ cám dỗ trí mạng nhất của ta
Ta dùng văn tự bơi qua sóng mắt sâu thẳm nọ
Mà trong đó là biết bao tháng năm cùng nước mắt người.
Cuối cùng rồi cũng nhấn chìm ta thật sâu thật sâu ở trong ấy.
Đóa hoa đỏ rực như lửa
Thiêu đốt cả đám mây xa vời của hoàng hôn.
Dưới ánh tà dương, dựa vào nước mà ca hát.
Dập dờn trầm bổng, là sóng gợn ưu thương

Vươn dài tay ra
Vẫn là cả đời không thể chạm đến
Quay đầu nhìn lại
Vẫn là cự ly xa xôi không thể đuổi kịp
Theo gió bay đi
Là tiếng ngươi thở dài
Còn có những cánh hoa điêu linh buồn bã
Bờ bên kia, chưa từng đến
Luôn là chỗ dựa hạnh phúc nhất của kiếp này
Hay là cứ như vậy mà trông ngóng phía xa
Gửi gắm những tư tự mơ hồ này theo đó.

 

Bài 7

Hoa bỉ ngạn
Có hoa không lá
Có lá không hoa
Ngàn năm hoa nở, ngàn năm hoa tàn
Ngàn năm lá mọc, ngàn năm lá tan
Lá và hoa không gặp dẫu một lần
Ôm thương nhớ, ngàn kiếp vấn vương
Một mối tình đậm sâu còn dang dở
Cầu Nại Hà không làm nhụt chí
Canh Mạnh Bà chẳng thể khiến ta quên

Những bài thơ về hoa bỉ ngạn gợi cảm xúc chia ly, đau đớn đến xé lòng

Dẫu với truyền thuyết nào đi chăng nữa, thơ về hoa bỉ ngạn cũng mang trong mình ý nghĩa về sự chia xa. Khi cây ra hoa thì lá của chúng sẽ không còn nữa. Nói một cách khác dù cùng chung một gốc rễ nhưng đời đời kiếp kiếp không được gặp nhau. Chung quy lại đó vẫn là mối tình đầy trắc trở của đôi trai gái cô cùng yêu nhau tuy nhiên họ đã vĩnh viễn chia xa không thể nào gặp lại.

Bài 1

Ái tình là chi, mà đem theo đau khổ?
Nhớ nhung là gì, mà làm người bi thương?
Duyên phận trái ngang, làm nồng tình lỡ dở
Vạn kiếp luân hồi, vạn kiếp thương
Chấp nhất nặng sâu, không thể xóa
Tình cảm khắc cốt, làm sao tan?
Đời đời kiếp kiếp, mang nỗi nhớ
Ngàn năm luân chuyển, vẫn còn si

 

Bài 2

Thiếp vẫn chờ, vạn kiếp luân chuyển
Chẳng thể làm con tim này nguôi ngoai
Hóa thành cây mạn châu sa rực rỡ
Lá và hoa vĩnh viễn không tương phùng
Ngàn năm, lại ngàn năm trôi
Lúc hoa nở, là lúc lá tan
Lúc lá mọc, là lúc hoa tàn
Cố đến mấy, vẫn chẳng thể sửa mệnh
Đành nuốt nước mắt ngược vào tim

Bài 3

Hương Bỉ Ngạn say lòng lãng khách
Sắc Bỉ Ngạn nhuộm thắm tà linh
Lá kia đợi mãi hoa đâu thấy
Lá buồn ủ rũ sắc hoa khoe
Nại Hà kiều chân bước lòng vươn vấn
Canh Mạnh Bà gội rửa đơn côi
Người ra đi không hẹn ngày trở lại,
Kiếp trần ai gửi lại cùng hoa,
Bao khổ ải qua Nại Hà tan biến
Để một mai hoá kiếp luân hồi
” Tình nồng đã đứt
Hồi ức tàn phai
Tư niệm cũng đoạn
Bỉ Ngạn Hoàng tuyền lộ
Sông Vong Xuyên, đá Tam Sinh
Nguyện chờ”

” Bỉ Ngạn hoa mang màu tươi của máu
Nhuộm Hoàng tuyền một sắc đỏ đau thương
Khi đã yêu bất chấp đạo lí luân thường
Cũng không quản ngàn năm chưa gặp gỡ
Bờ Vong Xuyên một lần ta hẹn ước
Rồi cả đời vĩnh viễn chẳng thấy nhau
Tình duyên không màng nhân quả trước hay sau
Duyên cũng định một đời là sinh tử.
Em yêu hoa cũng vì sắc hoa đỏ
Lặng lẽ mình ôm trọn nỗi đau
Cứ vì ai âm thầm mà chờ đợi
Rồi chuyển hồi nhân thế bước qua nhau
Anh cũng đừng trách em sao hay nghĩ
Cơn gió nhẹ cũng lưu vết cắt sâu
Chắc bởi em nhìn loài hoa Bỉ Ngạn
Sợ mình chớm nở chóng tàn phai”

 

Hoa bỉ ngạn

Trên đường hoàng tuyền, có hoa Bỉ Ngạn.
Hoa chờ một người, yêu tận tâm can.
Duyên phận trái ngang, đời đời lỡ dở.
Số mệnh sắp đặt, vạn kiếp chẳng nên duyên…

Chẳng phải thần tiên, chẳng phải hồ điệp
Nguyện làm tri kỷ bầu bạn nơi cửu tuyền.
Vong Xuyên bất tận, Bỉ Ngạn tịch liêu.
Có phải chăng chẳng chờ được người yêu?

Chỉ nguyện làm thân hoa mọc trên đất,
Có hoa không lá, có lá không hoa.
Lặng nhìn nhân thế, lặng nhìn đời trôi…

Hoa bỉ ngạn duyên phận

Vong xuyên bất tận, Bỉ Ngạn tịch liêu
Có phải chăng chẳng chờ được người yêu
Chỉ nguyện làm thân hoa mọc trên đất
Có hoa không lá, có lá không hoa
Lặng nhìn nhân thế, lặng nhìn đời trôi
Một ngàn năm ra lá
Một ngàn năm ra hoa
Mãi mãi không bao giờ
Hoa lá được cạnh nhau

 

Bỉ ngạn hoa duyên phận

Bỉ Ngạn hoa, nở rộ bờ đối diện
Chỉ thấy hoa lại chẳng thấy lá đâu
Nở nghìn năm, nghìn năm hoa cũng lụi
Hoa và lá, vĩnh viễn chẳng gặp nhau
Chuyện tình cảm không phải vì nhân quả
Duyên phận này, đã định tử sinh rồi.

Bỉ ngạn vong xuyên

Bỉ Ngạn hoa nở bên bờ sinh tử
Sông Vong Xuyên ánh đỏ cả một dòng
Mạnh Bà Thang là ai quên ai nhớ?
Cầu Nại Hà là ai ngóng ai trông?
Thuốc 1 thang chứa 8 giọt lệ
Đau khổ biệt ly đợi chờ ai ?
Cành với lá vô vọng gặp lại
Ta cùng chàng vạn kiếp bất thành duyên

Mạn châu sa hoa

Mạn Châu Sa Hoa
Bỉ Ngạn hoa nở
Nở bờ đối diện
Đỏ rực một vùng
Cùng nhớ cùng thương
Lại chẳng được gặp
Một mình một cõi
Bên kia cực lạc…

 

Hoa bỉ ngạn – Hồi ức đau thương

Trên đường Hoàng Tuyền… Cạnh sông Tam Đồ… Mùa thu rồi…
Bên bờ bỉ ngạn nở hoa… Đỏ rực khoảng trời… Đẹp đến nghẹn lòng…
Lại buồn bã không nguôi… “Nở nghìn năm, nghìn năm hoa cũng lụi.
Hoa và lá, vĩnh viễn chẳng gặp nhau.
Chuyện tình cảm, không phải vì nhân quả.
Duyên phận này, đã định tử sinh rồi.

Bên kia hoàng tuyền ai còn đợi ta

Đường hoàng tuyền hững hờ chấp niệm
Vong Xuyên hà chia cắt tình duyên
Hoa bỉ ngạn thê lương chẳng thấu
Nại Hà cầu đá phủ rêu phong!
Chốn hồng trần tang thương tình ái
Canh mạnh bà thế thái nguyện quên!
Tam sinh thạch tơ hồng đứt đoạn
Một bước này tiền kiếp hóa tro tàn!

Bỉ ngạn hoa – một loài hoa rất lạ

Bỉ Ngạn hoa nở bên bờ Minh giới
Vong Xuyên hồ, nơi lạnh lẽo xa xôi
Đường đến Hoàng Tuyền, sinh tử chia đôi
Ký ức nhân gian đều nhờ hoa giữ lại
Quên hết đời mà hướng đến u linh
Hoa rực cháy như ngọn lửa ái tình
Như máu chảy trong tim mình rạo rực.

Nhưng ngộ thay!
Bỉ Ngạn nở hoa mà không có lá
Ra lá rồi thì chẳng nở được hoa
Đời lạ thế! Liệu có phải chăng là
Yêu một người mà chẳng thể chung đôi
Cứ lặng thầm nhìn dòng nước cuốn trôi
Duyên kiếp trước, cả kiếp này cũng cạn
Đẹp thế nào rồi cũng sẽ tiêu tan!

 

Nhìn Bỉ Ngạn cười, nhìn Bỉ Ngạn khóc?

Bỉ ngạn mọc bờ sinh tử
Kí ức qua đây để lại tương tư
Nhớ thời ai chìm trong mộng tưởng
Rong ruổi cùng nhau khắp bốn phương
Bước qua những đền pháp đầy xương
Tượng chúa xót đau nhìn lặng lẽ
Lời nguyện cầu rất khẽ
Cái nhìn âu yếm hoàng hôn.
Ân tình kiếp trước còn chôn
Để kiếp này chút tình vương loạn
Gặp nhau rồi đành đoạn
Uống rượu chia ly.
Ân tình cũ cuồng si

Gửi Bỉ Ngạn thu vào hồn máu
Mặc ta trong luân hồi lục đạo
Vạn kiếp lưu vong
Cùng nhau vượt qua định kiến tổ tông
Lại quay đầu buông xuôi tất cả
Bỉ Ngạn nở hoa không lá
Bỉ Ngạn ra lá không hoa
Lá hoa cùng thân
Lại không cùng sống
Dối nhau câu phù sinh nhất mộng
Luyến ái còn theo.
Bờ vong xuyên lạnh lẽo
Hoa Bỉ Ngạn vương hương.
Kiếp này lỡ đau thương
Kiếp sau còn mong gặp?
Nhìn Bỉ Ngạn cười,
Nhìn Bỉ ngạn khóc,
Trách ta cố chấp.
Nhớ chối canh Mạnh Bà ở cửa đầu thai…

Mơ một ngày,
Cùng nhau đến chân trời cuối đất,
Lãng du đến chốn khôn cùng.

Trên đây là những bài thơ về hoa bỉ ngạn mà chúng tôi muốn chia sẻ với bạn. Thông qua những bài thơ này bạn sẽ có được một cái nhìn sâu sắc hơn về loài hoa này. Bên cạnh đó chính những cảm xúc đau đớn được chia sẻ này bạn sẽ thêm trân trọng về những hạnh phúc mà mình đang có. Bởi có thể một lần chia xa là vĩnh viễn không còn gặp lại.