là một thi phẩm đặc sắc của nhà thơ Trần Đăng Khoa. Ông là một thi sĩ vang danh góp phần không nhỏ cho sự nghiệp văn học nước nhà. Ông nổi tiếng là “thần đồng” thơ từ khi mới 7, 8 tuổi được người đời ngưỡng mộ. Ông sở hữu một kho tàng thơ độc đáo trong đó có bài Thơ Tình Người Lính Biển giàu giá trị chứa đựng nhiều cung bậc cảm xúc và tình cảm dạt dào của nhà thơ. Với những vần thơ ngọt ngào, thi phẩm này đã được nhạc sĩ Hoàng Hiệp phổ nhạc thành bài hát Chút Thơ Tình Người Lính Biển đi cùng năm tháng. Hãy cùng chúng tôi cảm nhận thi phẩm này nhé!

Thơ tình người lính biển

Anh ra khơi
Mây treo ngang trời những cánh buồm trắng
Phút chia tay, anh dạo trên bến cảng
Biển một bên và em một bên
Biển ồn ào, em lại dịu êm
Em vừa nói câu chi rồi mỉm cười lặng lẽ
Anh như con tàu lắng sóng từ hai phía
Biển một bên và em một bên
Ngày mai, ngày mai khi thành phố lên đèn
Tàu anh buông neo dưới chùm sao xa lắc
Thăm thẳm nước trời, nhưng anh không cô độc
Biển một bên và em một bên
Đất nước gian lao chưa bao giờ bình yên
Bão thổi chưa ngừng trong những vành tang trắng
Anh đứng gác. Trời khuya. Đảo vắng
Biển một bên và em một bên
Vòm trời kia có thể sẽ không em
Không biển nữa. Chỉ mình anh với cỏ
Cho dù thế thì anh vẫn nhớ
Biển một bên và em một bên…

Cảm nhận bài Thơ Tình Người Lính Biển hấp dẫn của Trần Đăng Khoa

Nhiều người biết Trần Đăng Khoa là một “thần đồng” thơ; nhưng có lẽ ít người biết nhà thơ có thời mang quân hàm xanh với chiếc mỏ neo thân thuộc. Đấy là những năm thập niên 80, thế kỷ XX, Trần Đăng Khoa ở Phòng Tuyên huấn, Bộ Tư lệnh Hải quân.

Anh có dịp đi nhiều vùng biển Tổ quốc, đến nhiều đơn vị hải quân, từ những hạm đội, hải đoàn đến những đảo xa tận Trường Sa. Hầu như đến đâu anh cũng có thơ, chỉ lướt một số đầu bài cũng có thể thấy điều đó: “Ghi ở đảo chìm”, “Chiều Cát Bà”, “Lính đảo hát tình ca trên đảo”, “Đợi mưa trên đảo Sinh Tồn”, đặc biệt, bài “Thơ tình người lính biển” được nhiều người ưa thích, thuộc lòng, nhất là sau khi được phổ nhạc.

Bài thơ được viết với âm hưởng dạt dào thương nhớ, nhưng cũng rất chủ động, tự tin, đúng là của một thanh niên phơi phới sức xuân và luôn có ý thức làm chủ cuộc đời.

Anh lính hải quân chia tay cô bạn gái (hay người yêu) để xuống tàu làm nhiệm vụ bảo vệ biển trời thân yêu của Tổ quốc. Một tình cảm thật đẹp, lưu luyến đấy, nhưng cũng rất hiểu, thông cảm cho nhau về nhiệm vụ người bạn trai gánh vác.

Thế nên, phút chia tay hai người dạo trên bến cảng mà như không biết xung quanh có gì, anh chỉ thấy biển cả mênh mông, trong xanh vời vợi, ở đó là nhiệm vụ đang chờ anh phía trước, và ngay kề bên là… em thôi: “Biển một bên và em một bên…”. Đúng là chỉ có “em” và “biển” khi chàng trai ý thức được trách nhiệm của tuổi trẻ trong việc tiếp bước cha anh bảo vệ Tổ quốc, cũng chính là bảo vệ tình yêu, hạnh phúc lứa đôi.

Anh lính biển rất đỗi yêu thương, trân trọng người bạn gái, có thể là mối tình đầu, nhưng cũng ý thức rõ tình yêu chỉ thực sự đến với họ một khi chính anh làm tròn bổn phận người thanh niên đối với Tổ quốc. Đấy chính là lòng tự hào của tuổi trẻ, của tình yêu đã qua thử thách. Tình yêu chỉ đẹp khi biết đặt nó giữa cuộc đời, giữa ý thức công dân của tuổi trẻ đối với Tổ quốc. Một khi xác định được như thế, thì dù ở đâu cũng thấy có em yêu kề bên như hình với bóng. Khi ở trên bờ:

” Phút chia tay anh dạo trên bến cảng
Biển một bên và em một bên…”

Cả hai phía biển và em ấy, anh đều thấy rất rõ sự dịu dàng, kín đáo đến tinh tế ở em, và cũng như thấy con tàu đang lắng nghe tiếng sóng, hay tiếng cười nói dịu dàng, êm ái của em:

” Biển ồn ào, em lại dịu êm
Em vừa nói câu chi rồi mỉm cười lặng lẽ
Anh như con tàu lắng sóng từ hai phía
Biển một bên và em một bên…”

Đúng là sóng của biển và sóng của nỗi nhớ em lúc nào cũng cồn cào, dào dạt trong anh. Nghiêng bên nào anh cũng thấy nhớ, thấy yêu em, nhưng anh không muốn (hay không thể) để tình yêu thương em khoả lấp nhiệm vụ của tuổi trẻ, nên anh chia đều tình yêu thương cho cả hai em nhé.

Thế nên, lúc nào và ở đâu cũng thấy: “Biển một bên và em một bên…”, dẫu tàu anh có rơi vào hoàn cảnh nào thì anh vẫn không thấy cô độc, bởi quanh anh luôn luôn có biển trời, đồng đội và em – đất liền, như tiếp thêm ma lực cho tàu anh lao nhanh về phía trước:

”Tàu anh buông neo dưới chùm sao xa lắc
Thăm thẳm nước trời nhưng anh không cô độc.”

Và đến cả cái hoàn cảnh éo le như thế này, nếu chẳng may anh rơi vào (bởi điều đó đâu hoàn toàn không thể có ở một đất nước bốn mùa hết bão giông lại gió mùa rình rập):

” Vòm trời kia có thể sẽ không em
Không biển nữa. Chỉ mình anh với cỏ.”

Nếu phải thế, thì như người xưa nói: dẫu chết cũng không thể xa nhau, anh vẫn thấy có em; và ngược lại, em cứ tin là nhất định sẽ có anh

” Cho dù thế thì anh vẫn nhớ
Biển một bên và em một bên..”

Bài thơ đẹp hài hoà, trang trọng giữa tình yêu lứa đôi và tình yêu Tổ quốc, giữa ham muốn cá nhân và trách nhiệm công dân lồng vào nhau, hoà làm một. Thơ giàu sức gợi mở, sâu lắng, gạn lọc đến từng câu chữ. Mỗi khổ thơ hàm chứa một ý tưởng như những đợt sóng dồn lên đỉnh sóng tình yêu.

Thơ Tình Người Lính Biển là một câu chuyện tình đầy ngọt ngào xen lẫn nỗi nhớ nhung của người lính biển phải đi bảo vệ tổ quốc. Đây chính là một chuyện tình đẹp về một tấm lòng sắt son thủy chung. Thi phẩm giàu nhạc điệu để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng bạn đọc. Cảm ơn quý độc giả đã theo dõi bài viết này của chúng tôi!