,những bài thơ ngọt ngào, sâu lắng. Tình yêu là nguồn cảm hứng bất tận cho thi,ca,nhạc,họa. Những bài thơ tình phong phú về thể loại: Thơ Lục Bát, Thơ Đường Luật, Thơ Thất Ngôn, Thơ Tứ Tuyệt, Thơ tự do …Mỗi thể loại có một nét hấp dẫn riêng. Sau đây là chùm thơ tình viết bằng thể Thơ Song Thất Lục Bát. Cùng chia sẻ bạn nhé !

Thơ Song Thất Lục Bát Về Tình Yêu Ngọt Ngào, Sâu Lắng

Thơ Song Thất Lục Bát là thể thơ riêng có của Việt Nam. Thể thơ này mỗi khổ có 4 câu: 2 câu đầu có 7 chữ, 2 câu sau một câu 6 chữ, một câu 8 chữ. Vì viết về tình yêu lứa đôi nên những bài thơ khá tình cảm, ngọt ngào,lãng mạn. Sau đây là những bài thơ như thế !

 

Đôi Mắt

Có hoa nào qua mùa không héo?
Có tiếng nào giàu đẹp hơn không?
Mắt em là một dòng sông
Thuyền anh bơi lội giữa dòng mắt em.

Đàn “nguyệt dạ” hương đêm bay lạc
Gì buồn hơn tiếng vạc lưng chừng?
Phép gì khỏi nhớ đừng trông
Mắt em bỏ túi, vắng lòng đem soi.
(Lưu Trọng Lư)

Bóng Dáng Người Xưa

Đêm trở giấc mơ màng gặp lại
Dáng người xưa đi giữa hoàng hôn
Rừng chiều một bóng cô đơn
Ngẩn ngơ như thể phách hồn nát tan

Người đi mãi cuối đàng mất dấu
Tôi thẫn thờ sau trước..,tìm nhau
Hay là… xuống đáy dòng sâu
Giấc mai thảng thốt: lòng đau hỡi người ?

Mổ hôi đổ giọt sầu ướt gối
Bởi vì đâu… ngày đợi đêm mong
Chốn xưa người vẫn âm thầm
Dõi theo lối cũ lâm râm nguyện cầu

Đêm khắc khoải nỗi sầu trở lại
Đường dù xa chẳng ngại bước chân
Đời người ví thể phù vân
Sóng xô vạn nẻo đường trần vạn niên

Mai sóng lặng… bình yên quạnh quẽ
Bóng và hình đâu thể rẽ phân
Thần giao cách cảm bần thần
Hai ta giờ đã nửa phần trong nhau

Mong người bớt u sầu tê tái
Mai ta về nối lại duyên xưa
Người còn nhớ chuyện đêm mưa
Tôi người hai kẻ cũng vừa tròn đôi
(Hoàng Mai)

 

Nhớ Người Trong Thơ

Đêm trở giấc canh khuya lẻ bóng
Tựa thềm hoa lặng ngóng trông ai
Lệ tuôn đẫm ướt mi dài
Có hay chăng hỡi non đoài người ơi

Đường vạn nẻo xuân khơi không bước
Lối rẽ vào sau trước chông gai
Yêu nhau gầy rạc hình hài
Nỗi đau này xuống tuyền đài sao tan

Người gọi ta… hồng nhan tri kỷ
Ta gọi người hoan hỉ: tình quân
Tâm can sao cứ bần thần
Thuyền chưa ghé bến… cố nhân mất rồi

Ta – người vốn chẳng ai gian dối
Cùng chung nhau mở lối tương lai
Số trời định phận… chia hai
Có duyên chẳng nợ trúc mai kiếp này

Thôi người nhé ! Từ nay rẽ lối
Hai phương trời mòn mỏi đôi tim
Trăm năm dõi mắt trông tìm
Sao ta… người cứ nổi chìm trong nhau

Nơi chốn ấy người đau ta khóc
Nơi phương này người khóc… ta đau
Trúc Mai chẳng vẹn duyên sau
Thì cam đành phận… vì đâu hỡi người
(Hoàng Mai)

Tôi Vẫn Nhớ

Người xa tôi năm canh thổn thức
Tôi xa người day dứt từng đêm
Sầu tư trăn trở nỗi niềm
Mưa khuya trở giấc rũ mềm tình say

Nợ bao kiếp trả vay người hỡi
Đường thênh thang… ngõ tối mịt mờ
Tim ai giá lạnh như tờ
Cho tôi hồn mãi dật dờ sầu đau

Đời vạn nẻo chao dao chồng chất
Cửa thiền môn niệm Phật A Di
Đắng lòng tôi kể từ khi
Trái tim người lỗi nhịp gì… khi yêu

Thôi tình nhé ! Trái duyên không nợ
Tình ngắt ngang nhịp thở tim đau
Chúc người hạnh phúc bền lâu
Trăm năm là cuộc bể dâu hỡi người
(Hoàng Mai)

 

 Bài Thơ Không Gửi

Đêm nay nữa tròn ba đêm thức
Lòng riêng mang uẩn khúc u buồn
Ngoài hiên gió thoảng mù sương
Vẳng nghe tiếng dế đêm trường nỉ non

Hoa lá cũng mỏi mòn trông ngóng
Cơn mưa đầu hạ nóng chưa loang
Anh về ngỡ đã sang trang
Ai hay giông tố phũ phàng đời em

Sầu mê khúc đêm đêm băng giá…
Tiễn đông đi lan tỏa xuân về .
Tình ta quá đỗi nhiêu khê
Em đâu nghĩ đến não nề ngày sau

Anh nửa vòng bán cầu xoay mãi
Mà thời gian hết tái lại hồi
Cho em giông gió nửa vời
Bao năm rồi vẫn rối bời trang thơ

Thắm thoát đã sáu năm thương nhớ
Đi bên nhau những ngỡ vợ chồng
Heo may hay gió mùa đông
Tình nhân cũng chẳng… bạn lòng cũng không

Anh gọi em má hồng tri kỷ
Đêm năm canh thủ thỉ não nề
Chiều nay xuân vẫn tràn trề
Mà hồn em đã bộn bề mưa giăng

Duyên đã lỡ dùng dằng số kiếp
Người sang sông đã tiếp nối bờ
Đời em ruột rối dường tơ
Thôi đành duyên phận… hững hờ mây bay

Đường tình trót thương vay kiếp trước
Nợ ái ân nghiệp chướng phải mang
Anh giờ lụa gấm cao sang
Em về nhận cái bẽ bàng người sau
(Hoàng Mai)

 Thuyền Neo Bến Đợi

Em nhớ mãi chiều thu lá đổ
Mình bên nhau cạn tỏ nguồn cơn
Chạnh lòng anh vọng lời thương
Xa xa vẳng tiếng nghe dường nỉ non

Anh khắc khoải lòng son giữ mãi
Đời biển dâu xa xót tình đau
Lời anh nghe thấm từng câu
Người như ôm cả nỗi sầu thế nhân

Hai ta cứ tần ngần nuối tiếc
Một đời em tha thiết từng mơ
Nào ai học được chữ ngờ
Gối chăn hờ hững sương mờ phủ giăng

Anh chốn ấy! Mộng nay đã hết
Em ngồi đây lặng chết từng giây
Một mình trăn trở đêm nay
Biết ai hiểu thấu đắng cay chuyện lòng

Xuân trở giấc hoa không muốn trổ
Ngại ngần lo sầu khổ bao mùa
Thôi đành duyên kiếp đẩy đưa
Thuyền neo bến hẹn gió mùa lắt lay

Tình chợt đến – chợt đi – ai biết
Đường vào tim khôn xiết bẽ bàng
Chòng chành với chiếc đò ngang
Mai sau biết có vẹn toàn được chăng
(Hoàng Mai)

 

TÌNH SI

Thơ: Lãng Du Khách
Ôi song thất dòng thơ bất diệt
Mười sáu câu ta viết đáy lòng
Đời ta mãi chỉ ước mong
Vần thơ song thất xuôi dòng thời gian .

Gieo bình trắc nồng nàn nhân nghĩa
Trao câu từ thấm thía tình thân
Cùng bao bạn hữu xa gần
Tâm giao chia sẻ trầm luân của đời .

Còn hơi thở chẳng ngơi tay viết
Dòng thơ kia ta thiệt mê say
Ta đeo bám cái nghiệp này
Khi còn sự sống lắt nay cõi trần .

Thật thanh thản đón xuân khai bút
Như cuộc đời có bụt trao duyên
Ngao du khắp chốn mọi miền
Trí ta bay bổng thần tiên VỊNH VẦN !

Lại nhớ người yêu

Đêm trở giấc canh khuya lẻ bóng
Tựa thềm hoa lặng ngóng trông ai
Lệ tuôn đẫm ướt mi dài
Có hay chăng hỡi non đoài người ơi
Đường vạn nẻo xuân khơi không bước
Lối rẽ vào sau trước chông gai
Yêu nhau gầy rạc hình hài
Nỗi đau này xuống tuyền đài sao tan
Người gọi ta… hồng nhan tri kỷ
Ta gọi người hoan hỉ: tình quân
Tâm can sao cứ bần thần
Thuyền chưa ghé bến… cố nhân mất rồi
Ta – người vốn chẳng ai gian dối
Cùng chung nhau mở lối tương lai
Số trời định phận… chia hai
Có duyên chẳng nợ trúc mai kiếp này
Thôi người nhé ! Từ nay rẽ lối
Hai phương trời mòn mỏi đôi tim
Trăm năm dõi mắt trông tìm
Sao ta… người cứ nổi chìm trong nhau
Nơi chốn ấy người đau ta khóc
Nơi phương này người khóc… ta đau
Trúc Mai chẳng vẹn duyên sau
Thì cam đành phận… vì đâu hỡi người

Thơ Song Thất Lục Bát Về Tình Yêu Buồn, Tâm Trạng

Tình yêu bên cạnh vẻ đẹp ngọt ngào, sâu lắng khi lứa đôi bên nhau còn có nỗi buồn, nỗi cô đơn, lẻ bóng: buồn vì tình cách xa, vì đơn phương hay buồn vì tình tan vỡ … Những nỗi buồn đó được gửi gắm qua những áng dưới đây.

 

Chuyện Tình Không Đoạn Kết

Người tìm đến một chiều đông giá
Khi đời em lòng dạ ngổn ngang
Duyên đầu vội sớm ly tan
Anh đem nắng ấm… chứa chan xuân về

Qua rồi tuổi đam mê tình ái
Em và người gặp lại là duyên
Nửa vòng trái đất mỗi đêm
Xa xôi cách trở nỗi niềm tỏ phân

Dòng thư tỏ thu dần khoảng cách
Người và em dằng dặc đêm trường
Cánh chim bạt gió tha hương
Trái tim vết khắc một đường hằn sâu

Dòng tâm sự đớn đau thân xác
Nỗi đoạn trường than trách ai đây
Tỏ tường bao nỗi đắng cay
Trời cao có thấu lòng này hay chăng

Người gọi ta hồng nhan tri kỷ
Ta gọi người thủ thỉ tình quân
Mỗi năm vào dịp nghinh tân
Cùng nhau dạo Hội hoa xuân quê nhà

Thấm thoát sáu năm dài ròng rã
Luôn ưu tư tấc dạ u hoài
Cớ chi duyên ngắn tình dài
Trách sao Tạo Hóa đọa đày hồng nhan
(Hoàng Mai)

Trăng Rơi

Khung cửa sổ treo mành năm tháng
Cửa cài then nắng chẳng lối vào
Đêm đêm mây gió rì rào
Ánh trăng mệt mỏi rơi ào qua vai

Nhặt mảnh trăng rơi bẻ làm hai
Treo lên khung cửa thoáng hương nhài
Thắp lên nỗi nhớ thật dài
Trách ai đi mãi hương tình nhạt phai

Yêu thương đi đắng cay ở lại
Đêm đêm mơ ướt cả bờ vai
Mắt sâu đẫm lệ phôi phai
Tóc mây bù rối môi càng khô thâm

Hồn trơ trọi tháng ngày suy ngẫm
Tim héo hon thấm đẫm tình yêu
Tình yêu trả lại cô liêu
Bên thềm lá rụng tiêu điều xác xơ

Cô gái ấy nay còn đâu nữa
Một nửa hồn đã chết tim yêu
Những đêm gió thoảng dập dìu
Bóng hình ai đó lại điêu đứng lòng
(Huỳnh Minh Nhật)

 

Tìm Trong Hoàng Hôn

Hoàng hôn mây giăng khung trời tím
Gió chiều tìm kiếm hạt nắng rơi
Tìm chi tìm cả một đời
Phơi phơi sương lạnh nắng thời ngủ quên

Em cũng tìm trong sương lạnh giá
Bóng hình anh đã quá xa xôi
Nỗi lòng đau cảnh chia đôi
Bến bờ tan tác gửi anh đôi lời
(Huỳnh Minh Nhật)

Xuân Chiều

Chiều xuống chậm nghe lòng trống vắng
Thoảng đâu đây hạt nắng thở dài
Rộn ràng ngỡ bước chân ai
Thiên thai lạc lối tuyền đài dừng chân

Công viên lạnh bâng khuâng đi mãi
Buồn xa xăm hoang hoải tìm về
Nhớ khi mắt liếc môi kề
Vòng tay khép kín… não nề dòng châu

Người khuất bóng tìm đâu anh hỡi
Tình ngăn chia vì bởi can qua
Sa chân lỡ bước chiều tà
Em con thuyền bé vượt qua sóng nhồi

Đời bể khổ võ vàng mãi kiếm
Người trăm năm tiền kiếp tìm về
Tỉnh rồi sao vẫn như mê
Thênh thang không bước cạn khe tìm vào

Ta bà cõi lao đao thương hận
Ngục u minh khóc giận tình nhân
Chơi vơi một kiếp hồng trần
Người đây ta đấy chỉ ngần ấy sao

Đàn lỡ nhịp cung thương sóng vỗ
Âm lỗi thời lở dở tình ca
Mong sao hạ tới thu qua
Đông đi xuân đến mặn mà dáng duyên
(Hoàng Mai)

Tình Nghèo

Đèo nhau ta dạo phố vui
Thong dong xe đạp ngược xuôi dòng đời
Chở theo khúc khích tiếng cười
Chuyện trò như thể không người chung quanh

Tình nghèo nên không trôi nhanh
Tà tà theo bánh xe lăn suốt đường
Ai cần qua trước, ta nhường
Tình yêu là chuyện đường trường bền lâu

Anh đằng trước, em đằng sau
Hãy ôm cho chặt bên nhau… suốt đời…
(Diệp Minh Tuyền)

Muôn Năm Sầu Thảm

Nghệ hỡi Nghệ, muôn năm sầu thảm
Nhớ thương còn một nắm xương thôi
Thân tàn ma dại đi rồi
Rầu rầu nước mắt bời bời ruột gan

Nghe gió là ôm ngang lấy gió
Tưởng chừng như trong đó có hương
Của người mình nhớ mình thương
Nào hay gió tạt chả vương vấn gì

Nhớ lắm lúc như si như tỉnh
Nhớ làm sao bải hoải tay chân
Nhớ hàm răng, nhớ hàm răng
Mà ngày nào đó vẫn khăng khít nhiều

Dẫu đau đớn vì lời phụ rẫy
Như mà ta không lấy làm điều
Trăm năm vẫn một lòng yêu
Và còn yêu nữa rất nhiều em ơi.
(Hàn Mặc Tử)

 Giã Biệt Thu

Nơi góc bể tưởng ai nhớ mãi!
Tấm chân tình ân ái bấy lâu!
Sao người nỡ vội gieo sầu!
Ra đi chẳng gửi đôi câu giã từ!

Người giã biệt trời như lạnh lẽo
Nắng vàng tươi khô héo nhành hoa
Nơi xa duyên phận mặn mà
Lối xưa vắng bóng mình ta ngậm ngùi

Tình đã dứt thì thôi người nhé!
Chúc người luôn vui vẻ tròn đôi
Từ nay cách biệt phương trời
Đêm đêm cô lẻ trăng rơi bẽ bàng

Chân bước đếm lang thang từng ngõ
Đông ùa về buốt gõ con tim
Thu đi tình cũng trốn tìm
Tháng ngày chất chứa trời đêm mịt mùng
(Hoàng Mai)

Trưa Vắng

Hồn tôi đấy: căn trường nho nhỏ
Nước vôi xanh, bờ cỏ tươi non
Lâu rồi còn thoảng mùi thơm
Chân đi nghe động tới hồn ngây thơ

Sâu rộng quá những giờ vui trước
Nhịp cười say trên nước chưa trôi
Trưa hè thưng thấy hai tôi
Ném đầu chim chích, bắt đuôi chuồn chuồn

Ðời đẹp quá, tôi buồn sao kịp?
Trang sách đầu chép hết giây mơ
Ngả mình trên bóng nhung tơ
Tôi nguyền: Sau lớn làm thơ suốt đời!

Cỏ mấy bận xanh rồi lại tạ
Gió lùa thu trong lá bao lần…
Bạn trường những bóng phù vân
Xót thương mái tóc nay dần hết xanh

Hồn xưa dậy: chim cành động nắng
Lá reo trên hồ lặng lờ trong
Trưa im im đến não nùng
Tôi ngờ trống học trong lòng trưa vang…
(Hồ Dzếnh)

 

Trăn Trở

Ngày anh đến xua tan băng giá
Sáu mùa xuân đôi ngã phân ly
Bao lần lệ thắm hoen mi
Em đâu nghĩ đến những gì… ngày sau

Thời gian có ngừng đâu anh hỡi
Tình trái ngang duyên khởi ngày đêm
Cho em khao khát nỗi niềm
Bao năm lệ vẫn nổi chìm trang thơ

Sáu năm đã bơ vơ bóng lẻ
Kiếp hồng nhan quạnh quẽ lòng đau
Tuổi Xuân vội vã qua mau
Hoàng hôn mây phủ ngang đầu anh ơi

Mưa tí tách rơi rơi gợi nhớ
Nỗi niềm riêng trăn trở vì đâu…
Duyên tan vỡ giấc mơ sầu
Lòng người ai biết nông sâu mà dò

Duyên ngang trái tơ vò lần nữa
Em một mình đi giữa hoàng hôn
Thôi đành chọn kiếp cô đơn
Chiều nay mây trắng buồn hơn chiều nào
(Hoàng Mai)

 Lúc Ngoảnh Lại

Lúc ngoảnh lại ngắm màu dương liễu
Thà khuyên chàng đừng chịu rong chơi
Bao ngày nằm đất ngủ trời
Lúc đi ngắm gió lúc ngồi ngắm sương

Lúc ngoảnh lại – mùi hương bay mất
Lúc quay đi – phảng phất phía sau
Muôn hương muôn sắc muôn màu
Tập thành hậu diện Chiêm Bao Niết Bàn

Cuộc trần thế bách ban sự huống
Bao sự tình chìm xuống nổi lên
Người đi góc bể gập ghềnh
Kẻ về xó bếp quên tên tuổi mình

Lúc ngoảnh lại thình lình chợt thấy
Sau lưng mình lẩy bẩy đa đoan
Hồi sinh gió núi trăng ngàn
Thấy em cơ cẩn đá vàng hơn xưa

Lúc ngoảnh lại chép bừa ra bút
Chào mai sau hun hút biển dâu
Phù trầm ký ức thiên thâu
Nặng tình quá khứ anh chào tương lai.
(Bùi Giáng)

Tình yêu là vậy đó bạn, ngọt ngào, lãng mạn thật nhiều nhưng đau khổ, đơn côi cũng không ít. Bạn đang ở trong tâm trạng nào; hạnh phúc hay đau buồn? Hãy chia sẻ nhé ! Hi vọng chùm Thơ Song Thất Lục Bát Về Tình Yêu Ngọt Ngào, Sâu Lắng trên đây đã mang lại cho bạn nhiều cảm xúc khó diễn tả !