, duyên số trong chuyện tình gái trai khá hấp dẫn. Những bài thơ đã phản ánh khá chân thực về cái duyên trong tình yêu. “Hữu duyên thiên lí năng tương ngộ/ Vô duyên đối diện bất tương phùng”.

Có duyên thì sẽ gặp được nhau. Nhờ chữ duyên mà người ta gặp nhau và yêu nhau kể cả trong những hoàn cảnh bất ngờ nhất. Và bài viết này Uct.edu.vn cũng sẽ đề cập đến vấn đề về duyên nợ. Đó là Top những bài thơ hay về tình duyên, duyên số, yêu đương? Sau đây hãy cùng Uct.edu.vn tìm hiểu nhé.

Top những bài thơ hay về tình duyên được đông đảo nam nữ yêu thích

Trong cuộc sống này đâu đâu cũng đã được ông trời định duyên, duyên đến duyên đi dường như cũng đều do số phận sắp đặt. Có những lương duyên từ khi bắt đầu đã chắc chắn như ván đóng thuyền, có những duyên phận từ khi bắt đầu đã định trước là sẽ phải ra đi. Có những duyên phận chẳng bao giờ có kết quả tốt đẹp nhưng tôi luôn khao khát sẽ tạo được kì tích.

 DUYÊN PHẬN TRĂM NĂM

Lỡ làng duyên phận trăm năm
Coi như một thoáng mưa dầm ướt vai
Vẫn còn yêu đến ngày mai
Vẫn còn nguyên vẹn hình hài đường xuân
Những khiếm khuyết của đời mình
Thoáng như hạnh phúc cuộc tình người ta
Dùng dằng dáng liễu thướt tha
Dùng dằng hiu quạnh phôi pha dùng dằng
Lỡ làng duyên phận trăm năm
Cho anh thương nhớ một lần được chăng?!

DUYÊN PHẬN PHẢI CHIỀU

Đôi chúng ta duyên phận phải chiều
Dây tơ hồng đang xe vấn vít
Cái sợi chỉ điều bà Nguyệt khéo xe
Đôi chúng ta duyên phận phải chiều

DUYÊN NỢ

Tôi đã xa em, đã hững hờ
Vô tình như gặp một bài thơ
Trên trang báo cũ hay tạp chí
Khấp khểnh ngôn từ, ý vẩn vơTôi đã nghĩ mình như du khách
Em như hoa cỏ mọc ven đường
Sắc màu nhàn nhạt, hương thoang thoảng
Ngắt vội lên rồi lại để vươngTôi đã tìm ra bao lời lẽ:
Rằng em chẳng đẹp, hết ngây thơ
Lạ thực đêm nào tôi cũng thấy
Hiển hiện em về ngập giấc mơ

Duyên Phận

Trách minh duyên chẳng ra gì
Yêu em bù lại – Em thì yêu chơi
Cây chiều xế bóng đơn côi
Đò chèo một mái tới nơi không bờNiềm vui ngoài cửa hững hờ
Trong chăn khắc khoải đợi chờ khổ đau
Trên trời – Tiếng vạc về đâu?
Trăng thu một mảnh gối đầu ai hay?Đêm mơ hạnh phúc đắm say
Giật mình!… Tay chạm phải tay của mình!…

MƯA DUYÊN NỢ

Mùa mưa
Gió bay đời lá
Tôi bay đời tôi
Buồn ai mưa khóc than mưa gào, mưa nỉ non
Tiếng thở dài hay tiếng rên ai
Này mưa, xin chớ mang u buồn lập đông
Nhỏ giọt tình đau đớn vì em
Quạnh hiu, ôi tiếng ca vang giòn
Ôi, tiếng đàn, tiếng đàn rơi!
Mùa em
Sao lắt lay hoa hồng
Sao mùa tình sao cứ đổi thay???
Tội em trong chuyến xe cuộc người
Tim lạnh lùng lên xuống vậy thôi
Làn môi lửa hoa xinh đẹp ấy
Đang nghẹn ngào chờ chết người ơi!
Và tôi biết em đã thế
Nơi thiên đường, nơi chốn trần gian
À ơi, cánh chim chiều côi cút
Xin mặt trời soi lối em qua!

Duyên Phận

Xin anh đừng nhớ ngày xưa,
Chúng mình lỗi hẹn, tình chưa hết sầu…
Một thời để nhớ để đau
Một thời ấm lạnh cùng nhau, một thờiXin đừng buồn nữa người ơi
Anh nơi có vợ, em nơi có chồng,
Dẫu vương một đoạn tơ hồng,
Chẳng xe cho hết vợ chồng lương duyênThôi thì anh hãy lãng quên,
Xin đừng nhắc nữa bởi duyên hết rồi
Phải chi là tại ông trời
Giữa đường đứt chỉ, ai người lỗi đâu…

Đừng buồn, đừng hận, đừng đau
Xin anh chỉ nhớ có nhau một thời
Bây giờ nồng ấm có đôi
Xin đừng nhắc nữa, xin người cố quên…

Anh cùng vợ đẹp gối êm
Em thì xách nón xuống thuyền theo ai
Quên thời bồng bột, đúng sai
Quên thời gối ấp, kề vai xa rồi…
Bởi là DUYÊN PHẬN người ơi…

Duyên Phận

Trời cho em cái số hồng nhan
Năm ba bẩy tuổi chưa sang ngang
Xuân đến thu qua rồi đông tới
Căn phòng lạnh lẽo lỗi đơn côi
Em chỉ mong được tia nắng ấm
Toả ánh bình minh đỡ lạnh thôi
Nhắn gió gửi mây đi khăp nơi
Em chỉ mong được vòng tay ấm
Để mùa đông về đỡ lạnh thôi
Trời cho em một con số sầu
Chờ mãi mong hoài có được đâu

Xót Phận Duyên Buồn

Quạnh quẽ sầu thương bóng dáng mai.
Tàn canh mệt mỏi nét trang đài.
Lầu son, gác tía mong tình ái.
Cửa rộng, nhà cao mãi đợi ai…?
Ngõ vắng đìu hiu đời trống trải.
Vườn hoang tĩnh mịch cảnh tàn phai.
Mền đơn, gối chiếc giờ ngang trái.
Xót phận, buồn duyên…Thở ngắn dài….!!!

Dây trầu quấn lấy cây cau
Suốt đời gắn bó không sao tách rời
Duyên nợ ba sinh người ơi
Ông tơ bà nguyệt duyên trời đã se.

Người ơi duyên nợ ba sinh
Trăm năm gắn kết chúng mình với nhau
Ông tơ bà nguyệt đã trao
Dây tơ hồng thắm cho nhau lâu dài.

Đôi ta nặng nợ ba sinh
Bách niên giai lão duyên tình thủy chung
Phong ba bão táp ung dung
Vượt bao khổ nhọc ta cùng dựng xây.

Ông tơ cầm sợi chỉ tình
Bà nguyệt se kết đôi mình với nhau
Duyên hồng nhờ có trầu cau
Trăm năm gắn bó không sao chia lìa.

Duyên Nợ Ba Sinh

Dây trầu quấn lấy cây cau
Suốt đời gắn bó không sao tách rời
Duyên nợ ba sinh người ơi
Ông tơ bà nguyệt duyên trời đã se.

Người ơi duyên nợ ba sinh
Trăm năm gắn kết chúng mình với nhau
Ông tơ bà nguyệt đã trao
Dây tơ hồng thắm cho nhau lâu dài.

Đôi ta nặng nợ ba sinh
Bách niên giai lão duyên tình thủy chung
Phong ba bão táp ung dung
Vượt bao khổ nhọc ta cùng dựng xây.

Ông tơ cầm sợi chỉ tình
Bà nguyệt se kết đôi mình với nhau
Duyên hồng nhờ có trầu cau
Trăm năm gắn bó không sao chia lìa.

DUYÊN PHẬN

Em và anh có duyên không có phận
Được yêu nhau nhưng chẳng được gần nhau
Mỗi khi gặp đều ước phép nhiệm màu
Duyên và phận được bên nhau mãi mãi.

Vì có duyên nên chúng mình gặp lại
Trên đường đời mình mãi ước bên nhau
Dù tình yêu trong bóng tối không màu
Nhưng duyên phận trói nhau vào một chữ.

Em bên anh duyên phận thật tình tứ
Niềm yêu kia quyễn rũ nhau chẳng rời
Tay trong tay sớm tối chẳng buông lơi
Chữ duyên yêu không lời nào nói hết.

Anh ghé môi thì thào rằng anh ghét
Sao phận kia chẳng biết lối tìm mình
Để anh gặp từ thuở sớm bình minh
Trao duyên phận trói tình mình thành một.

 DUYÊN VÀ NỢ

Từng đối mặt bao ngày chẳng nhớ
Sau một lần gặp đã không quên ?
Phải chăng vì một chữ duyên
Để ta cứ mãi ưu phiền trăm năm

Ôm thương nhớ âm thầm ray rứt
Chẳng nợ nhau hạnh phúc ngày sau
Là duyên mang đến ngọt ngào
Nợ đời cay đắng làm sao mà gần

Biết chẳng nợ số phần phải chịu
Nén nhớ thương ai hiểu cho ta
Gần nhau gang tấc thôi mà
Cớ sao cảm thấy như xa muôn trùng

Dang tay với ngại ngùng không dám
Ngăn bao dòng ảm đạm trong tâm
Quay lưng bước vội âm thầm
Là duyên không nợ ngàn năm nhớ hoài.

Duyên Phận

Trời cho em cái số hồng nhan
Năm ba bẩy tuổi chưa sang ngang
Xuân đến thu qua rồi đông tới
Căn phòng lạnh lẽo lỗi đơn côi
Em chỉ mong được tia nắng ấm
Toả ánh bình minh đỡ lạnh thôi
Nhắn gió gửi mây đi khăp nơi
Em chỉ mong được vòng tay ấm
Để mùa đông về đỡ lạnh thôi
Trời cho em một con số sầu
Chờ mãi mong hoài có được đâu

Xót Phận Duyên Buồn

Quạnh quẽ sầu thương bóng dáng mai.
Tàn canh mệt mỏi nét trang đài.
Lầu son, gác tía mong tình ái.
Cửa rộng, nhà cao mãi đợi ai…?
Ngõ vắng đìu hiu đời trống trải.
Vườn hoang tĩnh mịch cảnh tàn phai.
Mền đơn, gối chiếc giờ ngang trái.
Xót phận, buồn duyên…Thở ngắn dài….!!!

Thơ Tình Duyên Phận

Nguyệt lão cầm tay se chỉ hồng
Đôi lứa từ nay thỏa ước mong
Ngỡ ngàng về sống nơi xa lạ
Không hề biết bến đục hay trong
Hạnh phúc được về nơi êm ấm
Yêu thương chăm sóc thỏa tấc lòng
Bất hạnh sa vào nơi khốn khó
Chấp nhận một đời chịu long đong.

Những bài thơ hay về tình duyên ngắn khá sâu sắc

Người xưa tin rằng duyên phận giữa vợ chồng là do trời định, sức người khó lòng thay đổi được. Quan điểm này không chỉ phổ biến ở người phương Đông mà cũng phổ biến trong văn hóa phương Tây.Người ta thường nói bất kỳ một mối quan hệ nào đó tồn tại thì chắc chắn đó là duyên. Nhưng ở bên nhau được hay không thì còn chờ ở phận. Sau đây là những bài ,thơ hay về tình duyên ngắn khá sâu sắc.

 

Duyên Nợ

Có duyên ta mới gặp nhau
Hợp ….mong ô thước bắc cầu nhịp qua
Có duyên có nợ mới là
Trăm năm một bóng xuân trà chung đôi
Không nợ dù có ỉ ôi
Cầu , mong , ước , nguyện ….sầu côi một mình
Lấy ai là kẻ chung tình
Có duyên không nợ bóng hình là mơ.

Bài Thơ Duyên Phận

Đã duyên không nợ thôi đành,
Đôi ta suốt kiếp chẳng dành cho nhau.
Mai sau cho đến bạc đầu,
Tim anh mãi chẳng phai màu đâu em!

Thơ Duyên Số

Đời buồn đâu phải vì yêu,
Tình buồn đâu hẳn đã nhiều khổ đau.
Đôi khi ý hợp tâm đầu,
Mà duyên không nợ lệ sầu giăng mi.
Giận mình cố chấp làm chi,
Sao không buông để em đi với người?
Em đi anh nở nụ cười,
Mà tim tan nát rụng rời xác thân !

Thơ Tình Duyên Nợ

Trăng sáng rọi, đôi mình chung bước
Sao phủ mờ có được yêu thương
Tình còn xa cách dặm trường
Duyên gần sao thấy vấn vương ngợp lòng

Cũng muốn trả, cho xong ân nghĩa
Để đời không mai mỉa gì ta
Còn đâu những buổi trăng tà
Nơi ta hò hẹn thiết tha mặn nồng

Thương nhớ lắm, má hồng nơi ấy
Yêu rất nhiều người thấy được không ?
Đêm trường khắc khoải chờ mong
Ai về trả nghĩa cho xong kiếp này

Duyên với nợ, sao thay đổi được
Nghĩa gặp tình còn ước mong chi
Bỏ qua ngày tháng biệt ly
Mình cùng xây đắp những gì đẹp hơn

Duyên đã thắm, đừng hờn giận nữa
Tình chớm nồng rực lửa thương yêu
Rồi đây những buổi trời chiều
Anh đàn em hát dệt điều ước mơ.

Thơ Ngắn Duyên Phận

Đêm về ngồi đếm mưa rơi
Thương cho thân phận một đời nổi trôi
Duyên tình bạc tựa như vôi
Yêu người phụ bạc lẽ loi một mình
Ngày nao như bóng với hình
Bây giờ người đã vong tình chia xa
Còn đâu âu yếm thiết tha
Hết ân thôi ái chỉ là người dưng

Thơ Duyên Phận

Có duyên có nợ thành đôi
Âu là số phận, nợ duyên vợ chồng
Đời là dòng chảy xuôi dòng
Thời gian minh chứng, tơ hồng kết đôi
Đừng buồn đừng trách than ôi
Xa xôi tìm kiếm,được gì trắng tay
Thôi thì hãy sống thường ngày
Duyên kia chợt đến, vui vầy chung đôi
Đừng buồn ủ rũ đơn côi
Đêm trôi ngày đến, định ngày gặp nhau
Tình yêu sẽ sáng như sao
Lung linh huyền diệu, ước ao duyên lành
Ông tơ bà nguyệt kết thành
Uyên ương hạnh phúc, đẹp tình giai nhân.

Em trả anh một chữ tình
Trả luôn duyên nợ khi mình gặp nhau
Trả luôn những ánh mắt trao
Cùng lời âu yếm ngọt ngào hôm qua
Trả hết nồng nàn thiết tha
Chơi vơi khoảng trống lặng qua tim này
Trả lời thề hẹn gió mây
Mùa đông lạnh lẻo gió bay … qua hồn

Thơ Về Duyên Phận

Trầu cau cùng với xuân trà
Có duyên có nợ sẽ là ngày vui
Ta nàng chung bóng một đôi
Rạng ngời hạnh phúc ý trời trăm năm
Trăng kia ngả bóng trăng rằm
tình người tri kỉ ta nằm bên nhau
Thủy chung son sắt một màu
Ân tình mãi mãi bạc đầu là xuân !

Duyên Số

Thời gian thấm thoát soi tình
Thoi đưa thuyền chạy đôi mình gặp nhau
Duyên là duyên ở bến sau
Nợ là mãi mãi một câu ân tình
Nước non soi bóng với hình
Một đời mãi mãi đôi mình có nhau
Trăm năm sống đến bạc đầu
Nên duyên hợp ý một màu thủy chung
Sắt son hình bóng một lòng
Trăm hoa đua nở xuân hồng nào hơn

 

 Tình Duyên

Duyên là gặp gỡ thế thôi
Nợ là mãi mãi một đôi chung tình
Thương nhau như bóng với hình
Có duyên không nợ đôi mình lạc nhau
Chỉ là mất trước hay sau
Mang mùa xuân đến để đau một đời
Tim ai tâm dạ rối bời
Buồn vui khó tránh , ý trời phôi phai..!

Chỉ Tại Duyên Khờ

Có duyên có phận cứ chờ
Có duyên không phận đừng chờ nghe em
Tình đời ai lại mang đem
Bán mua đổi trác kẻ rèm người chê
Yêu rồi nên dễ u mê
Tình không… Lẻ bóng biết về nơi mô
Cuộc đời như sóng biển xô
Dạt theo biển khóc dại khờ nhớ mong
Tình buồn sao mãi long đong
Chiều nghiêng vặt nắng nặng lòng nhớ ai
Nhớ ai thao thức đêm dài
Nhớ ai sao lại mãi hoài vấn vương
Đời là bể khổ tai ương
XA nhau mới biết tình thương vô bờ
Đời ai học hết chữ ngờ
Mất nhau cũng bởi duyên khờ đó em.

Thơ Ngắn Về Duyên Phận Tình Yêu

Nghe tuôn nước mắt thành dòng
Bởi duyên tình lỡ cho lòng sầu đau
Muộn màng ngăn cách tại sao
Tơ duyên hẹn đến kiếp nào mới nên ?
Biển đời sóng vỗ lênh đênh
Cho con đò nhỏ bập bềnh mãi trôi
Ái ân giờ phải chia phôi
Trầu cau đã hết, môi thôi đậm nồng !
Hỏi người hương ấy còn không
Mà trong đêm vắng chạnh lòng nhớ thương
Cuối mùa thu đã nhạt sương
Chim bay lẻ bóng để thương đôi mình ?
Tìm đâu chốn cũ dáng hình
Chứa trong tâm tưởng mối tình đậm sâu
Nụ hôn ngày ấy còn đâu
Nhớ thương để lại xót đau ngỡ ngàng !
Thuyền tình nay đã vỡ tan
Người vui duyên mới ngập tràn với ai
Đành thôi số phận an bài
Kiếp nầy lỗi hẹn đành chờ kiếp sau …!!!

Duyên Phận

Vương sầu phím nhạc rũ hồn thơ
Khắc khoải tàn canh đắng phận hờ
Nhạn tủi xa bầy kêu ảo não
Quyên sầu vắng bạn khóc thờ ơ
Xuân tàn vẽ nét duyên hằng đậm
Hạ đến ghì tâm nghĩa chẳng mờ
Giận kiếp hồng nhan lòng trút cạn
Cung đàn lỗi nhịp oán đường tơ.

Duyên Phận Trong Tình Yêu

Cát bụi, mây giăng! khỗ bước chân
Đường xa vạn nẻo giữa phong trần
Ước được cùng ai vào lối mộng?
Còn chi chút ái ngõ tình thâm?
Ước vọng! Ngưu Lang dòng lệ ngấn
Mơ màng! Chức nữ khóc sầu ngân
Tơ trời rắm rối, giăng tình hận?
Một cõi mơ hồ, lỡ bến xuân
Ngõ đến, hồn vương đà cứ ngẩn
Thơ tình dạ úa mộng thi nhân
Lời yêu lã lướt thêm thờ thẩn
Thục nữ buồn tênh! lạc cả vần
Bao chàng lữ thứ buông lời vấn
Lắm kẻ thầm mơ! được ái ân
Phận rối! hoài mong cùng hóa vận
Duyên hờ! dạ ngõ tựa phù vân

Thơ Tình Duyên Phận

Nguyệt lão cầm tay se chỉ hồng
Đôi lứa từ nay thỏa ước mong
Ngỡ ngàng về sống nơi xa lạ
Không hề biết bến đục hay trong
Hạnh phúc được về nơi êm ấm
Yêu thương chăm sóc thỏa tấc lòng
Bất hạnh sa vào nơi khốn khó
Chấp nhận một đời chịu long đong.

Duyên Phận

Gặp gỡ nhau trong cảnh muộn màng
Khi yêu vẫn biết lắm gian nan
Tinh chung chẳng dám thề hay hứa
Bởi lẻ sợ hai tiếng bẽ bàng
Nhưng có ngờ đâu trong khỏanh khắc
Đường tình đứt đoạn phải ly tan
Người đi chẳng kịp lời từ biệt
Kẻ khóc thương duyên phận lỡ làng
Khóc làm chi nữa hỡi em ơi
Nhạt phấn trôi son hết đẹp rồi
Nuối tiếc thương đau hoài cũng chỉ
Phai tàn héo hắt nét xuân thôi
Em đừng tủi phận thương thân nữa
Cũng bởi trời cao khéo vẽ vời
Chẳng để cho người chung lối mộng
Muôn đời cam chịu cảnh chia phôi…

 

Thơ Về Duyên Phận

Phố nhỏ chiều mưa đến tiễn ai
Trời đông gác lạnh thiếu then cài
Bờ môi tím tái vì sương trải
Khóe mắt cay nồng bởi nắng phai
Thuở ấy chia xa buồn khắc khoải
Bây giờ gặp lại vấn vương hoài
Mong sao duyên phận đừng ngang trái
Đón đợi xuân nồng rực sắc mai

Duyên Phận

Tôi nửa đời hoang phế
Em hương phấn đa đoan
Gửi em cả giấc mộng ngàn
Bâng khuâng giữa chốn thiên đàng tình yêu.
Từ đó mơ mộng nhiều
Lặng lờ chiều thiên thu.
Ta đắm say
Chốn ngục tù
Mặc đời mai mỉa, mặc dù chua cay.
Trần gian là kiếp đoạ đày
Cần chi em hỡi. Kiếp này có nhau.

Tình Duyên

Yêu từ thuở bé đến hôm này
Tiếp nữa nồng hơn cứ mãi say
Nửa bước xa em cần kéo lại
Cả đời ấp ảnh muốn gần đây
Đôi mình quanh quẩn không hề chạnh
Lẻ bạn hắt hiu chắc phát ngây
Phận thiếp duyên chàng chung thể xác
Tơ tình kết chặt mượt hơn mây .

Duyên Số

Duyên ta se bởi ông trời.
Như trong kiếp trước một đời bên nhau.
Bây giờ đá đến kiếp sau.
Duyên chưa vội thắm mà đau cõi lòng.
Trách cho duyên phận má hồng.
Yêu thương như thể vợ chồng đã lâu.
Ai ngờ anh bị mắc câu….!
Làm cho em khổ em sầu trong tim.
Một đời em mãi đi tìm.
Một đời em vùi sâu trong thương nhớ …..!

Với lời thơ chứa chan, sâu lắng đi vào lòng người khi viết về duyên phận của các tác giả. Thấm thía từng câu hát, lời thơ, người ta xót xa cho cái duyên gặp gỡ và cái phận không thể nắm tay nhau đi hết cuộc đời. Những bài thơ hay về duyên phận trên đây thật đặc sắc bạn ạ ! Hơn thế, vô cùng thấm thía ! Cùng chia sẻ để cảm nhận bạn nhé !