Những bài thơ buồn về cuộc sống vợ chồng dưới đây có thể khiến bạn bật khóc. Cuộc sống của chúng ta có quá nhiều vấn đề làm con người ta bận tâm. Và cuộc sống sau hôn nhân cũng vậy, và đôi khi chúng ta thực sự khó khăn để bày tỏ nó. Và đó cũng chính là lý do những bài thơ buồn về cuộc sống gia đình được rất nhiều người quan tâm.

Những bài thơ buồn về cuộc sống vợ chồng nhiều bất hòa

Đôi khi cuộc sống này cũng sẽ không như chúng ta mong muốn, nó luôn chất chứa rất nhiều bộn bề. Cũng chính vì thế mà cuộc sống thường xuyên nảy sinh những bất hòa. Đơn giản là người này không nói, người kia vờ đi thế là những bất hòa cứ thế lớn dần. Và nó có thể làm rạn nứt các mối quan hệ.

Mười hai bến nước

Anh bình tĩnh dừng tay mà suy nghĩ
Em nửa đời chỉ lo lắng chồng con
Phận làm dâu luôn hiếu thảo vẹn tròn
Luôn chu đáo từng bữa ăn, giấc ngủ.

Anh rỗi việc chỉ bạc, bài, bia rượu
Sức thanh niên làm chưa đủ miệng ăn
Anh biết nhà hoàn cảnh rất khó khăn
Bao nhiêu việc nhọc nhằn mình em gánh.

Em cố gắng chưa một lần tị nạnh
Mong gia đình được hạnh phúc ấm êm
Nén vào tim những chua xót, nỗi niềm
Anh vui vẻ… cả thâu đêm suốt sáng.

Khổ thế nào bản thân mình cũng ráng
Không một lời than vãn với người thân
Chỉ khuyên anh ý thức việc nào cần
Không để tâm biết bao lần đánh vợ.

Có nhiều đêm ôm tủi buồn nức nở
Sợ mẹ buồn cố nuốt lệ vào trong
Với bạn bè vẫn mang tiếng có chồng
Đêm hiu hắt bởi phòng không gối chiếc.

Vì gia đình em nhận phần thua thiệt
Anh vô tâm nên đâu biết em đau
Ôm con thơ nuốt cay đắng, nghẹn ngào
Nghĩ tình nhau không một lời oán trách.

Tự nhủ lòng đây chính là thử thách
Cố gắng lên sẽ có cách vượt qua
Hãy bình tâm suy nghĩ lại anh à
Để con trẻ được có cha lẫn mẹ.

Bức tranh mùa lũ

Mưa đầu mùa bong bóng vỡ mặt sông
Sóng cuộn phù sa đổi màu con nước
Lũ xô dòng ai xuôi ai ngược
Mãi tha hương một kiếp lục bình

Cánh đồng xanh thao thức chuyển mình
Đàn ong mật bỏ cành dời tổ
Bầy kiến ngậm ngùi xa hang ổ
Bến sông chìm xuồng gác ngực bờ cao

Bên hiên nhà cá giỡn bóng trăng sao
U ẩn đêm trường ai buông câu hát
Bài vọng cổ gió đưa dìu dặt
Chợt bùi ngùi sông nước mênh mông

Như lũ bướm vàng chấp chới giữa đồng không
Chút hồn nhiên màu hoa điên điển
Chẳng ngỡ ngàng khi đồng xanh hoá biển
Người nông dân ôm câu lưới ra đồng

Không cỡi lưng trâu thì ngất nghểu trên xuồng
Vẫn ngang dọc cánh đồng quê ruột thịt
Dẫu lạc giữa gió mưa mù mịt
Vẫn quay về êm ấm mái nhà rơm

Hạt lúa này vượt lũ thành cơm
Bếp củi ướt bập bùng trên nước nổi
Tấm vạt nhỏ suốt mùa lụt lội
Là nơi ấm áp một gia đình

Mình chia tay thôi

Anh đấy à! Sao lại trở về đây ?
Bao tháng ngày bỏ vợ con đi suốt
Tôi ở nhà quặn đau từng khúc ruột
Phận lại nghèo, rau cháo mẹ con ăn

Những ngày mưa nhà dột thiếu chỗ nằm
Bởi thiếu bàn tay đàn ông sửa chữa
Cứ ngỡ rằng anh đi một vài bữa
Nào không ngờ cho đến tận hôm nay

Lấy chồng về tưởng hạnh phúc đong đầy
Gia đình ấm êm cùng nhau chia sẻ
Thật ra thì được vài hôm vui vẻ
Say rượu về lại chửi vợ đánh con

Người như tôi còn trẻ, giờ héo mòn
Nhiều lúc nghĩ không còn nghị lực sống
Khốn nạn cái thân, đời có ai giống
Thật vô duyên một kẻ bị phụ tình

Ai cũng bảo là vợ đẹp con xinh
Thì gia đình sẽ luôn luôn hạnh phúc
Đêm không ngủ một mình nằm thấy nhục
Cũng là người sao chẳng giống người ta

Bỏ vợ con anh theo mụ đàn bà
Một kẻ thứ ba làm nhau đau khổ
Hãy đi đi đây không còn bến đỗ
Về với người ta bỏ lại mặc mình tôi
Giờ còn gì ? Thật sự mất nhau rồi !

Tình tàn

Rồi cuối cùng cũng chẳng níu được nhau
Tình đã cạn chuỗi ngày sầu đăng đẳng
Mình chẳng lẽ hoài sống trong im lặng
Chung mái nhà mà khoảng vắng không tên

Tình chúng ta không giữ được lâu bền
Bởi nghĩa cạn đã làm nên duyên lỗi
Hay tại bởi Nguyệt kia làm tơ rối
Đan sợi tình này quá vội mong manh

Bến thuyền quyên sóng va đập chòng chành
Tay lái mỏi buông bỏ nhanh giải thoát
Xưa nồng ấm mà nay hoài lạnh nhạt
Men ái tình giờ chua chát đắng cay

Trước quan tòa mình dứt khoát chia tay
Trút bỏ hết những tháng ngày chịu đựng
Và Trút bỏ những tính toan sỏi cứng
Vấp một lần gượng dậy vững bước đi

Những yêu thương giờ còn sót lại gì
Còn vết cứa đã hằn ghi đáy dạ
Còn vết sẹo đã chai lì như đá
Còn tâm hồn đã rệu rã gỗ trơ

Bước vào yêu ai học được chữ ngờ
Ai biết được sợi tơ chùng hay thẳng
Ai cũng muốn mặt biển xanh phẳng lặng
Mãi yên bình mà chẳng gợn sóng to

Giờ chúng ta mỗi đứa một con đò
Không hờn trách …chẳng phải lo va chạm
Những ký ức xóa dần trong tâm khảm
Giữ làm gì làn mây xám hư vô.

Đau khổ cuộc tình

Em buông rồi chẳng níu giữ làm chi
Lòng khắc khoải xuân thì nay ngang trái
Hãy mạnh mẽ lên xin đừng có ngại
Nỗi sầu này vương mãi cảnh chia ly

Xa nhau rồi nhung nhớ có được gì
Hay chỉ để ôm ghì niềm đau đớn
Tình chúng mình yêu nhau không đủ lớn
Nên tháng ngày gom trọn những sầu thương

Tưởng chúng mình đi hết cuối con đường
Ai có biết nửa đường chia hai lối
Để đêm về khóc thầm trong mỗi tối
Rồi âm thầm ôm nỗi nhớ sầu đong

Sống bên anh bao năm gọi là chồng
Thuyền mất lái anh về vui bến mới
Em phận thuyền quyên ở nhà trông đợi
Anh vô tình cứ vợi vợi mãi xa

Vui bên người ôm cuộc sống xa hoa
Buồm căng gió vượt đại dương chẳng ngại
Vẫn biết tình anh yêu trong ngang trái
Những vui đùa vụng dại chút mà thôi

Có ai ngờ nay nghịch cảnh ngăn đôi
Tình chồng vợ phai phôi đường hai lối
Em rất thương con khóc thầm bực bội
Ôm lỗi lầm anh đánh đổi tình thân!

Vui bên người không một chút phân vân
Con thơ dại vẫn đang cần anh lắm
Anh bước đi khi tình ta đang thắm
Mặc vợ con mang nặng những sầu đau

Từ bây giờ ta sẽ mãi mất nhau
Tình chồng vợ không con mơ nghĩa nặng
Hai đứa con anh cũng đành vứt quẳng
Tuổi thiếu thời đã vắng bóng người cha!

Cạn duyên

Mình chung nhà nhưng cửa đóng, cài then
Căn phòng vắng, chẳng ấm êm như trước
Con đường tình giờ mạnh ai nấy bước
Cứ nhạt nhòa như mưa trước thềm hoang !

Phòng khách xưa vốn rộng rãi thênh thang
Nay ngột ngạt, tường loang màu u uất
Chiếc cầu thang cũng trở nên quá chật
Bước chân đi không thật, dẫu quen rồi !

Tại vì đâu nên cuộc sống nổi trôi
Hồn lạc lõng, bờ môi không thắm đỏ
Đường cỏ mọc chẳng khang trang đầu ngõ
Hoa nghẹn ngào khi nắng tỏ ban mai !

Căn nhà xưa bao kỉ niệm đan cài
Đừng níu ghì chỉ phí hoài tuổi trẻ
Tiếng yêu xưa nay ngập chìm dâu bể
Cạn duyên rồi , cứ thế bước qua nhau !

Những bài thơ buồn về cuộc sống vợ chồng tan vỡ

Những bài thơ buồn về cuộc sống vợ chồng về những cả giác tan vỡ đã không còn xa lạ. Bởi cuộc sống luôn chứa đựng đầy những biến cố. Và chính những bộn bề của cuộc sống xung quanh sẽ làm con người ta đôi khi quên đi những yêu thương ban đầu. Hãy cùng đọc những vần thơ buồn về cuộc sống vợ chồng tan vỡ dưới đây để cảm nhận nhé!

Ly hôn, nỗi đau và sự giải thoát

Con ơi! Mẹ khổ quá rồi
Mẹ thương con lắm! Nhưng thôi, phải đành….
Mẹ quyết ly dị cho lành
Dẫu con đau khổ, dẫu “tanh tưởi” lòng?

Nếu cố, mẹ chắc còn không?
Khi tình đã cạn, cha hòng đổi thay!
Níu giữ, đòn dày mỗi ngày
Cơm chan nước mắt, xéo giày nỗi đau

Các con cũng chẳng yên đâu!
Có thể án mạng, hoặc sâu hận thù
Người còn lại phải ngồi tù
Mồ côi sao thoát cảnh “đu bám” đời?

Mẹ đã đuối sức, cạn lời
Chỉ mong con hiểu cho vơi nỗi niềm
Đắng cay cố nén trong tim
Đâu còn đường sống hãy tìm mà đi

Hãy tin sau cuộc chia ly
Mẹ con mình hạnh phúc vì còn nhau.

Con đường xa

Đã xa rồi … khung trời nắng trong xanh
Mây lơ đãng trái trên cành trĩu ngọt
Người quay bước vỡ òa niềm chua xót
Tại ai nào một phút chót đam mê

Bầy trẻ thơ ngơ ngác trên lối về
Cứ hỏi Bố … Mẹ về quê sao ạ
Mi chợt đỏ lệ khẽ rơi lã chã
Thương con khờ day dứt phút chia ly

Căn nhà xưa giờ cứ thấy thiếu gì
Một hình bóng thường buồn khi chiều muộn
Anh cứ hỏi có phải điều em muốn
Xa gia đình tìm hương muộn tình si

Có thở than giờ cũng chẳng được gì
Khi hạnh phúc trên đường đi đứt đoạn
Anh chẳng trách lòng chỉ buồn u oán
Thương con khờ niềm vô hạn tiếc thương

Vuốt tóc con … nhẹ lau lệ má hường
Về chốn cũ Cha sẽ thương con mãi
Tại sóng gió nơi vô thường tồn tại
Con yêu à … Cha mãi mãi bên con … !!!

Hậu ly hôn

Nó chợt buồn và dõi mắt xa xăm
Như tìm kiếm một hạt mầm hy vọng
Mưa vẫn rơi mà sao người thấy nóng
Có lẽ nào … tan vỡ mộng đoàn viên ?

Tuổi ấu thơ tâm trí đã ưu phiền
Quần áo nó chẳng vẹn nguyên màu sắc
Mớ tóc rối đôi môi khô mím chặt
Rồi gục đầu trong khoảnh khắc đơn côi…

Trong giấc mơ chợt nghe tiếng ru hời
Là của mẹ tiếng à ơi cò lả
Sao dịu ngọt và thấy thân thương quá
Hơi ấm còn thoáng lan toả đâu đây

Vui biết bao được chung sống những ngày
Những buổi tối được vui vầy bên mẹ
Lúc giận dỗi ba vỗ về khe khẽ
“Nín đi nào con của mẹ thật ngoan !”

Bên mâm cơm tiếng cười nói ngập tràn
Ba nhìn mẹ với nồng nàn ánh mắt…
Chợt tỉnh giấc nụ cười giòn im bặt
Mẹ đâu rồi …? Sao lạnh ngắt lòng con !

Tiếng chuông vang nghe giật thót cả hồn
Toà phán xét buổi ly hôn hôm ấy
Nó đứng lặng trên đôi chân run rẩy
Tích tắc thôi đành nhận lấy chia lìa

Sống cùng ba căn nhà nhỏ nơi quê
Nó chẳng được mẹ vỗ về an ủi
Và cứ thế nó cô đơn lầm lũi
Niềm tin giờ chẳng biết gửi nơi đâu

Nhìn không gian chỉ thấy tối một mầu
Cha mẹ có hiểu nỗi đau con trẻ
Một lần thôi, xin cố…. đừng làm thế
Để con buồn rơi rớt lệ chia ly…!

Chào mẹ đi con

Chẳng bao giờ ..cứu được phải không em ?..
Ừ phải rồi ..khi tình ta cạn hết
Chào mẹ đi con…rồi chúng mình cách biệt
Nhà ba người ..giờ chỉ còn hai..

Ly hôn rồi ..thôi lỗi chẳng tại ai
Đặt bút kí là cào bằng quá khứ
Giờ với anh được bên con là đủ
Mọi vui buồn ..em hãy tránh ra xa

Nào con yêu ..bố con ta về nhà
Không còn mẹ ..thì bố thay làm mẹ
Bố sẽ học chải tóc con thật khẽ
Bế con ru như bà nội ngày xưa

Hứa với con sẽ không quản nắng mưa
Lo cho con đủ đầy như bè bạn
Nín đi con ..mẹ xa rồi đừng khóc
Hãy kiên cường cùng bố sống thật vui ..

Nỗi đau trẻ thơ

Trước tòa án hai con người im lặng
Chỉ nhìn chào để xa vắng từ nay
Một cuộc tình phải đến lúc chia tay
Bỏ lại những đứa con ngây thơ quá

Sau phán xử hai người đi hai ngã
Còn chúng con thì mất cả tình thương
Rồi mai đây trên khắp mọi nẻo đường
Tuổi còn nhỏ và cũng dường thơ dại

Cha mẹ mãi không bao giờ trở lại
Chuyện hôn nhân đã trở ngại điều gì
Luôn ích kỷ hay hờn ghen ấu trỉ
Rồi phải chọn để một khi bỏ hết

Đêm thanh vắng tiếng em thơ chợt thét
Ngủ chập chờn mà la hét trong mơ
Lòng tức tưởi khi mẹ cha bỏ lỡ
Để chúng con phải bở ngỡ…cuộc đời

Cha mẹ hỡi … những ai làm cha mẹ
Đừng làm đau những đứa trẻ còn thơ.

Ta chẳng còn nhau

Từ nay chẳng còn chung bước bên nhau
Đường duyên phận chúng ta giờ chấm dứt
Anh chỉ dằn lòng gửi em đôi câu chúc
Nửa đời sau sống hạnh phúc thật nhiều

Đừng bận lòng hiểu nhau được bao nhiêu
Đường em bước nếu gập ghềnh sỏi đá
Hãy đứng dậy hiên ngang và mạnh mẽ
Bởi không anh che chở cạnh nữa rồi

Đừng lắng lo anh sẽ sống đơn côi
Trời ắt hẳn công bằng cho tất cả
Sẽ gửi về cho ta thêm một nửa
Để yêu thương chia sẻ lúc muộn phiền

Ta gần nhau ngắn ngủi một đoạn đường
Lúc hạnh phúc ta vẫn thường quên bẳn
Lúc xa cách thấy lòng nhiều ân hận
Không yêu thương trọn vẹn một mối tình

Đường vợi xa giờ độc bước một mình
Anh và em chẳng chung hình chung bóng
Anh xa lắc mỗi khi em buồn khóc
Em vui cười anh thôi hết sẻ chia

Từ bây giờ người bên cạnh sớm khuya
Là người khác mong rằng em trân trọng
Hãy bước tiếp đoạn đường em ước muốn
Vì từ nay ta vĩnh viễn chẳng còn
Cạnh bên nhau chia sẻ những yêu thương …

Li hôn

Kính thưa tòa tôi quyết định ly hôn
Vì sao ư ? vì chôn tình huyệt mộ
Tình đã chết sống với nhau thêm khổ
Đọa tâm hồn bởi hố cách nghĩ suy

Tôi chẳng chê không nghĩ sẽ khinh khi
Hay ghét bỏ chỉ vì người nghèo khó
Tôi vẫn biết tình yêu luôn bỏ nhỏ
Thật dịu dàng cho tỏ tấm lòng nhau

Nhưng thưa tòa ông bà ta có câu
Ly đã vỡ , tình đầu phai hương sắc
Có cố sống với nhau tình cũng đắng
Chứ ngọt ngào sâu lắng có được đâu

Ký ức mà sao có thể phai màu
Tình bội bạc bên nhau làm chi nữa
Muốn chèo chống gia đình để giữ lửa
Con có cha muôn thuở vẫn tốt hơn

Nào ai hiểu cho rằng nỗi cô đơn
Thấm da thịt chập chờn khi đêm xuống
Người bên cạnh…trời ơi…không cùng hướng
Nghoảnh mặt rồi…khổ, sướng…một mình tôi

Sống làm gì như bà mẹ đơn côi
Tất tần tật bể đời đều ôm trọn
Đôi lúc nghĩ xòe bàn tay bao ngón
Mà vết hằn rơm rớm máu thời gian

Thưa quý tòa tôi chấp nhận lỡ làng
Duyên đã hết cũng đành thôi chia cách
Tôi vẫn biết thiệt thòi con hờn trách
Nhưng một lần thử thách cuộc đời thôi

Lớn lên rồi con cũng hiểu cho tôi
Khi hạnh phúc xa rời bàn tay níu
Những ngọt ngào ngày xưa chẳng xoa dịu
Vết nứt lòng…nhỏ xíu…nhưng rất đau.

Chồng hãy quay về bên mẹ con em

Xưa kia hạnh phúc đủ đầy
Vợ chồng quấn quýt vui vầy có nhau
Yêu thương nồng ấm làm sao
Tình chồng nghĩa vợ trời cao động lòng

Con thơ tay ẵm tay bồng
Gian nan vất vả chất chồng lên vai
Vợ chồng làm việc luôn tay
Tình nghèo vun đắp ước mai sang giàu

Bây giờ sao nỡ phụ nhau
Ngày nay giàu có mà mau thay lòng
Chàng ơi có nhớ thiếp không?
Đêm đêm thiếp khóc nhớ mong lắm chàng

Con thơ khờ dại hỏi chàng ?
Ba đâu rồi mẹ lòng càng nhói đau
Biết làm gì phải nói sao
Cho con thơ trẻ lòng nào được yên

Ước gì có một phép tiên
Cầu cho ai đó bình yên quay về
Thiếp đây vẫn giữ lời thề
Vợ chồng hạnh phúc đề huề bên con.

Hỏi ai

Giọt nước mắt lăn dài trên má
Trái tim này tơi tả vì ai
Sương rơi ướt đẫm cánh nhài
Heo may se lạnh bờ vai hao gầy

Tình chồng vợ bao ngày ấp ủ
Nay vội vàng ai rũ sạch trơn
Ai gieo nên sợi tủi hờn
Để nay em phải cô đơn một mình

Ngày xưa ấy hoa tình chớm nở
Câu hẹn thề chồng vợ sắc son
Cho dù nước chảy đá mòn
Gia đình hạnh phúc bên con chẳng rời

Mà nay vội chia đôi hạnh phúc
Mà bao ngày vinh nhục bên nhau
Hỏi ai chia cắt nhịp cầu
Để cho cách trở sông sâu đôi dòng

Ai đã cắt chỉ hồng xưa buộc
Ai đã quên nguyện ước khi xưa
Ai gieo chi ngọn gió mùa
Khi thu chạm ngõ đông chưa muốn về

Đem cái lạnh tái tê buồn tủi
Vẫn đi về lầm lũi riêng em
Còn đâu ngày tháng êm đềm
Hỏi ai có thấu từng đêm lạnh lòng !!!

Trên đây là những bài thơ buồn về cuộc sống vợ chồng trên đây mà chúng tôi chia sẻ trên đây hy vọng sẽ hữu ích với bạn. Qua đó bạn sẽ hiểu thêm được về những cung bậc cảm xúc trong cuộc vợ chồng. Một ngày vợ chồng tình nghĩa trăm năm, vì vậy hãy cố gắng để gìn giữ nó bạn nhé!