Thơ báo hiếu cha mẹ – chùm thơ ý nghĩa bạn nên chia sẻ. Công lao bố mẹ dành cho ta mênh mông biển trời. Có đi hết cuộc đời ta cũng khó có thể đền đáp nổi công lao của bố mẹ dành cho ta.

Chùm thơ báo hiếu cha mẹ hay ý nghĩa sau đây sẽ giúp bạn bày tỏ phần nào lòng biết ơn chân thành với công lao sinh thành, dưỡng dục của bố mẹ. Cùng chia sẻ để tìm cho mình bài thơ hay nhất dâng lên mẹ cha, biểu hiện phần nào tấm lòng của mình bạn nhé !

Chùm thơ báo hiếu cha mẹ hay, ý nghĩa nhất

Là người Việt Nam, hẳn là ai cũng biết đôi câu lục bát: “Công cha như núi Thái Sơn – Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”. Công sinh dưỡng của cha mẹ là vô tận. Mỗi người sinh ra và trưởng thành, đối với cha mẹ bao giờ cũng là niềm tự hào đồng thời là kết quả của những nỗ lực vượt qua bao nhiêu khó khăn vật chất – tinh thần. Công cha – nghĩa mẹ thấm sâu vào mỗi con người. Sau đây là chùm thơ báo hiếu cha mẹ hay, ý nghĩa nhất.

 

CẦU CHO CHA MẸ

Tác giả: Hoàng Thanh Tâm
Tháng bảy trời nhỏ hạt ngâu
Mẹ tôi nhỏ giọt sầu đâu má đào
Chân trần bước thấp bước cao
Gánh gồng cả nỗi gian lao kiếp người

Ít khi được thấy mẹ cười
Cơm ngày hai bữa bón đời đàn con
Mồ hôi cha cũng hao mòn
Vắt không kịp ráo lớn khôn tuổi hồng

Mẹ cha mòn mỏi đợi trông
Thời gian thấm thoát trong lòng khát khao
Con bước đừng có làm sao
Con đi đừng giẫm gai đau nhói lòng

Công danh con hãy thong dong
Đừng như cha mẹ lòng vòng áo cơm
Con ăn trắng con mặc thơm
Công ơn cha mẹ sớm hôm đắp đầy

Vu lan con khấn nguyện đây
Mẹ cha như chuối chín cây từng ngày
Chưa dâng được chén nước đầy
Bát cơm thịt cá dạ này nao nao

Nhớ cha thương mẹ thì đau
Biển Đông núi Thái không sao sánh bằng
À ơi gió rụng lá vàng
Khẽ thôi kẻo chạm dặm ngàn thiên thu.

ĐẠO HIẾU CHƯA TRÒN

Tác giả: Cà Phê Đắng
Ân dưỡng dục suốt đời ghi tạc
Nghĩa sinh thành nguyện khắc trong tâm
Nắng mưa cha mẹ dãi dầm
Nuôi con khôn lớn âm thầm chở che

Quê mình đó bờ tre khóm trúc
Vẫn bên con những lúc dặm trường
Trong con mãi một tình thương
Ơn cha nghĩa mẹ quê hương xóm nghèo

Mùa thu đến mưa heo gió bấc
Cha có tròn được giấc ngủ say
Mẹ ăn uống có đủ đầy
Mặc có đủ ấm những ngày lạnh căm

Con vẫn mãi âm thầm nguyện ước
Cha mẹ già luôn được bình an
Mùa về tháng bảy vu lan
Chưa tròn đạo hiếu trách thân tủi hờn.

NỖI LÒNG VU LAN

Tác giả: Hạ Buồn
Nhẹ nhàng nghênh đón thu sang
Khí trời man mát, sắc vàng lả lơi
Miên man niềm lá rụng rơi
Yêu thương gắn kết, tình đời nở hoa.

Chạnh lòng bao nỗi xuýt xoa
Phận duyên day dứt vỡ òa hạt ngâu
Công cha, nghĩa mẹ dày, sâu
Nuôi con khôn lớn, dãi dầu nắng mưa.

Ngước trời đếm hết sao thưa
Đáp đền phụ mẫu vẫn chưa thể tròn
Sinh thành ân tựa núi non
Gian lao dưỡng dục mỏi mòn trí tâm.

Rưng rưng ngấn lệ tình thâm
Dốc lòng báo hiếu lặng thầm xót xa
Tủi lòng còn mẹ mất cha
Áo cài hoa đỏ… trầm kha nỗi niềm.

Lung linh tình mẹ trong tim
Nâng niu phụng dưỡng, cần tìm đâu xa !
Biển trời lồng lộng hoan ca
Vu Lan báo hiếu… mặn mà nghĩa ân.

 

MẸ ƠI!

Tác giả: Đức Trung – TĐL
Mẹ ơi ! trong tháng Vu lan
Con càng nhớ mẹ vô vàn kính yêu
Bây giờ mẹ đã thoát siêu
Về nơi cực lạc…bao điều nhớ mong.

Thương con từ lúc lọt lòng
Đến khi ẵm ngửa mẹ bồng trên tay.
Lớn lên đi học trời Tây
Ở nhà mẹ vẫn hàng ngày lo toan.

Nắng mưa đâu quản gian nan
Đông về giá lạnh, chang chang nắng hè
Một mình mẹ bước đường quê
Bao năm vất vả đi về sớm hôm.

Từ bình minh đến hoàng hôn
Suốt ngày tần tảo…biết ơn mẹ nhiều
Mẹ luôn vì đứa con yêu
Vu lan nhớ mẹ… bao điều xót thương !

Lòng con kính cẩn dâng hương
Nam Mô… Bồ Tát…hồn vương cõi trần.
Nhìn con mẹ đứng tần ngần
Con thương mẹ lắm…vạn lần mẹ ơi..!!

CON CÒN NỢ MẸ…MẸ ƠI !!!

Thơ: Bằng Lăng Tím
Vu Lan tới lòng con nhớ Mẹ
Lời ru nôi khàng khẽ thuở nào
Mẹ là ngàn vạn ánh sao
Bao la trời rộng… ngọt ngào sữa thơm

Thu vừa tới vàng ươm hạt nắng
Mẹ mong con mãi chẳng thấy về
Cánh diều vi vút triền đê
Con đò đợi bến sông quê lặng buồn

Con nhớ Mẹ mưa tuôn khóe mắt
Nợ Mẹ nhiều se sắt niềm riêng
Bao la tình cảm Mẹ hiền
Cho con tất cả bình yên tháng ngày

Nợ Mẹ cả vòng tay ấm áp
Trời mưa dông bão táp nhọc nhằn
Một đời vất vả khó khăn
Trên đôi mắt mẹ in hằn thời gian

Con nợ Mẹ vô vàn điều nữa
Tóc bạc.phai quá nửa đời người
Đong đầy tình Mẹ yêu ơi
Tim con ghi khắc từng lời yêu thương.

MẸ !

Thơ: Nguyễn Trâm
Rằm tháng bảy Vu Lan mùa hiếu hạnh
Về Phật Đường đón nhận đóa hồng tươi
Mẹ ra đi lúc con ít tuổi đời
Chưa hiểu hết nụ cười vương phiền não

Đóa hồng bạch con cài trên ngực áo
Dạ rưng buồn hiếu đạo chẳng tròn câu
Lời ru nôi ấp ủ giấc mơ đầu
Theo nhịp võng lắng sâu vào mỗi tối

Con còn nhớ hương sen bùn mẹ lội
Dáng hao gầy bươn vội những chiều mưa
Áo bùn nâu thương biết mấy cho vừa
Chân nứt nẻ đường tưa se làn gió

Nghe sóng dậy ngập tràn buồng tim nhỏ
Khi mẹ hiền cưỡi gió hạc quy tiên
Mẹ yêu ơi dẫu có lắm bạc tiền
Đâu mua được tình thiêng liêng ấy nữa

Ôi! nghẹn đắng như dao cào vết cứa
Xót xa lòng những bửa cháo hẩm hiu
Trời phương Nam tiếng chim vịt kêu chiều
Lòng nguyện khấn Mẹ siêu miền cực lạc.

VẪN CẦN CÓ MẸ

Cho dù con sắp già rồi,
Con vẫn cần mẹ như thời trẻ thơ!
Vẫn cần mẹ hát ầu ơ,
Ru con khỏi những bơ vơ lòng mình!

Cho dù sáng giá công danh,
Con vẫn cần mẹ ân cần sớm hôm.
Một chén nước, một bát cơm
Từ tay mẹ, vẫn sướng hơn tiệc tùng!

Cho dù con là người hùng,
Con vẫn cần mẹ mắc mùng đêm khuya.
Gió từ tay quạt mẹ đưa,
Mát hơn ngàn vạn cơn mưa đầu mùa…

Mẹ ơi, con biết là thừa
Nói câu “ơn mẹ”, dù chưa bao giờ!
Con biết mẹ cũng chẳng chờ
Nuôi con khôn lớn để nhờ mai sau!

Nhưng mà con thấy xót đau
Cả đời mẹ đã dãi dầu, đắng cay!
Con đi biền biệt tháng ngày
Lúc dừng chân đã mây bay trắng đầu!

Bơ vơ, tội nghiệp giàn trầu
Tủi thân biết mấy thân cau trước nhà.
Con về gần, mẹ đã xa,
Câu thơ lỏng chỏng giữa nhà mồ côi!

Mai sau dù có già rồi,
Con vẫn cần mẹ như thời trẻ thơ!

NƯỚC MẮT BỐ

Có lần con theo bạn bè bỏ học
Bố gọi về nọc ra đánh một roi
(Chỉ một roi duy nhất trong đời),
Bắt con hứa phải quay về lớp học!

Đánh con xong, vào nhà bố khóc
Con dại khờ không hiểu được vì sao!

*
Rời quê hương trong mơ ước lao xao
Con từng bước, bước vào đời rất thật.
Những hiền lành, thật thà, chân chất
Được những thật thà, chân chất nâng niu!

Nhưng cuộc đời vốn chẳng thuận chiều,
Những người tốt, phần nhiều, khổ nhất!
Những thật thà, hiền lành, chân chất,
Thường bị đau đòn gấp mấy roi xưa!

Bởi thật thà tin giọt mát là mưa,
Bởi chân chất tin trong mơ gặp Bụt,
Tin hiền lành sẽ được người cứu giúp,
Tin chân thành sống tốt được yêu thương…!

Có ngờ đâu cuộc sống quá vô thường,
Trong yêu thương đã chứa nhiều dại dột.
Trong vô tư ngọt ngào lòng tốt,
Đã có lửa ngầm thiêu đốt cả tin yêu!…

*
Con đã nghe khắc khoải tiếng chim chiều
Đang sải cánh bay về miền Hạnh Phúc!
Thương chim nhỏ bay ngược chiều gió bấc,
Cố lên chim, Hạnh Phúc cuối chân trời!…

Con đã hiểu hơn nước mắt, nụ cười
Đâu phải chỉ buồn vui mới có!
Khi nụ cười còn quá nhiều méo mó,
Thì nước mắt không tròn khi nó tuôn rơi!
*
Đã dạn dày qua những đòn roi,
Nhớ ơn roi xưa, con thầm tụng niệm:
Bố ơi trong cõi Ta Bà
Giọt nước mắt Bố thật là giọt trong!

Chùm thơ báo hiếu cha mẹ mùa VuLan

Vu Lan là một ngày lễ lớn của các tăng ni phật tử trong Phật Giáo vào ngày rằm tháng 7 hàng năm để tưởng nhớ báo hiếu công ơn cha mẹ. Chùm , thơ báo hiếu cha mẹ sau đây được viết trong ngày lễ Vu Lan vô cùng ý nghĩa. Cùng chia sẻ bạn nhé !

 

VU LAN

(THƠ CHÂM BIẾM)
Tác giả: Hoàng Trọng Lợi
Còn sống thì chẳng cho ăn
Đến khi chết mới làm văn tế ruồi
Nguôi ngoai chi cái kiếp người
Sống thì bỏ mặc chết thời kinh doanh

Nói thì giọng yến giọng oanh
Bảo nuôi cha mẹ thì anh rụt vòi
Nói ra tỵ nạnh người ta
Làm lễ báo hiếu để mà cầu thân

Mỗi năm chỉ có một lần
Mời khách đến dự thêm phần kết giao
Phong bao tièn cúng nhiều sao
Kinh doanh hợp pháp tiền vào túi ta

Cuộc sống ngày một xa hoa
Nhưng mà nhân nghĩa vẫn là trước tiên
Mong cho cuộc sống ngoan hiền
Tu nhân tích đức thành tiên trong nhà

Thứ nhất là tu tại gia
Thứ nhì tại chợ thứ ba tại chùa
Đừng để vàng bạc bỏ bùa
Quên đi nhân nghĩa kế thừa ngàn năm

thơ hay viết về ngày lễ Vu Lan
thơ hay viết về ngày lễ Vu Lan (ảnh: internet)

 LỄ VU LAN

Tác giả: Thầy giáo Hải
Nay ngày báo hiếu vu lan,
Xa bố, xa mẹ lòng man mác buồn.
Cha, mẹ như suối,như nguồn,
Cho con vững bước trên muôn nẻo đường.

Bao la, bát ngát tình thương,
Cha, mẹ là chốn quê hương thanh bình.
Có cha, mẹ mới có mình,
Sống sao chọn nghĩa vẹn tình trước sau.

Dù tóc cha, mẹ đổi màu,
Sức tàn, lực kiệt, ốm đau cuối đời.
Chăm lo, phụng dưỡng ai ơi!
Ơn, nghĩa cha, mẹ biển trời mênh mông.

Lớn lên lấy vợ, theo chồng,
Đừng quên cha, mẹ vì công sinh thành.
Mẹ, cha bến đỗ an lành,
Bao năm nuôi dạy, học hành gian lao.

Tình thương cha mẹ gửi trao,
Phận làm con cái lẽ nào lại không?
Tình mẹ như nắng mai hồng,
Cha như ánh lửa đêm đông bập bùng!

 

 VU LAN NHỚ MẸ

Tác giả: Nga Vũ
Hôm qua mưa bay trắng trời
Cõng theo nỗi nhớ vào đời Mẹ ơi!
Đỉnh phù vân gió chơi vơi
Con về ngấm lạnh đơn côi buốt lòng

Vu Lan về Mẹ biết không?
Hoa hồng bạc cánh vời trông chân trời
Bể dâu nghiêng cả một đời
Mẹ gồng gánh hết chẳng lời thở than

Mẹ ơi! sáu mùa Vu Lan
Áo con trắng với khăn tang lạnh lùng
Ba mươi năm Mẹ thuỷ chung
Nhớ người lạc bước mịt mùng khơi xa

Cha đi biền biệt giang hà
Nhóc nheo tám đứa Mẹ tha la buồn
Gánh chè ngọt nước mắt tuôn
Chắt chiu từng chút khơi nguồn tương lai

Mẹ ơi! nước mắt sớm mai
Cúi đầu nhớ Mẹ chia hai nỗi buồn
Thương cha thương mẹ cội nguồn
Mẹ ơi! con khóc….mưa luồn trong tim!..

VU LAN NỖI NHỚ NGÀN ĐỜI

Tác giả: Sương Trần
Mùa Vu Lan đến đây rồi
Sao con bỗng thấy bồi hồi trái tim
Nhớ cha mẹ biết đâu tìm
Thương yêu nồng ấm nỗi niềm sớt chia!

Linh hồn cha mẹ bên kia
Mang theo làn gió cùng tia nắng hồng
Xin cho con một chút lòng
Bao la tình mẹ -mặn nồng tình cha

Hải hà ân nghĩa thiết tha
Non cao biển rộng mượt mà đồng quê
Xanh xanh tre ngã thu về
Quyện theo chiều gió tóc thề mẹ yêu

Cha ngồi dáng vẻ buồn thiu
Thương sao số phận sớm chiều lao đao
Cảnh nghèo quê nội thuở nào!
Tim con se thắt buồn xao xuyến lòng

Quặn đau trời đổ cơn dông
Ngọn đèn loe loét căn phòng đơn sơ
Nếp nhà sau trước bơ phờ
Không nguyện vẹn nỗi để nhờ nắng mưa

Bỡi tường chắn chống lưa thưa
Lợp tranh vách đất sớm trưa kiếp nghèo!
Tháng ngày cha mẹ cheo leo
Nuôi con ăn học mong theo kịp người

Con vui cha mẹ mĩm cười
Đơn sơ hạnh phúc người người thương yêu
Giờ đây khoảnh khắc buổi chiều
Con ngồi ôn lại mọi điều ngổn ngang

Có lần con đã lang thang
Tìm quên nỗi nhớ ruột gan rối bời
Xin cho con nói một lời
Con yêu cha mẹ ngàn đời không phai!

 VU LAN NHỚ MẸ

Tác giả: Minh Chí Võ
Vu Lan nghe tiếng chuông lòng
Xin cài lên ngực đoá hồng Mẹ Cha
Thân con nay ở phương xa
Nhưng lòng nhớ Mẹ, quê nhà dấu yêu

Cầu mong Cha Mẹ thật nhiều
Tăng thêm tuổi thọ như diều bay cao
Chúng con vui sướng biết bao
Đoá hồng cài áo, dâng trào niềm vui

Cầu Cha Mẹ sống lâu trăm tuổi
Đáp đền ơn, phụng dưỡng tuổi già
Bao nhiêu ơn đức Hoàng Hà ( Sông Hoàng Hà )
Ơn Cha, nghĩa Mẹ thật là thiêng liêng

Thật hữu duyên, Mẹ hiền tại thế
Xa quê nhà, mong nhớ song thân
Vu Lan thắp nén hương trầm
Cầu cho Cha Mẹ trăm phần an khang.

 

LỄ CHÙA NGÀY VU LAN

Tác giả: Đức Ngọc
Hôm nay..con tới..lễ chùa
Tạ ơn Cha Mẹ nhân mùa Vu Lan
Vì rằng ở dưới trần gian
Không còn Cha Mẹ sẻ san tâm tình

Vu Lan nhớ Mẹ Cha mình
Một thời đói khổ..bóng hình có nhau
Ngày xưa bữa cháo bữa rau
Mẹ Cha vui vẻ thắm màu thủy chung

Bao năm vất vả muôn trùng
Mẹ Cha bươn chải..chân rung gót mòn
Một lòng một dạ sắc son
Vì đàn con nhỏ chẳng còn ngại chi

Một ngày…lặng lẽ…ra đi
Miếng no chưa đủ…đôi khi đói lòng
Cả đời luôn sống sạch trong
Nuôi con dậy cháu..cầu mong nên người

Giờ đây Cha Mẹ mỉm cười
Nhìn về con cháu..khung trời đầy hoa
Dù rằng…Cha Mẹ…đi xa
Công ơn..của Mẹ…của Cha..ngất trời.

NHỚ CHA MÙA VU LAN

Tác giả: Đức Trung – TĐL
Nhớ chiều hôm ấy Cha đi
Cha nằm trên võng thầm thì với con
Lòng Cha đã thấy vui hơn
Quanh Cha đầy đủ cháu con xum vầy

Cha giơ nhẹ cánh tay gầy
Hươ trong không khí…vẫy tay mọi người
Rồi Cha khe khẽ mỉm cười
Cháu con ai cũng lệ rơi ròng ròng…!

Cha về nơi ấy hư không
Làm tròn đạo lý – vừa xong kiếp Người !
Hôm nay viếng mộ Cha ơi !
Lòng con xin giữ đời đời sắt son

Những lời Cha dặn cháu con
Khắc ghi mãi mãi lòng son không mờ !
Nhớ Cha con viết vần thơ
Những mong gặp được trong mơ…Cha về !

 VU LAN SÁM HỐI

Tác giả: Hà Thanh Hoa
Hôm nay Đại lễ Vu Lan
Thắp tâm hương kính đôi đàng thân sinh
Hơn mười năm biệt ly tình
Mẹ cha về cõi vĩnh hằng thiên thu!

Ơn dưỡng dục đức cù lao
Đáp đền báo hiếu nào đâu đã tròn
Nay sám hối tận lòng con
Cầu chư Phật độ hương hồn mẹ cha…

MÙA VU LAN NHỚ MẸ

Tác giả: Hà Thanh Hoa
Có ai hơn mẹ trên đời
Yêu thương, lo lắng, ngọt bùi cho con
Ơn chín tháng mẹ cưu mang
Sinh thành, dưỡng dục non ngàn sánh đâu!

Vì con chẳng quản dãi dầu
Trải bao mưa nắng nào đâu sá gì
Dõi theo từng bước con đi
Lúc vừa chập chững đến khi trưởng thành.

Thời gian nhuộm mái tóc xanh
Thành màu trắng tuyết để hồng đời con
Vu Lan soi ánh trăng tròn
Nguyện tâm báo hiếu mãi còn mẹ yêu!

 

MÙA VU LAN NHỚ MẸ

Thơ: Đức Trung – TĐL
Vu Lan lại sắp đến rồi
Mẹ ơi! Con thấy đứng ngồi không yên
Biết rằng Mẹ ở cõi tiên
Lòng con luôn nhớ Mẹ hiền của con.

Cuộc đời – hai chữ vàng son
Mẹ luôn dành dụm cho con tháng ngày
Bao nhiêu khổ cực, đắng cay
Gian lao, khó nhọc vai gầy Mẹ mang.

Bây giờ sắp đến Vu Lan
Con thương nhớ Mẹ lệ tràn đẫm mi
Nhớ ngày vĩnh biệt Mẹ đi
Mẹ buồn khẽ nói: biết khi nào về?

Thương con lòng Mẹ não nề
Mẹ rưng rưng lệ…rồi về Thiên thai
Mẹ giờ trên cõi Bồng Lai
Nhang thơm khấn Mẹ biết ai thấu lòng?

Mẹ về từ chốn hư không
Giữa làn nhang khói ấm nồng tình thương.

MÙA HIẾU HẠNH

Thơ: Sen Nguyễn
Con mong đợi mai này được báo hiếu
Mà cuộc đời đâu có mãi bình yên
Cha về núi để liền bao nặng trĩu
Mẹ buồn đau gánh chịu cảnh lụy phiền

Nay đại lễ hồng liên ngời rực sáng
Dâng mẫu thân mãi rạng ánh quang hào
Lòng khao khát xiết bao nào quên lãng
Hiếu nghĩa này như áng ngự trời cao

Ngọn đèn thắp tuôn trào dòng châu đổ
Cổ nghẹn đau mọi chỗ nhớ thương người
Đóa hồng trắng nào tươi trên áo cổ
Bấy nhiêu mùa cánh vỗ lệ đầy ngươi

Bờ môi nhỏ nụ cười như góp nhặt
Mỏi mòn kia nào tắt được bao giờ
Mùa hiếu hạnh ngẩn ngơ trên ánh mắt
Con gởi vào bút đặt những vần thơ.

Báo Hiếu Mùa Vu Lan

“Công Cha như núi Thái sơn
Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ Mẹ kính Cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.”

Vào mùa Báo hiếu vu lan
Kính dâng Cha Mẹ vô vàn hồng hoa
Cha là công tạo ra ta
Mẹ là mang nặng sinh ra chúng mình
Dù cho trọn kiếp chúng sinh
Chẳng đền đáp nổi ân tình Mẹ Cha
Báo hiếu – Tốt nhất nên là
Tu thân tích đức – Mẹ Cha vui lòng
(Gia Long)

Mùa Vu Lan

Con biết đã vào tháng 7
Mùa Vu Lan mới lại về
Sen thơm nức lòng con trẻ
Gửi hương về cõi bên tê…

Dẫu qua mấy chục năm trời
Người đã là người thiên cổ
Di ảnh ngả màu vàng ố
Nét xưa nào dễ phai mờ…

Vu Lan không cài hoa trắng
Chỉ thầm ấp ủ trong tim
Một tình yêu hoài sâu nặng
Muôn năm gửi đến mẹ hiền!

Vu Lan, mẹ đừng buồn nhé?
Mắt thôi mờ dấu khói hương
Con biết nơi kia quạnh quẽ
Có khi còn nuối người thương!

Cứ mỗi vào mùa tháng 7
Con ngồi nhớ lại đường xưa
Vạt áo dài màu trắng ấy
Có còn chấp chới ban trưa?

Vu Lan riêng con nhớ mẹ
Như tình sâu lặn vào mùa
Cứ mỗi thu về gõ cửa
Sóng lòng lại rộn rã khua…
(Từ Nguyễn)

 

 Hoa Hồng Đỏ Mùa Vu lan

Hồng đỏ cài lên đẹp tuyệt vời
Phải nên trân trọng nhé người ơi!
Những ai còn mẹ còn hồng đỏ
Màu đỏ thắm tươi vẻ rạng ngời

Diễm phúc cho ai còn mẹ hiền
Sống trong tình mẹ thật vô biên
Vu lan báo hiếu vui bên mẹ
Thế sự thăng trầm vẫn thản nhiên

Hạnh phúc là khi còn mẹ yêu
Mẹ thương mẹ nhắc cho nhiều điều
Lúc buồn có mẹ người an ủi
Mong muốn điều chi mẹ cũng chiều

Tình đẹp nào hơn tình mẫu thân?
Chăm lo nuôi dưỡng công vô ngần
Mẹ nào tính toán công nhiều ít
Cũng chẳng bao giờ đòi trả ân

Bổn phận làm con phải đáp đền
Là người Phật tử ai đành quên?
Tinh thần vật chất luôn chu đáo
Tam Bảo mẹ về nương vững bền

Báo hiếu Vu lan hồng đỏ cài
Khắc ghi tình mẹ đến tương lai
Đường trần vạn nẻo đời sương gió
Ân nghĩa mẹ hiền không thể phai
(Thích nữ Thu Liên)

Mùa Báo Hiếu Nhớ Mẹ

Chuông ngân vọng gọi mùa báo hiếu
Đấng sinh thành dưỡng dục cù lao
Vấn vương mắt trẻ nghẹn ngào
Hướng về lòng mẹ, dạt dào mẹ ơi !

Nơi đất khách lẻ đời cô quạnh
Lạc rừng yêu lành lạnh buồn tênh
Tháng năm trôi nổi lênh đênh
Sông sâu đò vắng, gập ghềnh tuổi thơ

Nhớ bóng mẹ phơ phơ đầu bạc
Dáng thân gầy, tuổi hạt cao non
Đóa hoa hồng, trái tim son
Dâng về cài mẹ năm mòn tháng hao

Đèn hiu hắt, lao xao khói trắng
Qua mấy mùa cay đắng ngồi chong
Nửa hồn lưu xứ lệ đong
Nửa hồn về mẹ, cầu mong an lành

Ân hiếu nghĩa cam đành dang dở
Công mẹ cha, con nợ khắc sâu
Chuông lòng ngân đọng chất sầu
Tình nhà, sông núi đậm mầu trầm kha !
(Vi Vi)

Vậy là các bạn vừa được chia sẻ tuyển tập những bài thơ báo hiếu cha mẹ hay nhất, ý nghĩa nhất. Bạn có cảm xúc thế nào ạ? Chắc khó diễn đạt nên lời. Hãy chia sẻ để đông đảo bạn bè cùng cảm nhận nhé và hay chọn cho mình bài thơ hay nhất dâng lên mẹ cha để bày tỏ tấm lòng của mình!