Tập thơ: Sông núi trên vai (Chương 4-5-kết) – Anh Ngọc (Nguyễn Đức Ngọc) Tiếp



Tập thơ: Sông núi trên vai được sáng tác vào những năm 1995. (Tiếp chương 4, chương 5 và chương Kết)

Chương 4:

Sợi chỉ

Đặt em nằm trên mảnh đất Đồng Nai
Đầu gối lên vệ cỏ
Nhớ thương em cánh rừng không ngủ
Suốt đêm dài cây lá hát ru em
Chỗ em nằm đất mở cánh tay êm
Mùi hoa dại thơm trong bóng tối
Chiếc gùi hàng đã trao tay đồng đội
Con sông vừa cướp mất đời em
Cơn lũ tan giờ lại chảy êm đềm
Thức bên em có bập bùng ngọn lửa
Những gương mặt chưa khô dòng lệ ứa
Những môi đau không nói được nên lời
Ở với bạn bè một đêm nữa Hoa ơi
Sống mãi cùng em cái phút giây quyết liệt
Khi chiếc bè lao vào dòng nước xiết
Con sông rừng nước lũ vừa sa
Những đợt sóng trào hung dữ chồm qua
Như chiếc lá giữa dòng thác xoáy
Chiếc bè nứa và năm cô gái
Năm chiếc gùi hàng vật lộn với dòng sông
Giây phút hiểm nghèo bè nặng người đông
Chính là lúc tình yêu lên tiếng gọi
Giọng nói bạn bè vòng tay đồng đội
Còn theo em những ánh mắt nụ cười
Hãy yên lòng Lý ơi Thu ơi
Những viên đạn đang chờ lên phía trước
Không thể nào lại chìm sâu đáy nước
Hãy đi đi – Bình yên cho con bè
Và chờ em em sẽ trở về

Em đã gieo mình xuống dòng nước xiết
Lòng thanh thản nhận về mình cái chết
Như tình yêu trong giây phút hiến dâng
Thân thể em thành một khối trong ngần
Linh hồn em đã nhập vào ngọn lửa
Cháy một lần không bao giờ tắt nữa
Em trở về trong lửa ấy
Hoa ơi!

Bài ca những người đào huyệt

Mũi lồ ô thay xiểng
Ta dọn chỗ em nằm
Cho em tròn giấc ngủ
Giấc ngủ dài ngàn năm

Lòng ta như dao đâm
Lòng ta thành máu chảy
Em vẫn còn nằm đấy
Ta mất em rồi sao

Xin một nắm đất nâu
Hãy vì em đắp mặt
Ta đào sâu chon chặt
Ngàn ngày đêm ân tình

Chôn một nửa long mình
Đất cùng em ở lại
Mùi rễ cây ngai ngái
Tóc em thơm phù sa

Thơm hai bàn tay ta
Đưa em về đất mẹ
Mũi lồ ô dào khoẻ
Mũi lồ ô đào sâu

Vòm trời sao trên đầu
Thức cùng người dưới huyệt
Ngôi sao nào bất diệt
Như linh hồn của em

Trong tận cùng bóng đêm
Người sống cùng kẻ chết
Là khi ta nhận biết
Bình minh về đâu đây

Bắt gặp một ánh ngày
Nơi em vừa yên ngủ
Mũi lồ ô bốc lửa
Bó đuốc hồng trên tay.

Sợi chỉ (tiếp)

Và thế là hoa đã ra đi
Không kịp gửi lại gì
Ngoài sợi chỉ
Sợi chỉ bật ra từ miếng vá
Trên tay em trong giây phút cuối cùng
Tín hiệu vô tình em thả ngược dòng song
Cho bạn bè tìm lại
Cái sợi chỉ dẫn về người con gái
Như mùi hương dẫn đến bong hoa
Nói bao điều giản dị sâu xa
Cái gạch nối mong manh như không hề có thật
Lại là sợi dây mềm buộc chặt
Những quảng đời và những tâm tư

Có một lần trước lúc đi xa
Như thường lệ em ngồi vá áo
Những sợi chỉ tháo ra từ bao gạo
Trong tay em đứt nối bao lần
Như đời em trăm bận hành quân
Trăm bận áo lành rồi áo rách
Có con chim chuyền cành tinh nghịch
Nhặt những đài hoa thả xuống áo em
Mặt trời làm sợi nắng xâu kim
Ngón tay mềm nhặt khoan trên mảnh vá
Mảnh vá hình chiếc lá
Áo em xanh khoảng rừng
Em thêu áo mùa xuân
Không ngừng không nghỉ
Bao ước vọng nhấp nhô đầu mũi chỉ
Như dòng thơm nhựa chảy trong cây
Giọt máu hồng thắm đỏ ở đầu tay
Cái sợi chỉ như dòng đời liên tục
Cái mạch sống vững bền không thể đứt
Nối với cuộc đời nối với mai sau
Chảy tự một nguồn ấy: Trái tim yêu.

Bài ca ru người nằm xuống

Nghiêng trên mảnh đất em nằm
Rue m ríu rít có trăm tiếng đời
Tiếng cây tiếng lá tiếng người
Bông hoa với ánh mặt trời cũng ru
Cành xa vọng tiếng chim gù
Thác ghềnh tiếng sóng còn xa lối mòn
À ơi nắm đất con con
Bốn bề biếc nước xanh non quay quần
Em nằm nhớ ngọn gió xuân
Con đường với tiếng bước chân bạn bầy

Phải từ long đất đắm say
Trào lên ngọn cỏ xanh này là em
Tiếng gì đằm thắm thân quen
Rừng xa đồng đội đã nhen lửa hồng
Chừng qua bao núi bao song
Giờ về ngủ giữa vô cùng lặng im
Nôi lành mở cánh tay êm
Cả quê hương hát ru em đời đời

Đất đen che lấp mặt người
Từ đất lại mọc mặt trời mùa xuân.

Chương 5:

Tiếng gọi

Con chim bắt cô gọi em về chỗ hẹn
Con sóc chuyền cành gọi em về chỗ hẹn
Vầng trăng mọc gọi em về chỗ hẹn
Nơi ấy có anh
Trong gió chiều mông mênh
Vách núi dội tiếng chân em bước
Trái tim trẻ đập đau trong lồng ngực
Đêm trong rừng cây lá nói yêu thương
Đường em đi không hoa bưởi hoa xoan
Như cái thuở mẹ cha tìm theo tiếng gọi
Chỉ bánh xe thồ quay
Bánh xe thồ quay vối vội
Những vòng quay đang dẫn về anh
Tự thuở nào chưa có chúng mình
Ngôi sao hôm mọc trên đỉnh núi
Đã đậu xuống trên mắt người con gái
Cho người con gái không quen
Một tối hoá thành em

Trên bờ đất chiến hào ẩm ướt
Người con trai áp ngực
Hôn lên viên đạn cuối cùng
Và khẽ gọi tên em
Lan ơi !
Trận đánh lớn nảy mầm trong đất
Như chân trời ấp iu ánh chớp
Như trái tim nung nấu một tên người
Anh nâng vòm trời
Đắp lên vầng trán
Hãy mang đến cho anh tình yêu và viên đạn
Chiến thắng thuộc về ta và ta thuộc về nhau
Tiếng gọi rất trầm
Tiếng gọi rất sâu
Em đi bón anh em đi từng bước
Em là con nước
Lại là nhịp cầu
Phía trước
Đàng sau
Hai chiều giục giã
Nay ở Đồng Nai mai xuống La Ngà
Tiếng gọi rất trầm tiếng vọng rất xa
Em nghe chăng em
Nhặt
khoan
Bối rối
Bàn tay em
nối
Những vòng xe quay

Bức thư tình bỏ quên trong tay
Như hòn sỏi nằm dưới lòng suối cạn
Hãy mang đến cho anh tình yêu và viên đạn
Mặt trận chờ em và anh gọi em
Con chim bắt cô xe những sợi đêm
Đêm bủa lưới những âm thanh dai dẳng
Con đường ơi con đường im lặng
Cô gái ít lời là em
Mượn bánh xe thồ nói với bóng đêm
Nỗi nhớ của những mùa xa cách
Trong bước đi chiến dịch
Anh lắng nghe cuộc hò hẹn đến gần
Và cô gái tên Lan
Đã nghe lời anh gọi
Anh hôn lên viên đạn đồng nóng hổi
Hơi thở nồng nàn em gửi tới: mùa khô.

Bài ca mùa mưa anh sẽ về

Mùa mưa anh sẽ về
Ai gọi hoài trong gió
Ngôi sao hôm vừa tỏ
Bòng trên vai lên đường

Xa xanh chiều quê hương
Trời Cực Nam nắng trở
Cái vạch sơn đạn lửa
Cháy bùng lên mùa khô

Lắc lư chiếc xe thồ
Dốc Bù Du nghiêng ngả
Dáng núi ngồi vất vả
Nhọc nhằn ôm bóng em

Cách nhau một khoảng đêm
Vươn tay dường nắm được
Đồng Nai mùa con nước
Đã rụng đầy lá tre

Mùa mưa anh sẽ về
Cửa rừng con cuốc gọi
Bàn tay nào biết nói
Cần xe thồ rung rung

Mặt đèo đêm vượt cung
Lầm lì hòn đá hộc
Mảnh trăng Iiềm đỉnh dốc
Hai phía đường chia soi

Mỗi đứa một phương trời
Mùa khô nằm ở giữa
Một đồn thù bốc lửa
Nối hai đầu tiếng ve

Mùa mưa anh sẽ về
Họng súng còn nóng bỏng
Mùa mưa anh sẽ về
Gối đầu lên cánh võng
Vầng trán chiều mơ mộng
Rừng le nghe gió se

Mùa mưa anh sẽ về
Cho mặt suối thành gương
Soi mặt người chiến thắng
Cho mắt em đầy nắng
Cho hồn anh đầy em.

Tiếng trả lời

Chi còn lại một con đường này thôi
Phía bên kia đã là mặt trận
Tình yêu khiến cuộc đời thêm bận rộn
Những câu hỏi triền miên đang chờ được trả lời
Cái yên cái lái cái bánh xe thồ ơi
Nói gì với anh sau những ngày xa nhau vời vợi
Yêu thương lớn làm trái tim nhức nhối
Nỗi bình yên chỉ có ở trên đường
Nơi ấy giữa chiến trường
Tiếng súng nổ lên lời tình tự
Trong khói đạn khói bom bông hoa rừng vẫn nở
Là câu trả lời đất đáp lại trời xanh
Câu trả lời em gửi đến anh
Là hơi thở đằm trên tay lái
Tấm lưng rộng của những người vận tải
Như cánh đồng đầy ắp những mùa cao
Bắp chân trần băng ngang đinh đèo cao
Trên lối mòn hành quân mải miết
Là câu trả lời em quả quyết

Cuộc chiến tranh này đưa ta đến gần nhau
Thuở xưa kia ai nào biết ai đâu
Một dòng sông với một miền có giặc
Cái xuất xứ cách chia ngàn nước mắt
Bỗng ầm ầm như suối đổ về sông
Ấy là khi sau loạt đạn cuối cùng
Tay xạ thủ gặp người tiếp đạn
Hai ánh mắt một mục tiêu nhằm bắn
Hai bờ vai một mỏm đất chiến hào
Chưa tình yêu thân thể đã che nhau
Chưa hò hẹn đã một trời gặp gỡ
Từ có nhau họng súng thêm sức lửa
Bàn chân thêm gắn bó với con đường
Nhìn áng mây chiều thêm cớ để yêu thương
Tiếng chim hót xui lòng yên tĩnh lại
Nghe tiếng gọi những cung đường vận tải
Họng súng đôi vai thanh thản đáp lời.

Đoạn kết

Những người đi cùng thế hệ với tôi
Sắp sống trọn bản trường ca lịch sử
Xin hãy gần họ thêm chút nữa
Những cô Lan cô Bảy cô Hà…
Những người đang còn và người đã khuất; cô Hoa…
Đã xum họp giữa những ngày chiến thắng
Không hẹn trước, trên một trang giấy trắng
Đem mười năm tâm sự với một ngày
Đem chuyện đã qua nói với hôm nay
Nói với những ngày sắp đến
Họ đã sống một thời khắc nghiệt
Muốn sống bình thường thôi cũng phải sống anh hùng
Nuôi sống người là cây lá ở trên rừng
Vầng trăng đẹp nhưng bóng đêm cần cho người vượt lộ
Đường nhiều địch không kịp nhìn hoa nở
Thắng trận về chim báo đã sang xuân
Cái thời khắc ngàn năm qua mới có một lần
Ngàn năm sau chưa dễ gì có lại
Và câu chuyện về những người con gái
Tuổi xuân đi qua trong khói lửa chiến trường
Đem máu xương giành lại quê hương
Là câu chuyện mai sau nhiều thế hệ
Trong độc lập tự do cầm tay nhau sẽ kể
Với ánh trăng non với cánh rừng già
Với con đường mà họ đã đi qua!

Cực Nam Trung bộ, tháng 3 – 4 năm 1975
Hà Nội, tháng 3 – 5 năm 1977
Sửa: 1993
ANH NGỌC

Nhà thơ Anh Ngọc hoàn thành tập thơ “Sông núi trên vai” vào tháng 3- tháng 4 năm 1997. Nhà thơ Anh Ngọc là một nhà thơ đa tài, có ý thức dsaau sắc về nghề viết. Những tác phẩm thơ ca cảu ông luôn huy động tối đa về tư tưởng, xuyên suốt chiều dài lịch tạo nên một dòng thơ riêng, vô cùng cuốn hút.

so1vn - Tags: ,