Vũ Hoàng Phương là một nhà thơ nổi tiếng nhờ tập đầu tay của mình. Tác phẩm này được bạn đọc đánh giá cao tìm kiếm. Với ngòi bút tinh tế và sắc sảo mà những bài thơ trong tập thơ này đều để lại dấu ấn đặc biệt trong lòng quý độc giả

Thơ ông hoài cổ, giàu chất nhạc, với nhiều sắc nét Đông Phương dù ông lớn lên giữa cao trào Thơ Mới. Thơ của ông được đánh giá là “tiếng thở dài của phương Đông trầm mặc”. Những bài thơ của ông vẫn vẹn nguyên giá trị đến ngày nay

Hãy cùng chúng tôi đón xem những bài thơ hay trong tập thơ này nhé!

Chợ chiều

Nắng phai để mộng tàn lây
Tình đi cho gió sương đầy quán không
Chợ tan ngàn nẻo cô phòng
Sầu dâng bàng bạc cánh đồng tịch liêu
Hồn đơn lắng bước chân chiều
Đâu đây nỗi nhớ niềm yêu bời bời
Mong manh tình đã rụng rời
Tơ vương còn thắt tim người chia ly
Áo thêu chăn gấm ngày đi
Lều không quán bỏ hồn si chợ tàn
Chiều lên từ thuở lìa tan
Nắng ơi lạnh lẽo muôn vàn đuốc hoa
Hôm hôm cánh rụng lầu ngà
Một mùa ly biệt đã già nhớ thương
Xiết bao tươi thắm ven đường
Thờ ơ chẳng chút dừng cương mấy chiều
Ái ân sắc lợt hình siêu
Song song chiều cũ nay chiều lẻ đôi
Hoàng hôn là xứ chia phôi
Vắng tanh quán chợ vài ngôi lạnh lùng

Tạm ghé thuyền

Hạnh phúc thôi rồi lạc cánh uyên
Sông xa buồm biếc hỏi Đào Nguyên
Gió cao một sớm rời tay lái
Đã nửa tuần trăng tạm ghé thuyền
Mê chút thơ ngây tìm đến trọ
Cùng em đâu phải ý trao duyên
Hây hây xuân chớm hồng đôi má
Thêm gợi hình xưa kẻ lỗi nguyền
Buổi tan về học mấy chiều hương
Ta đón chờ em nẻo đến trường
Mộng cũ phai tàn nghe lại thắm
Ôi người xưa hứa trọn đời thương
Then châu lầu ngọc giam tình nhỏ
Riêng trắng lòng ta một bến sương
U uất sầu đâu bừng nổi dậy
Thuyền ơi neo hãy cắm tha phương
Ta nhổ thuyền đây từ giã em
Ái ân mồ đắp phía sau rèm
Mênh mông đâu đó ngoài vô tận
Một cánh thuyền say lạc hướng đêm.

Tình si

Lá khô
Rụng
Kín gương hồ
Sóng
Nhấp nhô
Mũi thuyền rẽ lá vàng khô
Sao ngà vụt tự đáy hồ bay lên
Long lanh giọt lệ tuyết
Lặng lẽ trôi theo thuyền
Say sưa hàng lá dang tay đón
Hạt ngọc quỳnh đâu lạc động tiên
E thẹn sau thuyền sao lẩn trốn
Ôm hờ lá vẫn dõi theo bên
Bẽ bàng lá vẫn theo bên
Si tình lá vẫn theo bên
Thuyền trôi vẫn quyến sao đêm
Hào quang vẫn ngủ êm đềm trong mơ
Sóng
Nhấp nhô
Lá khô
Rụng
Kín gương hồ

U tình

Anh biết em từ độ,
Em mới tuổi mười hai,
Anh yêu em từ thuở,
Em còn tóc xoã vai.
Tháng ngày đi mau quá,
Chốc đã sáu năm trời,
Tình anh vẫn chưa hiểu:
“Chưa, là không”, em ơi!
Em vẫn tin anh lắm,
Em vẫn mến anh nhiều.
Nhưng em tin em mến,
Đâu phải là em yêu.
Trái tim hờ hững ấy,
Đâu thổn thức vì anh.
Anh cũng không hề muốn,
Van xin một ái tình…
Cho nên dòng lệ tủi
Thấm ướt những trang đời.
Xoá nhoà hy vọng cũ,
Hoen ố cả ngày mai.
Lòng anh dần uống cạn
Đến giọt cuối yêu đương
Chỉ còn của dĩ vãng
Một dư vị chán chường
Hôm qua tình đã chết,
Anh đã chôn nó rồi.
Anh khóc vì chôn nó
Là chôn cả một đời.
Nhưng anh không đào huyệt,
Không vùi đất như ai,
Cũng không mua vải liệm,
Cũng không mua quan tài.
Anh chỉ đem chôn nó,
Với nỗi niềm chua cay;
Từng mảnh từng mảnh một
Trong mấy vần thơ đây
Rồi một chiều xuân thắm,
Say hạnh phúc lứa đôi
Vô tình em có nhớ
Đến người cũ xa xôi.
Mong em thu nhặt giúp,
Đôi tay dù hững hờ,
Mong em vì bắn lượm,
Những mảnh tình bơ vơ.
Chắp lại và thương xót
Dành cho một nấm mồ,
Ở nơi dù hẹp nhất,
Của lòng em say sưa.

Lo sợ

Trên lớp sóng mây viền ánh sáng,
Con thuyền trăng bạc lững lờ trôi.
Đêm nay bánh lái trầm hương lỏng,
Không biết ai trêu tháo trộm rồi.
Đem dấu cả bơi chèo gỗ quế
Để Hằng Nga sợ nép trong khoang
Gió khuya lồng lộng từ muôn hướng
Xô chiếc thuyền cong doạ mãi nàng
Biển mây sóng nổi càng to gấp
Bọt trắng dâng lên quá mạn thuyền.
Vũ trụ say nhìn trăng lảo đảo,
Chừng e sóng lật cướp người tiên.

Chậm quá rồi

Mãi hôm nay lá úa ngập lòng ta
Lệ ngâu đã bắt đầu gieo thánh thót
Sen từng cánh với sương trinh từng giọt
Bắt đầu rơi: thu đã tới lòng ta!
Mãi hôm nay, ôi nửa kiếp trông chờ!
Nàng mới đến, tay chèo khua nhẹ sóng
Tóc trễ nãi trên lưng còn bỏ thõng
Vòng hoa đào ôm lệch trán ngây thơ
Mãi hôm nay một buổi sáng thu mờ
Nắng đã tắt nơi lòng ta lạnh lẽo
Hương đã nhạt mà hoa dần đã héo
Còn chi đâu nồng thắm để yêu mơ!
Có ai đem xây đắp một ban thờ
Với những mảnh bình tan trâm gẫy nát?
Có ai tặng để cho người đỡ khát
Một vò không hay một trái tim khô?
Bao nhiêu năm, tưởng đã phí công chờ
Ta xé vụn ân tình gieo rắc mãi
Nay dẫu muốn thu về khâu chắp lại
Cũng không sao toàn vẹn được như xưa!
Lòng ta ơi! xin trở lại bên mồ
Để thương xót những hoa tàn lá rụng
Và đôi cánh vô duyên, đừng mở rộng
Đón đưa người nhan sắc đến lầu thơ
Kìa đã thôi rún rẩy cặp vai ngà
Nàng quăng mái chèo đi rồi đấy nhé
Tay đương vẫy, miệng nhung đào sắp hé
Bốn trời sương sắp vọng bốn tên ta
Lánh đi thôi, nàng đã bước lên bờ!
Giấu đi nữa, cả không gian sầu muộn
Ta chẳng nỡ, trời ơi, ta chẳng muốn
Của lòng ta nàng đến lúc thu sơ

Cánh buồm trắng

Đằng xa mây tán loạn
Gió Bắc thổi không ngừng
Rặng núi còn đâu nữa
Dải lụa quấn ngang lưng
Mặt trời xuống bụi trúc
Mây nhẹ đua nhau trôi
Tiếng trống trên chòi huyện
Thu không đã đổ hồi
Ánh vàng lây lứt vướng
Trên đồng lúa bao la
Màu tím hồng tan nát
Từng mảnh trên sông Đà
Dưới chân sông nức nở
Ta ngồi nghe buổi chiều
Bên tai gió nức nở
Ta ngồi mong người yêu
Một cánh buồm vải trắng
Trôi theo nước lững lờ
Từ khoang thuyền lanh lảnh
Tiếng hát bỗng cao đưa
Cánh buồn ngày một nhỏ
Tiếng hát ngày thêm xa
Ta nhìn theo không chớp
Ta lắng mãi lời ca
Phải đương đầu với gió
Phải bơi ngược dòng sông
Tiếng ca dần đuối sức
Còn thoi thóp não nùng
Rồi sau chìm tắt hẳn
Như ánh nắng chiều đông
Đã tắt trên đầu núi
Đã chìm trên mặt sông
Rồi từ cao ập xuống
Rồi từ xa dồn về
Bóng đêm dần chiếm cứ
Tràn ngập nơi thôn quê
Nhưng trong khung cảnh vật
Cứ từng phút tối hoài
Xa xa cánh buồm nhỏ
Màu trắng vẫn chưa phai
Nào tím, vàng lá mạ
Với hồng tía, còn đâu!
Chỉ còn một điểm trắng
Hấp hối trong đêm sâu
Em ơi! ta trằn trọc
Khắc khoải đã bao đêm
Nhớ mong, rồi ngờ vực
Đến cả tấm tình em
Vì những điều mơ ước
Của tuổi trẻ yêu đời
Thắm tươi như ánh nắng
Đã phai rồi, em ơi!
Giấc uyên ương liền cánh
Mộng trăm năm lứa đôi
Êm đềm như tiếng hát
Đã phai rồi em ơi!
Trong lo buồn chán nản
Trong hoàn cảnh éo le
Tuy ta còn nhận rõ
Lòng em yêu xưa kia
Nhưng mai ngày, bóng tối
Sẫm mãi trên đường đi
Biết đâu còn có nữa
Lòng em yêu xưa kia
Ta đâu còn giữ được
Lòng em yêu như xưa
Em ơi, cánh buồm trắng
Sắp biến trong đêm mờ!

Vườn tâm sự

Tặng N.H
Một dĩ vãng tràn thơ và đẫm lệ
Những u hoài chôn kín tận thâm tâm
Anh dùng dằng mãi chiều nay mới kể
Mặc dầu em thúc giục đã bao năm
Vườn tâm sự sắc hương nào có thiếu
Nhưng hương tàn trong nhị sắc trên hoa
Đây đó ngủ âm thầm muôn cánh héo
Nụ cười tươi tan tác phấn son nhoà
Đây chiếc tổ, chim không nhìn nhận nữa
Để buồng rơm mục nát giá hơi may
Kìa ủ dột đôi ba mồ lá úa
Ngổn ngang nằm thoi thóp dưới chân cây
Hãy nín thở đi em và rón rén
Kẻo bước chân xô giạt những hồn thơm
E tiếng nói sẽ làm kinh động đến
Của thời xưa niềm thương nhớ yêu đương
Hãy đứng lại trầm ngâm bên mộ lá
Hãy nâng niu từng cánh rụng đài xơ
Nhưng chớ hỏi bướm vàng đâu vắng cả
Cùng chim xanh thôi hót tự bao giờ
Chớ căn vặn: buồng rơm sao bỏ trống?
Mà uyên đi có hẹn trở về chăng?
Cũng đừng nhắc: phiến gương hồ ảo mộng
Còn hay thôi ngời tỏ dấu sao băng?
Hãy yên lặng nhưng trông tìm hãy khắp
Hiểu cho xa mà cảm nữa cho sâu
Rồi em sẽ thấy lòng thơ tràn ngập
Sóng buồn thương xô đến tự đâu đâu
Từng bước đã theo anh vào quá khứ
Hãy theo anh từng bước lặng ra về
Đó, hết thảy, em ơi lời tâm sự
Vui gì đâu mà em cứ đòi nghe!
Trời xuân quang đãng ngoài kia
Giấu nhanh giọt lệ ra về thôi em
Lần sau muốn lại vào xem
Đừng quên khẽ tiếng và êm gót giày
Bước chân lời nói thơ ngây
Nếu làm xao động những ngày tháng qua
Thì anh đóng cửa vườn hoa
Thôi không kể nữa đâu mà, nghe em!

Bạc tình

Hoa trắng đầy mồ
Não nuột tiếng ai vừa khóc?
Sương vẩn đục
Khói mơ hồ
Nhìn quanh: chiều xám với tha ma!
Vắng tanh! ôi, chiều, nơi tha ma!
Nhưng đâu đây ai khóc gần hay xa
Mà thảm thiết hay thu vừa nức nở?
Không, không phải giọng hờn trong sắc úa
Không, cũng không âm nhạc của màu phai
Tiếng mùa thu ta lắng đã quen tai
Nhưng gió tắt mà sao còn động cỏ
Hoa lung lay, vật vã nắm hương tàn
Hay tiếng khóc dâng lên từ đáy mộ
Của muôn đời chưa nín hận lìa tan?
Ngậm ngùi u uất
Não nuột than van
Oán thương chi mà cay đắng muôn vàn?
Ta chẳng biết nhưng ai mà biết được
Chân đứng lại hồn trôi vào thuở trước
Tưởng chừng nghe thánh thót lệ người xưa
Hán Minh Phi muôn dặm đất Thuyền Vu
Tiếc cung điện Trường An còn nức nở
Ai vụng tính để cung đàn lỡ dở
Ai quên lời sai hẹn lúc chia tay
Mắt mòn trông ải nhạn khói mây bay
Ngậm ngùi u uất
Não nuột chua cay
Oán thương chi mà xương máu tràn đầy
Sao tiếng khóc còn dâng thê thiết mãi?
Bóng chiều buông đã lạnh kín tha ma!
Từ cõi âm còn vẳng đến lòng ta
Niềm di hận của ai người bạc mệnh
Tay run rẩy nhưng không vì gió lạnh
Bỗng để rơi trên cỏ nắm vàng hương
Ta vừa thấy một linh hồn mỏng mảnh
Níu vai ta đòi trả lại yêu đương
Lòng chơ vơ rùng rợn nỗi kinh hoàng
Lời cay đắng tưởng vô cùng bất tuyệt
Ngậm ngùi thống thiết
Rầu rĩ thê lương
Tiếng nức nở trên vai nhường rỏ huyết
Niềm oán hận càng nghe càng rõ rệt
Ôi, trăm đau nghìn tủi quá bi thương!
Chiều hôm nay ta viếng mộ một tình nương

Nghe hát

Tặng Vương Toàn
Phách ngọt đàn say nệm khói êm
Tiếng ca buồn nổi giữa chừng đêm
“Canh khuya đưa khách…”. Lời gieo ngọc
Mơ gái Tầm Dương thoảng áo xiêm
Ai lạ nghìn thu xa tám cõi
Sen vàng như động phía châu liêm
Nao nao khói biếc hài thương nữ
Trở gối, hoa lê rụng trắng thềm

Chết nửa vời

Bước đã mỏi mà trông càng đã mỏi
Ta dừng chân nhắm mắt một đêm nay
Thả chiếc bách không chèo trên bể khói
Mặc trôi về đâu đó nước non say
Kìa một cõi trăm hình muôn vạn tiếng
Đương dần phai dần hiện, tắt rồi vang
Ta cố gọi những giác quan lười biếng
Để ghi cho hậu thế phút mơ màng
Nhưng vũ trụ hư huyền tuy rộng mở
Ta đê mê cảm được chút gì đâu!
Hồn với xác chỉ còn thoi thóp thở
Trong hai bàn tay sắt bọc nhung nâu

Con tàu say

Tặng Duy Linh
Khói tuôn mờ trắng đêm sâu
Men rừng say một con tàu ngả nghiêng
Lắng tai, nhịp sắt liền liền
Đường sương nổi dậy ưu phiền dưới chân
Còi khuya vọng mãi tiếng ngân
Lao đao núi thẳm cây gần tương tư
Tha phương đã réo mong chờ
Con tàu luân lạc đêm mờ còn say
Rượu ngon chở mấy toa đầy
Bánh xe muôn dặm còn ngây hương rừng
Giữa đêm cây núi chập chùng
Non sông chếnh choáng biết dừng nơi nao!

Hận rừng mai

Tặng Dương Tuệ
Ngàn mai lối tuyết đêm đông lạnh
Hai gã say sưa lạc nẻo về
Đắm giấc mơ tình trên nệm tuyết
Quanh người âu yếm lá mai che
Phấn hương đàn sáo khi tàn mộng
Dìu dặt như còn vướng gốc mai
Gối tuyết lạnh lùng thêm cợt nhắc
Màu da ngà nõn cánh tay ai
Hôm nay khắc khoải hồn xuân muộn
Chán nản nào sâu tận đáy tim
Nhớ tiếc hai chàng theo dấu cũ
Mong cùng sống lại giấc mơ tiên
Hỡi ơi! chỉ thấy màu hoa úa
Trăng hạ tuần soi lối mấp mô
Lệ tuyết âm thầm tuôn đã cạn
Rừng mai xơ xác nắm xương khô
Tuyết tan mai rụng còn đâu nữa
Dĩ vãng tìm đâu một chút ghi
Chăn gối đêm xưa nơi vực thẳm
Điêu tàn mang cả ái ân đi…
Về thôi với cuộc vui quần chúng
Tiệc yến phù hoa lộng lẫy xưa
Với những tình yêu đầy vật chất
Mê man giả dối xót thương vờ
Mai, Tuyết là hai nàng bạc mệnh
Lấy xuân làm mộ nắng làm tang
Nâng niu đưa tới nguồn say đắm
Chỉ một đêm đông gió phũ phàng

Chân hứng

Tặng Chấn và Liên
Từ thuở chàng say ôm vũ trụ
Thu trong bầu rượu một đêm trăng
Nhảy xuống muôn trùng sông quạnh quẽ
Đem theo chân hứng gửi cô Hằng
Chừng như thơ náu mãi cung tiên
Lóng lánh canh khuya bạc cạnh thuyền
Không đoái hoài chi dương thế nữa
Nhạc trần tơ phím mãi vô duyên
Bữa tiệc phàm phu ai đáng mặt
Nối bài Dâng rượu thuở xưa đâu
Trích Tiên đã khuất đời ai kẻ
Tìm thấy trong men ý nhiệm màu
Chuếnh choáng đêm nay ta buộc ngựa
Ven rừng hiu quạnh suối cô liêu
Xốn xang mạch máu ngàn thương xót
Tài nghệ bao đời có bấy nhiêu!
Ngựa ơi hãy nghỉ chân cuồng khấu
Cho thoả lòng ta nỗi khát khao
Ta chẳng mò trăng như Lý Bạch
Nhưng tìm thi hứng mất đêm nao…
Tình hoa thuở trước xô về đọng
Ơi phiến gương vàng một tối nay
Ta lặng buông thân trời lảo đảo
Mơ hồ sông nước choáng men say
Hỡi ơi, lầu nguyệt té xiêu rồi!
Từng mảnh thơ ngà tản nát trôi
Hồn cũ Thịnh Đường muôn nẻo sáng
Ta ghì hư ảnh chút mà thôi

Hơi tàn Đông Á

Tặng Lưu Trọng Lư
Phơi phới linh hồn lỏng khoá then
Say nghe giọt nhựa khóc trên đèn
Mê ly cả một trời Đông Á
Sực tỉnh trong lòng nấm mộ đen
Đáy cốc bao la vạn vực sầu
Ngai vàng Mông Cổ ngự đêm nâu
Hãy nghe bão táp trong cô tịch
Vó ngựa dân Hồi dẵm đất Âu
Thuyền chiến nằm mơ cuộc viễn chinh
Buồm neo rời rạc bến U Minh
Đâu đây quằn quại trong làn khói
Lớp lớp uy nghi Vạn Lý Thành
Thuốc cháy âm thầm hãy lắng tai
Phương Đông là một tiếng than dài
Bao nhiêu năm đã từng oanh liệt
Bốn bể quy hàng nép dưới ngai
Nhựa chín dần trên ngọn lửa đào
Ngược dòng năm tháng khói lên cao
Hương thiêng rẽ lối đôi bờ mộng
Cung các vàng son một thuở nào
Gối nệm lênh đênh xác thịt hờ
Thuyền say một cánh lướt dòng thơ
Trăng hiu hắt ngủ đêm khuya rợn
Sương khói phù dung ngập bến bờ
Thế kỷ huy hoàng của Á Châu
Hiện về trên gối một đêm nâu
Mây xanh cánh rộng ai mơ đó
Hồn có tiêu tan vạn cổ sầu!

Trên đây uct.edu.vn đã tiếp nối bài viết bằng những bài thơ hay trong tập thơ này. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết của chúng tôi nhé!