Tập Thơ Cỏ Dại Khờ (1996) Của Nhà Thơ Bùi Kim Anh



Với 26 bài, tập thơ cỏ dại khở (1996) của nhà thơ Bùi Kim Anh đã đi cùng năm tháng. Tập thơ được sáng tác với thể thơ tự do, trôi dạt theo dòng cảm xúc của bà về sự vận động của cuộc sống, của xã hội. Bà luôn được người đời yêu mến với những vần thơ trữ tình vang bóng, đầy ấn tượng và sâu sắc

Có Một Loài Cỏ Dại Khờ

Có một loài cỏ dại khờ
lan trên đất lại thẫn thờ theo gió
có ai tìm hoa cỏ
mà xanh xao đợi chờ

Có một loài cỏ dại khờ
cứ nhớ nắng để cọng xơ xác lá
mưa tạt qua đất lạ
mặc cỏ thành hoang vu

Cánh đào rơi

Thỉnh thoảng chợt nhớ chợt quên
góc phố nào
con đường nào
lần ngóng đợi

Vùi vào đông giấc mơ con gái
đến xuân về
gõ từng sợi bạc
chợt nhặt cánh đào rơi

Chỉ Có Mùa Đông

Hành trang ít ỏi của anh
có thêm dòng thơ em gửi
gió lạnh về trên đường Hà Nội
có dịu cơn mưa ướt lòng người

Em và anh là hai giữa đời
như hai đám mây dạt về hai hướng
chỉ thoáng mắc vào chộn rộn
để tan đi vấn vương

Còn gì đâu sau nửa đoạn đường
chỉ có mùa đông tạt qua khe cửa
một hồ nước se mình trước gió
nắng ngả trên cành phong phanh

Lạnh lùng đông cho nhớ trở mình
ý nghĩ về anh đeo đẳng
và khi đêm sâu lắng
con chữ nào cộm nhớ mong

Chiều Của Riêng Ai

Hoàng hôn thả trước cổng chùa
nắng hắt mình
nghiêng bóng nước
chiều không một lời ly biệt
không hẹn chờ
trăng lên bơ vơ

Thẫn thờ ghế đá lạnh
buông một tiếng thở dài
nghĩ về đâu không rõ
chiều đâu của riêng ai

Chỉ có năm ngày năm đêm
trăng lừa dối
sông lừa dối
chuối ưỡn mình

Cho Một Cuộc Tình

Chỉ có năm ngày năm đêm
cho một người biết mình là đàn bà
nguây nguẩy
đến tơ hơ cong cớn
biết yêu như đùa bỡn
quên những điều
không được quên

Chỉ có năm ngày năm đêm
cho một kẻ biết mình là đàn ông
biết dại rồ cơn thèm của xác thịt
cái bát cháo hành thành điển tích
tình yêu
đàn bà và bát cháo hành
để nhớ
những điều phải quên

Năm ngày năm đêm
sống cho một đời
yêu cho một kiếp
tưới đẫm đam mê
lại hành hạ khát thèm

Cho Ngày Cuối

Mẹ hãy giữ bình yên ngôi nhà nhỏ, cả sau này khi không còn mẹ, con trở về lo hương khói, sống nốt chuỗi ngày phải sống kiếp trần gian
Mệnh con người mang lúc thoát thai, dẫu tra cứu chỉ là tiên đoán. Con tự mình dõi theo số phận tự mình vần xoay
Con trở về như với tuổi thơ – thanh thản sống vô tư trong lặng lẽ. Mẹ hãy giữ bình yên ngôi nhà nhỏ – nơi mỗi chiều bên một ấm trà, xoong cơm nhỏ lửa lom nhom khói, chỗ nằm ấm hơi ủ cơn lạnh lùng
Con trở về khi duyên kiếp trả xong

Cho Người Lối Cũ

Ta đã xa rồi Huế ơi
dòng Hương Giang cứ lặng thầm trôi
con đường Phú Văn Lâu đầy nắng
đỉnh Thương Sơn thương nhớ một người

Người thoảng như cơn gió xa vời
đèn thả trên sông thuyền chơi vơi
ta trẻ lại trước thềm Đại Nội
để yêu như thuở tình đầu

Ngày ngắn ngủi tưởng có gì đâu
lăng tẩm đền đài nứt lòng kẽ đá
sống cùng Huế những giờ vội vã
dấu vết bao đời cho ta mải cơn mê

Đừng trách nhau giọng Huế làm chi
cho Hà Nội vào thu thương người lối cũ
lỡ hẹn một lần lên Thiên Mụ
mà heo may nghe mưa Huế lạnh buồn

Một nén hương thơm vọng Huyền không
ai lánh đục mà lòng đau cõi thế
qua Giải trần kiều thương đời dâu bể
câu Nam ai loang loáng đêm về

Ta đã xa rồi Huế yêu ơi
phút vấn vương quên lời hẹn ước
có một vầng trăng soi rất muộn
sông có thương cho nhớ trở về

Chơi Vơi

Yêu anh và lãng quên anh
cả hai với em đều cần thiết
bình yên rơi khi anh xuất hiện
cơn nóng lạnh bất ngờ thắt nỗi đau

Yêu anh và lãng quên anh
cả hai với em tự do đều mất
giữa hai bờ giả – thật
chơi vơi…

Dòng Sông Không Phải Của Mình

Em đã sống một đời viên mãn
thôi anh đừng gợi nữa về anh
thuở mái tóc còn xanh
nỗi nhớ anh khi xa Hà Nội
mùa đông xen giữa hè nồng
cái thời ngóng ngóng trông trông
lá thư của anh dày hay mỏng
cái thời xa xưa đông bắc
thư anh là vàng là ngọc
là hoa nơi trái tim em
một nấm mồ hoang tang tóc

Anh đã sống cuộc đời không nuối tiếc
bơi trong dòng sông không phải của mình
vẫn khắc khoải riêng – chung
vẫn vun đắp rừng cây chẳng mong ngày ươm trái
muốn đập nát mình ra nhào trộn lại
để không thành kẻ lạc loài
để không nhận đúng thành sai
để thắp lên bình minh đến sớm
để tắt đi hoàng hôn xuống muộn
khi trán mình đã phủ nếp nhăn
vẫn là kẻ dại khờ
tin vào cuộc đời là cuộc chơi trung thực
gió trở chiều
tay lại trắng tay
cánh buồm rách con thuyền mòn mỏi
lầm lũi anh bơi trong dòng sông không phải của mình

Em đã sống một đời viên mãn
thôi anh đừng gợi nữa về anh
hãy quên đi những giọt thu không dứt
những mái hiên sao quá chật
trời chẳng cho mình gặp mặt
cứ mưa hoài…

Bây giờ Hà Nội vào đông
hương sữa đâu còn cho người đi trên phố
bây giờ em đã đủ đầy
đâu còn em lại là em
dẫu còn ánh trăng ngập con hồ Thiền Quang đêm lạnh
thôi anh đừng gợi nữa về anh

Đông

Đông lạnh lùng
sục sạo căn phòng
chẳng chừa cho ta nơi trú ẩn

Ngươi đã già rồi
gió đông rỉ tai
lời buốt lên chân tóc

Ta đã già rồi ư?

Đông dốc cạn túi
gió bấc cười
người đàn bà mùa đông

Giá Có Thể

Giá có thể quay về cổ tích
biến màn hình thành quả cầu thuỷ tinh
chẳng cần dàn dựng
xoa tay ngắm con người theo ý thích

Giá có thể quay về cổ tích
ước một lần không phải là mình
trong vai diễn một con người sống thật

Ước hai lần về với thuở khai sinh
mỗi tuổi lớn theo ý mình ham muốn
xếp cuộc đời theo từng bước đặt
sướng – khổ, rủi – may
chẳng tại số trời
ước ba lần…

Giá có thể quay về cổ tích
hỏi – gương kia treo ở trên tường
ngưỡng cửa ham muốn đến nhường nào thôi?

Gió Trở Mùa

Nơi em lạnh rồi
nơi anh đã lạnh chưa
cơn gió hai miền có chung nhau cái rét
em so mình
trong góc riêng biệt
trắng nhợt trong đầu
ý nghĩ xa xôi

Khuya rất khuya
giờ chỉ em thôi
đêm ngủ yên sau ngày mỏi mệt
anh ngủ yên trong niềm xa cách
gió trở mùa
nhức giấc mơ em

Đời ồn ào
chỉ khuya rất khuya
chỉ còn cây đang thở than cùng gió
ngột ngạt tan đi
hơi sương lặng lẽ
ve vuốt đêm
cho nhớ bộn bề

Đêm vùi mình trong một cơn mê
chẳng thể biết sớm mai lạnh lẽo
chẳng thể biết ngày mai bừng thức
bao ồn ào
ngăn cách em – anh

Giọt Lặng Im

Cái vô lý đè xuống mái nhà mình. Sao anh lặng im và bắt em im lặng?
Anh đừng trách sao mỗi chiều em không rạng rỡ nụ cười, chiếc lọ cằn khô không hoa tươi thắm. Cái vô lý theo tháng năm chung sống chất chật căn phòng
Lặng im ngạt trái tim em, tê dại đợi chờ, khiến cảm xúc trở nên băng giá. Em thành người đàn bà lạnh lẽo không biết chiều chuộng chồng con
Thêm một giọt lặng im để chịu đựng vỡ oà, con người đi nhanh hơn đến bờ bên kia cuộc sống. Em chẳng muốn ra đi khi nợ nần duyên kiếp còn trả cho nhau, khi con còn cần em làm chỗ dựa
Em sẽ làm sao sống, trước bao vô lý mà phải lặng im? Hạnh phúc làm sao có? Lặng im đang phá vỡ bình yên trong căn nhà nhỏ bình thường

Khoảng Tâm Linh

Ta ngồi
đếm mình
qua từng song cửa
bẻ thời gian
tìm lại
huyền thoại xưa
rũ trên tay
rêu phong
màu cổ tích
mở
khoảng tâm linh

Bầy sẻ cũ
hom hem soãi cánh
hắt hiu giữa lối vô thường
giọt sương vỡ
một thời son trẻ
chén đắng nào
uống trọn đêm nay
thả mình
vỡ vụn
ta ngồi
đối diện
thinh không

Nắng Tắt

Anh có tin không phải chỉ hè
mà đông cũng chiều oi bức

Anh có tin khi buồn bực
chẳng biết mình dạt tới nơi đâu

Anh có tin tóc em bạc màu
phải nhuộm lại cho thơ trẻ mãi

Anh có tin khi đạp xe mê mải
em lừa mình bằng phút vô lo

Gió quên phủ lá xuống hồ
nắng tắt khi hoàng hôn chưa đến

Của tự nhiên cứ phơi bày
có cho ai mà khép lại
nó vung vẩy
giữa phố đông thông thênh một cõi

Trong khùng điên nó bị loại vì chưa biết vò xé thân mình
giữa thiên hạ nó ngu ngơ như lá
gió chừa ra không thổi
nắng chừa ra không soi
nó là ai? ai là nó?
mà không không có có

Ngẩn Ngơ

Của người ta vứt đi nó nhồi nhét cho mình
của người ta kiếm tìm nó thờ ơ chẳng biết
thiên hạ là gì?
nó quên quên nhớ nhớ
đời lùng bùng
còn nó ngẩn ngơ

Sống giữa trời lo gì ướt mưa
quăng trên đất – quật vào với đất
cần chi giả – thật
cần chi buồn – vui
nó nhung nhăng như cỏ giữa bãi đời

Nghe Đêm

Đêm ơi sao lạ vậy
chẳng cho ta giấc ngủ bình thường
tiếng thở đêm
khua loãng màn đen
trời trở gió
ta xoay tìm giấc ngủ

Ngày có lỗi gì đâu
mà đêm dài thế
hay sợ một mình
bắt ta thức nghe đêm thở than

Ngỡ Ngàng

Đã biết thu không thể
giữ nguyên một sắc vàng
khi đông buồn chạm cửa
lành lạnh hồn thu tan

Đã biết anh không thể
cho em trọn thời gian
chiều nay nghe xa vắng
em vẫn chợt ngỡ ngàng

Đừng trách em tham lam
muốn buộc chân làn gió
em dằng dai như cỏ
mặc cho mùa đông sang

Nhớ

Nỗi nhớ
chẳng có sắc màu
để nhận biết
trong nỗi nhớ
là buồn hay vui
làm sao tách biệt

Tằn tiện một đời
còn hai chữ quẩn quanh
nỗi nhớ là chiếc kim
đâm nát lòng ta
rồi rút chỉ khâu lành

Mắt mẹ đã nhoà khi nhận tấm huân chương
nỗi đau mất con nhúm đôi tay già cả
mẹ lặng im
vì sự đè nặng của chuỗi ngày vất vả
hay chờ niềm tự hào thức dậy sau những chịu đựng triền miên

Nước Mắt Một Đời

Nước mắt một đời giờ đã cạn khô
bao lần tiễn con
mẹ chẳng biết ghi lên ngày tháng
vắng con mẹ một mình lụi cụi
chịu âm thầm cùng nước mắt thở than

Chút nghĩa tình làng xóm cưu mang
mẹ đón nhận như ơn sâu nghĩa nặng
tiễn con đi
mẹ chịu ngày mưa nắng
bợt mái đầu
còng cõi níu đôi vai
mẹ còn gì cần đâu
tuổi già và căn nhà vắng bóng con trai

Mẹ đặt lên bàn thờ tấm huân chương
lẩy bẩy thắp nén nhang cho người con liệt sĩ
mẹ lặng im
khép sự đơn côi
che cơn lạnh mới về

Qua Những Căn Nhà

Căn nhà người sống
căn nhà người chết
xoay dọc xoay ngang
theo đường tàu chạy
nhà người sống lúp xúp mái ngói
nhà người chết cỏ dại chân hương
nhà người sống lố nhố nép dưới lùm cây
nhà người chết con cong hứng trời mưa nắng

Xanh như lá cỏ
bạc như cát trắng
đi qua còn đến mất
con tàu dằng dặc
nghiến mình trên hai thanh sắt
nhồi lắc con người

Ta Tìm Mình

Ta ngồi dậy
từ thân xác của mình
đi vào đêm
chẳng có ai
ngăn cản
vô hình
nhìn xuống cõi hữu hạn
chìm trong giấc ngủ
yêu ghét nào còn có nghĩa gì

Đêm không nói điều chi
im lặng đến mịt mùng
không dấu chân
ta tìm mình
linh hồn kết linh hồn
thanh thoát
mông lung

Ta để cho người
thân xác của mình
tìm lại những gì đã mất
ru hồn
vào cõi mộng mơ

Thay Cho Lời Ru

Người con trai ấy đến trong tình yêu
rồi đi lặng lẽ
nước mắt con lạnh nơi ngực mẹ
nỗi đau đầu sâu một vết thương

Trái tim bé bỏng với nhịp đập thất thường
giấc ngủ vô tư chợt nghẹn lên tiếng nấc
có thể gượng cười
nhưng khóc thì chân thật
cơn mưa đầu ướt đẫm làn mi

Sự tái tạo diệu kỳ
mẹ cho con những gì người đàn bà có được
chỉ có nỗi đau tình yêu không biết trước
con lặng bước một mình

Cứ mỗi chiều vụt tắt bình minh
hãy ngủ đi
giọt nắng nhỏ nhoi của mẹ
đêm xoa dịu nỗi đau
đêm ủ con trong lòng mẹ
để sớm mai bừng dậy nụ cười

Hãy ngủ đi non nớt của mẹ ơi
nụ hôn tình yêu sẽ gắn lành nỗi đau nức nở
có một chàng trai đến tìm con
hẹn mai còn đến nữa…
mẹ đi lau chiếc gương nơi sáng nắng nhà mình

Thu Quên Gõ Cửa

Sáng nay thu khác lạ
lách vào
quên gõ cửa
tôi chưa kịp điểm trang
nhợt nhạt đón thu
bẽn lẽn căn phòng

Tôi nhấn mình vào sự kiệt cùng
của mất mát
vẫn giữ trọn thói quen
của cây nến
thắp mình
trong niềm vui kiệt cùng
của dâng tặng

Có thể hết thu này
cái cây trước nhà không còn trút lá
nhưng sáng nay
thu đánh thức
tan một giấc mơ tan

Tìm Trong Mơ

Tiếng thở nặng nề
dốc đêm sâu
nhói nỗi đau năm tháng
cha ơi không còn nữa
dù chỉ là trong giấc con mơ

Con là đứa trẻ dại khờ
chưa một lần hiểu tình yêu người bố
lạnh lùng môi nhỏ
chưa một lần gọi tiếng – cha ơi

Con thắp cho cha một nén hương
ngày giỗ đến
về cho con khuây khoả
dẫu xa cách từ những ngày thơ bé
cha vẫn là cha trong nỗi âm thầm

Con thắp cho cha một nén hương
nơi thờ cúng là tấm lòng con đó
tiếng thở trong đêm
cha về trong hơi gió
đường đến cõi âm cho con gặp gỡ
dờ dẫm bây giờ
cơn mơ

Với Một Bắt Đầu

Người ta đi lại một mình
luễnh loãng hơi người trong hơi khói
người đi mang niềm vui ít ỏi
ta buồn dở điếu thuốc trên môi

Ta bắt đầu hư hỏng thật rồi
khi ngồi một mình với bao thuốc lá
ý nghĩ tản theo làn khói phả
căn phong ngạt ước mơ

Người trẻ trung vô tình như mưa
để ta lại một mình
vo trong góc tối
dụi đốm lửa tàn

Không chỉ dừng lại ở tập thơ Cỏ Dại Khờ, Bùi Kim Anh liên tục xuất bản những tập thơ đặc sắc, nổi tiếng khác với phong cách viết, quan niệm riêng biệt về nhân thời thế thái, về tình yêu đôi lứa. Cùng theo dõi tiếp phần tiếp theo để hiểu thêm về bà, người phụ nữ chân chất, thật thà, được nhiều độc giả quý mến nhé!

so1vn - Tags: