Sao Phải Đau Đến Như Vậy – Tập Thơ Đặc Sắc Của Nguyễn Phong Việt Phần 2



Sao Phải Đau Đến Như Vậy là một tập thơ được nhiều bạn đọc yêu thích của nhà thơ kiệt xuất Nguyễn Phong Việt. Anh sở hữu cho mình một kho tàng thơ nổi tiếng cùng những bài thơ đặc sắc đi cùng năm tháng. Với lòng nhiệt huyết, ham mê miệt mài với nghệ thuật mà anh đã nhận được rất nhiều giải thưởng danh giá về văn học khiến nhiều người phải trầm trồ ngưỡng mộ

Những bài thơ của anh nhẹ nhàng nhưng lại đan xen những tâm trạng, nỗi niềm chạm đến tâm hồn bạn đọc. Hôm nay, uct.edu.vn sẽ tiếp nối bài viết trước mời bạn đón xem những bài thơ còn lại của tập thơ ngay sau đây!

Bây giờ người ra sao…

Bây giờ người ra sao
có còn những phân vân khi gặp ai đó và nói một lời chào?

Người đã giấu mình đi sau những khoảnh khắc tự cấu cào
nhìn vào bóng đêm để thấy cả đời này lưu lạc
ai cũng nghĩ có thể giữ được trái tim hồn nhiên sau từng câu hát
nhưng khi niềm tin biến mất
đến nỗi nhớ cũng không còn…

Không muốn tha thứ cho mình nên người tạm biệt cuộc đời bình thường
thả những ước mơ vào trong ngăn tủ kín
khoá lại không chỉ một quãng đời mà là cả buồn-thương- và cơn đau muốn chết
lúc nước mắt
khô lại thành tiếng cười…

Sẽ ra sao khi từ nay người từ chối cho mình thấy được niềm vui
giống như một giọt sương sinh ra ngày này qua ngày khác
bằng lòng với hành trình lăn trên chiếc lá non hay ngọn cỏ già xơ xác
dù chưa bao giờ thấy một chiều nắng tắt
vẫn cam tâm…

Cuộc đời của một con người có thể trả giá bao nhiêu lần cho sai lầm
để nắm được bàn tay cần nắm và đến được nơi cần đến
những con đom đóm trong đêm soi rọi cho đời mình một ngọn nến
và không cần gì nữa hết
lúc rời đi…

Bây giờ người ra sao
và người đang sống vì điều gì?

Cuộc đời này rồi sẽ rất dài…

Cuộc đời này rồi sẽ rất dài
khi chúng ta không còn đủ may mắn để nhìn thấy nhau lại lần thứ hai

Có những nỗi buồn chúng ta phải trả cho niềm vui đã vay
bằng ấm êm của tháng ngày xưa ấy
chúng ta đi với bước chân trên mặt đường dù linh hồn vừa trôi về đâu đấy
đời buồn như vậy
thì còn mong gì hơn…

Cuộc đời này rồi sẽ rất nhiều mưa tuôn
khi trong lòng chúng ta từ lâu đã tắt nắng…

Mình từng ước được bình yên nhưng giờ xung quanh là im vắng
qua thật nhiều chông gai giờ đến hồi nhìn vết thương mình đau nhức
chúng ta nào đâu biết
cứ nghĩ có thể tự chữa lành…

Cuộc đời này rồi sẽ rất nhiều những giấc ngủ mong manh
những nửa đêm giật mình trào nước mắt

Tội tình biết bao nhiêu khi mình có một người rồi đi mất
trái tim yên vui giờ cuộn tròn vào một góc
không quan tâm đến ai và cũng không quan tâm mình cô độc
như một chiếc lá khô vừa rời cành mà lòng vẫn muốn sống
như mầm xanh…

Cuộc đời này rồi sẽ rất nhiều những khúc quanh
mình đứng với ai hay ai đứng với mình đều không hề biết trước

Níu giữ một niềm tin nhưng đâu chắc gì mình tin mình hơn tin người đã đến
nếu là một con chốt
có khi mình chẳng bao giờ qua sông…

Cuộc đời này rồi sẽ có ít nhất một người chạnh lòng…

Đôi khi vì một bước chân…

Đôi khi vì một bước chân
mà lòng cứ ngại ngần…

Mình sẽ bước đi nhưng phía sau là chất chứa cả những năm tháng buồn
của một người sống cuộc đời mình cho người khác
một người chỉ ước mơ cho riêng bản thân là được đứng cạnh một câu hát
và tin rằng mình là người được nói đến
trong những lúc thầm mơ…

Đôi khi vì một tiếng cười
mà lòng đau hơn cả lúc nước mắt trào ra…

Biết người kia muốn thế giới này an vui nên dặn mình đừng nhìn lại
khổ đau của ngày hôm nay mai sau được gọi tên là người từng trải
dù không ai muốn mình chỉ là trạm dừng chân qua một vùng nắng cháy
rồi vết dấu mất đi mãi mãi
như một lời chào…

Đôi khi vì một giây lặng im
mà lòng sợ sẽ không còn nhìn thấy bầu trời sao…

Như thể đêm từ đây trở về đúng nghĩa với đêm tối
người từ đây không soi đường và chỉ lối
niềm tin từ đây sẽ tràn ngập những câu hỏi
– còn có ai khác ngoài mình?

Đôi khi vì một lời hứa
mà lòng cứ chông chênh…

Hoá ra con người không khác gì một cơn mưa đến từ một vùng đất
có thể là niềm vui của mùa hè nhưng mùa đông thì ghét cay ghét đắng
rồi đến lúc tất cả được quên hết
mưa hay nắng
đều không nghĩa lý gì?

Đôi khi chỉ vì một bước chân
và mình từ chối rời đi!

Giờ thì mình sẽ ra sao?

Giờ thì mình sẽ ra sao
khi đau đớn ấy đã thôi cuộn trào…

Mình chẳng còn tha thiết gì nữa với những mơ ước tự mỉm cười trong giấc chiêm bao
mỗi ngày ở ngoài kia không khác gì một món ăn vô vị
bàn tay đưa ra và miệng nói đôi lời mất chỉ vài giây suy nghĩ
cuộc đời đã là cây kim còn mình chỉ là sợi chỉ
dệt theo cùng…

Giờ thì mình sẽ ra sao khi loài người thiếu mất một điểm chung
để gìn giữ bản thân ở bên kia của cay đắng
một con người đi qua và thế giới bỗng chốc trở nên im ắng
mình như một hồ nước mát
đến ngày phải cạn khô…

Từ nay sẽ khoác lên mình thêm mây xám trong những ngày mưa
bức ảnh được chụp đã không còn thấy mặt
những đường vân tay lặn sâu vào trong vì niềm tin phai nhạt
mình vẫn ở đây nhưng tim mình đã mất
khỏi hình hài…

Giờ thì mình sẽ ra sao lúc con đường ấy vẫn còn dài
có thể mai kia muốn lấy đôi bàn tay che hết đường về kín lối
ký ức không thể đổi thay nên mình cần phải thay đổi
không có đoá hoa nào là nở ra mãi mãi
hạnh phúc bởi được lụi tàn…

Giờ thì mình sẽ mặc kệ gian nan…

Giờ mình mệt quá rồi phải làm sao?

Giờ mình mệt quá rồi phải làm sao
chẳng lẽ cứ dỗ mình ngủ đi để sáng mai thức dậy ký ức sẽ vẫy tay chào

Mình đã đón đưa nhau một quãng đường khi lòng chưa thấy hư hao
không sợ những ngày mưa vì có sẵn bàn tay ấm áp
lời nói mình nói ra người kia nghe và hồi đáp
lúc bằng niềm tin khi bằng cảm giác
trong sâu thẳm con người…

Trong những ngày mình lãng tránh thế giới để gìn giữ một tiếng cười
thấy cuộc đời này lẽ ra nên cần rất ngắn
để đi hết niềm vui có thể chối từ nếu tiếp theo là đau đớn
mình chỉ cần làm trẻ con và không cần phải lớn
trong giông bão vô cùng…

Giờ mình mệt quá rồi mà ngày mai lại tiếp tục đứng lên
như phải rửa sạch tay trước khi bước vào bàn ăn buổi sáng
lòng có cô đơn đến bao nhiều thì thế giới này cũng không cần biết
hôm nay ai được sinh ra và ai giã biệt
cũng là một vòng tròn…

Chắc phải bắt mình quên đi những thứ đã không còn
dù từng yêu từng thương bao nhiêu cũng chẳng hết
một con người rời đi rồi một con người nào đó về đến
và có thể niềm tin lại là gió cuốn
ở ngoài kia…

Giờ mình mệt quá rồi nên cuộc đời có thể cho mình một giấc mơ…

Rồi không ai còn lại trong cuộc đời ai nữa…

Rồi không ai còn lại trong cuộc đời ai nữa
ngay cả những niềm nhớ
cũng thành gió bay…

Chúng ta gặp nhau cho một thoáng chốc sum vầy
có thể là một quãng đường dài có thể là một đoạn đường ngắn
yêu thương của ngày hôm nay chưa chắc gì ngày mai không khác
vẻ đẹp của đất cát
đã có từ trước khi sinh ra…

Rồi không ai còn lại trong cuộc đời ai nữa
nên đến cuối cùng dù không muốn cũng phải thứ tha…

Những ước mơ sẽ thành tàn lụi
nói với nhau thâu đêm rồi ngày mai mỗi người lại đi về một lối
hành trình của cô đơn và nông nổi
rồi cũng sẽ tới
một lúc nào đó dừng chân…

Rồi không ai còn lại trong cuộc đời ai nữa
dù đã bất chấp hay phân vân…

Lựa chọn để được vui chẳng ai là không biết
nhưng thói quen của con người là thói quen nuối tiếc
giá như chậm lại thêm một vài giây
và mình biết
mình có thể quay đầu…

Rồi không ai còn lại trong cuộc đời ai nữa
kể cả từng vết, từng vết thương sâu…

Mình còn sợ điều gì nữa?

Mình còn sợ điều gì nữa
khi bầu trời mình đã ôm hết thương nhớ
một ngày kia tan vào hư không…

Mình không biết phải cảm ơn ai đã bắt mình phải cúi mặt xuống tận sát đôi chân
quên hết đi bao niềm kiêu hãnh
vì một con người mà tự biến mình thành cơn gió lạnh
thổi từ vách tim này qua vách tim khác
suốt bốn mùa đớn đau…

Mình còn sợ điều gì nữa
lúc không còn ai dừng lại ở phía sau…

Những nước mắt biết từ nay phải câm nín
mình đã không chọn thương mình vào lúc cần thương mình nhất
nên cần phải gánh chịu không chỉ một mà nhiều hơn nữa mất mát
cuộc đời đến khi cần đổi chác
phần thiệt vẫn là con người…

Mình còn sợ điều gì nữa
khi đã đi trọn một cuộc vui…

Có mấy ai từng thấy đời mình may mắn
gặp một con người và bỗng nhiên ước mình là một mặt hồ phẳng lặng
từ nay sẽ chờ những cơn mưa rồi đón những mùa nắng
trong tiếng cười thanh thoát
của yêu thương…

Mình còn sợ điều gì nữa
khi ấm áp đã không còn…

Lạc đường…

Hay mình cứ quay lại nơi đã bắt đầu
rồi cuộc đời có lẽ sẽ qua mau…

Cứ xem như chúng ta chưa hề tin khoảnh khắc ấy là phép màu
mỗi con người sinh ra với một chọn lựa
thà là cô đơn còn hơn hạnh phúc để rồi sau đó cảm giác như tim mình ngừng thở
mình ghét mình trong giây phút đó
vì yếu đuối đến vô cùng…

Trên con đường ấy, giá như chúng ta có thể quay lưng
hoặc đi ngược chiều nhau và mắt nhìn về hai hướng
chỉ cần lướt qua nhau thôi thì tháng ngày về sau đã không còn đau đớn
chúng ta đều là người lớn
cho đến khi…

Chúng ta níu giữ nhau mà nước mắt phải khô cạn không còn gì
cảm tưởng thế gian chỉ cần một con người là đủ
lây lất với niềm tin là ngọn đèn trong giấc ngủ
sợ mở mắt ra vẫn miệt mài bóng đêm của ngày cũ
mà ngày mới vừa lên…

Nếu đã là giấc mơ thì tốt nhất mình nên quên
những tươi đẹp làm cho con người ta hoài vọng
cứ nghĩ mình sẽ đi và một ngày nào đó sẽ đến
không một ai nhắc về từng đau đớn
mỗi giờ cứa trên da…

Hay mình cứ quay lại nơi lẽ ra mình phải ngoảnh mặt đi qua…

Là từ giây phút nào…

Là từ giây phút nào
chúng ta nhận ra mình thật sự biết đau?

Khi những cơn mưa không còn mát lành với từng vết thương sâu
lấy nỗi nhớ ra làm tiếng đồng hồ gõ nhịp
một ngày thì ngắn nhưng một đời thì quá dài để ngủ thiếp
rồi tỉnh ra thấy nắng
phủ xuống cả tim mình…

Chúng ta từng rất vui với phép tính cộng dồn những yêu thương vô hình
nghĩ cho nhau lúc muộn phiền hé cửa
gieo một hạt mầm đến một ngày kia mong một bông hoa sẽ nở
nhưng lòng người đâu có giống mảnh vườn nhiều gió
chắc gì tìm thấy được bình yên?

Là từ giây phút nào
chúng ta bắt đầu có những nỗi đau riêng?

Mà không dám nói với người kia để biết
lén lút giấu mình đi trong vài tiếng cười không bật ra được hết
và nếu có nước mắt
cũng đã kịp chảy vào tận bên trong…

Rất nhiều khoảnh khắc chúng ta đã bước qua khỏi chờ mong
đã an nhiên nhìn đời mình trống vắng
chỉ khi ký ức gọi tên bằng một lời nhắn
mình từng được yêu thương và chăm sóc
trái tim lại chông chênh…

Là từ giây phút nào
chúng ta đã biến yêu thương thành tội tình?

Đã rất lâu rồi…

Đã rất lâu rồi
mình tự hỏi mình có còn vui

Những cơn mưa đêm có thể xoá trắng cả một bầu trời
nhưng ở nơi đáy mắt vẫn cứ là từng vệt dài đau nhức
khi cả thế giới này ngủ yên thì tay mình vẫn ôm vòng lấy ngực
sợ chỉ lơ là một khoảnh khắc
tim buồn sẽ thoát ra…

Đã rất lâu rồi
mình không còn dám đi đâu xa…

Vì vẫn quen với lời hỏi han chăm sóc
mình chờ đợi một con người chỉ để làm được những điều nhỏ nhặt
như rót một ly nước nóng vào buổi sáng lành lạnh
và hát thì thầm câu chuyện về một con phố quen trong ngày mình trở bệnh
cho bước chân mơ thấy nắng ở ngoài kia…

Đã rất lâu rồi
mình thấy mình chết vào những ngày rất khuya

Nước mắt không còn rơi và niềm tin không còn tìm thấy
mình cứ nằm im vậy thôi nghe linh hồn mình rời xa như một dòng nước chảy
đời lẻ loi đến vậy
lúc mình yếu đuối khôn cùng…

Đã rất lâu rồi
mình chỉ còn là một hạt cát trên đường…

Thấy một dáng quen lại phầp phồng ký ức
con người mà mình yêu thương giờ là con người mà mình muốn quên nhất
nhiều khi cay đắng
cũng xứng đáng cho mình…

Đã rất lâu rồi
mình sống vì những cái nhìn…

Đừng hỏi nữa…

Đừng hỏi nữa
những gì chúng ta có thể nói với nhau đã không còn ý nghĩa
với yêu thương này…

Chúng ta cũng chỉ là những con người bình thường một ngày nhận ra mình sai
khi đã chọn thứ mình tin là chắc chắn
rồi tháng rồi năm những cơn gió mùa thay khác
mình vẫn cười mà lòng thì ngơ ngác
như chưa từng ở cạnh nhau…

Còn gì nữa để chúng ta có thể bắt đầu
đến cái nắm tay cũng thản nhiên nguội lạnh
giấc ngủ bình yên hơn lúc một mình tự kéo chăn mình đắp
nước mắt rơi không phải là vì lòng đau lắm
chỉ là vì lâu rồi chưa khóc cho ai…

Chúng ta thu xếp lại một quãng đời cứ phân vân giữa đúng sai
rồi chọn lại giày và đứng trước gương thay áo
có thể mình đã già đi với bao nhiêu vết nhăn sau giông bão
nhưng trái tim vẫn là trái tim của đứa trẻ mười sáu
ngày mình đứng trước cuộc đời…

Đã dặn dò nhau từ nay hãy để mình yên vui
không ai còn nợ ai một lần nào nữa
đi con đường nào hay đau đớn ra sao đều là tại mình muốn thế
đừng đổ lỗi với đâu đó những câu chuyện kể
trong chia sẻ của con người…

Đừng hỏi nữa
mình giờ là xa lạ, vậy thôi!

Hãy thương mình một chút được không?

Hãy thương mình một chút được không
một chút thôi
bên ngoài những năm tháng xé lòng…

Hãy thương mình đã cặm cụi khâu vá một vết thương chắc chẳng bao giờ lành
nhưng chỉ mong sẽ quen với đớn đau đang có
quen đến mức mỗi ngày bình thường đều nhắc nhớ
sợ sẽ biến mình thành một người rất tệ
với trái tim…

Hãy thương mình một chút khi ăn một thứ gì đó mà vị giác không còn
ngủ một giấc ngủ mà chỉ có làn mi là khép
xem một bộ phim mà tâm trí cứ hỏi mình bao giờ sẽ hết
để còn bước ra ngoài kia hít thở với bầu trời đã biết
từ lúc được sinh ra…

Hãy thương mình một chút vì con đường vẫn còn quá xa
những chông gai vẫn còn cần thêm áo ấm
mình có thể dừng lại đây nhưng mai kia cuộc đời mình ai sẽ sống
thế gian này lớn rộng
và tổn thương của mình chỉ nhỏ nhoi…

Hãy thương mình một chút khi đã quá thương người
đừng để vai mình rung lên lúc nhận ra bao nhiêu hoài phí
không một ai thương mình, là do mình cả nghĩ
cuộc đời không giống như cuộn chỉ
dù mười đầu ngón tay có là những mũi kim…

Hãy thương mình một chút
một chút thôi rồi hạnh phúc sẽ nhận ra và đến tìm…

Năm chúng ta 20 tuổi…

Năm chúng ta 20 tuổi
bàn tay nghĩ dễ dàng che kín được hết bóng tối
chỉ cần có niềm tin…

Chúng ta tiêu hoang những đêm trắng vì không cần thiết phải để dành
hết hôm nay sẽ còn ngày mai và nhiều ngày khác
mộng mơ thật xa nhưng chỉ bắt tay vào làm những điều đơn giản
đời rồi đây sẽ khác
nhưng không biết khác vào lúc nào…

Năm chúng ta 20 tuổi
chỉ quen ngước nhìn lên trời cao…

Bỏ những quan tâm của gia đình bên ngoài niềm vui phố xá
hớn hở với từng cuộc vui, xum xoe với đám đông người xa lạ
mấy ai biết mình nhưng vẫn nghĩ mình trên tất cả
ngày nào cũng là ngày vội vã
với nắng mưa…

Năm chúng ta 20 tuổi
ăn một bữa ăn trong tích tắc và ngủ chỉ trong một giờ

Vì mải mê những lo toan không đầu không cuối
ai cũng nên đổi thay chỉ riêng mình không cần thay đổi
uống một ly cà phê trong một buổi chiều chờ đợi
dù người có không tới
vẫn cứ bình yên…

Năm chúng ta 20 tuổi
nước mắt là dùng để cào cấu những muộn phiền

Nắm lấy một yêu thương rồi vững tin là bất biến
cũng có thể vì một cái buông tay mà muốn qua đêm nay mình sẽ chết
không cần ai khóc than hay thương tiếc
thả rơi mình như một giọt sương trong nắng sớm
mặc kệ khu vườn kia…

Năm chúng ta 20 tuổi
chúng ta bắt đầu nợ mình những vết xước không tự lành bao giờ…

Nếu ngày mai chúng ta rời khỏi nơi này…

Nếu ngày mai chúng ta rời khỏi nơi này
cứ lặng lẽ như một cánh chim chào ngày mới bằng cách đập cánh bay

Cuộc đời đã tự nhiên với những sớm tối từng có sum vầy
khi nước mắt bỗng thành ra hạnh phúc
bàn tay quen lẻ loi giờ rụt rè ướm vào nơi cầm nắm
người nào cũng từng mất mát
giờ phải tập cho nhau…

Nếu ngày mai chúng ta rời khỏi xin đừng làm đau
không ai thiếu nỗi muộn phiền để cần thêm ray rứt
tội của con người không phải là gặp nhau mà là chạy trốn
khỏi một quãng đời mình ao ước
bằng tất cả niềm tin…

Sẽ trở lại với lần mà chúng ta đứng một mình
cười thật khẽ với những câu chào hỏi
người muốn đi nhanh nhiều hơn người muốn đi lâu và chờ đợi
chờ một người mà họ muốn cùng ăn trong bữa tối
rồi nằm cạnh vào những ngày mưa…

Nếu ngày mai chúng ta rời đi hãy rẽ lối khác với con đường ngày xưa
đừng để ký ức làm hoang mang một lần nữa
mình sẽ khóc thêm nếu giật mình nhìn quanh đêm lại dài hơn ngày từng có
và người đang vẫy tay ở đâu đó
đời lại mịt mùng xa…

Đừng bao giờ cho phép mình oán ghét một con người đã đi qua
vì là mình từng tự tay chọn lấy
niềm vui có thể nhỏ nhoi nhưng chúng ta không cần phải che đậy
thương thật lòng một điều gì đấy
luôn vĩ đại với tim người…

Nếu ngày mai chúng ta rời đi, hãy nói…
– cảm ơn người…

Không vượt qua được đâu…

Không vượt qua được đâu
vì thương nhớ ấy đã quá sức của lời nguyện cầu

Chấp nhận mình phải đứng lại để nhìn một con người bước đi thật mau
rời khỏi những gì chúng ta từng đã có
một ánh mắt dõi theo một yêu thương giờ tan thành gió
lòng người cuối cùng cũng cạn nguồn dầu thắp lên với quãng đời sáng tỏ
và bắt đầu tối tăm…

Chẳng còn gì nữa cho mình chờ đợi dù bao dung có âm thầm
chịu đựng những giấc mơ đêm đêm đầy tươi đẹp
đến lúc giật mình tỉnh ra nửa gương mặt bên kia nhoè đi vì ướt đẫm
không phải là vì mình muốn khóc
chỉ đơn giản hiện thực đã mịt mùng…

Có những con người cũng giống như một trạm dừng
ở đâu đó rất nhiều trong từng ngày từng tháng
cũng như một cơn mưa có thể biến nhiều người thành thân quen trong phút chốc
dưới một mái hiên đủ rộng
để kịp cho một nụ cười…

Cuộc đời về sau mình sẽ trưởng thành không phải vì niềm vui
bởi từng mất thứ mà mình muốn có
tim chật chội hơn nhưng đã bớt đau vì những điều không đáng nhớ
mình biết là mình không thể
cứ mãi dằn vặt mình…

Không vượt qua được đâu
những thứ dù đã rất cố gắng nhưng vẫn khiến chúng ta rời xa yên bình!

Nhiều lúc nằm im lắng nghe mình thở dài…

Nhiều lúc nằm im lắng nghe mình thở dài
vào những buổi sớm mai…

Thấy cuộc đời cho mình quá nhiều thứ nhưng sao lòng chẳng thể vui
như một giấc mơ luôn dừng ngang khi một người vừa quay mặt lại
không phải là hoang mang mà khi mình ngồi trong căn phòng trống trải
bóng loang dài về đâu đấy
chợt nghĩ tim khốn cùng…

Yêu thương một con người với mơ ước được đi chung
lúc ngồi xuống, khi đứng lên đều có bàn tay đưa ra vịn
khoảnh khắc buồn đau chỉ như một giọt mưa rơi xuống
đất trời rộng sẽ không bao giờ hết
nơi mình sống cạnh nhau…

Nhưng những con đường dở dang đã không thể bước lại từ đầu
mình cứ loay hoay giữa bình minh và đêm tối
hỏi mình có sợ không thì sợ chứ khi đang yên vui bỗng lạc lối
bao nhiêu lời hỏi han giờ lặng im như dấu hỏi
được đặt xuống giữa muôn trùng?

Nếu có thể đánh đổi được hết những gì mình đang có để lấy lòng bao dung
tha thứ cho những vết thương từng ngày đau nhức
rồi một mai kia đưa tay chạm lên ngực
không còn gì nữa ngoài những khoảng trống
xếp thành hình trái tim…

Nhiều lúc trong cuộc đời mình chỉ biết nằm im…

Tôi nhớ tôi của năm tháng đó!

Tôi nhớ tôi của năm tháng đó
tim như một cơn gió
không neo đậu phương nào…

Tôi nhớ tôi của ngày tháng chưa hư hao
thấy một bông hoa đã tin rằng cuộc đời này luôn tươi đẹp
quãng đường có bao xa nhưng chỉ cần áo len và đôi giày ấm
mắt không còn sợ gì lạ lẫm
kể cả một yêu thương…

Tôi nhớ tôi của năm tháng nghĩ mình rất phi thường
có thể thức hàng ngàn đêm để chờ một ngôi sao băng qua trái đất
từ bỏ một điều gì đó rất nhanh vì tin rằng sáng mai lòng mình sẽ khác
cho đến khi một con người đi mất
vẫn không hề âu lo…

Tôi nhớ tôi của năm tháng chẳng bao giờ chịu từ bỏ dù chỉ một ước mơ
nhỏ nhoi như đứng trên núi cao và nhìn mưa rơi xuống
hiểu được bình yên không phải là đứng một mình mà giữa đám đông xuôi ngược
mình như một dòng nước
đổ về phía cánh đồng…

Tôi nhớ tôi của ngày tháng sợ đời mình sẽ long đong
cứ cố chấp bản thân hơn tất cả
rồi một ngày nhìn quanh thấy ai ai cũng xa lạ
nước mắt rơi như chưa từng được rơi vội vã
khỏi gương mặt này…

Tôi nhớ tôi của ngày tháng đầu tiên nhận ra mình sai
nửa muốn cúi mặt rời đi nửa muốn ở lại để chuộc lỗi
con người ta đớn đau đôi khi không vì một vết thương mà vì một câu nói
mà những khuya về tới
lại âm vang…

Tôi nhớ tôi của năm tháng đó
đã không còn gì rõ ràng…

Nhìn từ trên cao xuống…

Nhìn từ trên cao xuống
và thấy đời mình như dòng nước
chẳng bao giờ chảy xuôi…

Mình cứ cặm cụi đi ra khỏi đám đông không chỉ có con người
những ánh mắt chứa đầy điều xa lạ
có đêm rất đau rồi có ngày mệt lả
cứ tự nhủ mình cũng giống như sỏi đá
con người chưa bao giờ đáng sợ hơn thời gian…

Mình chỉ cần thấy được mình đứng bên cạnh của bon chen
mặc kệ những cái vẫy tay, những lời hỏi han ước muốn
con người sinh ra luôn được chỉ tay nhìn về phía trước
riêng một vài con người quay lưng khỏi ánh đuốc
để chịu phần đời lẻ loi…

Có số phận được đặt trọn vẹn vào trong một nụ cười
yêu thương giản đơn như chia những lá bài vừa xốc
dù chơi như thế nào cũng có người nhường chúng ta phần thắng
mình khi đứng lên thì trời đã đầy nắng
mà vững tin…

Cái giá phải trả cho một giờ vui là sau đó trống rỗng tâm hồn
trả cho một ngày vui là nhìn ra mình ở phía sau đơn độc
trả cho một đời vui là khi cần nước mắt đã quên mình biết khóc
trả cho một yêu thương là bắt đầu lạ lẫm
với chính trái tim mình…

Nhìn từ trên cao xuống
chúng ta chỉ còn là một chấm nhỏ vô tình…

Ngày mai, chúng ta sẽ là những ai…

Ngày mai, chúng ta sẽ là những ai
khi phải bước tiếp một chặng đường dài…

Chúng ta phải bỏ lại không chỉ là những sớm mai
được thấy mình bình yên bên ngoài giấc ngủ
nước mắt nào từng rơi thì cũng đã đến lúc đầy đủ
vết thương của một ngày xưa cũ
khép lại thôi…

Có thể một lúc nào đó chúng ta sẽ vùi sâu vào bóng tối vì nhớ một con người
đã thắp cho mình một ngọn nến lúc cuộc đời thanh vắng
nói cho mình nghe đừng sợ nếu trên môi mình mặn đắng
kể cho mình vui vì mình không phải là người duy nhất
sợ lẻ loi…

Ngày mai, chúng ta không còn là gì nữa ngoài nụ cười
khi gặp nhau trên phố đông xa lạ
hoặc có thể cả quãng đời còn lại bặt tin nhau như bóng chim tăm cá
thì vẫn cứ tin như từng đã
may mắn một lần…

Nếu phải đau thương chúng ta nên biết mình không có gì để ngại ngần
bởi vì từng đau lúc mất đi một phần hơi thở
cảm giác mình đã chết trong một phần ngàn giây đó
và tan nhanh như một cơn gió
thổi len lén bên ngoài mùa hè…

Rồi những niềm vui sẽ có mặt lúc chúng ta hết những nghi ngờ
bình thản nhìn nhau không còn cố chấp
chúng ta bước đi vì chúng ta phải sống
để những gì lạ lẫm
sẽ lại thành thân quen…

Ngày mai, chúng ta sẽ là những ngọn đèn…

Liệu có còn kịp không?

Liệu có còn kịp không
khi ký ức của chúng ta đã dần rời bỏ để lại những khoảng trống lạnh lùng

Chúng ta sẽ quên tất cả như chúng ta chưa từng
nhìn thấy nhau trong quãng đường nào đó
cảm nhận cuộc đời bình yên không phải trong lặng thinh mà trong mưa gió
có một bàn tay để ngỏ
cho mình đặt vào…

Mỗi ngày trôi qua có hàng triệu những câu chào
nhưng có mấy ai nhìn sâu vào trong mắt
chúng ta cũng vậy thôi khi dừng lại và đi qua nhau như một khoảnh khắc
yêu thương từng sáng lên rồi tắt
lúc cạn dầu…

Con người ta thường hứa hẹn vào những giây phút bắt đầu
ước mơ nhiều như tán cây ngày xanh lá
để rồi khi mùa đông về úa tàn theo cách chưa từng có
bầu trời nào cũng có nhiều cơn gió
kể cả trong ngày hanh khô…

Chúng ta rốt cuộc cũng chỉ là một tiếng cười trong giấc mơ
thấy mình đẹp khi soi gương vào điều mình mong muốn
đánh đổi với cô đơn là từng giờ hạnh phúc
nhưng hoàn toàn không hay biết
đến giây phút vỡ oà…

Liệu có còn kịp không
trước khi chúng ta không còn nhớ chúng ta đã từng nhìn thấy nhau bao giờ?

Ở hai thế giới…

Ở hai thế giới
chúng ta chỉ có duy nhất một cách bày tỏ tiếng nói
là lặng im…

Trong thế giới của người này là những bước chân mải miết đi tìm
luôn lo sợ một mai kia mình không còn là mình nữa
nuôi trồng một cái cây và sau đó đến khu vườn rồi cánh rừng rộng mở
chẳng tha thiết gì dù yêu thương thật tâm ở đó
đầy bao dung…

Trong thế giới của người kia là nhẫn nại đến khôn cùng
biết mình đau vẫn mỉm cười như không màng đến cảm xúc
con người ta nếu phải vì một ai mà ngã gục
thì đây sẽ là giây phút
mình muốn được lãng quên…

Ở hai thế giới của chúng ta được ngăn cách bởi một cái nhìn
nhưng về hai hướng mà trong lòng ai cũng chua xót
người này chỉ xin người kia đừng bao giờ đưa đón
người kia chỉ xin người này xem như không có hình ảnh ai trong mắt
một con người không đáng để bận tâm…

Nhưng là một con người biết đau khi người này lặng lẽ khóc thầm
ngửa mặt nhìn trời lúc một con người co ro trong góc tối
chạm thử vào trái tim mình lúc quay lưng tránh những câu người này hỏi
– làm ơn đừng mong mỏi?
thì trời đất còn nơi nào để mình đi…

Ở hai thế giới
chúng ta không ai vì bản thân mình thì sống để làm gì?

Rất nhiều năm tháng đã trôi qua…

Rất nhiều năm tháng đã trôi qua
và chúng ta chưa hề…

Nghĩ rằng mình có thể đi khỏi quãng đời ấy mà không rơi một giọt nước mắt nào dù trong giấc mơ
những cơn đau chưa bao giờ đơn lẻ
thỉnh thoảng kiếm tìm chung quanh một tiếng người để nhớ
thì ra thế giới không chỉ có mình…

Chúng ta như một cơn mưa rơi xuống cho một khoảnh khắc mát lành
tận hưởng niềm vui bằng tâm hồn của đứa trẻ
cho đến lúc buông tay ra mới biết mắt mình ngấn lệ
và tim đau như thể
vừa bị lấy khỏi ngực đầy…

Không phải để quên nhưng chúng ta từng giữ chặt nhau trong một cơn say
vì sợ tỉnh ra sẽ thấy mình yếu đuối
con người thà đổ thừa cho nhau còn hơn tự trách lòng đã không nói
– mình là người có lỗi
lúc đã chẳng còn gì…

Gom góp lại một lần và cứ nghĩ mình sẽ hết hoài nghi
để khi mất thêm phải mỉm cười chua chát
mình tưởng mình không sao nhưng chỉ cần ai đó hỏi sao mình không khóc
thì từ sâu trong khoé mắt
ký ức lại khơi dòng…

Rất nhiều năm tháng đã trôi qua
chúng ta chỉ đứng im với nỗi nhớ chất chồng…

Sẽ có những ngày chúng ta khóc hết nước mắt…

Sẽ có những ngày chúng ta khóc hết nước mắt
vì nhớ một tia nắng
từ bầu trời…

Sẽ có những ngày chúng ta từ chối cuộc rong chơi
chỉ để ngồi lặng im nghe lòng mình muốn hỏi
– nếu rời bỏ một con người mà trái tim phải đau nhói
thì còn bao nhiêu lần và bao nhiêu lâu mới có thể tới
được khoảnh khắc bình an?

Sẽ có những ngày chúng ta không ngại mình va chạm với gian nan
khi vết xước ở bên ngoài da thịt
nghĩ cho những con người mà mình yêu thương được rời xa mỏi mệt
thì dù có phải một mình với một con đường cần đi hết
vẫn mỉm cười…

Sẽ có những ngày chúng ta chọn lựa được sống như một con người
cố chấp ước mơ với một con người không bao giờ ngoảnh lại
tuyệt vọng đến cùng lúc soi mình vào gương và biết đời mình trống trải
rồi một sớm mai thức dậy
tự làm bữa sáng cho mình…

Sẽ có những ngày chúng ta vì đơn độc mà biết quý những sinh linh
như một con đom đóm bay giữa vùng đêm tối
không phải để dẫn đường cho ai, chỉ đơn giản là giúp bàn chân mình đi tới
dù không có ai ở bên kia đứng đợi
thì vẫn phải ấm áp vì mình…

Sẽ có những ngày chúng ta cần một ai đó đáp đền…

Rồi mình đi cùng trời cuối đất

Rồi mình đi cùng trời cuối đất
chỉ để quên một thứ đã từng đánh mất
trong tim mình…

Sẽ quên mình từng là người muốn ngồi xuống với một mảnh vườn
xới lên vài luống đất và gieo vài loại hạt
có thể mọc lên một cái cây hoặc mặt đất im lìm theo năm tháng
và mỗi ngày mình vẫn tưới nước
cho một người nào đó cười vui…

Mình là một chiếc áo ấm được mặc vào ngày gió lạnh thổi qua trời
thứ niềm tin nhiều hơn cả lời nói
cuộc đời ai cũng có ước mơ và ước mơ của mình là xin đừng thay đổi
cứ như thế này, ngôi nhà này, con người này và đời cứ sáng- tối
bình thường như mỗi bữa ăn…

Chúng ta đã lớn lên bằng tất cả những khốn khó cùng gian nan
sợ mai kia lại quay về vạch xuất phát
trả giá cho hết nỗi đau này đến niềm vui khác
rồi một ngày ngẩng mặt
không còn ai nữa chung quanh…

Nên cứ gom góp như những kẻ thiếu thốn một nơi để để dành
vài tiếng cười trong một ngày mưa bão
nước mắt của lần vui được chia cho hôm trái tim khô héo
và lặng im hiểu thấu
lúc lòng đang vỡ oà…

Rồi mình đi cùng trời cuối đất
chỉ để quên một thứ mình đã có nhưng chưa bao giờ…

Tất cả những gì chúng ta còn lại…

Tất cả những gì chúng ta còn lại chỉ là nỗi cô đơn
và dỗi hờn…

Dù đã cùng nhau đi suốt một chặng đường dài với ngập tràn yêu thương
khi mắt thấy và tai nghe những điều ấm áp
biển rộng hay sông dài cũng chỉ là một thử thách
không thể sánh với trái tim người mà mình đang cầm nắm
đủ đầy những bao la…

Có đôi lần chúng ta đã ngoảnh mặt nhau vì không muốn đi qua
những mùa đông mà lòng mình nghi ngại
tay vẫn nắm lấy tay nhưng linh cảm vẫn cứ nhiều sợ hãi
đâu đó vào một phút giây chúng ta ngồi cạnh nhau nhưng trống trải
trong ánh nhìn…

Tất cả những gì chúng ta còn lại là một ký ức muốn quên
vì một thứ mang quá nhiều tươi đẹp
mình chăm sóc cho một cây non cho đến ngày ra hoa thơm mát
rồi nhìn những lụi tàn như không còn cách nào khác
để nước mắt cứ thế chảy ra…

Chúng ta không muộn phiền nhưng đã thôi nhìn thấy thiết tha
ở nơi cách mà người kia bày tỏ
khi mình nhoẻn miệng cười lúc đau nghĩa là con đường đã rất gian khó
và có lẽ cũng không còn gì nữa
cho mình vui…

Tất cả những gì chúng ta còn lại chỉ là câu cảm ơn một con người!

Và rồi mai đây…

Và rồi mai đây
chúng ta sẽ không còn ở lại với nơi này…

Những góc bếp, vườn rau… của tuổi thơ hao gầy
đã giữ lại tất cả quãng đời tươi đẹp
chúng ta yêu những mùa mà nắng luồn sâu vào trong tóc
ngày nhìn mây trời xa tít tắp
trái tim biết mình phải lớn lên…

Chúng ta để lại cho nắm tháng ấy một cái tên
từng được gọi thầm thì trong một giấc mơ nửa đêm về sáng
thấy một nét nhìn mà lòng vui như giọt mưa đầu tiên sau ngày hạn
nhưng cuộc đời con người không đứng yên trong khoảnh khắc
và mình bắt đầu biết chông chênh…

Sẽ có những buồn đau len lén đến tìm
chúng ta sẽ bớt vui và bớt tin vào một ngọn cỏ xanh có thể vươn mình sau cơn bão
mình tưới nước cho mình vào những ngày lòng khô héo
cuộc đời này đi tìm một người hiểu thấu
như tìm một bóng chim…

Không có con đường nào kéo dài mãi mà không dừng lại ở một phút lặng im
biết từ nay bàn chân phải đi vào ngã rẽ
sẽ không ai bên cạnh mình nữa và cô đơn là điều may mắn nhất có thể
mang trong tim để vụn vỡ
ra từng mảnh trưởng thành…

Và rồi mai đây
chúng ta sẽ không còn ở lại với yên bình!

Trên đây, uct.edu.vn đã tiếp nối bài viết trước Sao Phải Đau Đến Như Vậy – Tập Thơ Đặc Sắc Của Nguyễn Phong Việt Phần 1 bằng những bài thơ hấp dẫn còn lại. Hãy đồng hành cùng chúng tôi để cập nhật những bài viết thật đặc sắc nhé! Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết! 

so1vn - Tags: