Nhà Thơ Vũ Quần Phương Cùng Tập Thơ Chỗ Ấy Sóng Phần 3



Nhà thơ Vũ Quần Phương cùng những bài thơ đặc sắc của ông luôn được nhiều thế hệ bạn đọc yêu thích. Những bài thơ ông là những chiêm nghiệm về con người, về thế sự tạo cảm giác gần gũi, thân thiết với bạn đọc. Những vần thơ của ông thường mềm mại, giàu nhạc tính và có sức ngân vang trong lòng độc giả

Với ngòi bút tài hoa của mình mà ông đã góp phần cao cả trong sự nghiệp phát triển văn học tại Việt Nam. Kho tàng thơ của ông khiến cho nhiều người trong làng thơ ca phải trầm trồ thán phục với phong cách thơ độc đáo của ông

Với bài viết trước Nhà Thơ Vũ Quần Phương Cùng Tập Thơ Chỗ Ấy Sóng Phần 2 đã nhận được rất nhiều ý kiến tích cực của quý độc giả. Không để các bạn phải chờ đợi thêm nữa, mời các bạn đón xem những bài thơ còn lại của nhà thơ vang danh này nhé!

Quán tính

Khi nói anh dễ say lời
Khi nghe anh lại lặng người để nghe
Về rồi ngại bước chân đi
Đi thì không dễ mỗi khi lại ngừng
Đã không cay mặn muối gừng
Thì cam chớ ngọt, khế đừng có chua

Nhật thực

Em như ánh sáng chan hoà
Anh làm nhật thực thế là… xong em
Ngày thì anh nhốt vào đêm
Tiếng chim anh nhốt vào miền xanh cây
Bàn tay nhốt lấy bàn tay
Giữa khi ánh mắt đang bay về trời

Lo chi tắt ánh xa vời
Anh còn ánh toả mặt người gần bên

Cứ gì đêm mới là đêm
Anh xin nhật thực cho em làm trời

Khán giả

Áo như ngựa vằn
Thân như ngựa bạch
Hát thì ngựa ô

Trái tim tôi – lục lạc
Treo vào đâu bây giờ

Ngã tư đèn đỏ

Cô gái đi qua đường cắn táo
Quả táo tròn căng
Môi cô mọng đỏ
Mặt trời hớn hở
Cặp chân thon dài

Váy ngắn trời xanh
Hai hàng xe đỗ
Ngã tư đèn đỏ
Cô đi thanh bình

Quả táo ngon lành
Môi cô tiêu diệt
Cặp môi quyết liệt
Sao trông ngon lành

Kìa đèn đã xanh
Mà xe không nhích
Mặt trời khúc khích
Cặp chân thon dài

Trên bãi biển

Mặt trời trên cao soi những mặt trời dưới đất
Người nằm như bát úp
Cây đứng run mình nghe lá phơi

Trời khoe hết của trời
Nào bình minh, nào hoàng hôn ngũ sắc
Đất cũng khoe mọi huy hoàng của đất:
Tung tẩy bikini
Thân hình hun nắng mật
Mắt một mí và bạch kim trên tóc
Những châu lục phơi mình khoe với cát
Cát ôm người nhấp nháy với trời xanh

Biển xa thì nghiêm như triết nhân
Vào đến bãi cũng ồn ào rồ dại
Sóng trắng loá như răng
Nước dịu mềm như lưỡi
Cát thì tươi như má đang hồng

Lũ hải âu lúng túng lượn vòng
Đậu thì sợ mà bay đi cũng tiếc

Mắt say đắm xin nhập vào biển biếc
Ôm trụi trần trời đất đến hong phơi

Có hai người

Những que diêm quanh cái gạt tàn
Thời tiết nói rồi không nói nữa
Tàn thuốc lặng im, que diêm lặng im
Người im lặng đợi người im lặng
Lúc ấy ngoài trời mưa bụi bay

Người đàn bà hết thời con gái
Người đàn ông hết thời con trai
Gạt tàn không còn khói

Trời mưa bụi lập xuân
Hàng cây lên lộc mới
Mảnh đất chỗ họ ngồi
Hoa sốt ruột bật thành tiếng nói

Với thơ

– Sự đời khó lắm người ơi
Câu thơ đi ngược về xuôi làm gì

– Mùa đông dù có tái tê
Thì xuân cũng đến liền kề đó thôi
Sông tìm về biển sông xuôi
Mây tìm về núi mưa rơi xuống trần
Gió bay không ngại xa gần
Trăng cao thì cũng tầm chân của người
Khó ư? Thì biết khó rồi
Lẽ sông: nước chảy, lẽ đời: hợp tan

Lộc chồi không biết than van
Hồn nhiên hương quả bay sang láng giềng

Ước gì

Tặng một bạn thơ trẻ

Mai này em làm thi sĩ
Gót ngọc theo mây lên trời

Ước gì lại rơi xuống đất
Rơi vào vuông cỏ mật
Rơi vào bãi phân trâu
Rơi vào ngọn gió Lào có lời mẹ hát
Vào cơn mưa ào ạt cày bừa

Vẫn những lời giản dị
Mà mẹ rơi nước mắt
Mà lòng cha tái tê
Em đừng có phấn son cho từng câu chữ
Em nghe thật hồn mình
Thì hồn ta lắng nghe

Con đom đóm bạc đầu
Con ve thoát xác
Chữ thoát khỏi hình hài mà thành tâm tưởng
Thơ thoát chữ ra ngoài thành bóng cây che
Sa mạc nắng có người đang khát
Mang cho người ta nước
Rồi hãy tả chân trời xa tít sắp cơn mưa

Thơ

Em biết vẽ cho người khiếm thị
Biết nấu cơm cho cơn đói xa vời
Hạt nước mắt thành mầm hạnh phúc
Hạnh phúc thành đồ trẻ con chơi

Em nói tình yêu thì cây xanh lá
Lá cây xanh nuôi mặt trời hồng
Mặt trời gọi bừng bừng hoa nở
Hoa bên hoa cho vợ nhớ thương chồng

Em nói lửa làm tôi thương nỗi rét
Em nói mây làm tôi nhớ chân trời
Em im lặng lại làm tôi nghe được
Những điều còn ấp úng trong tôi

Em là bóng của hồn trên giấy trắng
Là cơn mơ thức tỉnh con người
Là cõi ảo nuôi đời sống thực
Thực vầng trăng, hạt muối mặn mòi

Nghe… lắng nghe

Lửa nói lời của lửa
Nến nói cho ta nhìn
Cây nói như triều lên
Nghe cây mà biết gió

Hạ nói lời chín đỏ
Lưỡi ta nghe vị mùa
Đông nói giọng trời khuya
Nồng nồng hương hoa sữa

Em nói lời của lửa
Em nói lời cây xanh
Trái chín trong ngực anh
Nói thành lời nhịp đập

Lời hoa làm trái mật
Chín ngọt cành thời gian
Ta mang năm giác quan
Dệt mình vào khoảng rộng

Mở hồn vào cõi mộng
Lại nghe trước hiên nhà
Tiếng trăm bàn chân bước
Tiếng nghìn bàn chân
…xa

Dễ hay khó

Trong tảng đá sù sì thô ráp
Đã có pho tượng đẹp
Chỉ cần anh lấy ra

Trong tiếng thét la
Của thường ngày huyên náo
Đã chứa sẵn bài ca kỳ ảo
Chỉ cần anh nghe ra

Trên con đường ta qua
Trong tháng ngày ta ở
Những sớm nhạt nhoà, những đêm lọ mọ
Có khoảnh khắc thiêng liêng kỳ lạ
Đủ sức nuôi lớn những đời người
Nhưng làm sao giữ được
Giữa dòng thời gian trôi

Bên cháu

Nghĩ cái chồi cái búp
Nghĩ cái nụ cái mầm
Ông đứng nhìn cháu ngủ
Nghĩ đời mình xa xăm

Nghe cháu gọi ông

ặng cháu Tâm

Tâm vừa mở mắt, gọi ong
Ông như có cánh bay trong vườn trời
Là ong, ông lại là người
Nghe vầng trăng mọc mà tươi đêm rằm

Gọi bà, gọi mẹ, gọi măm
Sáng nay cháu lại bất thần gọi ông
Mai này gọi núi, gọi sông
Núi cao, sông rộng, cánh đồng vàng mơ

Tiếng ông cháu gọi non tơ
Chiếc neo thả giữa sóng xô đời người
Tiếng ông nghe cháu gọi rồi
Đất không rộng nữa và trời… hết cao

Nhớ li ti

Đã nhiều năm
Giao thừa xong tôi ngồi yên lặng
Nghe nỗi nhớ cháu con thấm xuống đời người
Tôi ra ga đón người thiên hạ
Ăn tết mình bằng vui người ta

Tết xa quê lại có cả nhà
Con tất bật cháu lăng xăng
Cô gái tuổi hai mươi nay thành bà nội
Chén rượu nhỏ cũng nhiều mừng tủi
Bánh chưng xanh nhớ bánh chưng xanh
Dưa hành nhớ dưa hành
Mình nhớ mình. Xao xác

Ao rau cần mùa này cạn nước
Giậu cúc tần… Tre trúc
lao xao lá khô rơi
Nắng rắc xuống tơ trời vàng rực
Con đường làng rơm mới phơi thơm
Cây Hà Nội thì như khói sương
Đường Hà Nội chân người đi ấm đất

Hương vị mùa xuân xa lắc lắc
Giữa các con mà nhớ các con
Cái nhớ li ti không dám nói
Ngay lúc đang vui lại thẫn thờ
Ngoại sáu mươi lại thành đứa trẻ
ngóng mẹ chiều hôm
đứng cổng chờ

Nằm cạnh cháu

Nằm bên cạnh cháu nghe cháu thở
Y hệt ngày xưa cha cháu thôi
Mấy chục năm trời như mới đó
Ngày đêm như thác cuộn đời trôi

Cháu ở bên này, xa đất nước
Chẳng nghe tiếng võng, tiếng gà khuya
Chẳng biết nỗi niềm trong tiếng Việt
Mái rạ than thầm với ngõ tre

Ông ước suốt đời bên cạnh cháu
Mà sao… trời đất chốn quê hương
Hoa xoan, bờ giậu, con đường gạch
Mỗi lúc nghe lòng mỗi vấn vương

Ông lắng giữa đêm nghe cháu thở
Như tích lương khô, phòng dọc đường
về lại quê nhà, xa cách cháu
nuôi đỡ lòng ông lúc nhớ thương

Dưới tàn cây râm mát

Dưới tàn cây râm mát
Cỏ lên xanh như thảm mời ngồi
Những cụ già lặng nghe xa thẳm
Xa thẳm nghe năm tháng đời người
Trái tim đầy hoài niệm
Bàn tay nghe thảnh thơi

Dưới tàn cây râm mát
Đàn trẻ con chạy reo
Đuổi theo cánh bồ câu bay thấp
Đuổi theo các bà tiên bay cao
Đuổi theo chân mẹ cha
Và lớn

Dưới tàn cây râm mát
Những đôi người bên nhau
Đầu họ chụm thành căn nhà hạnh phúc
Nụ hôn họ bừng trên mặt đất
Làm tim ta nở hoa

Dưới tàn cây râm mát
Những căn nhà nuôi che giấc ngủ
Những giấc ngủ nuôi che giấc mơ
Giấc mơ che cho con người bão gió
Bão gió lặng im dần bên nhịp thở bình yên

Dưới tàn cây râm mát
Tôi nhìn về quê tôi
Nắng tháng năm, tháng mười
Lúa chín
Mặt mẹ đầy mồ hôi

Tuyết

Bao giờ tuyết cũng tinh khôi
Lặng im tuyết phủ, trắng trời tuyết bay
Đường xa không gợn dấu giày
Cây tô nét trắng cành gầy tuyết in
Nhà ai như chiếc tổ chim
Cheo leo tia khói đang mềm mại bay

Niềm vui tuyết đã phủ dày
Nỗi buồn tan có như ngày tuyết tan?

Thức giữa đêm

Tôi chợt thức trong đêm
Nhà tôi hay nước lạ
Xứ sở xa vời cách Thái Bình Dương

Nghe nhịp thở cháu con trong căn nhà đang ở
Tiếng thằng cháu nói mê lại dẫn về địa chỉ
Căn nhà xa, quen cả đời người
Căn nhà Việt, tiếng võng đưa cũng Việt
Mà tuyết ngoài kia của xứ người

Tuyết nhuộm trắng đêm đen
Nửa đêm tôi thức giấc
Một cơn gió rùng mình, cành thông rơi tuyết
Tôi rùng mình nghe tháng năm rơi

Nhớ con gà

Công nghệ chăn nuôi rồi ướp lạnh
Ở lâu thấy nhớ bóng con gà
Tảo tần dáng bới ngoài chân giậu
Trưa vắng mơ hồ tiếng gáy xa

Quê người

Trên cao thì nắng cũng quê ta
Cũng trắng màu mây bay phía xa
Đồi cũng nhuộm vàng trên đỉnh ngọn
Tôi ngỡ là tôi lúc ở nhà

Nắng xuống vào cây, soi tận lá
Cây lá không là cây lá quen
Những dáng phố phường xa lạ kiểu
Nhưng nếp nhà dân khác lạ thềm

Nhớ quê, đành vậy, nhìn mây trắng
Nhìn nắng hanh vàng trên núi xa
Ngó xuống mũi giày thì lữ thứ
Bụi đường cũng bụi của người ta

Hương hoa cau

Ngỡ gặp quê nhà ngay giữa phố
gặp tuổi thơ khi đã bạc đầu

Giữa phố hương hoa cau
sáng đầu hè thanh mát
Hương cau nhẹ mơ hồ
bay đến tự nơi nao không biết
có đấy rồi lại mất
như chơi trò đuổi bắt
với ngày xưa

Hương đuổi bắt
hay hồn tôi đuổi bắt
đã có rồi không mất
không thấy hoa
nhưng mùi hương thì biết
cái mùi hương da diết
tiếng gọi thầm
xa hút
một cõi vườn cao vút những thân cau

Con sông quê ngày bé

Sông thành Bạch Đằng Giang
Vua Ngô Quyền đánh quân Nam Hán
Hưng Đạo thắng quân Nguyên
Rạo rực trống reo cờ phất
Tám tuổi, trường làng, áo nâu, chân đất
Dòng sông ấy mênh mang
Mênh mang lần thứ nhất
Thấy trong mơ mà ngỡ thấy trong đời

Sông hẹp lại rồi
Hay hồn thôi mơ ước
Thôi thuyền chiến quân reo, thôi cờ bay trống thúc
Nên sông thành lạch nước
Chảy buồn tênh

Sông tuổi thơ
Như diều bay, dây đứt
Con sông ấy không về
Đêm nằm lại quê cha thao thức
Đâu là quê?

Gió thu

Mở cửa sáng nay gặp gió thu
Sững sờ như gặp người quen cũ
Lòng bỗng đầy lên bao nỗi xưa

Nỗi gì không rõ

Chỉ biết mình đã đi, đã qua
Chỉ gặp gió thu, không gặp lại
gương mặt từng đi với gió thu

Căn nhà xưa mẹ ở

Căn nhà cũ
mang hồn ta
âm thầm đứng đợi

Ta âm thầm trở lại
lưng dựa tường
nghe gọi
xa xăm…

Vịn ca dao

Có gì còn ở với tôi
Bờ sông thì lở, bãi bồi thì xa
Bèo về với chốn nước sa
Nước ra biển cả bao la với trời
Riêng tôi vọng mãi giữa đời
Gọi chim chim lạ, gọi người người dưng

Lạ chim, lạ suối, lạ rừng
Lạ, tôi vẫn gọi không đừng được đâu

Nắng tươi

Nắng chiếu trên chồng gạch đỏ tươi
Lá sáng long lanh ửng mặt người
Sẽ một ngày nắng tươi như thế
Mà ta không nữa ở trên đời

Không có ta thì gạch vẫn tươi
Biết đâu trong gạch có ta rồi
Tiếng chim tu hú trong vườn vải
Có giống khi ta tuổi chín mười?

Không đề

Cậy đêm, đêm đã sang ngày
Gió khuya thì rộng, mà cây lại mềm
Cậy sông, sông bận với thuyền
Chấm com thì ngại, tên miền thì xa

Tóc muối tiêu

Muối càng ngày càng nhiều
Tiêu càng ngày càng ít
Chân đã qua nhiều làng
Mắt đã trông nhiều nước
Nơi bần hàn rơm rác
Thành lầu cao phố sang
Nơi điện tía cung vàng
Thành bờ lau bãi gió

Chẳng gì là không thể
Không gì là nhỏ nhoi

Chỉ lòng mình lạ thôi
Càng đi càng thăm thẳm
Biển đi tìm vị mặn
Suốt đời không tới nơi

Tóc trắng

Mây trắng – hành trang của trời xanh
Tóc trắng – chút hành trang của tuổi

Chân đi chưa thấy mỏi
Tay còn chờ nắm những bàn tay
Tóc thích màu mây
Thì cứ trắng

Trắng – nó im lặng trắng
Chính mình cũng không hay
Một hôm tỉnh dậy nhìn gương. Lạ
Rồi lặng ngồi thương những tháng ngày

Tháng ngày chất cả trong màu trắng
(Trắng là quang phổ đỏ, da cam
vàng với lục, lam, chàm, tím nữa)
Vui, buồn, sướng, khổ… hoá mây bay

Đời người một cõi mênh mang thế
Tóc trắng bay ngang mỗi dấu giày

Phật cười

Mái tam quan
đứng phía ngoài
tôi đâu biết Phật các ngài bên trong
Trời nổi cơn dông
đất nổi cơn dông
bão dông không ướt chỗ ông Phật ngồi

– Ô hay!
Ông Phật bật cười
– Đừng nhầm gỗ mít với tôi trong chùa

Cảm ơn

Phải đi hết nỗi buồn mới đến được niềm vui
Tôi chẳng dám ăn gian lấy cười làm mặt nạ
Nước mắt núi âm thầm ủ thời gian trong đá
Sẽ long lanh thạch nhũ lúc người soi

Cảm ơn người đã cúi xuống thơ tôi

Trên đây, uct.edu.vn đã nối tiếp bài viết Nhà Thơ Vũ Quần Phương Cùng Tập Thơ Chỗ Ấy Sóng Phần 2 được nhiều đánh giá yêu thích từ các bạn. Mong rằng các bạn sẽ ủng hộ bài viết này nhiều hơn. Hãy theo dõi uct.edu.vn để cập nhật những bài viết xuất sắc hơn nhé! Cảm ơn quý độc giả đã theo dõi bài viết của chúng tôi ! 

so1vn - Tags: