Thái Bá Tân được đánh giá là một nhà thơ đồng thời là nhà dịch giả nổi tiếng. Ông đã dịch nhiều sáng tác của các nhà thơ lớn trên thế giới trong đó có Kabir và Zakharovich Surikov. Kabir là một nhà thơ thần bí Ấn Độ từ thời trung cổ. Ông cũng chính là nhà cải cách và là tác gia cổ điển của dòng văn học tiếng Hindi.

Zakharovich Surikov là một nhà thơ trữ tình, và ông nhận thức sâu sắc. Trong đó ông đã đề cập tới nhiều khía cạnh như dân chủ, cái đau khổ. Và đã có nhiều bài thơ rất nổi tiếng. Hãy cùng tìm hiểu các bài viết Thái Bá Tân dịch thơ của tác giả này bạn nhé!

Âu yếm, tình yêu – Kabir

Âu yếm, tình yêu và những lời đẹp nhất
Đừng chìa tay xin như một anh hành khất
Âu yếm, tình yêu hãy tự có trong lòng
Đừng bắt chước đừng giả vờ thành thật

Bỗng một hôm – Kabir

Bỗng một hôm được thành thông thái
Thế là vẹt bắt đầu
Dạy người khác suốt ngày lải nhải
Những lời mình vẹt không hiểu một câu

Chỉ những cây Kabir

Chỉ những cây lá phủ màu xanh
Mới biết nước mưa ngon và mát
Những cây khô lá rụng trơ cành
Mới hỏi: Mưa làm gì, thêm ướt?

Đừng vội khoe – Kabir

Đừng vội khoe là anh giàu có
Và nhà cao cửa rộng hơn người
Vì ngày mai ngày mai anh xuống mộ
Để làm mùn cho cỏ tươi!

Không mọc ngoài đồng – Kabir

Không mọc ngoài đồng tình yêu là vô giá
Không bán , không mua , không đem mặc cả
Trước tình yêu vua và dân như nhau
Muốn được yêu phải đem đời trả giá

Không thể ai… – Kabir

Không thể ai vừa yêu sự thật
Lại vừa yêu giả dối yêu tiền
Đừng dại dột làm con cừu ngớ ngẩn
Cho người ta đánh từ hai bên

Muốn làm cái gì – Kabir

Muốn làm cái gì thì phải làm nhanh
Muốn làm nhanh phải làm ngay tức khắc
Vì lưỡi kiếm thời gian trên đầu anh
Hãy nhìn xem: đang chờ kia, rất sắc!

Nhìn cuộc đời – Kabir

Nhìn cuộc đời bất công tôi hỏi:
Chân lý đâu, cái thiện nơi nào?
Ôi xung quanh – một bầy hề giả dối
Và chúng giàu, danh giá, lạ lùng sao!

Sự tuyên truyền – Kabir

Sư tuyên truyền một mớ luật suông
Sư đang trong tay thần chết
Kabir sống và yêu điên cuồng
Kabir không bao giờ chết

Tri thức cuộc đời – Kabir

Tri thức cuộc đời như cốc rượu nồng say
Nhưng không phải ai cũng được uống cốc này
Mà muốn uống, than ôi, ta phải trả
Cho thầy học của chúng ta mọi giá

Từ bên kia – Kabir

Từ bên kia chưa có ai trở lại
Để tôi hỏi: “Bên kia là thế nào?”
Người ta chết, thế là im…mãi mãi
Không ai trả lời tôi – Buồn sao!

Xa cái ác – Kabir

Xa cái ác chỉ nên làm việc thiện
Vì đời ta quả ngắn không dài
Như con vật cột bên lò giết thịt
Ai chắc còn sống nổi tới ngày mai?

“Đêm yên tĩnh, cả khu vườn ngập lối” – Zakharovich Surikov

Đêm yên tĩnh, cả khu vườn ngập lối,
Hàng cây dương ngái ngủ đứng sau nhà.
Bên cửa sổ ta ngồi im không nói,
Mùa xuân về, không khí đượm mùi hoa

Sao nhấp nháy trên đầu như đang hát,
Từ trên cao, trăng chiếu rọi hiền từ,
Và chìm ngập trong ánh trăng xanh nhạt,
Em đang ngồi, mờ ảo giữa trầm tư.

Anh ngây ngất ngồi bên em lặng lẽ,
Ngắm nhìn em xinh đẹp giống thiên thần.
Mùi hoa chảy vào phòng ta nhè nhẹ
Như những dòng trăng sáng chảy bên chân.

Và nếu được, giữa lúc này thanh vắng,
Những điều anh mong ước quả không nhiều
Anh chỉ muốn đời em trôi bình lặng
Không phải buồn và đau khổ vì yêu.

“Đừng mong chờ ở tôi” – Zakharovich Surikov

Ðừng mong chờ ở tôi
Những bài thơ vui vẻ,
Vì thơ của tôi buồn
Như mùa thu buồn tẻ.

Thơ của tôi là mưa,
Là tiếng rên của gió.
Là tiếng khóc tâm hồn
Và trái tim đau khổ

“Mây xếp hàng từng dãy” – Zakharovich Surikov

Phía chân trời màu hồng
Mây xếp hàng từng dãy,
Trên bầu trời xanh trong
Sao bắt đầu nhấp nháy.

Hàng liễu đứng cúi mình
Bên dòng sông uốn khúc,
Và dòng sông trong xanh
In bầu trời màu lục.

Sáo ai thổi êm êm
Thật hay và thật đẹp.
Trong ngực tôi, trái tim
Hình như đang ngủ thiếp.

“Những tiếng buồn đau đớn của lòng tôi” – Zakharovich Surikov

Những tiếng buồn đau đớn của lòng tôi
Tôi gánh chịu đêm ngày không phải dễ.
Và trái tim nhức nhối những lúc ngồi
Ðể viết ra những dòng thơ như thế.

Trong bài thơ, tôi không sống bằng đầu,
Mà bằng chính tâm hồn tôi cay đắng,
Và vì thế, tiếng lòng tôi buồn đau
Khi thành thơ, luôn u sầu, trĩu nặng.

Liễu xanh – Zakharovich Surikov

Hoàng hôn đang trải vàng
Trên dòng sông lấp lánh,
Ơi liễu xanh dịu dàng
Ru hồn em cô quạnh.

Ôi liễu xanh nghiêng đầu
Bên bờ sông soi bóng,
Nói em nghe: Nơi nào
Người yêu en đang sống?

Bao lần chàng gặp em
Dưới bóng cây râm mát,
Và cho chàng, cho em
Hoạ mi bao lần hát!

Nhưng chàng đã ra đi
Ðể rồi không quay lại,
Và bài ca hoạ mi
Cùng tình em, xa mãi…

Suy nghĩ dọc đường – Zakharovich Surikov

Tôi đánh xe về nông thôn, mùa xuân
Bắt đầu xanh cả rừng cây, bãi cỏ,
Và trên đồng từng tốp lớn nông dân
Ðang làm việc, đất cày đen đây đó.

Còn trên cao, đàn chim bay và kêu
Trong ánh sáng một ngày xuân rực rỡ.
Tôi ngồi yên giữa yên tĩnh trời chiều
Và bất chợt vô tình tôi lại nhớ…

Tôi lại nhớ cùng nỗi buồn, than ôi.
Rằng đã hết những tháng ngày đẹp đẽ,
Rằng thiên nhiên đã hào phóng cho tôi
Nhiều cảm xúc, nhiều tình yêu mới mẻ.

Nhưng tiếc thay, tôi mất chúng dần dần
Tâm hồn tôi thành giá băng, cằn cỗi,
Và bây giờ ít lúc nắng mùa xuân
Làm sáng lại trái tim tôi u tối.

Tất cả chết trong tôi vì lo âu,
Tất cả bị chốn đô thành vấy bẩn.
Nay cuốn sách cuộc đời tôi buồn đau
Không còn lại một trang nào lành lặn.

Rất nhiều khi tôi muốn trốn cuộc đời
Trong yên tĩnh cảnh đồng quê bình dị,
Suy từ về và cuộc sống, về người
Tốt và đẹp như ngày xưa vẫn nghĩ.

Nhưng tiếc thay, mong ước chỉ hão huyền,
Như trốn chạy mà không sao trốn được,
Những con ngựa của cuộc đời cuồng điên
Vẫn không nghỉ, đưa tôi về phía trước.

Trên đây là những bài thơ Thái Bá Tân dịch thơ Kabir và Zakharovich Surikov. Qua các bài thơ này ta có thể cảm nhận được tư tưởng của nhà thơ. Cũng như các quan niệm và giá trị mà nhà thơ chuyển tải trong chính tác phẩm của mình. Đó cũng chính là một biểu hiện cho khả năng sử dụng ngôn ngữ tài tình và tài dịch thuật của Thái Bá Tân. Đừng quên đón đọc các bài viết tiếp theo của chúng tôi để cùng cập nhật các bài thơ hay bạn nhé!