Nhà thơ Thái Bá Tân và tập Ngụ ngôn Ê-Dốp bằng thơ (2015) phần 2



Thái Bá Tân là một nhà thơ và cũng là một nhà dịch giả. Tuy nhiên đa phần các sáng tác của ông bằng thơ rất ít mà chủ yếu dành thời gian cho việc dịch thuật. Và Ngụ ngôn Ê-Dốp bằng thơ là một trong những sáng tác thơ của ông rất được bạn đọc đón nhận. Ở đó ta có thể cảm nhận được một thế giới khác biệt, nó đầy màu sắc. Và Thái Bá Tân đã rất khéo léo khi chuyển tải nó thành các câu chuyện bằng thơ hay độc đáo. Hãy cùng chúng tôi tìm hiểu các bài thơ hay dưới đây bạn nhé!

Quạ và cáo

Quạ ngậm miếng thịt béo
Đậu rất cao trên cây
Đang định ăn thì cáo
Bỗng từ đâu lại đây

Cáo là loài gian xảo
Lại tham ăn, ôi chao
Nó rất muốn miếng thịt
Tiếc quạ đậu trên cao

Biết loài quạ thích nịnh
Cáo bèn nói dịu dàng:
“Chào chị quạ xinh đẹp
Mắt tinh như đại bàng

Lâu nay chị khoẻ chứ?”
Quạ không đáp, nghiêng mình
Một dấu hiệu cho thấy
Quạ nghĩ mình rất xinh

“Trong các màu, có lẽ
Đẹp nhất là màu đen
Đen như lông của chị
Chắc các loài phát ghen”

Quạ vẫn không chịu nói
Chỉ lần nữa nghiêng đầu
“Một loài chim quý tộc
Như chị, không nhiều đâu

Chắc chị hát hay lắm
Tôi hi vọng có ngày
Sẽ được nghe chị hát
Những bài hát thật hay…”

Không kìm nổi, quạ hát
Chưa kịp hát bài gì
Cáo đã nhặt miếng thịt
Rồi cong đuôi, bỏ đi

Thích nghe lời phỉnh nịnh
Sớm hoặc muộn, có lần
Bị người ta lừa đảo
Mà không chỉ miếng ăn

Chú gà và viên kim cương

Có chú gà bới rác
Kiếm ăn như bình thường
Thế mà rồi bất chợt
Nhặt được viên kim cương

Chú nghĩ: “Mình thật rủi
Tìm hạt thóc để ăn
Thay vào đó, tìm thấy
Viên đá này không cần”

Kim cuơng có thể quý
Với tất cả chúng ta
Nhưng hạt thóc chắc chắn
Còn quý hơn với gà

Nhiều người sắm đồ đạc
Cốt chỉ để phô trương
Khác nào gà cần thóc
Mà lại cho kim cương

Hai ông cháu và con la

Hai ông cháu nhà nọ
Một hôm đi chợ xa
Cùng đi chợ với họ
Còn có một con la

Con la cứ túc tắc
Đi sau lưng hai người
Được một quãng, bất chợt
Có ai đó trêu cười:

“Có la sao không cưỡi?
Ông cháu này thật kỳ”
Ông già đặt thằng cháu
Lên lưng la rồi đi

Lát sau, có người nói:
“Hãy nhìn kia, ông già
Phải đi bộ, thằng bé
Lại được ngồi lưng la!”

Ông lão bảo cháu xuống
Bắt con vật chở mình
Thằng bé đi lẽo đẽo
Trông nó thật tội tình

“Thật không biết xấu hổ
Mình cưỡi la, sướng chưa?
Trong khi cháu đi bộ
Giữa nắng gắt ban trưa!”

Ông lão cho thằng bé
Cùng ngồi trên lưng la
Lại có người lên tiếng:
“Tội nghiệp con la già!”

Ông lão bèn đứng lại
Không biết phải làm gì
Cuối cùng bê con vật
Lên cổ mình rồi đi

Ừ, tội nghiệp ông lão
Tội nghiệp con la già
Tội nghiệp cả thằng bé
Một hôm đi chợ xa

Vì nếu ông lão ấy
Đường mình mình cứ đi
Ai nói gì mặc kệ
Chắc không có chuyện gì

Lũ ếch thích có vua

Lũ ếch sống yên ổn
Bao năm trong đầm lầy
Thế mà một ngày nọ
Có ý tưởng thế này:

“Ta là một vương quốc
Vậy cần một quốc vương
Để cai trị loài ếch
Một dân tộc phi thường”

Chúng lên xin thượng đế
Ban cho một ông vua
Ngài nghĩ: “Đúng loài ếch
Vừa ngu, vừa thích đùa”

Ngài ném xuống khúc gỗ
Rất to, có màu đen
Để làm vua xứ ếch
Một ông vua rất hiền

Vua này không thu thuế
Để cho dân tự do
Được cấy cày, buôn bán
Vua chỉ thích ngủ khò

Thế mà lạ, đàn ếch
Không hài lòng với ông
Lại xin ông vua mới
Vĩ đại và oai phong

Lần này, thượng đế giận
Bèn cho một lão cò
Xuống làm vua xứ ếch
Và thay vì ngủ khò

Lão chăm chỉ bắt ếch
Tức là bắt dân mình
Cho vào bụng chén sạch
Một ông vua thông minh

Một thời gian sau đó
Vuơng quốc ếch, buồn thay
Đã hoàn toàn chui tọt
Vào bụng ông vua này

Không còn gì để nói
Đang được sống yên bình
Thế mà ngốc, muốn có
Ai đấy cai trị mình

Ngốc nữa: Được vua tốt
Lại không muốn, để rồi
Vớ phải ông vua ác
Mất hết cả giống nòi

Người đánh cá và con cá nhỏ

Có một người đánh cá
Phải vất vả suốt ngày
Cuối cùng chỉ bắt được
Con cá bằng ngón tay

Con cá lên tiếng nói:
“Bác tha cho tôi đi
Bác xem, tôi bé tí
Ăn chẳng bõ bèn gì

Ít thangs nữa tôi lớn
Vừa béo lại vừa tròn
Tôi quay lại, bác bắt
Bấy giờ ăn mới ngon”

Người đánh cá bèn đáp:
“Giờ ta bắt được mày
Nhỏ, nhưng đã bắt được
Còn hơn lớn sau này”

Thì người ta vẫn nói:
Một con vịt trong lồng
Hơn cả trăm con vịt
Bay tự do trên không

Đại bàng và mũi tên

Có con đại bàng nọ
Đang bay lượn giữa trời
Bỗng bị tên bắn trúng
Rồi từ từ, nó rơi

Nhìn vết thương, bất chợt
Nó lặng người, bàng hoàng:
Mũi tên bắn trúng nó
Làm bằng lông đại bàng!

Câu chuyện này cho thấy:
Đôi khi, dẫu vô tình
Chính ta đưa vũ khí
Cho kẻ thù giết mình

Mèo và cáo

Cáo gặp mèo ngày nọ
Một buổi chiều mùa thu
Cáo khoe có nghìn cách
Để trốn thoát kẻ thù

Còn mèo thì khiêm tốn
Nói rằng mình xưa nay
Chỉ có mỗi một cách
Là leo trốn trên cây

Vừa nói xong, xuất hiện
Cả một bầy chó săn
Mèo leo lên cây trốn
Không một chút phân vân

Còn cáo thì bối rối
Không biết dùng cách nào
Trong nghìn cách đang có
Nên cuối cùng, buồn sao

Cáo bị thợ săn bắt
Ngồi trên cây, chú mèo
Nhìn cáo nhốt trong cũi
Bèn nhẹ nhàng nói theo:

“Lắm cách thì khó chọn
Nhiều thầy thì rầy ma
Thà một cách chắc chắn
Và an toàn như ta!

Lý do

Xưa, có một con sói
Uống nước suối rất ngon
Cũng uống nước, phía dưới
Là một con nai non

Sói muốn bắt ăn thịt
Chưa thấy lý do nào
“Ê! Thằng nhóc” nó nói
Mày làm đục nước tao!”

“Dạ thưa bác” nai nói
“Bác uống ở phía trên
Còn em ở phía dưới
Em đâu dám làm phiền!”

“Đừng cãi! Nhưng năm ngoái
Cũng vào thời gian này
Mày chửi tao thậm tệ
Tao phải ăn thịt mày!”

“Em mới sáu tháng tuổi
Lúc ấy chưa ra đời
Vậy làm sao có thể
Chửi mắng hay hại người?”

“Thế thì bố mày chửi
Hắn chửi tao đuôi dài”
Rồi con sói độc ác
Dã ăn thịt con nai

Đối với bọn láo lếu
Một khi muốn làm gì
Chúng luôn tìm được cớ
Đúng thế đấy, tin đi!

Người đốn củi và con rắn

Một người đốn củi nọ
Trên đường đi về nhà
Thấy con rắn chết cóng
Trên mặt tuyết sáng loà

Ông mang về sưởi ấm
Nó tỉnh lại dần dần
Còn lót rơm cho ngủ
Và lấy sữa cho ăn

Thế mà con rắn ấy
Suýt nữa cắn chết người
Khi thằng con ông chủ
Định ngồi xuống cùng chơi

Thấy thế, ông đốn củi
Cầm chiếc rìu, và rồi
Vung tay chém một nhát
Con rắn đứt làm đôi

Đối với bọn độc ác
Đừng mong chờ trả ơn
Đơn giản vì bọn chúng
Bản chất là vô ơn

Cậu bé chăn cừu

Có cậu bé nhà nọ
Chăn cừu ở cuối thôn
Muốn làm cái gì đó
Cho vui, cho đỡ buồn

Rồi cậu kêu: “Chó sói!
Chó sói đến!” Dân làng
Nghe tiếng kêu hốt hoảng
Liền kéo đến vội vàng

Người đem theo gậy gộc
Có người đem chó săn
Thì ra cậu đùa nghịch
Họ ra về, cằn nhằn

Cậu bé thì thích lắm
Vì đỡ ngồi một mình
Cậu lặp lại trò ấy
Cho là rất thông minh

Một hôm, chó sói đến
Chó sói thật trong đời
Chứ không phải tưởng tượng
Cậu kêu cứu mọi người

Cậu kêu to, khản giọng
Kêu rất lâu, thế mà
Không ai đến giúp cậu
Sói bắt cừu cậu ta

Với kẻ hay nói dối
Thì sau đó, thực tình
Có nói đúng sự thật
Cũng chẳng ai tin mình

Hai mẹ con cua đỏ

Hai mẹ con cua đỏ
Một hôm ra khỏi hang
Để hít thở không khí
Đi trên cát mịn màng

Nhìn con, cua mẹ nói:
“Dáng con đi xấu ghê
Lắc bên này, bên nọ
Nói chung là vụng về

Phải làm sao duyên dáng
Phải đi đứng nhẹ nhàng
Và điều quan trọng nhất
Con không được đi ngang”

Cua con đáp: “Thưa mẹ
Trời định sẵn thế rồi
Là cua, phải đứng thế
Phải đi thế mà thôi

Con cũng muốn duyên dáng
Muốn đi đứng nhẹ nhàng
Hay mẹ cứ làm thử
Một lần không đi ngang”

Các bà mẹ nên nhớ:
Khi dạy con làm gì
Phải tự mình làm trước
Nhất là dạy con đi

Là cua thì nhất thiết
Phải đi theo kiểu cua
Còn định đi kiểu khác
Thì coi như chào thua

Con cua có tám cẳng
Cộng thêm với hai càng
Nên suốt ngày, chẳng trách
Nó cứ phải đi ngang

Hai anh bạn và con gấu

Có hai anh bạn nọ
Đang đi chơi trong rừng
Bất chợt có con gấu
Nhảy ra từ sau lưng

Một anh sợ, bỏ chạy
Trèo lên tận ngọn cây
Anh kia giả vờ chết
Nằm trên thảm lá dày

Gấu không ăn xác chết
Nó ngửi ngửi anh ta
Ngửi cả tai, cả cổ
Rồi bỏ vào rừng già

Anh bạn kia thôi trốn
Bước ra từ gốc cây
Hỏi: “Vừa rồi, con gấu
Nó nói gì với mày?”

“Nó nói: Trong cuộc sống
Đừng bao giờ tin người
Bỏ anh trong hoạn nạn”
Một bài học nhớ đời

Con thỏ có nhiều bạn

Một con thỏ xinh đẹp
Khoe: Tất cả các loài
Ai cũng yêu mến nó
Đúng, không trừ một ai

Mà quả đúng thế thật
Thỏ được mọi người yêu
Ai cũng nhận là bạn
Còn tìm cách nuông chiều

Một hôm, bỗng xuất hiện
Cả một bầy chó săn
Thỏ muốn trốn lũ chó
Bèn đến nhờ ngựa vằn

“Chị chạy nhanh và khoẻ
Hãy đưa em khỏi đây!”
“Rất tiếc, chị đang bận
Còn khối dịp sau này”

Thỏ nhờ nhiều con khác
Như hươu, gấu, trâu, bò…
Ai cũng tìm cách chối
Với trăm ngàn lý do

Mà chó săn đông lắm
Đến bất cứ lúc nào
Thỏ đành phải tự trốn
Cuối cùng thoát, may sao

Sự thật này nên biết:
Ai cũng là bạn mình
Thì điều ấy có nghĩa
Không ai là bạn mình

Cô gái bán sữa

Có một cô gái nọ
Đội vò sữa trên đầu
Đem ra chợ quê bán
Và rồi, một lúc sau

Cô bắt đầu nhẩm tính
Cô sẽ mua cái gì
Bằng tiền sữa bán được
Vừa nhẩm tính, vừa đi

“Mình mua đôi gà mái
Chúng đẻ trứng hàng ngày
Bán trứng, lấy tiền đó
Đến nhà lão thợ may

May chiếc áo thật đẹp
Thêm chiếc mũ màu hồng
Mình sẽ mặc đi chợ
Ai cũng ngước mắt trông

Bọn con trai thấy thế
Đến bắt chuyện rất nhiều
Cô hàng xóm ghen ghét
Vì mình được họ yêu

Ai ghen ghét cứ việc
Không liên quan gì đây
Mình còn nhìn khiêu khích
Và hất đầu thế này…”

Cô hất đầu, lập tức
Bình sữa rơi, chán ghê
Sữa đổ ra lênh láng
Cô đành phải quay về

Khi trứng còn chưa nở
Đừng vội đếm gà con
Như ngựa chưa về trại
Chưa biết mất hay còn

Thái Bá Tân là một nhà thơ có nhiều sáng tác được đông đảo bạn đọc đón nhận. Với tập thơ Ngụ ngôn Ê-Dốp bằng thơ ông đã xuất bản và nhận được rất nhiều sự ủng hộ từ phía người hâm mộ. Nó như là một thế giới mới rất phù hợp với trẻ thơ. Bởi các câu chuyện được viết ra rất chân thành, dễ hiểu, có vần điệu nên rất dễ nhớ. Hãy cùng chúng tôi tìm hiểu các bài thơ hay nhất của Thái Bá Tân ở các bài viết tiếp theo bạn nhé!

 

so1vn - Tags: