Bài thơ về tiểu đội xe không kính
Không có kính không phải vì xe không có kính Bom giật, bom rung kính vỡ đi rồi Ung dung buồng lái ta ngồi, Nhìn đất, nhìn trời, nhìn thẳng.Nhìn thấy gió vào xoa mắt đắng Nhìn thấy con đường chạy thẳng vào tim Thấy sao trời và đột ngột cánh chim Như sa, như ùa vào buồng láiKhông có kính, ừ thì có bụi, Bụi phun tóc trắng như người già Chưa cần rửa, phì phèo châm điếu thuốc Nhìn nhau mặt lấm cười ha ha.Không có kính, ừ thì ướt áo Mưa tuôn, mưa xối như ngoài trời Chưa cần thay, lái trăm cây số nữa Mưa ngừng, gió lùa khô mau thôi.Những chiếc xe từ trong bom rơi Ðã về đây họp thành tiểu đội Gặp bè bạn suốt dọc đường đi tới Bắt tay qua cửa kính vỡ rồi.Bếp Hoàng Cầm ta dựng giữa trời Chung bát đũa nghĩa là gia đình đấy Võng mắc chông chênh đường xe chạy Lại đi, lại đi trời xanh thêm.Không có kính, rồi xe không có đèn, Không có mui xe, thùng xe có xước, Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước: Chỉ cần trong xe có một trái tim.
Cái cầu
Cha gửi cho con chiếc ảnh cái cầu Cha vừa bắc xong qua dòng sông sâu Xe lửa sắp qua, thư cha nói thế, Con cho mẹ xem – cho xem hơi lâuNhững cái cầu ơi, yêu sao yêu ghê, Nhện qua chum nước bắc cầu tơ nhỏ, Con sáo sang sông bắc cầu ngọn gió. Con kiến qua ngòi bắc cầu lá tre.Yêu cái cầu vồng khi trời nổi gió Bắc giữa trời cao, vệt xanh vệt đỏ, Dưới gầm cầu vồng nhà máy mới xây Trời sắp mưa khói trắng hơn mây.Yêu cái cầu tre bắc qua sông máng Mùa gặt con đi đón mẹ bên cầu: Lúa hợp tác từng đoàn nặng gánh Qua cầu tre, vàng cả dòng sâuYêu cái cầu treo lối sang bà ngoại Như võng trên sông ru người qua lại, Dưới cầu nhiều thuyền chở đá chở vôi; Thuyền buồm đi ngược, thuyền thoi đi xuôi.Yêu hơn, cả cái cầu ao mẹ thường đãi đỗ Là cái cầu này ảnh chụp xa xa; Mẹ bảo: cầu Hàm Rồng sông Mã Con cứ gọi: cái cầu của cha
Đèo Ngang
Pháo tàu địch đêm đêm nhằm bắn Đèo vẫn nguyên lành nằm với biển reo Nhà như lá đa rơi lưng chừng dốc Sông suối từ đâu đổ xuống lưng đèo.Đường nhằm hướng Nam,Người nhằm hướng Nam, Xe đạn nhằm hướng Nam vượt dốc.Bao nhiêu người làm thơ Đèo Ngang Mà quên mất con đèo chạy dọc.
Gửi em, cô thanh niên xung phong
Có lẽ nào anh lại mê em Một cô gái không nhìn rõ mặt Ðại đội thanh niên đi lấp hố bom Áo em hình như trắng nhấtNgười tinh nghịch là anh dễ thân Bởi vì thế có em đứng gần Em ở Thạch Kim sao lại lừa anh nói là “Thạch Nhọn” Ðêm ranh mãnh ngăn cái nhìn đưa đónEm đóng cọc rào quanh hố bom Cái miệng em ngoa cho bạn cười giòn Tiếng Hà tĩnh nghe buồn cười đáo để Anh lặng người như trôi trong tiếng ru.Tranh thủ có ánh sáng đèn dù Anh vội nhìn em và bạn em khắp lượt Mọi người cũng tò mò nhìn anh Rồi bóng tối lại khép vào bóng tốiEm ơi em, hãy nghe anh hỏi Xong đoạn đường này các em làm đâu Anh đã tìm em rất lâu, rất lâu Cô gái ở Thạch Kim Thạch Nhọn Khăn xanh, khăn xanh phơi đầy lán sớm Sách giấy mở tung trắng cả rừng chiều.Anh đã đi rất nhiều, rất nhiều Những con đường như tình yêu mới mẻ Ðất rất hồng và người rất trẻ Nhưng chẳng thấy em, cô gái ở Thạch Nhọn Thạch KimNhững đội làm đường hành quân trong đêm Nào cuốc nào choòng xoong nồi xủng xoảng Rực rỡ mặt đất bình minh Hấp hối chân trời pháo sáng Ðường trong tim anh in những dấu chân.Chiếc võng bạc trên đường hành quân Anh đã buộc nhiều cây xoan cây ổi Lại đường mới và hàng nghìn cô gái Ở đâu em tinh nghịch của anh?Bụi mù trời mùa hanh Nước trắng khe mùa lũ Ðêm rộng dài là đêm không ngủ Em vẫn đi, đường vẫn liền đườngCạnh giếng nước có bom từ trường En không rửa ngủ ngày chân lấm Ngày em phá nhiểu bom nổ chậm Ðêm nằm mơ nói mớ vang nhà Chuyện kể từ nỗi nhớ sâu xa Thương em, thương em, thương em biết mấy…Dừng tay cuốc khi em ngoảnh lại Sẽ giật mình đường mới ta xây Ðã có độ dài hơn cả độ dài Của đường xá đời xưa để lại Sẽ ra về bao nhiêu cô gái Một ngày mai đường sẽ đứng chơ vơ Ðể cho đời sau còn thấy ngẩn ngơ Trước những công trình ngoằn ngoèo trên mặt đất.Ơi em gái chưa một lần rõ mặt Có lẽ nào anh lại mê em Từ cái đêm Thạch Nhọn Thạch Kim Tên em đã thành tên chung anh gọi: Em là cô thanh niên xung phong.
Nghe em hát trong rừng
Nghe em hát mà anh buồn cười Nhịp với phách xem chừng sai cả Mồ hôi em ướt đầm trên má Anh với mọi người nhìn nhau khen hay.Khu rừng già âm i tàu bay Các chiến sĩ nhìn em đăm đắm Mũ sắt lấm, áo ngoài cũng lấm Mỗi khi cười bóng dáng cứ lung linhCó lẽ vì khuôn mặt em xinh Nên tiếng hát nhoè đi không nhớ nữa Rồi trí nhớ lại bén bùng như lửa Ẩn náu rất nhiều giọng hát ở xa xăm.Giữa một vùng đất bụi khô rang Em bỗng đến như dòng sông đầy nước Trong nhà hầm hun đầy khói thuốc Câu hát chành như võng đưaCác chiến sĩ nghe em hát say sưa Ngày mai ngày kia sẽ chuyện trò vô khối Giữa những câu chuyện không đầu không cuối Bao nhiêu người lại nhắc đến em.Câu hát bay vòng qua đêm Mai chiến sĩ lại ra cao điểm Cuộc chiến đấu đang còn tiếp diễn Em còn đi, rừng mở những gian hầm.Tiếng hát bay vòng tháng năm Ở đâu mà không cần tiếng hát Nhưng giữa chiến trường nhiều khi thay cho nhạc Là những tâm hồn có nhạc ở bên trong.Câu hát màu chi mà khuôn mặt màu hồng Tiếng hát xa rồi, không nhớ nữa Đốt lòng nhau cứ gì phải lửa Tiếng hát trong rừng bay xa, bay xa.
Nhớ
Lời một chiến sỹ lái xeCái vết thương xoàng mà đi viện Hàng còn chờ đó, tiếng xe reo Nằm ngửa nhớ trăng, nằm nghiêng nhớ bến Nôn nao ngồi dậy nhớ lưng đèo.Tiếng bom ở Siêng PhanTôi ở xa Siêng Phan Nghe bom dội đêm ngày Ầm ì tiếng tàu bay Vọng vào trong trí nhớTôi đến gần Siêng Phan Nghe bom ầm ầm nổ Cỏ cây cũng chẳng yên Tiếng bom như tiếng thúTôi đứng giữa Siêng Phan Cao hơn tiếng bom là khe đá tiếng đàn Tiếng mìn công binh phá đá Tiếng điếu cày rít lên thong thả Tiếng oai nghiêm xe rú máy trên đườngThế đấy giữa chiến trường Nghe tiếng bom rất nhỏ!Trên đây là những bài thơ của Phạm Tiến Duật được rút ra từ tập Vầng trăng quầng lửa. Qua đó ta cảm nhận được một giọng thơ rất riêng không giống ai. Đó chính là sự vui đùa, tinh nghịch và có phần tếu táo. Nhưng nó lại có khả năng chạm vào trái tim của những người yêu thơ. Đừng quên đón đọc các bài viết tiếp theo của chúng tôi để cùng cập nhật những bài thơ hay bạn nhé!