Nhà Thơ Nguyễn Trọng Tạo Cùng Tập Thơ Em Đàn Bà Đặc Sắc



Nguyễn Trọng Tạo được nhiều người phải thán phục trước khả năng sáng tác thơ của ông. Ông là một trong những người góp một số lượng tác phẩm không nhỏ cho nền văn học Việt Nam giai đoạn đổi mới. Thơ ông như một luồng gió mới làm thay đổi đi những thứ đã quá lỗi thời

Với ngòi bút tài hoa cùng sự nhiệt huyết trong nghệ thuật mà ông không ngừng hoàn thiện những tác phẩm của mình hơn. Tất cả sự cố gắng của ông đã nhận được sự công nhận bằng những giải thưởng danh giá về văn học nghệ thuật

Bạn là một người có thú vui tao nhã là sưu tầm thơ hay, thì đây, hôm nay chúng tôi sẽ chia sẻ cho bạn những bài thơ hay trong tập Em Đàn Bà của Nguyễn Trọng Toại . Đừng bỏ lỡ nhé!

I. Vài Nét Về Nguyễn Trọng Toại 

– Nguyễn Trọng Tạo (25/8/1947 – 7/1/2019) là nhà thơ, nhà văn, kiêm nhạc sĩ, hoạ sĩ, sinh tại Diễn Châu, Nghệ An, đi lính năm 1969, học Đại học viết văn Nguyễn Du khoá 1, làm thơ từ năm 14 tuổi.

– Ông là Uỷ viên Hội đồng thơ của Hội nhà văn Việt Nam, Trưởng ban biên tập báo Thơ (2003–2004), từng được các giải thưởng thơ của Nghệ An năm 1969, và giải thơ của các báo Văn nghệ, Văn nghệ quân đội, Nhân dân (1978), hai lần được Giải thưởng Văn học nghệ thuật cố đô (Huế), Giải thưởng Văn học nghệ thuật Hồ Xuân Hương, Giải thưởng Uỷ ban toàn quốc các hội văn học nghệ thuật Việt Nam về thơ và văn xuôi.

– Thơ và truyện ngắn của ông dịch ra tiếng Pháp, Anh, Nga, Tây Ban Nha…

– Ngoài thơ, ông còn là nhạc sĩ, công tác tại Tạp chí Âm nhạc và Thời đại của Hội nhạc sĩ Việt Nam, đã có 8 giải thưởng âm nhạc.

+ Các album đã phát hành:
– Tình khúc bốn mùa (NXB Âm nhạc và Hội Nhạc sĩ Việt Nam, 1996)

+ Các bài hát nổi tiếng:
– Làng quan họ quê tôi (lời thơ của Nguyễn Phan Hách)
– Đôi mắt đò ngang
– Khúc hát sông quê (lời thơ của Lê Huy Mậu)

+ Ông đã vẽ khoảng 500 bìa sách, trong đó có:
– Chuyện kể năm 2000 (Bùi Ngọc Tấn)
– Vẽ nhiều minh hoạ trên báo, tạp chí, và trình bày mỹ thuật tạp chí Cửa Việt bộ đầu tiên (1990-1992), báo Thơ, mẫu măng-sét tạp chí Sông Hương, Hồng Lĩnh, Sông Lam, v.v…

+ Các tác phẩm chính:
– Thơ: Gửi người không quen, Sóng thuỷ tinh, Đồng dao cho người lớn, Thư trên máy chữ, Tản mạn thời tôi sống, Nương thân, Thơ trữ tình, Thế giới không còn trăng,…
– Trường ca: Con đường của những vì sao, Tình ca người lính.
– Văn xuôi: Miền quê thơ ấu, Ca sĩ mùa hè, Chuyện ít biết về văn nghệ sĩ, Văn thơ nhạc tuổi thơ,…
– Tiểu luận phê bình: Văn chương cảm và luận

II. Tập Thơ Em Đàn Bà Của Nguyễn Trọng Toại 

Nhà thơ Nguyễn Trọng Toại được biết đến là người sở hữu cho mình một số lượng thơ không nhỏ. Những bài thơ của ông đều thắm đượm tình cảm, nỗi niềm và trăn trở của ông về cuộc đời và tình yêu. Tập thơ Em đàn bà cũng vậy, một tác phẩm nổi tiếng được nhiều bạn đọc quan tâm và tìm kiếm. Chính vì thế, chúng tôi sẽ chia sẻ đến các bạn những bài thơ sâu sắc của tập thơ ngay dười đây

Taxi

Taxi taxi dọc mi em không kẻ chì mà kẻ bằng sóng biển
Ta muốn taxi mãi qua đêm nay qua biển duyềnh sóng cả qua trời xanh ngút ngát giấc mơ ngày
Taxi qua những bậc cầu thang 202, 028, 010, 2007 ngập tràn Gió Núi
Taxi vòi sen tắm gội những nẻo đường quá khứ trần ai bụi bặm lại khởi hành trên trắng toát thịt da ánh sáng những đường cong

Bóng đèn cháy. Taxi trôi vào vùng bóng tối huyền bí lạ quen khám phá lửa triệu năm dấu kín
Lửa từ biển trào lên hừng hực dậy thì
Lửa từ núi phun xuống đồng bằng phù sa nham thạch
Taxi tăng dần tốc độ
60, 80, 120 và tăng đến vô cùng…

Anh ơi em chết vì tốc độ
Taxi vẫn taxi
Và tốc độ tăng ra ngoài vô cực
Người lái taxi vào khoảng chân không

Không ai chết cả
Họ đã đến Thiên Đường
Chiếc taxi đã thành mây thành nắng thành gió thành quên thành nhớ
Chỉ còn họ nằm nhắm mắt bên nhau trên nhung lụa bầu

Tìm tim

Anh về khóa trái cửa nhà
Thấy tim mình rớt trời xa mất rồi
Một mình không nói không cười
Ti vi không mở bạn mời không đi

Không tim chẳng biết làm gì
Anh ngồi xem ảnh bạn bè tìm tim
Biết đâu tim rớt vào em
Biết đâu tim rớt bên thềm người dưng…

Ta đã yêu nhau từ kiếp trước

Ta đã yêu nhau từ kiếp trước
Đến bây giờ tiếng sét bỗng ngang tim
Ôi tiếng sét vạn năm rồi, có thể
Sét từ anh và sét từ em

Ngày đó em tròn hai mươi tuổi
Anh bốn mươi đi lạc tới chân trời
Hai ánh mắt gặp nhau trào biển cả
Nụ hôn nồng cánh rừng cháy trên môi

Rồi xa mãi vạn năm chừng quên lãng
Em lấy chồng làm người vợ mồ côi
Rồi xa mãi anh bước vào nghiệp chướng
Em thân yêu không lặp lại bên đời

Ta đã chết. Và biển trời đã khác
Lại hồi sinh em có thể tin không?
Ta lại quấn vào nhau như dây rừng ràng buộc
Như ngày xưa kiếp trước hứa hẹn lòng

Anh không biết còn kiếp sau nào nữa
Và kiếp này không biết có lìa xa
Anh chỉ biết ta bên nhau như thể
Thần Ái Tình kiếp trước tặng cho ta…

Điện thoại qua đêm

Điên thật rồi sao một trắng đêm đường dài điện thoại
Ta lướt khướt say nhau say giọng nói đau buồn say đùa vui hờn giận
Say men tình chưng cất một trời yêu

Em đột nhập vào buồng ngủ của anh bằng giọng nói
Bằng hiện tại nỗi nhớ rớm lệ
Bằng khoái cảm không thành – hi vọng đắng cay

Anh đã nói những gì anh không nhớ nữa
Lời của anh còn trú ẩn tổng đài hay trú ẩn tim em
Xin tha thứ. Một trời sao ớn lạnh

Ôi giá em làm nghiêm em lại cười lấp lánh
Anh tan ra anh chui vào ống nói
Hiện bên em chiêm ngưỡng một dáng nằm

Trên salon tóc hoe vàng váy ngủ
Em trò chuyện em cười em mườn mượt mèo ngoan
Đâu biết mình đang điện thoại qua đêm…

Tập đếm

Học nát sách bây giờ anh tập đếm
1 đến 10, anh đếm khó làm sao
24 tiếng đầu tiên anh đếm “một”
24 tiếng cuối cùng còn ở tận nơi nao?

Anh cứ đếm. Mỗi ngày lên một bậc
Ngày em yêu hồi hộp hẹn anh rằng
Thang tình ái lên Thiên Đường đã bắc
Đếm đến 10 anh sẽ được hôn em!

Chỉ có vậy mà trời ơi, anh đếm
Đếm hoàng hôn rồi anh đếm bình minh
Anh đếm gió đếm mây anh đếm cây đếm lá
Đếm cả tuần chưa tới nụ cười em…

Mây trắng

Quá bất ngờ, anh nhận thông điệp tình yêu từ mây trời gửi tới:
17h 17’ ngayf 17 anh ddons em taij haf nooij phi truwowngf
em chir ddeens vowis anh 3 ngayf rooif trowr laij
lamf sao ddeer khoong ai bieets 3 ngayf em owr been anh (*)

Thì ra Mây đã thay em nhắn tin!

Yêu mãnh liệt chấp mấy nghìn cây số
Níu mùa thu Hà Nội chút hanh vàng
Chuyến bay chậm nửa giờ như thử thách
Em cô đơn trên trời. Anh dưới đất cô đơn…

Hoa đã tặng em. Và anh đã hôn

Mây đã sà vào căn phòng ốp gỗ
Mây trắng muốt gối chăn mây mướt mịn da ngà
Mây như khói như sương mờ nhòe mắt ướt
Mây cuống cuồng trong phòng tắm làm mưa

Mây theo em hiển hiện giữa giao mùa…

Em nguyên thủy duỗi dài trên mây xốp
Trắng trong ơi chìm tận đáy Tây Hồ
Anh ngụp lặn đáy sâu vớt mùa thu chết đuối
Mùa thu cười trong mắt em ngủ mơ

Em mang ba ngày của anh ra đi…

Bos hoa anh tawngj em 3 ngayf chuwa kipj heos (**)
Em đã xa Mây Trắng đã bay
Anh về lại căn phòng thơm hoa hồng cổ tích
Bất ngờ sao Mây Trắng cứ dâng đầy….

Lục bát ga bay

Áo phông câu lục xanh trời
Quần Jeans câu bát cuộn trôi sông dài
Em về từ chốn mây bay
Ùa vào thành phố cuối ngày ấu thơ

Chẳng còn nghe võng ầu ơ
Chẳng căn nhà gỗ xa tơ óng vàng
Lên tầng, thang máy rước nàng
Cây mùa hiện đại xanh sang gối nằm

Em cầm câu bát trong chăn
Xe duyên câu lục đính bằng nụ hôn
Mây mưa vần vũ thượng nguồn
Câu thơ nào phải cánh chuồn đậu bay

Anh đi mặc nắng cho ngày
Em về cởi lụa trắng đầy vào đêm
Rượu tình lục bát trào men
Nồng nàn da thịt mùa quên lối về

Tháng Mười lục bát lên xe
Ga bay nước mắt bốn bề chia li
Em mang câu bát bay đi
Anh cầm câu lục lỡ thì xuân qua…

Xanh

Xanh nụ hôn khẽ chạm mỉm cười xanh
hồn xoáy lốc nồng nàn đường cong thân thể bão
em như em mười bảy
anh như vừa hai mươi
lá còn xanh đêm Hoàng Việt trinh nguyên âm nhạc bỗng xanh về

Xanh trên cao bên núi xanh bên biển xanh bên em xanh bên anh xanh bên ngày xanh bên đêm xanh
những ly rượu mù lòa những va chạm tê tê đầu lưỡi
anh úp mặt vào xanh
em uống cạn dòng xanh
sóng truyền cảm vỗ bờ tung gành đá

Em thì thầm điều chi anh nghe không rõ
khởi thủy là lời
khởi thủy chẳng là lời
hồn vía chót đỉnh trời xác thân chìm đáy biển

nhưng than ôi sáng ấy tiễn nhau rồi…

Anh lên con tàu xanh để lại nụ hôn trong mắt em ứa lệ
nhìn lên xanh tạm biệt những nồng nàn
em ngược con đường quen hoang vu màu xanh lá
lá vẫn xanh mà mắt ướt hình anh…

Chìm khuất hết núi xanh thành phố trắng
ánh đèn khuya chết chìm đáy biển đen
chỉ còn lại mắt người xanh như nói
anh nhắm mắt thương về chốn ấy lủi thủi Em!…

Chat với người yêu

Tặng Em

Em đâu?
Dạ em đây!
Thế là chát
Nối lại nghìn cây số
Những chiếc hôn nóng dần thành núi lửa
Những giận hờn đông tuyết ở quanh nhau.

Có thể cùng bỏ qua câu chuyện không đâu
Có thể cùng nửa nắng nửa mưa trong phòng chat
Có thể cùng nâng ly có thể cùng nghe nhạc
Có thể cùng đón Tết cùng hát ca
Có thể cùng tặng nhau những đóa hoa
Những ánh mắt nói cười trên màn phẳng
Có thể cùng…
Có thể cùng…
Cay đắng
Cùng OK chăn gối
Có thể cùng…

Em đâu rồi?
??????
Rớt mạng lâu anh ạ!
Ồ em yêu, anh đợi khá lâu mà
Cứ tưởng em vừa ra vườn hái quả
Cứ tưởng em có khách ghé chơi nhà…

Chat một giờ chat qua bữa ăn trưa
Chat thứ bảy chat qua ngày chủ nhật
Chat qua đêm chat vội vàng dăm phút
Chat chông chênh hai đứa hai trời

Rồi lưu kho những cuộc chat dông dài
Rồi xem lại những đắng cay hạnh phúc
Anh lưu tấm hình em lệ ướt
Những vui buồn
Những hò hẹn
Những phôi pha…

Ngủ đi anh
Mai còn đi làm sớm!
À nhớ rồi
Mai em đến cơ quan!
Hôn anh nhé
Ừ, anh hôn em nhé
Chat mà hôn không thể chạm vào môi…

Đà Lạt và hoa

Hoa vũ hội thân thể hoa ngày nắng lạnh
Những con đường những triền đồi những căn phòng bừng khởi lõa thể hoa
Anh ngỡ chết trong hoa những đường cong mỹ mãn
Anh nhắm mắt hồi sinh nghe hoa thở nồng nàn

Nếu không có một chiều sương thấy mình òa thác đổ
Thì làm sao anh đến được Tuyền Lâm
Ghé Thiền Viện mimosa vàng mơ miền hoa ước
Đừng Quên Tôi, hoa tím hát âm thầm

Đường Thiếu Phụ bay dài khăn san
Chuông nhà thờ gióng chiều lên thương nhớ
Không thể đếm bao loài hoa đã nở
Bao lần hoa dâng hiến tận cùng hoa

Em đi mỏi ngắm hoa
Đêm về mơ hương lạ
Anh ôm ngủ một đóa hoa màu nhớ
Một đóa hoa biết nói tiếng dịu dàng

Rồi từ biệt thành phố hoa xinh nhỏ
Nghe thông reo lời cầu chú an lành
Anh tưởng mất cả rừng hoa chưa hái
Xòe tay mình e ấp đóa hồng xanh…

Thơ thứ bảy cho em

Tờ lịch xanh cuối tuần hiện lên nỗi nhớ xanh
Cuộc điện thoại hoa hồng chào buổi sáng
Rồi lặng phắc
Căn phòng rỗng gió
Rồi lặng phắc trời xuân đóng đinh cửa sổ
Lặng phắc nhớ
Xanh

Cửa khóa trái tim anh
Viết trên máy những gì không lưu dấu
Anh tìm kiếm cả trăm nghìn file-nhớ
Đâu cũng gặp người ta
Đâu cũng gặp rỗng không

Quờ tay lên bàn chạm chị Gà Bông
Không cục tác cục ta
Gà không đẻ
Quờ tay túi áo chạm cây bút bi
Mực ứa lệ
Không giấy
Viết bằng óc anh lên trời xuân hây hẩy
Hiện dần mây trắng tưởng tượng

Tất cả điện thoại trên thế gian đều tắt
Tất cả internet đều virus
Anh nhắm mắt rì rầm cầu chú đêm đen
Đêm trả về Thơ thứ Bảy cho Em.

Ngày mỏng dần

Ngày mỏng dần năm cũ
Cánh thời gian xanh vàng tím đỏ
Lã chã rơi chân mùa
Tôi rơi Tôi về Em. Tết vừa chạm ngõ
Chân trời sóng nắng

Giao thừa pháo hoa dâng hiến
Ly rượu tân hôn trời đất giao mùa
Quê nhà xa lắc
Lang thang giọt sương nước mắt

Có một đứa trẻ xuân
Chạy ra từ Em mấy chục mùa xuân trước
Tôi ôm ngây thơ tuổi yêu thất lạc
Ngày mỏng dần năm mới

Bóc tin yêu gặp chiều lá dong xanh…

Trái tim Valentine

Không sắc lệnh nào chống lại được Tình Yêu
Linh mục Valentine không tuân theo Hoàng Đế
Ông bí mật cho tình yêu hành lễ
Và ông bị tử hình – hóa Biểu tượng Tình Yêu.

Trái tim Valentine trong lồng ngực của tôi
Trong ngực bạn
Trong ngực Em
Cay đắng
Suối ngọt Chocolate mãi chảy tràn dâng tặng
Những lứa đôi
Những ngày Thánh Tình Yêu!

Anh gửi Em tấm thiệp giản dị thôi
Trái tim kết những đóa hồng tươi mãi
Trái tim Valentine cuối đời anh gặp lại
Cuối đời anh
Giữ mãi
Một tình yêu

Valentine
Bất tử trước giáo điều…

Khi em thở dài

Khi em thở dài
Bầu trời vỡ vụn đổ vào tim anh
Hai tay ôm bóng
Anh đi vô định
Đêm nhòa bóng em

Khi em thở dài
Bước chân vực thẳm
Vớt mãi tình yêu nước biển
Mặn chát vô hình
Đêm nước mắt

Khi em thở dài
Anh xòe bàn tay
Căn phòng biến mất
Màu trắng tấm drap liệm trắng hư không

Khi em thở dài
Em
thở
dài

Anh đi ngàn năm
Không
Qua tiếng thở dài…

Bay ngày 8 tháng 3

Bay ngày 8 tháng Ba
Mang theo hoa
Làm quà Tiên nữ

Từ Thức giáng trần
Còn lại mình ta râu ria lạo xạo
Tiên nữ níu áo
Tiên nữ vòi quà
Ta chỉ có hoa
Hồng tươi một đóa
Ta chỉ có thơ
Trống đồng in tròn ngực nở
Bài thơ mãi lộ
10.000 mét cao
Trên mây
Dưới mây
Hây hây
Tốc độ…

Máy bay cập ga Dâu Bể
Tiên nữ không về trời
Ùa vào trần thế
Những đóa hoa người
Cười nói
Tháng Ba

Ngày chủ nhật rỗng

Không hiểu bằng cách nào ngày nào thằng Mo cũng tìm được những bông hoa xanh cắm vào cửa sổ nhà nàng rồi biến mất tăm
Không hiểu bằng cách nào ngày nào thằng Bo cũng gọi những cú điện thoại từ Bắc Cực thầm thĩ tai nàng rồi lịm đi trong gió
Không hiểu bằng cách nào ngày nào con chó hoang cũng liếm vào nơi nhạy cảm bầu trời rồi hoang thai tưởng tượng

Còn anh
Anh cới trần lang thang suốt ngày chủ nhật rỗng.
Anh không thấy bốn triệu cái nồi cơm điện tròn vo trôi vào đơn điệu
Bốn triệu cái nồi cơm điện tròn vo trôi vào đơn điệu không nhìn thấy anh
Anh xộc vào nhà A nhà B thiếu nàng đều trống rỗng
Chỉ còn lại dấu nằm lõa thể
Anh úp mặt vào mùi sữa thơm và gọi tên nàng nhưng chỉ hồi âm sấm sét
Trời sắp làm mưa
Sân bay những bóng người hóa thạch
Anh muốn bay mà không bay được

Nhưng rồi không hiểu bằng cách nào anh xuất hiện giữa thành phố phủ tràn màu hoa lạ
Xa thật xa tìm lại một điều gì
Những dốc không người những hồ không sóng
Xe tốc hành còn lại một mình anh (không cả chú lơ xe không cả anh tài xế)
Xe vẫn đi hơn 300 cây số
Về phía biển không sóng

Tiệm uốn tóc vắng hoe
Bộ tóc giả hoe vàng đội trên đầu nàng ma-nơ-canh da sơn hồng phớt trắng
Không phải nàng
Cổng công ty khóa chặt
Anh cởi trần lang thang…
Bỗng anh lạc vào hàng internet
Internet không nối vào máy chủ
Sao anh thấy nàng cười tiếng cười trong như ngọc
Sao anh thấy nàng khóc tiếng khóc nghẹn ngào anh
Sao anh thấy nàng xanh như nàng đang ốm nghén
Không
Chỉ là ảo ảnh.

Anh cởi trần lang thang…

Con tim mách: nhà nàng khu năm tầng bên trái
Anh đột nhập 106 phòng đều những cái phòng hoang
Đồ chơi trẻ con xanh đỏ tím vàng lam chàm đen trắng cái phơi ngoài nắng cái núp bóng râm
Tivi câm karaoke câm telephon câm radio câm người câm hay tượng đá
Một vườn tượng người đứng nằm hoang dã
Biển dưới chân mà sao biển câm?

Anh cởi trần lang thang ngày chủ nhật rỗng
Căn nhà thân thuộc của anh chủ nhật cũng rỗng không
Bếp lạnh ngắt và chiếu chăn lạnh ngắt
Hình như nàng ra đi đã hai tháng chưa về
Có tiếng điện thoại đổ
Hình như của thằng Bo
Có bông hoa xanh bên cửa sổ
Hình như của thằng Mo
Bo là ki bo Mo là rỗng không. Anh nghĩ
Rồi ngủ lúc không giờ….

Phút dối lòng

Trong vòng tay mèo rên rung tần sóng đêm sâu
Người tình nói: Em yêu anh
Người vợ nói: Em yêu anh
Con điếm nói: Em yêu anh

Anh tự nguyện nồng nàn lửa cháy.

Trong phiên tòa búa gõ dội óc người
Nguyên đơn nói: Tôi nói thật
Bị can nói: Tôi nói thật
Chứng nhân nói: Tôi nói thật

Quan tòa tuyên bản án
Sự thật của quan tòa.

Ngoài xa kia biển hát lời sóng
Gió hát lời cây
Trời xanh màu mắt ai thăm thẳm…
Tôi lạc mình thơ ngây lối cỏ non
Lẩm nhẩm bài ca phút dối lòng.

Venus ngủ

sau cơn khoái lạc tột cùng Venus ngủ
nghe nói nàng sinh ra từ bọt biển trắng tinh
một làn gió trễ tràng ru chăn gối nệm drap và làn da thơm thảo
uể oải màu đèn ngủ
môi hồng phảng phất nụ hôn

không ban cho Homer quyền lực
nàng là thần sắc đẹp thần sinh nở thần tình yêu
Homer đã chọn nàng và chiến tranh ập đến

3.300 năm không chìm vào đáy biển
nàng nằm đây mơ giấc thanh bình
thiêm thiếp hàng tỷ trẻ con ngủ quây quần đất Mẹ
ngủ bên nàng
ngủ quanh giấc mơ

tôi lim dim nhặt nhạnh những ý thơ
khi nhìn Venus ngủ
bỗng nàng chớp mắt nhìn tôi ảo ảnh một nét cười…

ngủ đi Venus ơi. Ngủ ngon em nhé
và làm tình và hạnh phúc và yêu
và sinh nở và chở che và mơ về phía đẹp
đừng hóa thành tượng đá
trong bảo tàng trên thập giá rong rêu…

Ru trắng

Choàng lên thân thể em mây trắng dệt nghìn năm lụa trời non nõn trắng
Em bồng bềnh thức ngủ phía anh ru
Anh ru biển mơn man bọt sóng xỏa mòn đêm ôm bờ cát
Anh ru cây rải lá chỗ em nằm
Anh ru gió lang thang mềm hơi thở
Yêu vỗ về có theo suốt trăm năm…

Ru cô đơn chìm vào da thịt đêm trắng buốt
Ru đau thương hoang hoải dấu lưng trần
Ru bàn tay biết yêu
Ru bàn chân biết nói
Ru bờ mi rưng lệ bóng tuổi tròn

Ngày tháng mỏi buồn
Đường xa mỏi nhớ
Những trắng đêm mỏi thăng trầm bồi lở
Mỏi mặt người mặt giấy
Mỏi hoa nở hoa tàn
Mỏi cay đắng hân hoan…

Ru căn phòng ảo mờ khung tường trắng
Ru nghĩa trang trắng phớ vết thư xưa
Trước mặt sau lưng chập chờn ảo mộng
Đêm tan vào hoang vắng tiếng ru mưa…

Tấm hình xưa

Anh chụp lại tấm hình xưa ở nhà ngoại của em
Có những người đã chết giờ anh được thấy mặt
Được thấy em thời trẻ má cười núng nính
Được thấy chiếc quần tây bó kín cặp chân dài
Chiếc thắt lưng da ôm xiết một vòng eo

Bà ngoại giờ không giống trong ảnh nữa
Không còn ông
Bà thương cháu, cho tiền
Như tiền quà cho em ngày thơ ấu
Mẹ cũng vậy, già như bà trong ảnh
Ba mất rồi, mẹ điện thoại theo em
Ít người thân
Em thêm chữ thân giữa hai tiếng Anh yêu
Anh thấy mình bỗng đứng vào trong ảnh.

Tấm hình xưa bóng thời gian lấp lánh
Anh nghiêng vào lấp lánh bóng hình em…

Thử tưởng tượng trên xe tập lái

Thử tưởng tượng trên xe tập lái em mặc đồ lính và đội mũ lưỡi trai
Những vòng cua ướt áo
Những cú phanh thót tim
Những hốt hoảng ngã tư tắt máy

Lái xe trên đường không giống dạo vườn!

Thử tưởng tượng trên xe tập lái em lùi xe chạm gốc cây trong gương chiếu hậu
Gốc cây cứ tiến về em mà không sao hãm lại
Cảm giác vực thẳm
Những hẫng hụt không thành
Và chiếc phanh tự vệ bản năng

Thử tưởng tượng trên xe tập lái em chở anh tới chốn vô cùng
Những dốc cao suối sâu
Những cát vàng tuyết trắng
Và mây bay mờ mịt sương mù

Nụ hôn chết máy tự bao giờ…

Thử tưởng tượng trên xe tập lái em làm thơ
Em sẽ thấy làm thơ dễ hơn lái xe!

Biển chết

BIỂN CHẾT 1

không còn ai yêu nhau
biển chết
biển chết nụ cười không sóng
biển chết bàn chân lún cát
biển chết đêm hoang
sét đánh vào núi đá
những thanh sắt rỉ dét xương sườn

anh chết trái tim vô cảm
không gọi tên
biển nhạt
mắt khô
môi đắng

không thể hình dung một ngày không nhớ biển
nỗi nhớ cũng chết rồi

có cái gì cựa quậy trong chăn
giống bàn tay quen
giống giọt biển quá khứ
giống một chút gì gìn giữ

một nửa câu thơ làm biển hồi sinh?

BIỂN CHẾT 2

không còn nửa câu thơ về biển
có nghĩa là biển chết phải không em?

Anh ném em lên trời

đêm nay anh ném em lên trời rồi ngửa tay anh hứng
rơi xuống lòng tay
giọt nước mắt

đêm nay anh ném em xuống biển sâu rồi anh thả câu
vớt lên
bọt biển

đêm nay anh ném em lên giường rồi anh nằm bên
hai tay ôm
bão trắng

đêm nay anh ném nỗi nhớ khỏa thân ra khỏi tóc
thấy bên đời
chuyện cũ đã tân trang…

Sinh nhật mùa thu

Ai giấu trong màu thu
Bông cúc xanh tháng bảy
Nhìn cánh hoa anh thấy
Thu về cùng gió xanh

Ai giấu trong thời gian
Tươi nguyên mùa thu cũ
Những mùa xưa quyến rũ
Đi đón mùa thu nay!

Ai giấu sợi tóc mai
Buộc tình yêu muôn thuở
Buộc giận hờn nhung nhớ
Buộc ngày thu đời người

Ai giấu em của tôi
Suốt bao mùa thu ấy
Nếu không có một ngày
Cuối thu anh nhìn thấy…

Nhớ chăng em, từ ấy
Tình yêu được sinh thành
Anh thắp riêng ngọn nến
Cám ơn mùa thu xanh…

Tháng tám giữ giùm tôi

Tháng tám giữ giùm tôi một đám mây ngơ ngơ không bay không đứng im
Trắng trên xanh
Trắng trong xanh
Trắng
Trong
Mong manh

Tháng tám không cách mạng
Không bình yên
Không thấy chim báo bão
Bão giật đổ đa làng
Lụt tràn giường đẻ
Mẹ sinh tôi
Oa oa
Ngày sinh tướng Võ (*)…

Tháng tám giữ giùm tôi câu thơ làm đời tôi khốn khó
Câu thơ nói thật
Câu thơ rần rật
Rồi một ngày
Thần tượng ta tan vỡ
Câu trả lời thật không dễ dàng chi

Tháng tám giữ giùm tôi đơn độc
Đơn cô
Thân độc
Làm thơ
Viết nhạc
Ngày vài giờ blog
Thích uống rượu ngon
Thích Em thông minh vui tính
Thích bạn bè xưng tụng yêu thương

Tháng tám trời xanh rờn rợn thơ Đường
Lá xưa rơi vào hiện đại
Sexy ngôn ngữ
Nhìn đâu cũng thấy thiên hạ cởi truồng cùng hoàng đế
Nhắm mắt nghe mưa
Cuốn đi giấc mơ trưa…

Tháng tám giữ giùm tôi Em nhé
Một ngày một giờ một khắc
Nửa đời nửa đoạn
Mây trắng không đứng im không bay…

Say lúc không em

Không giờ không em
Không rượu không hoa không lá
Không tiếng mèo rên biển lạ
Dập dềnh
Động cơ hút dầu lênh bênh

Say lúc không em
Nín thở bơi sóng dữ
Thấy em thay áo váy đen
Khép vào mắt ngủ

Đêm biển một mình sấp ngửa
Đất liền
Kẻ chỉ Núi Lam
Thở sâu biển sụt lở
Chết giấc giếng khoan

Chìm vào đêm lênh láng
Khỏa thân biển
Xa em…

Ngày không em

Ngày không em
anh cây chổi tựa mòn góc bếp
anh cái chảo mốc meo
anh con mèo đói kêu khan
anh con chồn hoang ngủ vùi trong hốc tối…

Ngày không em
anh làm gì với gió
gió mềm mại dáng em
anh làm gì với lửa
lửa cháy môi em
anh làm gì với cơn mơ giật liên hồi tiếng nấc

Ngày không em
anh không có thật
anh bị phép tàng hình
chiếc bình vỡ không sao gắn lại…

Mưa vẫn rơi
anh bão về miền thẳm
ngày không em
con chó tru điên
con chó điên tru hình anh mờ tỏ
nó chạy thật xa
về mách anh lưỡi được liếm gió…

Anh nhớ em
mắt liếm màn hình
những dòng chat thơm mùi da thịt

Anh thấy mình bay là trên cỏ ướt
trên cánh trần tay em
đêm dồn đêm
ngày cũng là đêm
anh nhắm mắt một thiên đường mây trắng

Ngày không em
ngọn cỏ khát đâm mù tia nắng…

White Rock

White Rock, vâng Oai-Rooc
Tôi đọc tên em Đá Trắng
Đá Trắng cùng tôi trốn tìm phố núi
Tôi nhớ Đà Lạt từng qua
Mắt em mơ màng biển mưa
Cây cầu đưa chúng mình cùng mưa cùng sóng cùng gió
Quay nhìn hòn đá trắng khổng lồ gửi bóng biển trưa

White Rock, vâng Oai-Rooc
Má em trắng hồng trong mưa
Mắt em nâu cà phê
Tóc em sóng sánh đen bia
Những ngón tay mặn dài gió biển

White Rock, vâng Oai-Rooc
Tôi đọc tên em trong những giấc mơ
Xa rồi thành phố lạ
Còn thơm cà phê Brasin
Còn nồng men bia Canadien
Còn thiêu đốt anh lửa trắng da em…

Em đàn bà

Đàn bà là những cuốn sách phải được viết ra
trước khi chết
trước khi bị nuốt chửng
Cristina Peri Rossi (nhà thơ nữ)

Em sắp đặt anh vào ngăn n
Bên cạnh ngăn cuối thu
Khi ấy biển tràn vào khuya khoắt đèn công viên đủ sáng để yêu nhau
Bụi đời và tình nhân sắp đặt ngăn sợ hãi
Tiếng xe hơi tím buốt một câu thề…

Em chuyển anh sang ngăn i
Đi bộ về miền cửa sổ
Gió biển ve vuốt tóc em dính vào má anh một nụ hôn trìu mến
Gã xe ôm bám theo tận tụy dẫn đường
Em xếp vào ngăn phiền toái cảm ơn.

Ngăn k sẽ sắp đặt gì
Em và anh và giường dra trắng muốt
Anh muốn viết một bài thơ sex
Bên những bài thơ sex em đã viết
Từ những ngăn lân cận bật lên tiếng hú rên
Ngăn ngọn đèn ngủ gần như không đèn
Gần như có đèn
Gần như những sợi lông mọc vào trí nhớ

Không biết bằng cách nào
Em chuyển anh sang ngăn z
Từ n đến z
Ngắn hơn từ a đến z.

Em làm anh
Anh bỗng biến thành em
Những tiếng kêu răng rắc
Chúng mình quẫy đạp hàng giờ trong ngăn z
Tiếng kêu đau sao giống tiếng kêu yêu
Chiếc điều hòa thở hoang trong phòng riêng của nó.

Em xếp anh vào ngăn ngủ
Anh quên điện thoại ba lô quá khứ thật xa
Nhìn lại Núi Vàng nguy nga thân thể em nằm duỗi…

Xa nhau rồi em nói
Bằng E-mail bằng mạng bằng linh cảm
Em đàn bà
Trở về ngăn a
Những đứa con yêu thức em dậy sớm
Ăn sáng đi học cười ho ngã xe âu yếm
Yêu thương
Đau thương
Nước mắt đời thường

Có những ngăn đã khóa
Thỉnh thoảng gió về kẹt cửa
Có những ngăn bỏ trống
Chưa biết sắp đặt gì
Em sắp những con chữ thành văn thành thơ thành nhớ anh và nhớ…
Sếp, nhân viên, bạn học, đám cưới, đám ma, sinh nhật, ông bà
Những công việc ngày ngày lặp lại
Bóng đen bên gốc cây già
Làm thế nào để em không yêu anh? (*)

Một ngăn linh hương thắp vào cõi Phật.

Anh được xếp nhiều ngăn trên trái đất
Lại chọn mình về ngăn z của em
Em đàn bà
Đơn giản vậy
Yêu em.

Trên đây, uct.edu.vn đã dành tặng cho bạn tập thơ Em Đàn Bà của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo . Những bài thơ với lời lẽ ngọt ngào tình yêu đôi lứa nhẹ nhàng đánh thức tâm hồn người đọc. Hy vọng các bạn sẽ yêu thích bài thơ này của chúng tôi! Cảm ơn các bạn đã theo dõi và đồng hành cùng chúng tôi trong suốt thời gian qua! 

so1vn - Tags: