Nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng cùng những bài thơ vang danh



là một gương mặt nổi bật của nền văn học Việt Nam. Ông sở hữu một kho tàng thơ đặc sắc được nhiều ngưỡng ngưỡng mộ. Với ngòi bút tài hoa mà sắc sảo những tác phẩm ấy dạy chúng ta về tình yêu cuộc sống hơn bất cứ một người hạnh phúc nào khác

Thơ của ông là một hồi ức dài không dứt, đầy nuối tiếc về một cõi nửa hư, nửa thực. Nó mang âm hưởng của lời cầu mong, cầu xin, lời thứ tội, của nỗi thèm khát được sống, được yêu, được xả thân, được an ủi nỗi khổ đau của người khác, được mắc lỗi lầm và được tha thứ, cứu rỗi

Nếu bạn là một người yêu thơ ca thì chắc hẳn không thể bỏ lỡ những bài thơ đặc biệt như thế này đúng không? Hôm nay uct.edu.vn xin dành tặng bạn chùm thơ của ông nhé!

Bến bờ

Trơ trơ núi đứng núi ngồi
Sóng xô ghềnh đá mỏi rồi sóng lui.
Đời xô về phía ta vui
Buồn – Thương – Giận – Nhớ, đủ mùi rong rêu
Mải mê đập sớm đê chiều
Mở lòng mới biết cửa yêu sập rồi.
Thả mình theo sóng biển trôi
Đảo rồi lại đảo xa xôi bến bờ!

Bến sông xưa

Bến sông, vẫn bến sông này
Xưa đầy trăng gió mà nay rỗng trời
Ơi đò khản giọng đò ơi
Tiếng tôi lạc lõng giữa vời vợi đêm..

Cây bàng mùa đông

Trong nắng hạ vàng cây mặc áo xanh
Trắng trời mưa đông lại thay áo đỏ
Tinh nghịch gió giật ra từng mảnh nhỏ
Vãi đầy sân muôn đốm lửa phập phù.
Chẳng ngược về thu nấp bóng sương mù
Cũng không thiết tìm xuân phơi nắng ấm
Từng cánh rơi – từng cánh rơi – chầm chậm
Lá bàng rưng rưng ôm ủ gốc bàng…
Nhìn run rẩy cây – mưa gió phũ phàng,
Chạnh thương mẹ bao mùa đông sũng ướt
Một vòng tay cũng không cho người được
Con giận mình thua cả lá bàng khô!

Chim sẻ xóm Chùa

Xóm Chùa như cây đa cổ thụ
Nơi tụ đàn, phân tán các loài chim
Tôi là một chú sẻ non
Tụt khỏi tổ thơ khát trời cao rộng
Say mê xoải cánh bay tìm…
Háo hức trước trăm miền đất lạ
Cứ ngỡ mình sẽ dễ dàng quên
Hạt lúa đồng xưa
Trái cây vườn củ
Chiếc lá đa rụng vào giấc ngủ
Chân mơ còn vướng sợi rơm mùa.
Mười mấy năm xa biệt xóm Chùa
Tôi vẫn thấy tiếng chuông chiều cong vút
Nối hồn quê với cánh chim lưu lạc
Nhớ thương thảng thốt gọi về.

Có ai vén giúp sương mù

Từ khi em mới ra đời
Mắt em tối mịt thấy trời trăng chi
Đi thì có mẹ dắt đi
Chơi cùng các bạn em thì… chịu thua!
Dinh tùng dinh trống lân khua
Là em biết đã đến mùa trung thu
Có ai vén giúp sương mù
Cho rằm trăng thoát âm u một lần…

Cổng làng xưa

Xanh rêu tay vịn cổng làng
Tóc chiều mây trắng mênh mang lưng trời
Nỗi gì sâu thế, mẹ ơi
Mà hun hút ngõ quê vời vợi xưa.
Bao mùa vương gió nắng mưa
Con đi qua những lọc lừa thế gian
Còn trong veo mắt giếng làng
Giọng cười ai vỡ dòn tan trăng rằm.
Vẫn xanh biếc bãi dâu tằm
Vẫn màu râm bụt quanh năm đỏ rào
Con chuồn ớt đậu cọc ao
Vẫn như hôm nảo hôm nào đợi con?
Qua sương già lại nắng non
Run run gậy trúc khua mòn lối rêu
Hoàng hôn loang lổ mái lều
Tắc kè kêu tắc kè kêu tắc kè…
Ngày đi hoa phượng đỏ hè
Buổi chiều hơi gió thu se lá vàng
Ngẩn trời mây trắng mênh mang
Làng xưa lên phố – cổng làng xưa đâu?

Duyên cờ

Nào đâu tôi có mê cờ
Chỉ là mượn cớ đến nhờ bố em
Học cờ để được gần thêm
Chơi cờ để được ngày đêm cận kề…
Một tháng bố em chấp xe
Ba tháng chấp pháo… tay nghề lên mau
Ước chừng chỉ một năm sau
Tôi và bố đã cùng nhau đánh đồng!
Cờ đang hăm hở vượt sông
Bỗng nghe em… sắp lấy chồng nay mai
Nước nào tôi đã đi sai
Mà thua không kịp bưng tai thế này?
Lá tình ngỡ nắm trong tay
Ngờ đâu duyên phận gió bay bất ngờ
Bố em tuyên bố phế cờ
Tôi như quân tốt thẫn thờ bên sông.

Giấc mơ làng

Loằng ngoằng tay cỏ xanh
Ôm ấp đất nâu lỗ chỗ
Mộng mị dấu chân mơ ngược phố
Rưng rưng về trước cổng làng
Cùng chiếc lá vàng chơi ván đáo dở dang
Mở rộng rào tre vốn đã lưa thưa khép hờ năm tháng
Sờ sẫm vách đá ong tìm vết mưa nắng rạn
Nhặt hòn bi ve vật vạ bên đường…
Gió hoang lung chợt sững lại góc vườn
Núm ruột ngày xưa đã mọc lên thành đụn mối
Xao xác rơi từ những tầng mây nổi
Mảnh hồn ai
U uất gọi chiều
Đâu rồi bóng dáng thương yêu
Ráng như máu đỏ ra từ tiếng cuốc
Dải tang trắng
Cành cây xanh rút ruột
Đắng mắt người rin rín giọt hoàng hôn
Chẳng ai dại khờ đem kỷ niệm đi chôn
Chỉ vô ý bụi thời gian vùi lấp
Lập loè ký ức ma trơi
Nguồn sáng vỡ đâu dễ gì huân tập
Dế giun nào bốc mộ thời gian?
Làm sao gỡ nổi giấc mơ làng
Đêm mười ngón gai tre cào nát ngực
Văng vẳng mơ hồ tiếng chuông hư thực
Có rồi không
Tia chớp loé ngang trời…

Gọi dấu yêu

Thế là em hóa vệt mơ buồn cũ
Để câu thơ gây gấy sốt đêm hè
Tôi úp mặt nghe phố dài gai ốc
Khuya khoắt còn mê sảng vọng tiếng xe.
Thế là em sau mỗi lần trở giấc
Áo hoa đùa mất tích một làn hương
Xòe tay lá đếm đường gân cô độc
Tôi níu ngây thơ lệch góc sân trường.
Thế là em bay theo cơn gió lạ
Bỏ mặt tôi ru ký ức học trò
Ruột bút rỗng mà tay nhem nhuốc mực
Chẳng biết mình đã được nhận hay cho.
Thế là em như bài thơ một nửa
Nhớ không tròn, quên chẳng thể nào quên
Khi tro lạnh tưởng không còn chi nữa
Lúc hừng lên cháy bỏng lửa than bền.
Thế là em đã nhập hồn tôi đấy
Dù dấu yêu xưa cổ tích lâu rồi
Thoảng đâu đó tiếng trống trường tan học
Lại nghe lòng cuống quýt gọi… xa xôi

Hát lời cỏ xanh

Nấm đất nâu vùi xương trắng
Rưng rưng hát lời cỏ xanh
Ngày lung linh cười với nắng
Đêm cùng trăng sương long lanh.

Mịt mù khói lửa chiến tranh
Đã qua phần ba thế kỷ
Trời trong mây trắng yên lành
Ríu rít chim chuyền mộ chí.

Có kẻ trầm tư suy nghĩ
Có người mắt lệ vòng quanh
Hồn nhiên nghĩa trang liệt sĩ
Trên trời dưới cỏ đua xanh.

Sống oai hùng chết liệt oanh
Ơi những tượng đài quả cảm
Tuổi đời các chị các anh
Mãi mãi đôi mươi mười tám!

Xương trắng lặng tan vào đất
Âm thầm nuôi sắc cỏ xanh
Trên những chặng đường Tổ quốc
Còn vang mãi khúc quân hành…

Huyền thoại lá

Như những chiếc lá chơi trò cút bắt
Để mùa thu ngơ ngác gió đi tìm
Em tinh nghịch trốn vào xanh cổ tích
Thiệt thà tôi úa rụng cành tim…
Rồi bỗng một chiều có một cánh chim
Bất chợt bay qua, hồn nhiên nhặt lấy
Chiếc lá cũ thêm một lần run rẩy
Vàng khổ đau cho hạnh phúc xanh chồi?
Tôi không còn giống đồng loại quanh tôi
Đường trở lại ngày xưa giờ xa ngái
Có tiếng chim nào cho lá tôi mặc khải
Cuộc tình xanh huyền thoại. Mấy thu rồi…

Hương cau

Tháng giêng hoa cau rụng
Chum nước ngạt ngào hương
Dịu dàng em gội tóc
Gió thơm thơm khắp vườn
Bên rào dâm bụt đỏ
Mắt ai xanh lá trầu
Nhìn em như muốn ngỏ
Thương mà… hổng dám đâu!
Dâu bèo lấm tấm ao
Còn lăn tăn tăm cá
Ngun ngút mây trời cao
Bóng chim mờ mịt quá!
Lỗi tháng giêng lần lữa
Lỗi tuổi xuân ngại ngần
Dây trầu thưa thớt lá
Cau trổ buồng phân vân
Hoa vẫn màu hoa cũ
Hương vẫn mùi hương xưa
Nhớ đầy chum nước gội
Tóc em ngày mỗi thưa…

Lạy bạn

Vì thương bạn khổ với mình
Vệ sinh tại chỗ, tắm rinh ra hè
Bốn mùa gió đỡ mưa che
Còn lo cơm áo nặng đè cong lưng
Gặp khi khi khoẻ bạn mừng
Trái trời ta ốm rưng rưng bạn buồn
Đêm nằm chẳng đoái trăng suông
Chiều xuân hiu hắt trở buồn heo may
Chăm mình bạn chẳng ngơi tay
Ngày qua ngày lại tiếp ngày triền miên
Giấu bao mệt mỏi ưu phiền
Bạn cười: thế giới chẳng nghiêng chút nào!
Đời ta như ngọn đèn hao
Bạn là nhiên liệu rót vào yêu thương
Để từ le lói đêm trường
Ta lần theo ánh thái dương sang ngày
Bạn ơi, nghĩa trọng, ân dày
Dù không cốt nhục chân tay cũng là
Lạy này lại mẹ sinh ra
Lạy này lại bạn cho ta cuộc đời!

Mẹ ơi

Thềm rêu thầm giữ dấu chân
Vách thầm giữ bóng
Chăn thầm giữ hơi
Chiều, con mắt lệ đầy vơi
Giọt dài giọt vắn
Mẹ ơi, khóc thầm…
Xưa hai đôi đũa một mâm
Giờ hai đôi đũa… con cầm một đôi
Còn một đôi đũa mồ côi
Nghẹn ngào con nuốt cho trôi chén buồn.

Mùa đông với mẹ

Mùa đông mưa bão chết cò
Ra sông mẹ đứng co ro làm gì?
Con đò đã bứt dây đi
Nước cuồn cuộn chảy… ngóng gì mẹ ơi!
Rung rung gió giật nón cời
Rùng rùng hơi bấc áo tơi vày vò
Mẹ ơi mưa bão chết cò
Mà sao không chết… những hò hẹn xưa?!

Neo

Vầng trăng neo giữa hẹn thề
Cánh diều neo gió, đất quê neo trời
Nụ cười neo tuổi đôi mươi
Đò neo bến cũ đợi người năm xưa
Đường tơ neo những âm thừa
Giao mùa neo tiếng, nắng mưa neo lời…
Mắt em trong vắt khoảng trời
Mà neo tôi đến trọn đời không quên!

Nghĩ về Tấm Cám

Vàng anh, khung cửi, bống bang
Sẵn sàng bắt giết
Sẵn sàng đốt thiêu
Vì yêu, thêm tám vạn điều
Cũng đành nhắm mắt làm liều… thế thôi!
Ác sinh từ độ nước sôi
Thịt người hoá mắm
Thơm, hôi… tại trời?
Tội tình chi lắm Cám ơi
Ngẫn ngơ kiếp quạ
Lạc lời oan thiên.
Vì yêu Tấm cũng chẳng hiền
“Rạch mặt, khoét mắt”
Thét điên đòi chồng.
Duyên thì mỏng
Phận thì không
Gọt chân đến bật máu hồng
Giày ơi!
Bao nhiêu nàng Cám trên đời
Vẫn tin tiếng lục lạc rơi phía mình…

Nguyệt thực

Bóng người chia nửa mặt tôi
Một bên tối, bên kia rồi tối luôn
Đen không vui, trắng cũng buồn
Biết làm chi với nửa khuôn trăng này?
Gượng cười – nửa miệng đắng cay
Một con mắt chẳng hẹn ngày sáng ra…
Từ đêm nguyệt thực qua nhà
Vật vờ như thể có ma… ám mình!

Ngược chiều nhớ

Tháng bảy
Tháng sáu
Tháng năm
Bay ngược chiều nhớ về thăm một người
Phượng son khoe cánh môi cười
Mắt xanh màu nắng biếc trời tóc mây
Thương gì con bướm thơ ngây
Hoàng hôn rực đoá vàng hây dã quì?
Thế rồi tháng tám ra đi
Bỏ đằng sau tiếng từ quy gọi bầy
Tháng chín dằng dặc heo may
Vàng xanh nham nhở bóng cây ngô đồng
Lạnh lùng thu hắt vào đông
Gió mưa vuốt mặt qua sông tháng mười…
Sao em không giữ nụ cười
Cho tôi mãi mãi yêu người tháng năm?

Rằm chỉ một

Ở bên ấy đêm đêm em thường khuyết
Về lại bên đây chưa chắc đã tròn
Rằm chỉ một, hơi đâu mà đo đếm
Mấy độ trăng già, mấy độ trăng non…

Tiếng gọi

Ngẩn ngơ ai gọi tên mình
Nhìn lên tán lá rập rình… gió khua!
Vàng rơi… rơi thật… rơi đùa?
Tuổi xanh theo cánh chim mùa vụt bay…
Em về xao xác heo may
Cây xào xạc lá trăng lay… gọi mình?

Trăng Hội An

Nổi chìm biển gió sông mây
Lênh đênh ngày tháng khi đầy khi vơi
Chiều qua phố cổ xanh trời
Hồn thơ trẻ lại em vời vợi trăng

Xanh ngát mắt thơ

Như đất trời thay áo mới
Em trẻ lại đến không ngờ
Dáng xưa ta hằng mong đợi
Chợt về xanh ngát câu thơ
Nở ra từ những cơn mơ
Ngan ngát thơm hồn trinh nữ
Em như một chùm hoa sứ
Nuột nà khoe búp non tơ
Bao nhiêu vật vã ỡm ờ
Chừng đã trôi vào quên lãng
Dịu dàng như mắt trẻ thơ
Ta đợi mùa xuân bừng sáng!

Xót nỗi xa người

Trong nước mắt của những người ở lại
Có giọt nào không đọng bóng người đi
Đông tức tưởi, nghẹn ngào xuân nấc mãi
Nghìn thiết tha chẳng nói được câu gì
Lời chớm nở chợt tan vào đêm ẩm
Chợt tan vào sương sớm chợt tan vào
Hương cây cỏ rưng rưng chiều gió chậm
Chợt tan vào ướt át những vì sao…
Cần lắm ai ơi một bàn tay ấm
Dắt dìu nhau qua trống lạnh cõi đời
Người lẻ bóng xoay phía nào cũng hẫng
Như đất xa trời muôn thuở chơi vơi.
Có giọt nào trong tháng năm còn lại
Rơi vào ta không xót nỗi xa người

Trên đây, uct.edu.vn đã dành tặng bạn những bài thơ hấp dẫn của nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng. Hy vọng qua bài viết các bạn có thể cảm nhận được ngòi bút tài hoa của nhà thơ.Cảm ưn các bạn đã theo dõi bài viết của chúng tôi!

so1vn - Tags: