Đoàn Thị Lam Luyến là một nhà thơ xuất thân trong một gia đình nghèo tại Hưng Nguyên. Bà nổi danh là một nhà thơ kiệt xuất và tài hoa. Với lối thơ nhẹ nhàng và bình dị, những bài thơ của bà luôn đi sâu đánh thức tâm hồn bạn đọc. Ở bà có lòng nhiệt huyết, đam mê nghệ thuật cháy bỏng. Bà không ngừng tìm tòi và làm mới thơ ca của mình

Bà góp phần không nhỏ trong nền thơ ca Việt Nam. Những bài thơ của bà luôn ẩn chứa tình cảm và suy ngẫm sâu xa của bà. Không để các bạn phải chờ lâu, chúng ta cùng nhau cảm nhận những bài thơ của bà nhé!

Bầu trời em yêu

Sớm mai lặng lẽ
Sương bay êm đềm
Trời mưa trong vắt
Xanh rờn lá sen
Trời chiều phớt tím
Trải màu cánh sim

Sao dày trời đêm
Như ngàn hoa cải
Thóc vàng ai rải
Trên đồng ruộng chiêm
Trăng cong múi bưởi
Gió vừa lật nghiêng…

Bà ngoại

Chiều nay có canh ngon
Bà ơi sao chẳng đến
Mấy ngày trời có điện
Mong bà lắm bà ơi
Tối nay thứ bảy rồi
Có vở chèo cô tấm…
Bà ở quê xa lắm
Cách những mấy núi đồi
Bận trước bà về chơi
Vào giữa ngày oi bức
Cháu bận thi hết cấp
Chẳng được quạt cho bà
Thương bà còn ở xa
Bao giờ về Hà Nội?

Biển trong ta

Bao nhiêu nước biển mặn rồi
Lẽ gì nước mắt trong đời mặn hơn?

Lòng người – cái biển tí hon
Mà nghìn năm nữa vẫn còn sâu xa!
Có bờ để đánh thuyền ra
Không bờ, để tự bao la sóng dào…

Trong ta bờ bến thế nào
Mà con tim cứ thiết trao một người.
Mà bao nhiêu kiếp luân hồi
Mà thổn thức đến muôn đời vì nhau?

Mà sung sướng mà khổ đau
Mà từng nhuộm trắng mái đầu đương xanh!
Mà lên thác mà xuống ghềnh
Mà rồi từng mảnh lênh đênh giữa đời…

Biển ngoài kia đã lặng rồi
Biển trong ta vẫn chưa nguôi dạt dào.

Cánh cửa nhớ bà

Ngày cháu còn thấp bé
Cánh cửa có hai then
Cháu chỉ cài then dưới
Nhờ bà cài then trên

Mỗi năm cháu lớn lên
Bà lưng còng cắm cúi
Cháu cài được then trên
Bà chỉ cài then dưới

Nay cháu về nhà mới
Bao cánh cửa – ô trời
Mỗi lần tay đẩy cửa
Lại nhớ bà khôn nguôi!

Cây sồi mùa đông

Em như cây phong non
Dễ cười và dễ khóc
Tôi cây sồi mùa đông
Vỏ sần sùi gai góc.

Cùng nhận về mưa móc
Cùng toả xanh cho đời
Cây phong nhiều mắt ngắm
Bỏ quên một cây sồi.

Phong non mọc thêm chồi
Cây sồi càng rụng lá
Cả hai cùng siêng năng
Giữa đất cằn sỏi đá.

Phong non nghiêng mắt lá
Tán toả xanh ngời ngời
Nhận về toàn tuyết giá
Là cây sồi mùa đông.

Châm khói

Ngoài bốn chục chưa khỏi điều non nớt
Cả tin nghe, cả tin nói, cả tin cười
Que diêm mảnh chực châm bờ rạ ướt
Khói lửa nào đắng đót trái tim côi.

Chiếc roi đầu tiên

Nụ cười đầu tiên
Nở trên môi trẻ
Tiếng nói đầu tiên
Ngả vào vai mẹ

Cánh buồm đầu tiên
Tặng cho biển cả
Trái cây đầu tiên
Tặng người vất vả

Không ai còn lại
Chiếc roi đầu tiên
Dành cho những đứa
Cứ hay vòi tiền.

Chiến tranh

Em đã đoạt anh từ tay người đàn bà kia
Giống như người đàn bà kia đoạt anh từ tay người đàn bà khác
Bỗng chốc anh trở thành tư bản
Trong tay những kẻ chỉ yêu tiền

Ghen như sôi và giận như điên
Người đàn bà với trái chín trên tay vừa bị rớt xuống đất
Ghen như sôi và yêu như điên
Người đàn bà với ước mơ đang thành sự thật
Anh, dễ thương như cây và hiền lành như đất
Trong tay những kẻ chẳng yêu vườn!

Em đã đón anh về
Nhưng chắc gì giữ anh được lâu hơn
Rồi sẽ có một người đàn bà khác
Anh vốn yếu mềm và biếng nhác
Miếng mồi của chiến tranh man rợ diệu kỳ
Em sửng sốt nghĩ đến một ngày anh lại bỏ ra đi…

Chồng chị, chồng em

Xưa thì chị, nay thì em
Phải duyên chồng vợ, nối thêm tơ hồng

Được lúa, lúa đã gặt bông
Được cải, cải đã chặt ngồng muối dưa
Mặn mà cũng khác ngày xưa
Bâng khuâng như chửa bao giờ bén duyên

Gần được ấm, xa được êm
Biết thì ruộng hoá cũng nên mùa màng
Cái dần vục phải cái sàng
Xui cho hai đứa nhỡ nhàng gặp nhau

Lá bùa từ thuở Mỵ Châu
Lá bài Trọng Thuỷ còn đau đến giờ
Tình yêu một mất mười ngờ
Khiến cho biển cứ khuất bờ trong nhau

Cái phận trước, cái duyên sau
Nào ai tính được dài lâu với trời ?
Khi vui muốn có một người
Khi buồn muốn cả đất trời hoà chung.

Đã từ hai mảnh tay không
Kể chi mẹ ghẻ, con chung, chồng người
Dở dang suốt nửa cuộc đời
Bỗng dưng hiện một mặt trời trong nhau

Chị thản nhiên mối tình đầu
Thản nhiên em nhận bã trầu về têm.

Có anh

Anh thương em nhiều thế
Em nhận cả không đành
Em chối từ không được
Chỉ sợ làm buồn anh

Anh thương em nhiều thế
Em biết trả gì đây
Cầm cờ hay cầm sắt
Yêu thương hay bạn bầy?

Đừng thương em nhiều thế
Mà khổ lắm anh ơi
Thương anh muôn kẻ ghét
Yêu anh muôn kẻ cười

Chưa có anh ở đời
Hồn em là tẻ nhạt
Khi có anh ở đời
Tim em thành tan nát!

Cõi mơ, cõi thực

Vẫn biết rằng tình ái
Trong mơ đẹp hơn nhiều
Trễ tràng trong đời thực
Tôi gặp người tôi yêu

Thế rồi mơ trong say
Thế rồi buồn trong mắt
Thế rồi điên trong mơ
Từng buổi chiều náo nức

Thôi những ngày xa cách
Ôi mùa xuân mong chờ
Lại những chiều đưa đón
Thôi những lần bơ vơ

Anh đến từ cõi mơ
Làm tiêu tan cõi thực
Những mật đắng tình yêu
Chỉ còn trong ký ức

Em giã từ cõi thực
Để đi vào cõi mơ
Tình bằng là con nhện
Lại cuống cuồng vương tơ

Cống Hồ

Nửa đường ngoảnh lại mà tin
Dẳng dai một sợi dây bìm bìm leo
Miền đồi chằng chịt kẽ rêu
Soãi chân tôi ráng sức trèo bấy nay.
Láng giềng chẳng bỏ cơ may
Mối mai một đám trai say làm chồng.
Một chiều, vâng, một chiều đông
Người tình đưa tiễn tôi không nói gì.
Lắm khát thèm buổi vinh quy
Mà Chiêu Quân nỡ vội đi cống Hồ.
Nước non xa thẳm mịt mờ
Xác đây hồn cứ dật dờ những đâu?
Thôi rồi cách mấy ngàn lau
Hồn không, xác dạt về đâu thì về!
Còn ai mà giữ câu thề
Một mình gỡ lấy đam mê một mình…
Rồi mai trong lớp sóng dềnh
Gửi nhờ phương ấy chút tình đã tan.

Cơn mưa chờ mong

Bao ngày nắng quái hạn trưa
Hồn ta nẻ tự bao giờ có hay
Âm thầm trời trở heo may
Gió đông thổi suốt lòng này từng cơn
Râm râm cái bụi mưa phùn
Rắc thêm những lượt cô đơn một vùng
Sang xuân cây dựng cầu vồng
Xé toang tiếng sóng cho lòng đổ mưa
Than vùi từ ấy trong gio
Cháy lên một nỗi mong chờ khôn nguôi
Nghe tin vạch chớp ngang trời
Để cơn mưa hát những lời tình yêu.

Dáng hình ngọn gió

Bầu trời rông thênh thang
Là căn nhà của gió
Chân trời như cửa ngõ
Thả sức gió đi về

Nghe lá cây rầm rì
Ấy là khi gió hát
Mặt biển sóng lao xao
Là gió đang dạo nhạc

Những ngày hè oi bức
Cứ tưởng gió đi đâu
Gió nép vào vành nón
Quạt dịu trưa ve sầu

Gió còn lượn lên cao
Vượt sông dài biển rộng
Cõng nước làm mưa rào
Cho xanh tươi đồng ruộng

Gió khô ô muối trắng
Gió đẩy cánh buồm đi
Gió chẳng bao giờ mệt!
Nhưng đố ai biết được
Hình dáng gió thế nào

Dặn con gái

Bẫy tình sa phải chăng con?
Đã anh sâu mắt lại còn rậm râu
Quê thì tận đẩu tận đâu
Tình trường tranh giải vàng thau có thừa

Cải già khéo ủ thành dưa
Bưởi mong nắng rám, mía chờ hanh heo
Nhà nghèo xin giữ nếp nghèo
Cành cao xin chớ có trèo, sẩy chân

Người hay cử chỉ ân cần
Ngọt ngon đầu lưỡi, kẻo dân lọc lừa
Cuộc đời mẹ lắm bàn thua
Chỉ mong con có nước cờ chắc tay

Còn như phận mỏng đức dày
Cầu cho trời độ cơ may một lần
Mẹ xin đổi lấy phong trần
Để duyên con được mười phân vẹn mười

Đa mang

Chia ly nào chẳng đớn đau
Đa mang một chốc để sầu vạn niên
Vạn lần tha thiết gọi tên
Vạn ngày chí dị, vạn đêm khứ hồi
Phù sa chỉ đắp bên bồi
Trái tim phiêu lãng biển trời nhớ thương
Em như cơn gió lạc đường
Theo anh lãng đãng mười phương trời nào

Đà Nẵng (II)

Giữa khúc căng của đất
Giữa khúc xanh của trời
Đà Nẵng – miền da thịt
Phập phồng tuổi đôi mươi

Miền đất giàu sinh sôi
Hồn nhiên bao bí mật
Tóc chải về cao nguyên
Biển căng cho lồng ngực

Máu thấm từng thớ đất
Cho mùa màng xanh cây
Hồn thiêng người đánh giặc
Biển mặn thêm từng ngày

Mà đêm trong vườn cây
Tiếng đàn anh mê mải
Em ngồi như nai vàng
Xôn xao thời con gái

Rồi từng ngày hoang dại
Rồi từng đêm thơ ngây
Em vỡ hoang quá khứ
Để biển anh đong đầy

Ngày chưa vô Đà Nẵng
Hồn em yên ruộng vườn
Ngày em xa Đà Nẵng
Hồn em treo cột buồm!

Đàn bà

Khi yêu nhau, anh cứ muốn em là ngoại lệ
Giống bất cứ ai trên đời là không thể
Phải dịu dàng như một khúc dân ca
Phải là một Ma-ri Qui-ri hay một En-xa!

Anh có thể là Qui-ri hay A-ra-gông,
Còn em, thì em vẫn cứ là em

Nếu em trở thành nhà bác học
Đâu có thì giờ cho em ngồi hong tóc
Và lúc bên anh để tóc tỏa mùi hương…?

Em chẳng thể là En-xa
Vì nỗi khát yêu đương
Em chỉ muốn là bình thường
Cái mọi người đã qua, em lại bắt đầu như thế.

Tình yêu tự bao đời, đâu có gì mới mẻ
Mới mẻ chỉ bắt đầu từ hai chúng ta thôi!

Em sẽ hôn anh với mộc mạc làn môi
Như mọi lứa đôi đều hôn nhau như thế.

Đôi lúc em muốn thành đứa bé
Cho anh vuốt má, xoa đầu
Ngày hè, nấu cho anh một bát canh rau
Ngày đông, pha cho anh một tách cà phê sữa
Em sẽ đẻ cho anh một đứa… rồi một đứa
Để hai chúng mình bồng bế chúng đi chơi

Em chỉ muốn là NGƯỜI ĐÀN BÀ của chính anh thôi

Đêm cành đa

Đêm dài như châu chấu
Của tuổi thơ chín mười
Đồng trưa mưa rào tạnh
Theo đàn châu chấu bơi
Đêm dài như xác pháo
Xé tan tuổi đôi mươi
Chưa tiêu gì ra món
Đã hết veo cuộc đời
Đêm dài… đêm cành đa
Như kiến leo cành cộc
Leo vào rồi leo ra
Đâu biết mình trùng lặp
Đầu hằn hai thứ tóc
Mới hiểu ra mặn nồng
Những cạn khô nước mắt
Mai… đêm còn dài không

Đến hang Bồ Nâu học đánh cờ

Giữa khơi một vụng Bồ Nâu
Thuận chèo mát mái rủ nhau ta vào
Bàn cờ bày tít trên cao
Thử chơi một ván xem nào ai thua

Người xưa trọng thú chơi cờ
Hẳn vì quân ít lương khô chẳng nhiều
Thế cờ dù có cheo leo
Nước cờ quả cảm vẫn nhiều đường ra

Chắc gì đã hết can qua
Mà thôi cờ tướng để mà cờ vua
Thị trường trăm bán ngàn mua
Ai chưa giàu kế hẳn chưa giỏi cờ

Ông cha mình thạo binh cơ
Thương dân tỏ ở nước cờ cao minh
Nước cờ tham phú phù vinh
Hao tài, tổn tướng, tội tình phu phen

Bàn cờ quân trắng quân đen
Đôi bên đâu cũng binh quyền như nhau
Nước cờ cốt ở mưu sâu
Chữ Tâm dành để đằng sau chữ Tài

Thắng thua còn là chuyện trời
Vinh quang mãi thuộc về người cao tay!
Rời hang bàn cờ chiều nay
Trí còn ở lại vụng này- Bồ Nâu.

Đợi

Hồi hộp không chịu nổi
Giờ hẹn đang dần tới
Như cầm chắc trong tay
Tôi chờ ba hôm nay!

Có thể nào thành đá
Có thể nào thành lá
Có thể nào thành cây
Miếng trầu tôi thật cay!

Đừng hứa sẽ cho nhau

Khi chia tay, anh nói anh là người yêu em nhất,
Hơn tất cả xưa nay, và mai sau cũng chẳng có bao giờ.
Anh yêu em như yêu gió, yêu mây, yêu trời, yêu đất,
Như yêu ruộng đồng, yêu nhạc, yêu thơ…
Nửa đời rồi em vẫn cứ mộng mơ,
Nên rất chi hài lòng với lời yêu như thế.
Em cũng yêu anh như sông, như bể,
Như ánh mặt trời như thể vầng trăng,
Đôi ta yêu nhau trời đất chẳng sánh bằng,
Như cái bát em ăn, như cái chiếu em nằm,
Không thể ví như tình yêu trên mây, trên gió.
Trái tim em như căn phòng bỡ ngỡ,
Chẳng có cửa em vào, chẳng có ngõ em ra.
Giá được yêu anh, không một phút rời xa,
Và chẳng bao giờ run sợ…
Như thể chiếc bình thuỷ tinh dễ vỡ,
Hãy trao em tình yêu với tất cả nỗi tự hào,
Ta sống giữa cuộc đời đâu phải giấc chiêm bao,
Mà thoắt ẩn hay là thoắt hiện,
Như nàng tiên ốc nửa mình dưới biển,
Nửa trần gian say đắm với nhân tình.
Nếu yêu nhau sao chẳng sống hết mình ?
Ngày đã xa, đêm rồi, xin chớ lạc,
Ta hãy trao nhau nỗi niềm khao khát,
Và cả những giờ phút biếng nhác ở bên nhau.
Ta cứ ngỡ yêu nhiều, nhưng nào có yêu đâu,
Bởi còn lại phía sau tất cả,
Ta như chú gấu già sợ những ngày sương giá,
Mượn tạm gốc cây sồi trú ẩn những mùa đông,
Rất có thể là YÊU, rất có thể là KHÔNG,
Ta đừng hứa trao cho nhau, cả trời, cả đất…
Hãy trao nhau chính trái tim mình chân thật,
Với con ngườii và cuộc sống của ta thôi…

Em chấp nhận lời nói dối

Anh như kẻ bán hàng đang đắt chợ
Như người nghèo thắng bạc đêm qua
Em ước muốn nhưng làm sao có thể
Anh cao sang ngự đỉnh tháp ngà

Em đành lòng ươm cây chờ bóng mát
Chờ chiều hôm tan chợ khách ra về
Chờ đồng bạc cuối cùng anh tiêu hết
Chờ một ngày tạnh ráo mọi đam mê

Em đã đợi, thời gian đâu có đợi
Không gian như đóng lại cả ba chiều
Lời hẹn ước dùng dằng đêm tiễn biệt
Mái tóc thề lốm đốm những lời yêu

Chẳng thể đồng hành hai nỗi cô đơn
Chẳng có được bình yên với hai người chiến bại
Anh kiêu hãnh, anh đâu cần thương hại
Như lúc này, em chẳng thể cầu xin

Có những lời nói thật chẳng ai tin
Câu nói dối lên ngôi mà vĩ đại
Anh là đấng trong em mãi mãi
Kẻ muộn màng sám hối, chính là em!

Em đã khốn rồi

Khi em vấp ngã
Anh đang ở đâu
Khi anh buồn khổ
Sao không khẩn cầu?
Để nhận ra nhau
Nghìn trùng xa ngái
Còn đâu thơ ngây
Còn đâu khờ dại
Đã tàn đêm ngâu
Đã tan bùa ngải
Đã dư vinh quang
Đã thừa thất bại
Xin anh đi đi
Thôi đừng nhìn lại
Em đã khôn rồi
Lấy gì đối đãi!
Em đã khôn rồi
Nghìn trùng xa ngái!

Em gái

Em đầy ngộ nhận như tôi
Cũng yêu chí chết cái người mình yêu
Cũng tìm những lối phong rêu
Để rồi bước trật bước trèo uổng công

Mắt thì thăm thẳm mùa đông
Trái tim mùa hạ, tấm lòng mùa thu
Mùa xuân ở phía sa mù
Mà băng tuyết… đến bao giờ cho tan ?

Gặp em cơ nhỡ cưu mang
Em đâu biết đến lỡ làng về sau
Em đương lấy sóng làm cầu
Khơi xa làm bến, đáy sâu làm thuyền

Lấy khao khát để làm yên
Lấy duyên làm phúc lấy tiền làm khinh
Rồi ra em giống chị mình
Lấy bấy nhiêu cái thất tình làm vui.

Em không là thánh thần

Em không là thánh thần
Nên có nhiều lầm lỗi
Dù đã bao lần kia
Bao lần em sám hối

Em không là thánh thần
Mới nhiều phen nông nổi
Khi đã dấn thân yêu
Biết đâu mà lọc lõi!

Em không là thánh thần
Nên cứ hay hờn dỗi
Em những muốn được yêu
Bằng trái tim sôi nổi

Em không là thánh thần
Nên chẳng quen chờ đợi
Khao khát một tình yêu
Những điều chưa biết tới

Bởi điều chưa biết tới
Em không là thánh thần!
Em đi tìm bí ẩn
Giữa cuộc đời mông mênh.

Em yêu nhà em

Chẳng đâu bằng chính nhà em
Có đàn chim sẻ bên thềm líu lo
Có nàng gà mái hoa mơ
Cục ta, cục tác khi vừa đẻ xong
Có bà chuối mật lưng ong.
Có ông ngô bắp rau hồng như tơ
Có ao muống với cá cờ
Em là chị Tấm đợi chờ bống lên
Có đầm ngào ngạt hoa sen
Ếch con học nhạc, dế mèn ngâm thơ
Dù đi xa thật là xa
Chẳng đâu vui được như nhà của em

Gọi Thuý Kiều

Em như vạt cháy rừng quanh năm đòi cứu hỏa
Như ngọn lũ sông Hồng chỉ chực vỡ đê
Như Eva khát một lần trái cấm
Trái cấm rơi – phúc họa cũng theo về!

Em không muốn như Xúy Vân cả một đời chót dại
Thề làm chi để phải giữ câu thề
Nếu hạnh phúc không thể là vĩnh viễn
Điên cũng cần cho xứng với đam mê

Em không muốn như Thúy Kiều biết tình yêu là vật báu
Mà nỡ nào lấy hiếu làm trinh?
Đêm đoàn tụ – hơn mười năm lưu lac
Phải chứng cảnh người yêu ôm ấp kẻ khác mình…?

Em không muốn như Xuân Hương thông minh, sắc sảo
Lại theo sau nhặt mãi lá – đa – tình
Trầu cánh phượng đã têm rồi lại héo
Để tâm hồn hương sắc mãi lung linh.

Em không muốn, sao cứ là tất cả
Lẽ đâu sắp đặt tại mệnh trời?
Em muốn hồng nhan mà không bạc phận
Có thể nào khác được chị Kiều ơi!

Gửi tình yêu

Nếu ta gửi tình yêu
Vào một nơi chân thật
Thì tình yêu của ta
Sẽ thành hương thành mật

Gửi tình yêu vào đất
Được hoa trái đầy cành
Gửi lên trời cao rộng
Sẽ được ngọn gió xanh

Ta trao cả cho anh
Một tình yêu cháy bỏng
Như một cánh buồm xinh
Hiến mình cho biển rộng

Ta đã gửi cho anh
Một con tim dào dạt
Và anh trả cho ta
Nỗi buồn đau tan nát!

Ta muốn ôm cả đất
Ta muốn ôm cả trời
Mà sao không yêu trọn
Trái tim một con người?

Hát với Thị Mầu

Cha thường mắng em dại dột
Có bao cột nhà cũng đem đi
Thương con mẹ thường xa xót
Số nó chồng con chẳng ra gì

Ai bảo mẹ sinh em đẹp
Ai xui cha muốn con giàu
Cưới con thách trăm đun thóc
Cưới con thách chục buồng cau

Thầy như táo rụng sân đình
Em như gái dở đi rình của chua

Em phải vu oan Thị Kính
Em phải lẳng lơ Thị Mầu
Bây giờ mỗi lần con hỏi
Biết chàng Nô ở nơi đâu?

Hoạ bố đánh rơi

Ông trời đem anh đến cho
Một hôm ông giở lí do lại đòi
Bắc thang lên hỏi ông trời
Cho – lo liệu có thể đòi được không?
Thương ai cho vợ nên chồng
Ghét ai thì bắt nằm không một đời
Không hoang cây chỉ hoang đồi
Em hoang con bởi có người đi hoang
Số cầm tinh con Dã Tràng
Có viên ngọc cát biển mang đi rồi
Lỡ chồng, gỡ lấy con thôi
Lẽ đâu cam cái phận trời dành cho?
Họ mẹ khác gì họ cha
Khác chăng, miếng tiếng gần xa chê cười
Con là họa bố đánh rơi
Là phúc của mẹ quãng đời mai sau
Con có mẹ – bẹ có cau
Con là duy nhất phép màu mẹ tin.

Huyền thoại một tình yêu

Giá được một chén say mà ngủ suốt triệu năm
Khi tỉnh dậy, anh đã chia tay với người con gái ấy?
Giá được anh hẹn hò dù phải chờ lâu đến mấy
Em sẽ chờ như thể một tình yêu…

Em sẽ chờ
Như hòn đá biết xanh rêu
Của bến sông xa, mùa cạn nước
Cơn mưa khát trong nhau từ thuở trước
Sắc cầu vồng chấp chới mé trời xa…

Em sẽ chờ anh
Như lúa đợi sấm tháng ba
Như vạt cải vội đơm hoa, đợi ngày chia cánh bướm
Như cô Tấm thương chồng từ kiếp trước
Lộn lại kiếp này từ quả thị nhận ra nhau

Em ở hiền
Em có ác chi đâu
Mà trời lại xui anh bắt đầu tình yêu với người con gái khác?
Có phải rượu đâu mà chờ cho rượu nhạt
Có phải miếng trầu
Đợi trầu dập mới cay?

Dẫu chẳng hẹn hò
Em cứ đợi, cứ say
Ngâu có xa nhau, Ngâu có ngày gặp lại
Kim – Kiều lỡ duyên nhau
Chẳng thể là mãi mãi…

Em vẫn đợi
Vẫn chờ
Dẫu chỉ là huyền thoại một tình yêu!

Khách mời

Anh đã có trong tay tất cả
Tài danh, sức lực, quyền hành…
Em là kẻ ăn mày sang trọng
Một chiều bén ngõ nhà anh

Tiệc vãn rồi vẫn có đủ cơm canh
Có cả trái tươi và mâm bàn sạch sẽ
Em đói khát nhưng vẫn làm ra vẻ
Rồi chiều hôm bấm bụng ra về

Em đam mê đến độ hững hờ
Anh chầm bập như là yêu thực vậy
Nhưng em biết em chỉ là trang giấy
Lúc mềm lòng cho anh vẽ vu vơ

Em nhịn sống trần gian để khổ hạnh câu thơ
Cửa hạnh phúc đã đôi lần hé mở
Em chẳng dám vào dù miếng ngon sắp sửa
Em trở về với ốc đảo của riêng em.

Trên đây, uct.edu.vn đã dành tặng bạn những bài thơ đặc sắc của nhà thơ Đoàn Thị Lam Luyến. Hy vọng các bạn có thể cảm nhận được ngòi bút tài tình cũng như những lời thơ đầy ngọt ngào của nhà thơ. Mời các bạn đón xem phần 2 vào một ngày gần nhất nhé!  Hãy đồng hành cùng chúng tôi để theo dõi những bài viết hấp dẫn hơn nhé!