Đỗ Trung Quân là một nhà thơ sinh năm 1955 tại thành phố Hồ Chí Minh. Mẹ của ông là bà Đỗ Thị Hảo nuôi lớn ông và đến năm ông 15 tuổi thì mẹ mất. Sau đó ông tiếp tục mưu sinh và sau khi tốt nghiệp ông vào học tại việt Đại học Vạn Hạnh và cũng chính là hội viên hội nhà văn Việt Nam từ năm 1997. Dưới đây là những bài thơ hay của Đỗ Trung Quốc bạn nhé!

Anh có còn chút trí nhớ nào không?

Có quá nhiều thứ phải ngoái nhìn bao giờ thì chúng ta thanh thản? Có quá nhiều thứ phải sái cổ gãi đầu phải cố nhớ phải ca hát cái đầu – chúng ta ai cũng có vấn đề em ạphía trước là bầu trời – cái tựa phim nghe kêu ra phết nhưng ta cứ phải ngoái nhìn cứ phải nhắc nhau một ngày nào đó cứ phải nhắc nhau một người nào đó kỷ niệm này truyền thống nọ hiến chương kia… Chúng ta ai nấy đầu mắc bệnh: Chúng ta cứ tưởng mình tỉnh táoanh có còn chút trí nhớ nào không?Chúng ta đi ngược thì nhanh đi bình thường thì chậm phía trước là bầu trời phía trước là tương lai đơn giản thế thôi nhưng chúng ta phải ngoái nhìn lại để khỏi bị thổi còi chúng ta mất trí nhớ chúng ta kém tưởng tượng chúng ta không còn khát vọng chỉ toàn hoài vọng sống hão huyềnanh có còn chút trí nhớ nào không?

Bài hát của hoa hồng

Nỗi khổ đau đấy ư? Ra là người Khuôn mặt lạnh lùng và độc ác Người đã trải xuống chân ta những cành gai lấy từ thập giá Đã giật khỏi tay ta nụ hoa bé nhỏ Để đặt vào đấy than hồng.Được rồi ta sẽ cầm như nhận lấy phần mình một điều thách thức dù nỗi đau tận xương dù nỗi đau ghê rợn nỗi đau làm ta run lênNhưng hỡi nỗi đau – gương mặt của đá Ta sẽ nói với ngươi bằng lời cây đàn nghiến răng ta hát Ta sẽ cầm than hồng dù tay ta cháy lửa tâm hồn cháy lửa dể khi xoè tay ta sẽ gắp từ tro than moi lên một bông hoa nghi ngút khói một bông hoa còn rỏ máu loài người sẽ gọi tên Hoa hồng Hỡi nỗi đau Hãy đến khi nào ngươi muốn đến Hãy đi khi nào ngươi muốn đi Còn tình yêu của ta Đừng hòng ngươi lấy được!

Bài học đầu cho con

Quê hương là gì hở mẹ Mà cô giáo dạy phải yêu Quê hương là gì hở mẹ Ai đi xa cũng nhớ nhiềuQuê hương là chùm khế ngọt Cho con trèo hái mỗi ngày Quê hương là đường đi học Con về rợp bướm vàng bayQuê hương là con diều biếc Tuổi thơ con thả trên đồng Quê hương là con đò nhỏ Êm đềm khua nước ven sôngQuê hương là cầu tre nhỏ Mẹ về nón lá nghiêng che Là hương hoa đồng cỏ nội Bay trong giấc ngủ đêm hèQuê hương là vàng hoa bí Là hồng tím giậu mồng tơi Là đỏ đôi bờ dâm bụt Màu hoa sen trắng tinh khôiQuê hương mỗi người chỉ một Như là chỉ một mẹ thôi Quê hương nếu ai không nhớ…

Bài thơ về đôi lứa

“Nơi nào có em, nơi ấy là thiên đường” Mark TwainNếu như đêm nay anh ngồi gác một mình Chỉ riêng anh và những vì sao còn thức Anh sẽ chọn một vì sao đẹp nhất Để bảo rằng – đấy chính là emNếu trưa nào anh qua một khoảng đường êm Chỉ có nắng và chân mình đạp lá Trời thành phố khép hàng mi êm ả Anh đi cùng chiếc bóng của mình Anh sẽ chọn một bóng râm dịu mát Để bảo rằng – đấy chính là emNếu khuya nào anh vào xưởng ca đêm Giờ ngon giấc của em trong giấc ngủ Anh sẽ gọi hương ngọc lan đầu phố Theo dọc đường và bảo – đấy là emỞ nơi nào mà anh chẳng có em Có cả lúc một mình đi xuống phố Đi theo anh chỉ lá me và gió Thì lá me và gió chính là emAnh nghiêng mình cảm tạ Mark Twain Đã phát biểu tuyệt vời về đôi lứa Đã cho anh những thiên đường mở cửa Khắp mọi nơi trong cuộc sống của mìnhỞ nơi nào mà anh chẳng có em Có khi ngủ nữa là khi anh thức Anh đưa tay là chạm vào hạnh phúc Trái táo hồng treo giữa những cành êm Em là ban mai, là chiều vắng, là đêm …

Biển nhớ

Em đã lấy hết của anh những buổi tối yên tĩnh Những buổi tối bây giờ sóng biển tràn vào nhà Em đã lấy của anh những trưa êm ả Trưa đỏ trời sắc lửa cháy trên hoa.Em lấy hết chừa cho anh nỗi nhớ Nỗi nhớ ba mươi bốn năm cộng lại – Nhân mười Nỗi nhớ biến gã đàn ông chợt thành lẩn thẩn Giữa đám đông nào cũng thảng thốt – Em ơi!Em đã lấy hết của anh những tháng ngày hạnh phúc Chừa lại cho anh gió lạnh bốn mùa Em vui vẻ trong dòng đời vui vẻ Chừa một dòng hiu quạnh để anh đi…Ừ, cứ lấy hết, anh dành cho em hết Anh chỉ giữ lại riêng ánh mắt không lời Chỉ giữ lại bông hoa đêm nào em cài trên mái tóc Cạnh chỗ em ngồi, gần gũi mà xa xôi…Em lấy hết của anh những tháng ngày lặng gió Chung quanh anh ngập sóng tự lâu rồi Biển nơi nào – biển trùng vây anh vậy? Cứ xô vào bờ tên một người thôi!

Biển, núi, em và sóng

Xin cảm ơn những con đường ven biển Cho rất nhiều đôi lứa dẫn nhau đi Cám ơn sóng nói thay lời dào dạt Hàng thuỳ dương nói hộ tiếng thầm thìAnh như núi đứng suốt đời ngóng biển Một tình yêu vươn chạm tới đỉnh trời Em là sóng nhưng xin đừng như sóng Ðã xô vào xin chớ ngược ra khơiAnh như núi đứng nghìn năm chung thuỷ Không ngẩng đầu dù chạm tới mây bay Yêu biển vỗ dưới chân mình dào dạt Dẫu đôi khi vì sóng núi hao gầy…Cám ơn em dịu dàng đi bên cạnh Biển ngoài kia xanh quá nói chi nhiều Núi gần quá – sóng và em gần quá Anh đủ lời để tỏ một tình yêu.

Blues

buổi chiều đi uể oải như một điệu blues buồn những buổi chiều ngơ ngác nắng trên phố mênh mông vàng lên một ngọn khói người đàn ông mắt buồn đong đưa trên ghế dựa hoa tím lại tím hơn những hoàng hôn ngoài cửa người đàn ông mắt buồn một hôm không trẻ nữa những buổi chiều ngồi im lá rụng đầy hai vai lá rụng trên tóc dài ngày đi qua lặng lẽ một điệu blues buồn quá đâu đó ở trong hồn người đàn ông mắt buồn ngủ thiu hay là chết hoa tím đã tím hơn từ buổi chiều ly biệt

Chia phần

nhận từ tháng chín ô cửa vắng đèn nhận từ góc phố những ngày chân quennhận từ giường chiếu hơi ấm chỗ nằm nhận từ ký ức buồn, vui mười nămnhận từ kẻ lạ đã thành tình nhân nhận từ chia cách giọt nước mắt thầmnhận từ mối mọt những đêm gặm mòn lòng như sách cũ nhện dài tơ giănggia tài ta đó những ngày vắng không buồn riêng ta đó làm sao chia phần

Chiều đại nội

Ngựa xe nào khuất nẻo thành xưa loang bóng chiều hồn ai trong lá rụng dấu hài mờ sân rêu lòng ta như thành quách nhớ một nàng ái phi giật mình nghe… áo động nắng rớt trên hoa quì ta tìm vườn ngự uyển cỏ hoang che dấu rồi tiếng chim chiều đại nội rụng xuống chiều mồ côi lòng ta như sương khói đậu vào tường đá rêu dấu thời gian im ngủ dấu thời gian tịch liêu chiều cuối năm chớm lạnh vàng phai nhuốm mái hiên ai mộng làm quan trạng ngựa qua vườn ngự Viên ? giật mình nghe gió động nón bài thơ… qua thềm…

Chỗ mẹ xưa ngồi

.. Con hẻm dài như mọi con hẻm của Sài Gòn. Đầu hẻm là đường giao thông chính, cuối hẻm là con kênh Nhiêu Lộc cắt ngang, chỗ cái xóm ổ chuột của dân tứ xứ lưu lạc vì đủ thứ lý do: chiến tranh, nhập cư tìm việc, học sinh, sinh viên trọ học, gái điếm, ca ve — đủ cả. Người phụ nữ lưu lạc với 3 đứa con cũng ở đấy. Hàng ngày bà ngồi đầu hẻm với gánh xôi buổi sáng, gánh chè buổi trưa cho học sinh đi học sà vào… Hàng chục năm qua, cái đầu hẻm nhỏ ấy dành chỗ cho bà, dù ngồi trước cửa nhà ai bà cũng không bị đuổi. Những người đầu hẻm biết bà nuôi con như mọi phụ nữ nghèo khác, lại thấy phong cách bà nhã nhặn, nhỏ nhẹ, ai cũng tự hỏi sao bà lam lũ mà chẳng có vẻ gì xuất thân lao động tay chân? Bà chỉ cười im lặng. Bà là một phụ nữ thời trẻ hẳn phải rất đẹp, bởi vì khi ngồi bán xôi chè đầu ngõ bà vẫn còn đẹp. Thời ấy bà chỉ xấp xỉ 40, còn dấu tích xuân sắc trên gương mặt. Có mấy ông ở gần đấy cứ tìm hiểu xem tại sao bà về đây, tại sao bà đến ngồi ở cái xóm ổ chuột này… Nhưng thảy đều vô ích. Người phụ nữ ấy nhã nhặn nhưng cực kỳ kín tiếng.Nhiều năm trôi qua, Cái xóm ổ chuột đã biến mất, Chung cư mới mọc lên xoá hẳn dấu tích cũ. Người phụ nữ bán chè cũng vắng bóng nơi đầu con hẻm đã gần 20 năm. Bà mất lâu rồi…Mẹ! Năm nào con cũng về đây. Nhà cũ xóm cũ không còn dấu tích, nhưng con hẻm còn, chỗ mẹ ngày xưa ngồi sớm chiều vẫn còn. Con thường đến đấy vào buổi trưa khi nó vắng vẻ hơn. Nơi cột đèn cũ, bờ tường cũ từng kê chiếc bàn gỗ nho nhỏ của mẹ, con thường đặt xuống một chân nhang, ngồi hút thuốc trước ngôi nhà đối diện và chờ nhang tàn mới đứng lên đi. Những người đầu hẻm cũ người còn, người mất, nhiều người biết con, họ chào và ngạc nhiên chút ít khi thấy cái gã thường gặp trên phương tiện truyền thông lại ngồi ở đây một mình im lặng. Hẻm phía bên kia đường chính là ngôi nhà của một người không họ hàng nhưng đã thay đổi số phận của con. Anh chị ấy cũng đã ở bên kia bờ đại dương lâu rồi. Nhưng con biết mỗi lần con ngồi đấy hút thuốc có nghĩa là đã cuối năm, Có nghĩa đã sắp tết rồi.Con về thăm chỗ cũ mẹ ngồi.

Chút tình đầu

Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng Em chở mùa hè của tôi đi đâu ? Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám Thuở chẳng ai hay thầm lặng – mối tình đầuMối tình đầu của tôi có gì ? Chỉ một cơn mưa bay ngoài cửa lớp Lá áo người trắng cả giấc ngủ mê Lá bài thơ cứ còn hoài trong cặp Giữa giờ chơi mang đến lại…. mang về.Mối tình đầu của tôi là anh chàng tội nghiệp Mùa hạ leo cổng trường khắc nỗi nhớ vào cây Người con gái mùa sau biết có còn gặp lại Ngày khai trường áo lụa gió thu bay… Mối tình đầu của tôi có gì ? Chỉ một cây đàn nhỏ Rất vu vơ nhờ bài hát nói giùm Ai cũng cũng hiểu – chỉ một người không hiểu Nên có một gã khờ ngọng nghịu mãi… thành câm.Những chiếc giỏ xe trưa nay chở đầy hoa phượng Em hái mùa hè trên cây Chở kỷ niệm về nhà Em chở mùa hè đi qua còn tôi đứng lại Nhớ ngẩn người tà áo lụa nào xa.

Chuyện kể của một gã lang thang

đấy là một ngày nào đó của một năm nào đó người đàn ông trờ thành kẻ không nhà tự nguyện dù hắn có cửa nhà hắn là thi sĩ ngốc nghếch quen nói trăng là trăng mây là mây gió là gió không thể là gì khác hắn không biết đánh bạc ngôi nhà tự bao giờ trở thành nơi cờ bạc bịp thế là hắn vui vẻ ra đi đấy là một ngày nào đó của một năm nào đó thế kỷ gần hết còn hắn gần chết hắn vẫn thản nhiên nói : ai mà không đi đời nhưng cờ bạc bịp thì ta xin thôi đã quá đủ trong ngôi nhà này lửa mồ hôi máu chia lìa đói khổ chòi lá dựng xong thì bão tố lửa âm ỉ trong xương dưới những mộ phần biển rã mục đêm xuống tàu định mệnh sum họp nơi này nơi kia ly tan ngôi nhà ấy như phạm lời bùa chú nên mồ hôi sôi vầng trán cha già nên trẻ thơ ra đời trong lửa đạn lưng mẹ như vòm trời úp trọn phong ba ngôi nhà ấy như khoảnh vườn hoang dại cây đau thương không hạt cũng đâm chồi hạt nghi kỵ không gieo mà đậu quả những dấu chân trôi góc bể chân trời đấy là ngày nào đó của một năm nào đó người đàn ông làm một kẻ không nhà lầm lũi gập mình trên sỏi đá bới tìm trong định mệnh một chồi hoa

Chuyện ngày thường

Những ngày ốm trong căn phòng hẹp Anh mơ những chiều vàng Hoa dầu thả cơn mưa chong chóng Con đường dài áo lụa thênh thang… Anh nằm nhớ tiếng chân quen Gõ nhịp ngoài thềm vội vã Tan tầm em về như làn gió Dìu anh ra cửa đón mặt trời Những chiều nằm trong cơn sốt khô môi Anh thèm lời hỏi thăm của một người bạn Một câu nói đùa – một lời trêu chọc Rất đỗi thân tình Và… Như trong truyê.n cổ tích – kẻ hiền… sẽ gặp lành Anh mở mắt – hoa dầu rơi trước cửa Anh tỉnh giấc – em về như ngọn gió Tiếng máy xe quen thuộc đến… giật mình Ông bạn già nheo mắt đứng cạnh bên. Ðôi khi Anh cũng phải cám ơn cơn nóng lạnh không rõ tên Bắt anh trùm chăn dăm ba bữa Bắt đôi chân nằm mơ ngoài cửa Nhớ những ngày mạnh khoẻ xuống phố với mọi người Ðể nhận ra cuộc đời Hệt như là cổ tích Ước niê`m vui – khi mở bừng con mắt Tất cả đều có cạnh bên Bạn – người yêu – hoa và nắng êm đềm…

Cỏ hoa cần gặp

Có thể chấm dứt được rồi những nụ cười giễu cợt Rằng những ai nói về cỏ hoa là những kẻ không chạm hai chân trên mặt đất này Anh vẫn đến thăm em bằng bước chân có thật Vẫn không quên chùm hoa cúc cầm tay… Anh không dửng dưng trước hạt gạo khó khăn ngày hai bữa Anh không quên những vất vả đời thường Anh biết rõ những giọt nước mắt em đôi khi thành chất độc Nhỏ xuống lòng mình loang lổ vết thương Nhưng anh vẫn cần nói cùng em về hoa cỏ Về những vòm me không ai có thể đốn mất của mình Về những chiếc chuồng bồ câu màu hồng trên mái ngói Về tím đỏ ráng chiều, Về vạt nắng bình minh… Dẫu hoa đã từ lâu không có mặt trên những bàn ăn đạm bạc. Dẫu bóng mát vòm me chưa che tròn lưng những đứa trẻ con lượm rác ven đường. Dẫu đã xuất hiện quá nhiều kẻ vác súng săn tìm bầy chim thành phố. Và có người lạnh nhạt nhìn nhau nhân danh áo cơm Thì những kẻ mơ mộng còn rất cần đấy chứ Anh sợ vật giá leo thang nhưng cũng lo vầng trăng không mọc nữa đêm rằm Hay sợ trăng đã mọc rồi mà đầu anh vẫn cúi Bởi trái tim mình đã thành đá tảng rêu phong Nên anh vẫn muốn nói cùng em về hoa cỏ Ta xanh xao – nhưng hãy rất con người Ta phẫn nộ – nhưng chớ thành trái độc Ai vấp ngã ven đường, không một giọt lệ rơi Không một giọt lệ rơi vì mắt nhìn ráo hoảnh Vì mắt đã lạnh tanh những dung tục đời thường Nên anh cứ muốn nói hoài về hoa cỏ Để còn biết giật mình khi chạm một làn hươn
Trên đây là những bài thơ của Đỗ Trung Quân hay nhất mà chúng tôi đã chọn lọc và muốn chia sẻ cùng với bạn. Thông qua các bài thơ này bạn sẽ hiểu thêm về phong cách sáng tác của nhà thơ này. Đó là một hồn thơ nhẹ nhàng và bay bổng. Trong đó có nhiều bài thơ được đánh giá rất cao mà bạn không nên bỏ lỡ.