Nhà thơ Bùi Giáng và tập thơ đặc sắc nhất “Mưa nguồn” (Phần cuối)



Mưa nguồn là một tập thơ với số lượng bài lớn nhưng Bùi Giáng đều đã trau chuốt từng câu thơ của mình. Điều đó đã giúp tác giả thể hiện được những cung bậc cảm xúc của mình trước con người, cuộc đời và những rung cảm của đất trời. Và những bài thơ mà chúng tôi giới thiệu dưới đây cũng chính là phần cuối cùng và là phần tiếp nối của Tập thơ Mưa nguồn phần 6.

Trong vườn

Trong vườn em có nhớ trăng xuống hôm nào hai
đưa bốn chân đi bàn chân em gót nhỏ ngón
mà bước như nhịp thở phập phồng lên xuống
phổi bên tim

Trong vườn em khóc gục đầu vai tóc xoã nước
mắt chảy ướt nhiều ướt cả áo nhau. Không có
rượu rơi quần hồng em hoen ố. Yêu nhau khổ sở
như trời sụp đổ cuộc đời tuổi dại trôi giòng nước
chảy cuốn đi. Mùa thu lạnh. Trang đời em xanh
đó. Trăng chảy đầm đìa nước mắt thơ ngây
sương rủ rỉ như cõi bờ xa rộng nghe chiều hôm
than thở gió khe về tiếng vọng bay theo. Em ở
bên nào chừ Trà Linh xưa non nước Phường
Rạnh Khe Rinh buồn Trung Phước Cà Tang Dùi
Chiêng Tí Sé mây chiều thổi xuống Duy Xuyên

Ôi buổi chợ miền Thượng Du trời mai sương lận
đận non xanh đất đỏ hồn em lạc mất đuờng về
phương mô biển cạn bàn chân từ thuở tản cư. Ở
trong vườn ngày nọ đêm khuya chừ đây phố thị
một mình đếm bước lung lay

Tim em máu đỏ anh mắm ngón tay buồn thở
mỏi trong xương. Trái tim em như trái cây rừng
chưa đợi nắng ửng vàng đã chín ngọt cắn vào
hàm răng nghe lạnh niềm vui lạnh tràn vào dạ
ôi em ngực nóng khít vào ấm lại quê hương

Ở trong vườn ngày nọ trăng khuya chừ đây phố
thị

Trở lại

Đường về đó dựng mùa xuân bên lá
Buổi mai nào từ ly biệt bẻ bai
Từ thu nội hoang mang về giữa dạ
Ngó ngày đi bên rớt nhụy xiêu đài

Màu lỡ dở bước buồn không nối gót
Đêm võ vàng không gối mộng song song
Từ liên lụy một vòng vây khép hột
Lối đi về trùng ngộ có ai mong

Em nhìn nhé giờ đây ta trở lại
Nghe giậy hồng một mùa cũ hồi sinh
Đồi bên núi đống gò bên cát bãi
Có động mình nghe chuyển mạch rung rinh

Ta mở mắt mở hai mi và mở
Một chân trời trùng điệp ở bên trong
Nguồn thao thức tự bao giờ gãy đổ
Đã chơi vơi hòa mộng múa trăm vòng

Chiều dừng sững sắc hương chiều bỡ ngỡ
Hàng thông im khe núi lặng bên ngàn
Mây hồng lục ráng hoàng hôn đã trở
Màu thẳm xanh cho diểm ảo trăng vàng

Trời bữa đó

Trời bữa đó không nói gì nữa cả
Xanh liên miên mà dạ của nhân gian
Vẫn thao thức giữa buồn đau em ạ
Nẻo thanh thiên từ lỡ một con đường

Em con gái hai bàn chân em bước
Hai tay ôm hai buồng phổi em ho
Trời buổi đó để buồn đi lướt thướt
Khắp đồi cao cồn thấp đống bên gò

Ta đứng lại bẽ bàng hai con mắt
Ngó và nhìn tay nắm ở trong tay
Buồng phổi lạnh bởi vì chưng em biết
Thiên đường xưa giờ giữ chỉ ngần này

Trời bữa đó không nói gì không nói
Một chút gì xưa đã nói miên man
Lòng với dạ võ vàng thôi đã mỏi
Nẻo đi về: rừng quạnh rú sâu hang

Trời Nam Việt

Tuổi trẻ qua đi xin ern ở lại bây giờ và lát nữa
xưa sau. Cây cối mùa thu cúi nhìn đất cỏ đợi
chúng mình đi bộ tới bên. Nghe rụng lá cồn khe
khẽ hơi buồn hơi lạnh một mình em mộng với
chiêm bao. Trời nước mông mông tán thành
nhân gian thương nhớ rộng thênh thu nào Lục
Tỉnh bờ Tiền Giang Châu Đốc em Sa Đéc Hốc
Môn mùa Lái Thiêu Sầu Riêng Măng Cụt hương
mật mớm chảy tràn môi nhau. Em nhe răng
thánh thót cười vui như tuổi trẻ đứng bên bờ
ngồi bên bến tựa gốc cây chuồn chuồn bay
bốn bên như quay múa buổi nào bên nhau dưới
đèn, con đếm bản địa đồ Nam Việt bốn mùa đi
còn để lại nguyên lành nguyên ngọt nước dòng
sông chần chờ chậm chảy sóng lên lời che chở
em đi về Vũng Tàu nghỉ mát anh đi về Thủ Đức
Thủ Dầu Một Thủ Thiêm Bà Rịa Biên Hoà Rạch
Giá Sóc Trăng trăm năm ròng rã anh quên rồi
tên tuổi đã xô về dấu tóc ngập mơ màng buồm
sóng khói Hà Tiên. Ôi Trà Vinh Vĩnh Long bao
giờ có dịp. Em Cần Thơ Mỹ Tho ta nghe chừng
em ước nguyện rất nhiều rồi câu chuyện đó với
đời ta, xin hẹn nhé một ngàn năm đi về em ở lại
gió li ti bờ cũ đón chờ đây

Hàng cây dựng vòm xanh bên nước cuối chân
trời mây trắng tắp vọng rất nhiều ai nói hết âm
vang. Chiều Long Xuyên nghe gió thổi lên ngàn.
Về Trung Việt có ngày em sẽ khóc. Trời đất tụ về
chung nơi một góc. Một năm nào đời đứng lại
nghe xuân. Về trong thu sương huyễn ảo vô
chừng. Sầu Lục Tỉnh sẽ ngày kia dòng dã.
Thương nhớ lắm bóng hình ai em ạ. Đã một lần
về đứng lại nơi đây. Hai bàn chân nghe máu đỏ
chạy dài. Về ở giữa trái tim tròn ấm áp. Nắm tay
nhau nghe tơ về trong tóc. Nhạc về thơ vào trong
lỗ chân lông. Rồi tỏa bay ra khắp ruộng và đồng.
Giòng nước chậm chần chờ nghe trở lại. Em ngơ
ngác như hồn người con gái. Đứng một mình
thơ dại ngó mông lung. Em nghe không, em
nghe nhé nghe cùng

Tuổi trẻ

Chạy đi em! qua vườn thắm theo ngày
Cùng với phút giây này phơi mở lá
Em ngó nhé cành xanh cây giục giã
Hoa nghiêng đầu ríu rít cạnh chim kêu

Chạy đi em! qua vườn thắm một chiều
Gót nhỏ nhỏ bước liều bên gốc rễ
Và chạm mạnh đầu ngón chân ghê thế
Vào ở trong cành củi mục kiến bò

Chạy đi em! và bắt vội giùm cho
Ta em nhé ta chờ tay em bắt
Giùm chút nắng chiều ngọn cây lay lắt
Nắm và cầm đưa lại giúp cho ta

Năm ngón tay loã xoã móng xanh ngà
Tơ vàng óng là đà đưa đẩy nhẹ
Nắng hây hẩy là hồng lên he hé
Chảy vi vu là giọt nhẹ xuống vai

Cầm tay em ta nắm lại một ngày
Màu và sắc hương mờ phai một thuở
Còn đọng giữa một tấm lòng thương nhớ
Kỷ niệm ngần giá cúc với nồng sen

Chạy đi em! lên tiếng gấp gọi rằng
Và với bắt khi tầm tay vừa tới
Và giam giữ giữa hồn em xanh với
Mộng xanh đời xanh lá với xanh cây

Ồ gót chân! anh đứng ngó như ngây

Từ kỷ niệm đầu

Lên đường tự buổi tay đưa
Lá ngàn cây động nguồn mưa mịt mùng
Tuyết bay về trắng thu rừng
Gió vang sầm lãnh lên trùng điệp mây
Mơ màng dựng bóng lên vai
Nghiêng mình đất quạnh đời trai xin chào

Mai sau còn dự hội nào
Ngó nhau từ kỷ niệm đầu bão giông
Nhìn nhau từ lỡ chốc mòng
Bàn chân bước lại mấy vùng cỏ rêu
Lên lời bỏ rộng lời theo
Ngành sương lưu vận sầu gieo bao giờ

Tượng số

Những nàng Tiên Nữ ở trên cao
Bỏ xuống cho ta những trái đào
Ù té ra sân ta chộp lấy
Gà con sợ hãi chui vô rào

Tượng số hai

Người đi xuống bến lau thưa
Khép vòng tay lạnh ngang mùa nước dâng
Môi cười môi khóc thanh xuân
Bỏ rơi tàn lệ gieo tần ngần bay
Đạp Thanh lỡ mấy hội rày
Sầu trong thiên hạ phơi bày nhân gian
Mộng đầu lạc nẻo đi hoang
Vong hồn xoang điệu mơ màng phượng hoa
Đất thương nhớ cỏ hiên nhà
Xa chiều viễn ngạn bóng qua phương nào
Tầm xuân băng tuyết ngăn rào
Đẫm sương hồng hạnh mận đào rớt bông

Tượng số thiên nhiên

TẶNG MARILYN MONROE
và Homère

Mộng lây lất ghé đêm kề
Chiêm bao phiến hoặc lối về tồn sinh
Ngửa ngang lá gió trong mình
Cánh chim khép mở mảnh hình hài suông
Trổ bông là nụ môi hường
Hé răng là để não nường đuốc hoa
Nội đồng cỏ mọc tháng ba
Rừng cô tịch trút nước pha phôi nguồn
Vai ngần với tóc xanh buông
Dựng càn khôn giữa loạn cuồng si mê
Đổ xiêu tồn hoạt ê chề
Đẫm khăn hồng lệ khóc Tề Tuyên Vương

Và màu xuân đó

Ở chân trời chim có ngó mây bay
Vườn mông lung hoa lá hẹn bên này
Hường mỏng mảnh khóc mờ trên trang giấy
Ta cũng định sẽ cùng nhau sẽ thấy

Thu trên trời soi nước lạnh phai trôi
Nàng mang xa mộng cũ vỡ lâu rồi
Châu Đốc Trà Vinh đi về kiếm lại
Thông Đà Lạt sẽ thì thào hỏi rnãi
Hồ gương kia bờ liễu đợi anh đào
Gió đi về mang quan ải dâng cao
Từ thao thiết ngàn xuân kia đã phụ
Chào Lục Tỉnh thu một lần chưa đủ

Chiều hôm nay em có nghĩ thế nào
Đời dại khờ như một giấc chiêm bao
– Ừ thế sao? em hãy rủ ta vào.

Về buôn bán

Giã từ cõi mộng điêu linh
Tôi về buôn bán với mình phôi pha

– Mình ơi! tôi gọi bằng nhà
Nhà ơi! tôi gọi mình là nhà tôi
Bây giờ xuôi ngược đôi nơi
Thôi mình ở lại tôi dời chân đi

Thưa rằng: – ở cái quái gì
Chàng đi thiếp cũng xin đi với chàng

Về giữa ngọ

Đời phố thị lá bay từ thuở
Đẫm hồng-trang nguồn lạnh thu rời
Hồn du mục cỏ hoa mòn mỏi
Rừng đêm xanh trăng tạ không lời

Vì hơi thở cũng sầu như lá úa
Rớt lưng đèo bối rối lách theo lau
Đầu xuân giậy thiết tha vang hưởng của
Tiếng thu trùng trong điệp khúc mai sau

Người kỹ nữ ngày xưa trên bến nước
Sẽ đi về trong bóng nguyệt quanh năm
Và sẽ nhắc với đời em chuyện trước
Vòm nguyên tiêu rơi rụng giữa trăng rằm

Ngày trống rỗng không gian trôi vào cõi
Xót xa thân sầu chảy máu bên xương
Ngày theo tháng tiếc thương không tiếng gọi
Nghe mùa xuân không đổ lục bên hường

Con đường thẳng con đường cong cỏ mọc
Nhịp mơ màng những quang gánh lên vai
Hồn tuổi trẻ phiêu bồng trong tơ tóc
Trút tình thu lạc gió ở bên ngoài

Màu hoang đảo từ đây em sẽ ngó
Cát xa bờ tơ chỉ rối chiêm bao
Về phố thị lúc mặt trời đứng ngọ
Giấc miên man em liều liệu đi vào

Vì bữa đó

Cảm đề Tess of the D’Urbevillles

Vì bữa đó cửa buồng em khép kín
Nên bốn bề tiếng động đã xâm lăng
Và tràn ngập vào sâu trong cung điện
Đáy linh hồn em rạn vỡ bao phen

Vì bữa đó nhìn nhau hai con mắt
Giữa bốn bề bóng tối lạnh tro phai
Nên em muốn bàn tay ta siết chặt
Ngón vô ngần đau khổ ở trong tay

Và vuốt ngực nghe chừng như lá phổi
Đã điêu tàn trong lệ đẫm liên miên
Dòng ngơ ngác tự bao giờ đã lỗi
Trong chờ mong tiếng vọng ở xa miền

Còn lại đó chút gì em có biết
Có hiểu rồi và đã có nghe ta
Nói lơ láo một lời khi úp mặt
Ngón vô ngần đau khổ lúc buông ra

Vỗ về

Ta đứng lại bên này chờ đợi
Ồ phải không? Em đó phải không
Ta đếm lại từng ngón tay lẩy bẩy
Đời chúng ta là mấy trăng tròn

Ngày vui ngắn? lòng đã vơi mấy bận
Ngày vui đi? mấy bận giữa lòng ta
Đổ lây lất mưa về xuân lấm tấm
Ồ thiều quang tan biến vội sao mà

Em có khóc? ta xin em đừng khóc
Em nhìn ta? lệ chảy có vui gì
Trang phượng mở giữa nguồn em hãy đọc
Nước xuôi giòng ngàn thu hận tan đi

Xuân Bình Dương

Xin lời mở rộng con mương
Xin chiều bến đỗ Bình Dương bây giờ
Những bàn chân bước đơn sơ
Những bàn tay những mùa thu trong mình
Xin lời nói hãy nín thinh
Xin hàng phượng đỏ bên đình ngơ cho
Bến sông ghe đỗ bây giờ
Ngàn năm thôn nữ lên bờ ướt chân
Xin người em hãy lại gần
Nhắm hai mắt mở muôn phần hai con
Ngó sương mây lục trời tròn
Ngó sương muối nhuộm tóc còn xanh vai
Bàn chân đen ngón không dài
Bàn tay đen ngón nắm hoài không nguôi
Bây giờ xin hãy nhìn tôi
Người em ấy nhận ra người anh chưa.

Xuân thôn nữ

Gò mô mấp mé bãi cồn
Lá lơ thơ xuống bên tồn sinh bay
Mép rìa vòm cỏ hoa phai
Con chim mùa cũ hẹn ngày giờ sang

Từ phen mắt lệ ám đàn
Trút hiu hắt đợi lau vàng võ mong
Chiêm bao kỳ mộng vô cùng
Đẩy băng tuyết lại mấy vùng lang thang

Hai tay vốc nước suối ngàn
Rắc lên cành dại giọt ngần như sương

Em người thôn nữ bờ mương
Ngồi nhìn cá nhảy lên vườn như chim
Ta người viễn khách đưa tin
Bỗng đờ đẫn đứng chợt nhìn nhận ra

Xuân Thu Trang Phượng

Trời cao nguyên lụt tràn đê
Nguồn trôi nước lũ xuống đè cát xanh
B.G.

Mùa Xuân hẹn Thu về em trở lại
Ta nhìn nhau trong bóng nước mơ màng
Nước chảy mãi bởi vì xuân trở lại
Với giòng trong em hẹn ở bên đường

Em sẽ khóc khi nhìn trong khóe mắt
Thấy một mình người đi lại lang thang
Còn ghi giữ ân tình trong cỏ nhặt
Múa vi vu vì hẹn với truông ngàn

Ta sẽ đợi nghe đời em kể lại
Thuở xưa kia… bờ nước ấy xưa kia
Ta sẽ đợi nghe đời em nói mãi
Bên đời ai vạn đợi đã chia lìa

Mùa xuân hẹn thu về em trở lại
Bên đời đi còn giữ mãi hay không
Giòng bất tuyệt xanh ngần xuân thơ dại
Sầu hoang vu vĩnh hạ vọng non hồng

Xuân xanh

Én đầu xuân tuyết đầu đông
Rừng cô tịch ngóng nội đồng trổ hoa
B.G.

Em hé cành cây xanh ngó lạl cười nhau rộng mở
hàm răng. Thu qua em khóc bốn mùa sương ướt
tóc buồn bàn chân định bước về phía núi xa
xanh sớm tím chiều hoang gió dại thu rừng thu
rừng em ngó mắt nghe tai nắm cầm năm ngón
nhỏ nghe bốn phía lạnh nằm trong trái tim. Máu
xương lổ đổ biết mần răng đợi bóng sáng hôm
sau tuyết trắng như sầu băng thương nhớ

Em hé cành cây xanh cánh cửa bước vào trong
cõi ấy bờ xa gió rộng chạy dài. Em khóc cho
người nghe thổn thức sau khi cười cho thật
sung sướng người nghe. Miệng em và. Trái anh
đào lay lắt suối trong soi suốt một sớm mai tiên
nữ đi về gót vang lồng lộng em ồ em! ta định nói
hai tay năm ngón một lời man dại yêu thương

Kết vòng múa quanh vừng thu vời cành rơi loã
xõa ngang đầu vai em mở ngực đợi chờ đã đến
phút rồi giây giờ xem vĩnh viễn xanh như trời
như đất đỏ cây xanh

Em hé cành cong xuống nghe bàn tay động vỡ
sương băng nói nhỏ nghe chừng như hơi thở
môi cười kia răng mở sẽ mai sau cùng chúng
bạn thưa rằng

Trên đây là những bài thơ cuối cùng trong tập Mưa nguồn Bùi Giáng mà chúng tôi muốn giới thiệu với bạn. Đây là một tập thơ dài và chất chứa nỗi niềm cũng như những rung cảm của con người tài hoa này. Chính điều đó đã làm nên một chất rất riêng, không hòa lẫn với ai – một phong cách thơ mang tên Bùi Giáng.

so1vn - Tags: