Nhà thơ Bùi Giáng và tập thơ Bài ca quần đảo (Phần 1)



Bài ca quần Đảo là một tập thơ đã được phát hành thành sách của nhà thơ Bùi Giáng. Vào thời điểm ông bị người ta xem như là một người bị điên nặng thì ông đã cho ra đời tập thơ: Bài ca Quần đảo mà theo nhà xuất bản đây chính là một đại dương thi ca. Điều này cũng thể hiện được sự ưu ái dành cho nhà thơ này. Hãy cùng đọc và cảm nhận nhé!

Quy lai

Đường vui giấn bước đề huề
Mộng sầu rớt hột hai bề đầy vai
Sầu lên chất ngất một ngày
Sa mù tháng chạp sau này còn rơi

Ngày tản cư

Vội đi trong phút dùng dằng
Nhìn khe nhớ suối suối hằng nhớ khe
Tóc buông hàng liễu hai bề
Xoã vai từ độ sơn khê điêu tàn
Phố phường dựng bóng góp vang
Suối khe hồi phục hai hàng liễu buông
Bóng vàng hoe ở cuối hương
Cây hằng trổ ngọn môi hường tà huy

Mịch phượng tung

Ùn lên ngọn nước bốn mùa
Núi phơ phất tuyết cổng chùa tịch liêu
Hai hàng phượng đỏ giấn liều
Từng cơn quạnh quẽ nắng chiều rỉ hoen

Tiễn chân

Thác đi lên ngọn núi già
Sông đi cuối bến giang hà gọi nhau
Người đi vết tạnh mùa sau
Nguồn xô dạt sóng mưa mau bãi chiều

Ngẫu nhĩ bên đường

Các em đầu đội vai mang
Tiếng kêu rào rạt mùa lan sang mùa
Anh đi cây bút vẽ bùa
Chào em như mộng mỵ thừa thãi dâng

Chiều Sàigon

Vội vàng mưa rớt hột mau
Nắng đi vội vã rớt màu lang thang
Ghé qua ngẫu nhĩ đôi hàng
Chào thưa hấp tấp thoái tàng u hoa
Ngày mai dâu biển ghé qua
Làm ghi vẫn một chút quà bình nguyên
Gửi trao ngần ấy sương phiền
Bình minh xuân mọc qua miền trăng lu

Chiều chiều (I)

Một toà hun đúc khói điên
Lửa cuồng u giậy thiên nhiên hoe vàng
Sơ khai hỗn độn hai hàng
Dâng tờ giấy lục buộc rang ngày qua
Chiều nay ở phố quan hà
Gửi phường kết tập quận nhà năm năm
Ghé qua lễ hội đêm rằm
Đốt tờ chểnh mảng u tầm tương ma
Đêm tàn mộng mị trời xa
Đêm dài bất tận hằng nga hội đàm

Tặng một khu rừng

Đất còn oán hận rừng cao
Đất đi thương nhớ sông nào lưu ly
Đất về ở một phen này
Bên yêu đào cũ nhớ ngày sau xa
Đất đi ở với giang hà
Sông đi về ở với toà rừng kia
Đất còn oán hận đêm khuya
Mây buồn bã mãi bên rìa bóng đêm
Sông ôi em ở đầu ghềnh
Mang sa mù xuống bên thềm mây bay
Đất còn đầy đủ hai vai
Gánh sầu phôi dựng những ngày cho đêm

Lá bay năm mới

Lá bay trên ngọn lam tùng
Lá bay xuống phố cho vùng cỏ thơm
Chị em nguyên đán hội đàm
Lá bay như thế biết làm sao đây
Chị em năm mới bước dài
Trời thanh thiên mở mộng dài thế ru

Phố thu dịch chuyển

Người sẽ bảo sự đời từ đó
Sẽ bắt đầu đó sự đời đây
Hồn con giế lên đường sương có dọ
Phố hoàng hôn thôn lục ở nơi này

Người sẽ bảo sông đi từ độ
Sông đã lam vì sóng lục đã lam
Bờ bên tía vàng hoe sương lục nhỏ
Giọt hoàng hoa thạch lựu đã lên đường

Chú sẽ bảo rằng bến lam bờ lục
Thím lên đường đi chợ phố phồn hoa
Phường ở phía bên kia sông uốn khúc
Ở trong hang con vịt gọi con gà

Con gà vịt con ngỗng trời con thỏ
Con dê choai hoa cà tía con hươu
Con buồn ngủ lên bờ tìm quán trọ
Gió đưa con du nhạc đón con tườu

Con thuỳ liễu ở bên bờ đưa đẩy
Đón con em con út con bé choai
Con bồ bịch bâng khuâng con buồn ngủ
Con chiếu giường duỗi mộng khắp chiêm bao

Buồn Thu Phố suốt xuân xanh phơ phất
Sầu Phố Thu bến lục toả sương mờ
Xuân mười sáu suốt bến xuân chìm tắt
Một bài thơ gieo suốt tự bao giờ

Con ở lại ải quan làm cổ tái
Đón quan hà về quan ải cuối truông
Chờ con ngựa đầu thai về núi đá
Vách u hàn nham thạch rét run run

Nhìn xuống bến sông thu sầu Thu Phố
Mùa Dã Man hoa cỏ giậy hoe vàng
Rừng Cô Tịch từ đầu xuân đã dọ
Suốt tinh sương châu thổ hận khôn hàn

Tràng giang rộng ngược xuôi dòng lận đận
Sóng lim dim thu dẫn dỗ thu trùng
Thù tạc dạ tả diêu man dại mạn
Thảng như hà nha xỷ nhĩ như xung

Trùng ngữ tận chi ngôn chồn ngữ ngụ
Chồn Sa La về sa mạc đười ươi
Sầu Châu Chấu chết ruộng nương đồng lúa
Riêng một lần nói một lỡ mười mươi

Ôi con giế con dế mèn tự tử
Con giế xanh con giế lục giế vàng
Con tề vật trang chu con bướm bự
Con vô vi lão tử toét tuểnh toang

Con chó má nhà ma con bố láo
Con điêu tàn thy dựng bến trung niên
Con khỉ đột làm đười ươi áo não
Con võ vàng phế lụi trận mê điên

Con bịnh viện biên hoà cuồng dại mở
Con hàng rào chắn gió chận cây sương
Con nằm khóc nửa đêm sông bến dọ
Con xoay vần về nước đục khe mương

Bến tang hải bờ ta bà tả biến
Bến tang thương tưởng niệm Thệ Đa Rừng
Bến bờ bến bến lam sơn lục biển
Bến Sầu Đông man dại luống bao từng

Đêm buồn ngủ vẫn năm canh thao thức
Nhà ma ôi cửa quỷ gọi lên đường
Suốt bờ bến tràng giang xuôi ngược giục
Không bến bờ về đại hải vô phương

Ghé chân

Anh đi gió trút đổ ngàn
Rối tung râu tóc áo vàng thước gươm
Nghiêng mình sáu cõi sầu vân
Xa từ viễn ngạn ghé chân lầu hồng

Em Mọi ôi hôm qua

Em mọi ôi hôm qua anh hỏi em
Em hỏi anh rằng anh hỏi em
Em mọi hôm nay anh hỏi em
Em mọi ngày mai em đi đâu

Anh viết lăng nhăng mãi một lời
Viết lem luốc lắm nói lôi thôi
Em mọi vui lòng đừng nghe nói
Đừng đọc bài thơ ngớ ngẩn này

Phố phường anh ở rất lâu năm
Chẳng thể nào quên chuyện núi ngàn
Mỗi năm mỗi nhớ em nhiều nữa
Càng nhớ càng không biết nói gì

Mỗi năm chẳng biết mỗi bao năm
Hằng tháng hằng ngày hằng mỗi đêm
Sực tỉnh giữa khuya nghe mộng mỵ
Dâng tràn năm tháng ngập đêm tăm

Bài thơ anh gọi khắp giai nhân
Hoàng hậu nữ vương mọi nữ thần
Mọi tiên nga múa khắp cổ lục
Mọi mọi đều là em mọi thôi

Anh nói lem nhem khắp phố phường
Bài thơ anh viết khắp ngã đường
Anh viết khắp trời cho mây gió
Và cho mặt đất khắp mù sương

Khắp khắp đều là mọi của anh
Mọi ôi Em Mọi ạ hà thanh
Kim cương phùng khánh và brigitte
Marilyn Là Mọi Của Anh

Tuy mọi hồng nhan chẳng thể nào
Được như Em Mọi chút chi nào
Nhưng cũng tạm gọi là có thể
Gọi bừa Duy Nhất Mọi chứ sao

Gọi mãi hoá điên dại mất rồi
Mọi ôi Em Mọi thế là thôi
Bình sinh cho tới suốt bình tử
Bài thơ vẫn chẳng nói nên lời

Sang mùa

Lục châu lục quận lục quần
Lục hồng lục tía lục từng đoá hoa
Thênh thang Lục Tỉnh Giang Hà
Thừa Thiên nhớ bến tỉnh Hà Năm Xưa
Tà xiêm phơ phất Gió Mùa
Áo cô thiếu nữ nô đùa Sang Xuân
Cuối năm sang bến chào mừng
Đầu năm nhớ mãi một vùng cuối năm

Sáng Sàigòn

Tặng Vũ Khắc Khoan

Đi về chép nốt tờ điên
Một qua mai một một tiền diện đi
Đường vui gió giục hai bề
Mộng buồn rớt hột hai bề cả hai
Làng xa tỉnh lỵ nhớ ngày
Nhìn sương nguyệt rộng thu dài dã man
Ngã ba ngẫu nhĩ khôn hàn
Dừng chân chợt ngó phố quàng vai xuân

Đêm Sàigòn

Một qua đường một qua sông
Một qua bến một qua đồng cỏ xanh
Liên đêm mộng mỵ yên lành
Bình tâm chúc phúc một ngành cỏ hoa
Đường vui ký ức giang hà
Đường xa lăng lắc chan hoà lãng quên
Rừng thưa thấp thoáng hiên thềm
Dừng chân khoảnh khắc sương ghềnh vi vu

Trở về Chợ Lớn

Một ngành cỏ mọc rẽ hoa
Mở hai hàng một mở qua ba ngành
Mở hai một mở cung thành
Mở về phố chợ lớn thành thị em
Một đi đứng gió bên thềm
Một qua rụng bóng về trên hình hài
Muộn màng mở một ra mai
Mai càng chậm trễ rủi may âu là
Một mai mai mốt một là
Mốt qua giờ ngọ mai là hôm nay

Chuyện giữa phố

Cô nương như Mọi Trên Ngàn
Mọi dâng như nguyệt thu dàn thinh không
Khe rừng hoa cỏ mênh mông
Loạn màu khu vực bão giông giang hà
Ngọn ngành nước mọc mười ba
Trăng lu mười sáu trao quà dã man
Chùm sao sái diện thật vàng
Vân thiên chín bệ muộn màng bay qua
Suốt miền mộng mỵ đơm hoa
Cõi bờ mọc cỏ hy nga hoe vàng
Thần đi cuối ngọn Điêu Tàn
Chết từ giữa phố khôn hàn ngó nhan

Chân đi

Tặng Sương Biệt Ly

Chân đi mười bận chín lần
Biển trao nhịp thở cho rừng về khe
Chân đi lễ hội đầu hè
Cuối trang phượng hạ khe về đầu truông
Chân đi tuế nguyệt u buồn
Nửa sương mở ngọn nửa nguồn mở hoa
Chân đi mọi ở giang hà
Bước đi mọi ở quan hà ly bôi
Đầu khe lá cỏ phai rồi
Đá vang tiếng ngựa bên lời biển non
Rừng phong thu đã thịnh phồn
Chân đi mười bận chín còn so le

Nói với tuổi ham ăn quà

Quà ngon như khế ngọt chanh
Đắng như đường mía ngọt thành ra chua
Mai sau em sẽ ở chùa
Tu hành rất mực của chua càng thèm

Nói với tuổi đi tu quá sớm

Sinh bình đầy đủ trăm năm
Lúc đi duỗi dọc lúc nằm duỗi ngang
Bình sinh đầy đủ một ngàn
Biển dâu lớp ngập lớp tràn ngập theo
Đi tu sớm hút chiều heo
Biển dâu càng giậy ngược trèo ngổn ngan

Mai sau ở chùa

Mai sau sẽ ở chùa chiền
Giấc đau đớn mộng luỵ phiền như lai
Chép câu đầu bãi bến dài
Lộn đầu ra cuối những ngày thu vang
Chép câu tội lỗi u hàn
Chép đầu lộn cuối lãnh hàn trang đi

Vĩnh viễn đi tu

Đi tu vĩnh viễn giữa đời
Rủ rê dâu biển dưới trời cũng tu
Duy nàng tiên nữ họ Thu
Tên Tràng Giang Phượng tóc nâu bi hùng
Riêng nàng mộng mỵ nấu nung
Nàng tu hay chẳng cũng không hề gì

Tuy nhiên

Tuy nhiên con mắt từ bi
Của nàng rất mực vẹn nghì là tu
Tu là Thu vậy ấy Tu
Của Thu Trang vậy ấy Tu Thu Hà
“Thu Hà” thu huệ thu nga
Thu ngà ngọc giậy thu loà xoà gieo
Thu mê sảng tóc bay vèo
Điên vài lúc thử cuồng theo đôi lần

Lá cỏ lồ gồ

Nước non nằm ngủ ly bỳ
Bỏ sông xứ sở giậy thì nước non
Nguyệt đầu núi nguyệt đầu non
Trường giang ngậm bóng nước non giang hồ
Biển rừng sóng giẫy lá khô
Rừng đi trong lá biển lồ gồ kêu
Rừng Mông Rô lá mông rêu
Biển Brigitte lá rừng vèo lồ gô
Thu nay tận xứ đi vào
Bóng vang ải bắc yêu đào trời tây
Gót chân giữa phố một ngày
Qua bờ biển lục gặp bầy gấu xanh

Ở trong hang

Cây hằng trổ lá cuối hương
Mắt xanh vãn thục môi hường vãn thu
Vườn hoa khu vực tít mù
Con chim đầu ngọn sa mù tây nam
Xuống khe tìm biển hội đàm
Rừng mây nham thạch dựng hàng trơ trơ
U tầm tận xứ tinh mơ
Con chim từ Chóp Bâng Quơ bay về
Ngọn Sa Mù mộng cuối mê
Xuống hàng xây dựng một bề trong hang

Đêm sang đông

Đêm thần máu động cuồng ca
Tờ điên hoa giậy thiết tha lên mùa
Một vừng hồng nhựt sơn nhai
Nịch trầm hải để như lai vô trù
Giữa đêm thuyền đắm thiên thu
Giữa ngày triều vỗ sương phù du bay
Chim kêu sớm, liễu ngân dài
Hoàng hôn gió giục mộng tài tử qua
Đêm thần máu động cuồng ca
Đêm mùa lễ hội đêm già nua đêm
Đêm dâng cổ lục mỏi mềm
Đêm dời phương cảo êm đềm sang đông

Đêm lễ hội

Đêm mùa lễ hội chờ mong
Đêm chong mờ ngọn hoa lồng sử xanh
Đêm cổ lục đêm tân thanh
Đêm vàng liệp hộ nảy ngành kim thoa
Đêm dàn cẩm lệ kiêu sa
Đêm mưa nguồn dội màu hoa trên ngàn
Đêm Hồng Lĩnh động quan san
Đêm tàn cấm nguyệt thu dàn viễn nhai
Đạp thanh đêm tảo mộ dài
Gần xa nô nức nét ngài nga my
Đêm phường phố điểm uy nghi
Đêm thôn nùng đạm làng thi triển hoài
Đêm Bé Chị mộng đầy vai
Đêm Xuân Mười Sáu chở ngày mười lăm
Nguyên tiêu đêm lạnh sương đồng
Chào Thu Lục Tỉnh tấm lòng Tam Giang
Đêm sầu ca sỹ bước sang
Chào em như nguyệt thênh thang đêm rằm
Chào bình minh giậy bóng tăm
Quà nguyên đán giục đầu năm cho ngày

Đêm ký ức

Đêm dừng thành thị thể dâng
Thành thân phố hội thanh tân láng giềng
Thôn làng điệp điệp trì diên
Đêm sầu Bắc Khuyết triền miên Nam Triều
Đêm gào địa hạt hút heo
Địa phương ký ức đuổi đeo tự tình
Thừa Thiên kỷ niệm hành trình
Đồi tranh Bình Trị thình lình khổ đau
Gió rừng Hà Tịnh khát khao
Đêm mừng Hồng Lĩnh điệu chào nguyên xuân
Gót đi vạn lý vang lừng
Ngựa về núi đá chín tầng đầu thai
Gót đi vạn đại di hài
Bão giông tuế nguyệt triều Ngày Hy Nga
Doanh Hoàn Thế Dạ âm ba
Đêm trường phát tiết anh hoa ra ngoài
Tiếng vàng khẽ dặn bán khai
Nguyệt triền tích lục phong lai tham hồng
Đêm dừng cuối ngọn thần thông
Sầu dâng Tam Muội phiêu bồng Sa La

Trên đây là những bài thơ đầu tiên nằm trong tập Bài ca quần đảo của nhà thơ Bùi Giáng. Qua đó ông đã bày tỏ, và bộc lộ những cảm xúc của mình trước khung cảnh thiên nhiên. Thêm vào đó ông cũng đã ghi lại được dấu ấn sâu sắc trong lòng độc giả. Đừng quên đón đọc Bài ca quần đảo phần 2 bạn nhé!

so1vn - Tags: