Nhà thơ Bùi Đức Ánh và tập thơ “Thong dong ký ức” (2012) nổi tiếng



Bùi Đức Ánh (1949) là một nhà thơ còn được biết đến với bút danh Bùi Anh Sắc. Ông là một nhà giáo, đồng thời là một nhà văn, nhà thơ nổi tiếng. Nhà thơ này quê ở xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi. Bên cạnh đó ông cũng chính là Hội viên Hội nhà văn thành phố Hồ Chí Minh.

Ông được Lê Thiếu Nhơn nhận xét: “Dẫu nhiều dằn vặt, dẫu nhiều ngổn ngang, thơ Bùi Đức Ánh vẫn không nặng nề oán than. Ông biết xoá tan những hoang mang và những phiền luỵ bằng những câu hỏi bâng khuâng của một kẻ chưa bao giờ nguôi ngoai hy vọng vào sự ấm áp vẫn ủ lửa trong mỗi hạnh ngộ mong manh.”

Tác phẩm
– Thong dong ký ức (thơ), NXB Hội nhà văn, 2012
– Biển không em (thơ), NXB Văn học, 2013
– Người đàn bà bên bếp lửa (tập truyện ngắn), NXB Hội nhà văn, 2014

Sóng tình

Lòng tôi dậy sóng lao xao
Đêm nghe tiếng gió thuở nào nhớ thuơng
Em đâu rồi, hỡi mù suơng
Bao năm xa cách còn vuơng bóng tàn
Một mùa trăng cũ không tan
Một đôi mắt cũ gọi ngàn trùng xa

Mắt đẹp

Bao năm tình lận đận
Một thoáng buồn mông lung
Đêm trầm ngâm khói thuốc
Ly cà phê không đường

Em ngày xưa nắng lụa
Em ngày xưa vai gầy
Em ngày xưa áo mỏng
Tôi bây giờ đắng cay

Ngọn lửa trắng

(Tặng Thạc sĩ – Bác sĩ Chuyên khoa II Bùi Đức Tùng)

Sắc trắng áo bờ lu
Nghiêng nghiêng qua chiều muộn
Màu hoa trong bệnh viện
Hay bóng một người thuơng?

Giữa dòng đời bề bộn
Khoảnh khắc nào tử sinh
Bàn tay đầy hơi ấm
Dỗ dành cuộc trăm năm

Áo bờ lu sắc trắng
Như ngọn lửa tin yêu!

Chút hờ hững

Dòng sông quê vẫn êm đềm
Trên cầu Trà Khúc gặp em tình cờ
Ngỡ là thực, ngỡ là mơ
Nhìn nhau tưởng tưởng, ngờ ngờ chiêm bao

Tình lao xao, nghĩa lao xao
Môi hồng đã nhạt, má đào đã phai
Chim mỏi cánh, lạc hướng bay
Buông xuôi phận số, theo ngày tháng trôi

Qua đi giây phút bồi hồi
Nước mang hình bóng em, tôi lững lờ
Tỏ ra chi chút hững hờ
Tình xưa nghĩa cũ, bất ngờ chết oan

Vọng tưởng

Ta cứ tưởng quên em trong chốc lát
Thế mà sao tình lóng lánh thâu đêm
Còn một chút hoài niệm ngày xưa cũ
Bỗng bùng lên nhắc nhở lối đi về

Trên bến nước con sông Trà ngày ấy
Mây trôi nhanh, mưa đổ xuống chiều thu
Hai đứa lạnh ôm nhau hồn sưởi ấm
Để lòng nghe lai láng bến Tam Thuơng

Rồi hôm nay tình cờ ta gặp lại
Nghe bâng khuâng một thuở của xuân thì
Mai em về rồi để lại gì không?
Cho anh vọng tưởng một thời thơ dại

Nhớ trường xưa

(Tặng Thái Văn Đồng và học trò cũ)

Mỗi lần về Quảng Ngãi
Nôn nao nhớ trường xưa
Bụi phấn mờ năm tháng
Con đường mờ nắng mưa

Trường xưa vẫn lặng lẽ
Đời đổi tên âm thầm
Người qua mùa giông bão
Gọi mãi miền bâng khuâng

Học trò đi mấy ngả
Bục giảng rưng rưng buồn
Từng lời ca thức dậy
Mây trắng một tâm hồn!

Tơ vuơng

Hoàng hôn tắt lịm chân trời
Tình ta tắt lịm chơi vơi lối về
Anh còn rong ruổi cơn mê
Em còn bịn rịn ngõ quê muôn trùng
Nhớ đêm riêng, nhớ ngày chung
Tiếng ca rơi ngược phía thung lũng buồn!

Gửi sông Trà

Dòng sông Trà Khúc đang mơ
Hay tôi đang chảy đến bờ nhớ nhung
Dặm ngàn một nỗi cố huơng
Bàn chân xa xứ lạnh lùng bàn chân

Một thoáng yêu thuơng

Trên đỉnh mù suơng ta chợt nhớ
Có người con gái dệt chiếu bông
Làng quê cổ tích trôi xa mãi
Một mối tình đầu lạc cuối đông

Làm sao quên được thời tóc rối
Cho ta ngây dại cõi thiên đường
Chợt đến chợt đi như gió thoảng
Loài hoa năm cũ vẫn dư hương

Chẳng thể níu kéo duyên kỳ ngộ
Ta đành ngơ ngác giữa câu thơ
Xin về thắp lại vầng trăng cũ
Để lòng thao thức những giấc mơ…

Chiếc lá cuối cùng

Chiếc lá cuối cùng rơi theo ngõ vắng
Trên cành khô một ngọn gió thở dài
Em đã xa bao mùa trăng thơ ấu
Góc phố này tôi đứng với chiều phai

Nếu có thể gặp lại thời trẻ dại
Có lẽ tình còn trú dưới cây xanh
Tôi ngày xưa chiêm bao cơn mưa muộn
Để giọng buồn hát mãi khúc lặng thinh!

Bất chợt áo trắng

Chợt gặp lại người xưa bên quán vắng
Ánh mắt còn nguyên vẹn tháng năm xa
Màu áo cũ hay giấc mơ mây trắng
Bay ngang chiều như vừa mới hôm qua

Người xưa phục sinh ngày xưa dang dở
Một chốn ta về nghe gió hắt hiu
Xin cầm tay mùa bơ vơ kỷ niệm
Để chút tình vắng vẻ bớt liêu xiêu!

Giữa miền hoang sơ

Đi mãi không thấy bến
Đò tình một mình tôi
Áo xưa dần hư ảo
Phập phồng nỗi chia phôi

Thơ viết trăm câu vội
Gửi theo lời nhớ thương
Chỉ nghe chiều vọng lại
Tiếng ca thăm thẳm buồn

Thôi, chào nhau lặng lẽ
Kẻo nuối tiếc trôi sông
Miền hoang sơ hạnh ngộ
Ai còn đợi ai không?

Đợi chờ

Giọt cà phê đợi em buổi sáng
Đắng cả đêm dài một mình tôi
Phố phường giấu đi vầng trăng lạnh
Lối nhỏ bỏ tình lầm lũi trôi!

Em ra đi

Chiều bơ vơ ngõ hoang mang
Hẹn hò đã thấy muộn màng mùa sau
Trong chiêm bao gặp lại nhau
Biết em còn nhớ trâu cau ngày nào?

Đêm sao băng

Bỗng nhớ đêm nào bên sông Trà Khúc
Đếm sao ăng cầu nguyện một chân trời
Năm tháng nổi chìm trôi theo dòng nước
Kẻ xa nhà còn bóng tối chơi vơi!

Đêm lạnh

Hoàng hôn gọi mãi chân trời cũ
Dáng em trăng khuyết cõi mây mờ
Tình tôi giọt nắng trong sương lạnh
Đành ngậm ngùi ru lại đêm xưa!

Con tim lạc nhịp

Cứ thèm trở lại cánh đồng gió
Áo em mềm một tấm lưng thon
Ta trẻ trai giấc mơ khờ dại
Mà vầng trăng trễ hẹn đêm rằm

Có phải không, hư ảo ngày ấy
Gốc phượng rơi bao đốm lửa buồn
Mắt thiếu nữ ngõ chiều lúng liếng
Để mùa về chầm chậm nhớ thương

Ta mắc nợ quê nhà lời hẹn
Phố người xe chen lấn bụi mờ
Vạt cỏ rối nơi em ngồi đợi
Lặng lẽ xanh dần những câu thơ

Nếu được gọi hoàng hôn quên lãng
Ta nhắc thầm giọt nắng phía em
Xa vời vợi tháng năm mộng mị
Sao vẫn còn lạc nhịp trái tim?

Muôn trùng cách xa

Người đi tàn cả ao sen
Giọt mưa năm cũ bỗng len lén buồn
Giông mùa nhớ, bão mùa thương
Heo may bất tận giữa sương khói tình!

Nhắc một người đi

Người đi quên một chiều buồn
Người đi quên một nhớ thương để dành
Xa dần trông ngóng mong manh
Xa dần ánh mắt miền thanh thản nào
Tôi còn bến cũ xanh xao
Nương nhờ cơn gió chiêm bao thổi về…

Thong dong ký ức

Một chiều nắng tắt ngàn khơi
Người về ngõ tối ru hời chiêm bao
Còn không tiếng hát năm nào
Còn không ánh mắt đã hao khuyết buồn

Em xưa gót nhỏ mù sương
Em xưa tình lặng trên đường mất nhau
Đã nghe tàn những giấc đau
Sao không gọi được những âu yếm hờ

Đã nghe vắng những bến bờ
Sao chân rong ruổi còn mờ mịt yêu
Đành an ủi gió hắt hiu
Đành tha thứ mộng ít nhiều rủi may!

Chơi vơi chân trời

Cung đàn vắng giọng mùa yêu
Sợi buồn sợi trách hắt hiu tơ tình
Đời phiêu lãng bớt đức tin
Nửa khuya thức giác nghe mình gọi nhau!

Ngắm sao âm thầm

Thôi vời vợi nhé mắt nâu
Ngày buồn câu hát qua cầu gió bay
Còn duyên vôi thắm trầu cay
Hết duyên gót nhỏ đường lầy mù sương
Tìm em nắng lụi góc vườn
Tìm em cái bóng trên tường cũng nghiêng!

Cung đàn

Phố mưa rơi nỗi đìu hiu
Tiếng chim muộn gió liêu xiêu mây ngàn
Có người con gái lang thang
Nghe trong xa thẳm cung đàn chậm buông

Ta đi cho bớt ngày buồn
Chiều ngây ngất hạ còn vương nắng dài
Ta đi cho kịp bước ai
Đã từng gửi bóng dáng phai nhạt tình

Em về phương cũ một mình
Có thương kẻ gửi đức tin muôn trùng
Em về còn nhớ ta không
Giữa mênh mông nhắc mênh mông chia lìa!

Chốn cũ

Về theo phố cũ nắng vàng
Chợt thương mùa hạ đã sang bến chiều
Học trò năm ấy hắt hiu
Trường xưa ngói vỡ gió liêu xiêu gầy

Em còn nhớ buổi chia tay
Cây bàng gửi một áng mây bồng bềnh
Anh từ dạo ấy lênh đênh
Áo cơm xô ngược đời quên cuộc tình

Đôi khi lòng bỗng lặng thinh
Mái hiên kỷ niệm một mình ngóng trông
Quê nhà khấp khểnh chờ mong
Chuyến đò trễ nải dòng sông âm thầm

Em đừng nhắc chuyện trăm năm
Anh đâu ngậm ngải tìm trầm ngày xưa
Trách mùa hạ vẫn đong đưa
Người đi bạc tóc sao chưa gặp người?

Đi giữa Sài Gòn

Đi giữa Sài Gòn lòng chợt vắng
Còi xe che mờ dáng em xưa
Tôi cầm màu nắng lang thang mãi
Mà tình lỡ hẹn với cơn mưa

Chắc em từng qua con phố ấy
Hàng cây xào xạc lúc hoàng hôn
Tôi như lữ khách trong miền nhớ
Mắc nợ dài vạt áo chờ mong

Nếu em trở lại ngôi trường cũ
Tôi đã thành phấn trắng phai nhoà
Bảng đen không ghi tên kỷ niệm
Ngọn gió cuối mùa thưa thớt xa

Đi giữa Sài Gòn lòng chợt vắng
Biết giấu nơi đâu một nỗi buồn
Thú thật đời tôi nhiều cay đắng
Từ ngày em vội vã quay lưng!

Chiều mơ

Ngày em biệt phố lặng thinh
Tôi ngồi đếm bước cuộc tình dần xa
Trông bao la, đợi bao la
Cơn mơ kiếp trước hoá ra kiếp này
Chia môi đắng, tiễn giọt cay
Không còn ai trút nỗi say đắm buồn!

Bước vội qua nhau

Chẳng ai hoá đá chờ ai
Mắt phai lời hẹn, giọng phai nhạc tình
Gặp nhau trong cõi lặng thinh
Câu chào cũng bỏ tuổi mình già nua

Lòng mong ngóng người

Dẫu rằng em đã quên tôi
Xin cơn mưa cũ đừng rời xa nhau
Áo người thương ướt chiêm bao
Đêm tàn chầm chậm nỗi xao xuyến dài

Dẫu rằng tình vội vã phai
Màu hoa còn nhắc tên ai cuối chiều
Một ngày lỡ bước liêu xiêu
Đôi chân lạc chợ mua hiu hắt về

Dẫu rằng phố tắt đam mê
Ngọn đèn vẫn thức canh khuya chạnh lòng
Em long đong, tôi long đong
Ngã ba thao thức ngàn mong ngóng buồn!

Chợt nhớ chiếc khăn tay

Chiếc khăn tay em bỏ quên hôm ấy
Nhiều năm dài như lửa cháy trong tôi
Màu hoa nào tuổi học trò thơ dại
Vẫn không tàn giữa kỷ niệm đầy vơi

Tôi nhớ em một sân trường nắng hạ
Tiếng ve kêu nỗi nhớ giăng ngang chiều
Sao ánh mắt người đi miền đất lạ
Lại gọi về quen thuộc ngõ hắt hiu

Em có bao giờ ru hời ký ức
Ngày xa nhau con nước chảy qua cầu
Tôi lóng ngóng theo hoàng hôn mái tóc
Mà cuộc tình hờ hững mấy cơn đau

Ánh mắt buồn

Em cột chặt tôi bằng ánh mắt buồn
Mấy mươi năm thuyền trôi không bến đỗ
Kẻ bên bồi ngóng trông người bên lở
Nghe triều cường xoá hết dấu đôi bờ

Tôi từng ngồi trách giận khúc sông xưa
Một cánh buồm băng ngang mùa nắng hạ
Vai thiếu nữ thờ ơ nghiêng mái phố
Để lòng chiều biền biệt suốt cơn mưa

Có khi nào em trở lại điểm hẹn
Thấy chút tình thong thả giọng dân ca
Tôi rao bán kỷ niệm trên con sóng
Mặc biển đời cuồng nộ giữa hai ta!

Mối tình xa

Ta bỏ lại sau lưng một khoảng lặng
Những tháng năm thăm thẳm rớt bên thềm
Lòng dặn lòng trút vơi bớt cuộc tình
Bao đêm tối vẫn ngút ngàn thương nhớ

Chào ngõ vắng lá rơi tình đôi lứa
Chuyện ngày xưa nghe mưa đổ cuối chiều
Khúc sông chờ mênh mông không bến đợi
Gọi chuyến đò lơ lửng chốn gieo neo

Ta bỏ lại sau lưng một khoảng lặng
Hay nợ nần khoảng lặng phía mất nhau?

Lời hẹn quê nhà

Thèm một lần đưa em về Trà Khúc
Dòng nước còn in bóng cha qua đò
Bến sông còn nơi mẹ vừa chải tóc
Làng quê nghèo hiu hắt cả tuổi thơ

Chắc anh mắc nợ mái tranh trẻ dại
Ngày ly hương nghe gió thổi ngang chiều
Bước chân gọi ngàn phương trời lưu luyến
Bỗng mệt nhoài trước đường cũ liêu xiêu

Thèm một lần đưa em về Trà Khúc
Ngắm mây trôi qua năm tháng đời mình!

Vu vơ

(Gửi LA…)

Mây xa chiều chủ nhật
Cửa sổ vắng vẻ thêm
Em trôi theo nắng xế
Một cơn hư ảo tình

Tôi đứng lại hoàng hôn
Giấc mơ như gió thoảng
Có ai gọi đâu đây
Như lời chim lẻ bạn

Bất ngờ buông câu hát
Không nguôi tiếng thở dài
Bất ngờ ngân nốt nhạc
Không chìm nụ cười phai

Bước chân rời xóm nhỏ
Đã rêu phong dấu giày
Bàn tay còn thương nhớ
Hơi ấm đã hao gầy!

Chẳng nỡ trách giận nhau
Người đi mờ mịt phố
Khúc hoan ca lầm lỡ
Vẫn nhắc vầng trăng xưa!

Gọi tình mãi xa

Một mối tình cứ cháy mãi trong tôi
Dù lửa phượng đã tàn sân trường cũ
Dù cửa lớp khép sau lưng mùa hạ
Lá trên cành nằm ngủ dưới cơn mưa

Chiều Sài Gòn tha thẩn giữa người xe
Em hay gió đồng hành qua kỷ niệm
Tôi bạc tóc theo dòng sông hò hẹn
Tiếng đêm dài vịng lại nỗi cô đơn

Có phải mình bịn rịn với mây trôi
Mỗi ánh mắt nhắc về xanh lối cỏ
Mỗi bàn tay âm thầm cầm thương nhớ
Mỗi chuyến tàu còi hụ phía quê xưa!

Hư ảo tình yêu

Tôi muốn quên em nhưng không thể
Bao năm dài ngây ngất cơn mưa
Chiều vẫn chiều bóng ai lay động
Níu thời gian chầm chậm sông mơ

Như một chuyến hành hương ký ức
Tôi nhớ về em bạc mái đầu
Trái tim khép cửa ngàn giông gió
Làm sao che kín được nỗi đau?

Tôi muốn quên em nhưng không thể
Cuộc tình cồn cào phía mất nhau…

Bóng xưa

Ngỡ ngàng lạc ngõ hẹn xưa
Bóng cây rũ xuống cơn mưa hôm nào
Ta tìm nhau khắp chiêm bao
Vẫn không níu kịp đời hao khuyết dần
Nửa âu lo, nửa ngập ngừng
Chợt thương áo ướt nỗi buồn cách xa!

Ngập ngừng

Một lần đi, một dở dang
Chiều nhen bếp lửa đã tàn hoàng hôn
Xin đừng gặp lại cố nhân
Kẻo năm tháng cũ chồn chân người tình!

Lẻ bóng

Tôi về kỷ niệm mưa giăng
Cây đa rũ bóng đầu làng nhớ em
Những ngày thu cũ buồn tênh
Bàn chân bước ngược nỗi lênh đênh chiều!

Mây thờ ơ

Sài Gòn triều cường dâng mấy phố
Thương ai áo ướt lối hẹn xưa
Tôi nơi muôn trùng xa cách ấy
Vẫn còn đồng hành với cơn mưa

Xin tạ ơn người không tách nhau
Trăm năm qua cầu như gió cuốn
Ngã bảy ngã ba thôi hờ hững
Lặn lội ngày trắc ẩn biệt ly!

Tình mãi trôi

Mưa qua chiều chủ nhật
Để lại buồn chơi vơi
Bên thềm xưa cây liễu
Rũ bóng về ngàn khơi

Một mình tôi lặng lẽ
Gọi bao kỷ niệm mờ
Em bây giờ xa tắp
Bỏ hoang cả giấc mơ

Mưa qua chiều chủ nhật
Hay mưa đến muôn trùng
Trong hoàng hôn im vắng
Giăng đầy nỗi nhớ nhung

Nhà thơ Bùi Đức Ánh được biết đến với nhiều tập thơ, truyện ngắn nổi tiếng. Trong đó có thể nói tập thơ Thong dong ký ức được xem là một trong những tập thơ ghi đậm dấu ấn của ông trong sự nghiệp văn chương của mình. Chính vì vậy nếu yêu thích nhà thơ này bạn đừng quên đón đọc những bài thơ hay nhất của ông nhé!

so1vn - Tags: