Tập “Thơ tình” của nhà thơ Bùi Chí Vinh có hơn 100 bài. Tiếp nối bài viết Nhà thơ Bùi Chí Vinh và tập “Thơ tình” (1989) phần 5 chúng tôi sẽ giới thiệu đến bạn những bài thơ cuối cùng trong tập này. Những bài thơ này là tâm huyết của nhà thơ về những khía cạnh trong đời sống tình cảm. Qua đó ta có thể hiểu thêm về những vấn đề, những trải lòng cũng như cách nhìn nhận của chính tác giả. Hãy cùng đọc và cảm nhận nhé!

Thí dụ

Thí dụ em là hạt mưa
Thì anh khi ấy cũng vừa thành lu
Thí dụ em là cao su
Thì anh làm gã tiều phu lên rừng
Thí dụ em là dây thun
Thì anh sẽ búng mấy vòng cho coi

Vì em nhan sắc mặn mòi
Nên anh thí dụ đùa chơi thôi mà

Thiếu nữ

Cô gái ơi anh nhớ em!!!
Như con nít nhớ cà rem vậy mà
Như con dế trống đi xa
Một hôm chợt nhớ quê nhà, gáy chơi
Con dế nó gáy một hơi
Còn anh gáy hết một thời con trai
Tiếng gáy bò lên lỗ tai
Làm em nhột suốt một ngày một đêm

Cô gái ơi, anh nhớ em!!!
Như má lúm nhớ đồng tiền đúng chưa?
Như cà chớn nhớ cà chua
Như da em nhớ “da-ua” ngọt ngào

Cái nhớ nhảy qua hàng rào
Không thèm đăng ký cứ nhào vô anh
Xô ra thì thấy không đành
Nên anh ôm lấy, ngồi canh giữ hoài

Con kiến còn nhớ củ khoai
Huống chi tóc ngắn tóc dài nhớ nhau
Nhớ em không biết để đâu
Nếu để trên đầu thì tóc che đi
Để trong túi áo cũng kỳ
Lỡ đi đường rớt lấy gì chứng minh
Chi bằng giả bộ làm thinh
Hét lên “nhớ quá” một mình nghe chơi!!!

Thơ dọc đường

Thơ dọc đường của chúng ta
Có đàn ông có đàn bà yêu nhau
Có em đi trước ngoái đầu
Có anh lẽo đẽo theo sau cười ruồi

Đèn đỏ hai đứa song đôi
Đèn xanh hai đứa ngắm trời giả lơ
Nhưng dù em có tỉnh bơ
Đèn giao thông vẫn đúng giờ: đỏ xanh

Như em đi chậm, anh nhanh
Như em bước vội thì anh thụt lùi
Dọc đường mà thiếu “cái đuôi”
“Đá lông nheo” sẽ chẳng mùi đâu em

Thơ ngoài dự kiến

Bài thơ không thể đọc cho nhiều người
Đáng lẽ chỉ đợi mình em, anh mới đọc
Nhưng không thể không đọc cho nhiều người
Sao em trốn anh vào đám đông chen chúc?

Thì anh đọc lớn cho người nghe xa nhất
Hiểu rằng đây đích thị thơ tình
Thì anh đọc nhỏ cho cô bé gần micrô nhất
Hiểu rằng riêng anh thủ thỉ một mình em

Thơ trước đám đông

Đêm nay anh đọc thơ
Bài thơ về NGÓN ÚT
Bài thơ về CHIẾC GUỐC
Bài thơ về một người

Bài thơ biết hôn môi
Lên đám đông trừu tượng
Đám đông biết tư tưởng
Đang cúi chào lứa đôi

Bài thơ có tiếng cười
Hình em trong đáy cốc
Bài thơ mang tiếng khóc
Bóng anh ngoài cơn mưa

Bài thơ không đánh lừa
Lỗ tai người thưởng ngoạn
Loài người không hối hận
Khi yêu nhau thật thà

Anh đọc về chúng ta
Trước nhiều đôi lứa khác
Bài thơ đem bóng mát
Để hai người dựa lưng

Đêm số 4 Duy Tân
Ngày trăm nghìn địa chỉ
Chúng ta đuổi ma quỷ
Khỏi tình yêu thánh thần

Anh đọc như người điên
Những bài thơ cho em
Bài thơ hai người biết
Anh đem chia xẻ hết

Bắt tay với mọi người
Mà ngón cầm không chặt
Bài thơ dù khôi hài
Mà vẫn nghe cay mắt

Em ở đâu, NGÓN ÚT
Mọc trong tay ai rồi
Em ở đâu, CHIẾC GUỐC
Con đường nào đánh rơi?

Thời của người già

Không có một chỗ trú cho chúng ta
Đây là thời đại của những người già cả
Anh muốn đi chơi buổi chiều với em quá xá
Tìm không sao thấy một chỗ ngồi
Anh đã thử ra công viên lựa một chỗ khá tồi
Nhưng vừa đứng dậy lại bị người chiếm mất
Anh đã hung hăng đi lùng trong rạp hát
Chỉ thấy toàn những bộ phim câm
Cuối cùng chúng ta đành âm thầm
Yêu nhau bằng cách khoanh tay bó gối

Không có một chỗ trú cho chúng ta, anh không nói dối
Đây là thời đại của ông già
Ông già vắt chân chữ ngũ triết gia
Luận Tam Quốc bằng bảy lần uốn lưỡi
Ông già cởi trần khoe xương sườn như củi
Hippy mà múa Thái Cực Quyền
Ông già ban ngày, ông già về đêm
Chai rượu đế cạn bên bàn cờ tướng
Thành phố giống như một ông già hổ lốn
Sĩ tốt tựa cháu con, sĩ tốt tựa khoai mì
Ông già đến rồi ông già đi
Để lại những nếp nhăn trên thời kỳ tuổi tác

Không có một chỗ trú cho chúng ta, anh không nói khoác
Đây là thời đại của bà già
Bà già nhai trầu và bõm bẽm đơn ca
Những bài hát sáu câu về cơm áo
Bà già làm một triệu nghề độc đáo
Lên bục đọc diễn văn, xuống bục ngủ vỉa hè
Bà già disco mở cửa hàng nhậu nhẹt
Chăn gối thường trong các phòng khuê

Hoàn toàn không có chỗ trú cho chúng ta
Đây là thời đại của những người già cả
Tuổi bốn mươi nghĩa là nhà thơ trẻ
Khoảng sáu mươi làm nho sĩ là vừa
Từ bảy mươi trở đi là tuổi của nhà vua
Quan lại mới ăn lộc bằng năm tháng
Trong khi tuổi tình yêu chỉ cần vài cơn nắng
Một chút mưa đủ cảm thấy mình già
Chúng ta yêu nhau ngày một ngày ba
Sợi tóc bạc phếch trong trái tim mới lớn
Cứ thêm một ngày là tình thêm chết sớm

Thế mà không một chỗ trú cho chúng ta
Thành phố tróc da trên thân cây me già
Rớt vẩy xuống sự sinh sôi của cỏ
Chúng ta nhỏ nhoi trong từng hơi thở
Thiếu oxy vì xăng nhớt, vì dầu
Chúng ta rang ái tình trong từng tóp mỡ
Không cần miếng thịt nạc sống dài lâu
Còn mở mắt là biết mình còn thọ
Nhưng có chỗ nào anh trú với em đâu?

Tiểu muội

Tiểu muội có tên là “con nhỏ”
Bị sư huynh liên tục ký đầu
Tiểu muội rùng mình thành “cô bé”
Huynh sững sờ lẽo đẽo đằng sau
Tiểu muội còn vũ trang xí muội
Để huynh thèm ngơ ngẩn gì đâu

Ở đời có một vài chữ “muội”
Ám muội là không được rõ ràng
Mê muội là mất tiêu khí phách
Tiểu muội là… một cái chấm than!

Tình và tiền

Anh biết là em dám đứng cột đèn chờ anh
Anh biết là em dám dối cha dối mẹ
Còn anh thì hốt hoảng kiếm tiền
Để được thấy em cười vui vẻ

Hãy chia cho anh chút dối cha dối mẹ
Hãy chia cho anh chút đứng dựa cột đèn
Em sẽ toát mồ hôi trước khi mình vui vẻ
Để hiểu cả năm trời anh vất vả yêu em

Tỏ tình đứng

Không có chiếu không có giường
Chung quanh ta bốn bức tường khiêu dâm

Anh ôm em rất tà tâm
Mà nghe nhân nghĩa đằm đằm trong tay

Đành yêu nhau đứng đêm nay
Lỡ mai có chết, nhớ hoài mùi vôi

Trái mít Bình Dương

Ta ăn từng múi mít ngọt ngào
Không nỡ để răng mình đụng hột
Thấy lưỡi cay như chạm vào cơn sốt
Đời sống loài cây hay đời sống loài người

Cái hột mít tròn như trái đất mồ côi
Mà sinh nở một thiên đường hoa quả
Mà làm ta trẻ con như ông Tôn Hành Giả
Tưởng nếm trái cây là được hóa thành người
Làm sao ta hiểu khu vườn đang tắt thở
Trong chất đường ngọt lịm giữa vành môi

Như khi ta cắn tình yêu và thảng thốt gọi: em ơi!
Là địa ngục có từ trong lồng ngực
Em thần thánh làm quỷ ma kính phục
Đẻ đủ một trăm quả trứng tuyệt vời
Thì có lý nào lại không từ cái hột
Trái mít vàng, trái thị đỏ giống nhau thôi
Những cô gái đẹp thường giống nhau đột ngột
Mượn trái cây làm quần áo che người

Ôi ta che ta phàm tục nhất trên đời
Ta lấy glucid và để dành tinh bột
Em cứ cổ tích cho lòng ta sửng sốt
Cứ ẩn thân mà lặng lẽ gieo cầu
Múi-mít-văn-chương em đem giấu ở đâu
Nàng Hồ Xuân Hương xé đời mình không được
Quân tử thương sao chần chờ… đóng cọc
Mân mó bằng tay mặc kệ nhựa ra đầy
Cổ nhân bác học mà đâm ra ít học
Chỉ thấy ngoài gai mà quên múi mít dày
Về Bình Dương lẽ nào ta ở bạc
Khi mít chín muồi từ hột chín ra đây!

Trúc

Chỉ vì em là trúc
Nên anh làm cần câu
Người ta đi câu cá
Còn anh câu ngọt ngào

Câu cá thì ra ao
Câu ngọt ngào ra phố
Câu cá sợ cá ươn
Câu tình e tình vỡ

Chép vào trang giấy nhỏ
Cây trúc mọc ngoài hè
Mong manh như thế đó
Đủ chết đời cây tre

Trước những dòng sông

Ngồi mà điểm danh tình ái của mình
Cứ vài ngày lại thêm nhân sự mới
Cứ gặp con gái là lòng ta yếu đuối
Dù chẳng ác tâm, tim cứ đập bình bình

Tự ra nghị quyết nhiều lần là không được bổ sung thêm
Nhưng phụ nữ không cho ta thực hiện
Những nàng Eva vừa dễ thương vừa nham hiểm
Biết cách chinh phục Adam bằng trái cấm của mình

Là khi ta nhắm mắt đọc thơ tình
Các em hé mắt đợi thơ bò xuống ngực
Thơ đậu trên ngón tay, thơ chui vào quai guốc
Thơ thành dấu son môi, thành bụi phấn chân mày

Các em theo thơ về góc núi chân mây
Quây quần bên ta như bầy-nai-thiếu-nữ
Các em theo thơ xuống thị thành dạo phố
Lưu lạc cùng ta gối mỏi chân trần

Các em thành nàng thơ không cần thiết ăn cơm
Một trái me chua đủ làm đau hai đứa
Trước các em, ta trở nên ngọn lửa
Mà đêm tối lưu vong, người tưởng thất lạc người

Tuổi tác các em thường trên dưới ba mươi
Hoặc mười tám, hoặc ba lăm… gì đó
Tuổi của gối chăn vốn chẳng cần yểu thọ
Huống hồ thi ca chưa có tuổi bao giờ

Ta an ủi các em bằng “chất đực” trong thơ
Em xoa dịu ta bằng… nhiều điều khó nói
Chỉ biết chắc chắn rằng không ai từ chối
Khi cùng dựa lưng ở một “Bức tường” tồi

“Bức tường” sụp rồi, Jean Paul Sartre ơi!
Lưng tựa vào nhau làm sao “Xa lạ” được
Ta cho phép Albert Camus giật mình hoảng hốt
Hỡi những-kẻ-hiện-sinh đi phủ nhận đàn bà

Ủng hộ đàn bà, vạn tuế thơ ca
Ta làm đầu bếp sẹc-via thơ bảy món
Hãy thưởng thức công khai, đừng gắp thầm nhai trộm
Vì ta sắp đem thơ đi lót ổ em nằm

Hãy ngủ thật thanh bình, đừng mộng mị khổ tâm
Thơ chẳng vô dụng như đường gươm nhát kiếm
Xưa Trương Chi xấu như ma còn làm Mỵ Nương chết điếng
Huống chi ta ngày nay đâu đến nỗi nào

Hỡi những dòng sông làm mặt biển biết đau
Chừng ấy nhánh lại bỏ ta đi biền biệt
Nhưng ta còn một đại dương mà các em chưa hề ngờ đến
Trăm suối nghìn sông lần lượt lại đổ về

Mà nhớ dổ về thật sớm các em nghe…

Tự bạch về ái tình

Các em lẫn lộn vào ta như cơn mưa
Mưa, có khi rơi chật khi thưa
Ta sống một đời không đội nón
Tóc ướt làm tim sốt bốn mùa

Các em lẫn lộn vào ta như ban đêm
Đêm, có khi dữ có khi hiền
Ta sống một đời quên giấc ngủ
Thức suốt mà lo dỗ trái tim

Tại các em như mưa như đêm
Rơi nghe tí tách, rụng nghe mềm
Nên ta biết làm sao lựa được
Một giọt khô lòng để ủ riêng

Tại các em như đêm như mưa
Tối om, không thiếu cũng không thừa
Nên ta biết làm sao chọn được
Một chỗ nào hanh nắng buổi trưa

Tại có đêm, có mưa, có ma
Tại các em vừa giống đàn bà
Tại các em vừa như con gái
Nên suốt đời, lãng mạn riêng ta!

Vĩ cầm đêm

Đừng để tiếng vĩ cầm lọt qua cửa sổ
Tôi khuyên em mỗi lúc đêm về
Đừng để tôi phải bò qua cửa sổ
Tôi khuyên tiếng đàn mỗi lúc em nghe

Tôi có là âm thanh của Schubert
Sao dưới đầu gối là bài Sêrênat?
Hãy tống cổ tôi ra khỏi phòng khuê
Nếu chậm chạp, tiếng vĩ cầm sẽ tắt

Em đã làm cho Schubert tự sát
Đêm-Châu-Âu tôi bị mộng du rồi
Bầu vú, cửa sổ, cây đàn… tôi chết mất
Em biến thành bài Sêrênat phím tay tôi

Viện bảo tàng

Chỉ cần một cơn ho có chất lượng của em
Một sợi tóc thuộc hàng phế phẩm
Một giọt máu lạc loài vì… muỗi cắn
Một miếng chanh em vất lại trên bàn
Là anh đã có ngay một viện bảo tàng
Để nhớ

Trong cơn ho, anh giữ một phần hơi em thở
Sợi tóc kia ngàn năm sau chẳng bạc bao giờ
Còn con muỗi cả gan hút máu em thì anh đã ép khô
Không cho giọt máu lang thang sang trái tim người khác
Anh còn viết lên vỏ chanh một hàng chữ vô cùng nắn nót
Để nhìn

Em có quyền đọc rất to rồi biến mất:
“Anh yêu em”

Trên đây là những bài thơ cuối cùng nằm trong tập “Thơ tình” của nhà thơ Bùi Chí Vinh mà chúng tôi muốn giới thiệu với bạn. Qua đó bạn có thể có được cảm nhận và hình dung sâu sắc nhất về nội dung của tập thơ cũng như phong cách, khuynh hướng sáng tác của nhà thơ này. Và cũng đừng quên đón đọc những bài viết tiếp theo của chúng tôi để khám phá kho tàng thơ ca đồ sộ bạn nhé!