Tiếp nối bài viết Nhà thơ Bùi Chí Vinh và tập “Thơ tình” (1989) phần 3 chúng tôi sẽ giới thiệu cho bạn 20 bài thơ tiếp theo nằm trong tập thơ này. Đó là những bài thơ hay mới được bổ sung vào sau khi tác phẩm được tái bản. Vì vậy, giọng văn của nó cũng sẽ có một vài điểm khác biệt so với các bài thơ khác. Hãy cùng đọc và cảm nhận những bài thơ này bạn nhé!

Huế thơ

Anh sẽ làm thơ về Huế mà
Nghĩa là Huế đêm nay áo trắng
Nghĩa là mắt anh vừa mới cận
Chứ sao dụi mãi nhìn không ra
Thảo nào hồi đó Hàn Mặc Tử
Chỉ ngó sơ mà đã đậm đà

Làm thơ về Huế thường dễ bịnh
Chẳng hạn như đêm nằm bịn… rịn
Sớm mai áo trắng làm anh mơ
Tưởng lạc giữa sân trường Đồng Khánh
Tưởng trôi về tận đất cố đô
Lạc trôi đâu đó trong thành nội
Mần răng bên nớ biết mà chờ
Bên ni dù buốt lòng vẫn đợi
Một đời tráng sĩ, một đời thơ

Hai mươi bảy tuổi còn giang hồ
Đi bộ hơn rất nhiều thi sĩ
Nhà trọ vốn thường không địa chỉ
Làm sao can đảm mời em qua
Sông Hương trong đục là như thế
Đục phần anh, trong suốt Huế mà
Thành thử nếu làm thơ áo trắng
Nhớ hát giùm anh: “Mộng dưới hoa”

Hương của Lan

1.
Cách một đêm đã nhớ em
Xa trăm đêm chắc anh mềm như bông
Nghìn đêm lẻ một có không
Cho chàng Ả Rập đi trồng cây si

Cái đêm hôm ấy đêm gì
Đóa lan rừng ngủ hàng mi khép hờ
Anh ngồi canh giấc bằng thơ
Mùi hương cổ tích bất ngờ: hương lan!

2.
Khi anh nói tiếng vợ chồng
Là con sáo định sang sông quay đầu
Là em hết dám đi mau
Còn trăng thì rụng xuống cầu đấy thôi

Mỗi người có một đôi môi
Khi hôn nhau hóa một người nghe chưa?
Cầu xin năm mới nhiều mưa
Cho nàng Chức Nữ phải bùa Ngưu Lang

3.
Sợi tóc rơi trên ngực anh
Dù em biến mất cũng thành tóc tơ
Tóc mai là của nhà thơ
Tóc tơ là của đợi chờ trăm năm

Tóc em rụng tự vầng trăng
Trong anh có một đêm rằm nước trôi
Đừng than: Tư Mã chàng ơi!
Em mang nguyệt thực xuống đời anh đây

4
Tự nhiên no suốt một ngày
Trái tình yêu mọc từ cây sống đời
Mặc cho cơm tự nhiên sôi
Anh ăn em đấy cho đời tự nhiên

Môi em thành một ly kem
Môi anh ghé ngậm cho mềm môi tươi
Hai hàm răng ngọc chơi vơi
Anh quên hết đói, lạy trời, em no…

Kẻ đáng sợ

Anh sẽ không ném đá vào gã Gôliat khổng lồ
Để trở thành vua Đavít
Anh cũng không cần cầm gươm đi thích khách
Để trở thành liệt sĩ Kinh Kha
Vì kẻ chạm trán với anh là một ông già
Có đầy đủ quyền uy thế lực
Có một thứ mà Gôliat và Tần Thủy Hoàng thèm chết được

Hắn đã gây sợ hãi cho anh
Buổi sáng hắn ngồi vào chiếc ghế bành
Để nghiên cứu binh thư kim cổ
Buổi trưa hắn định thần nhìn qua cửa sổ
Quan sát mục tiêu xâm nhập bất thường
Buổi tối trời ơi, anh đến bấm chuông
Mới chứng kiến hết tà công ghê gớm
Hắn mới liếc sơ mà anh đã tăng độ cận
Hắn liếc lâu chắc anh thành Tôn Tẩn
Chỉ một cái nhìn đủ rụng đôi chân
Hắn còn hét lên một cách hung hăng:
“Em – đi – vắng!”

Với Gôliat khổng lồ chỉ cần một hòn đá nhọn
Anh sẽ làm Đavít dễ như chơi
Với Tần Thủy Hòang chỉ một nhát gươm thôi
Anh sẽ cho hắn về chầu tiên tổ
Nhưng với hắn thì anh đành thúc thủ
Dù võ nghệ anh chẳng đến nỗi hèn
Kẻ đáng sợ họ tên gồm bốn chữ:
“Ông – già – của – em!”

Khái niệm

Cái gì không địch, không ta
Xét ra thì nó chính là… các em!

Khai trường

Cổng trường đóng cửa trong ba tháng
Có một con tằm ngồi ươm tơ
Suốt ba tháng, thơ anh hạn hán
Dù sóng và mưa vẫn vỗ bờ

Ba tháng ủ ê vườn thiên lý
Hoa trên trái đất đều không thơm
Anh giận một mùa hè ích kỷ
Giam em trong cá chậu chim lồng

Ba tháng tưởng đâu em mất tích
Sài Gòn quên áo lụa Hà Đông
Đường phố toàn màu đen ngỗ nghịch
Nhớ ai kia mắt biếc môi hồng

Bây giờ thì nói chi ba tháng
Trái thị hồn anh đã chín rồi
Cô Tấm khai trường hương áo trắng
Anh lại làm thơ “xịn” gấp đôi!

Khi đàn ông hy sinh

Anh như một cái máng xối
Cho em rửa chân khi cần
Anh còn giống một cái khăn
Cho em soi gương lau mặt
Khi em thấy mình nhan sắc
Là anh giống thỏi son môi
Khi em thấy mình dễ coi
Là anh trở nên cái lược
Thí dụ tóc em mà ướt
Anh làm bồ kết gội đầu
Thí dụ em liếc đằng sau
Thì anh trở nên cục gạch
Nếu mà em cười khanh khách
Anh làm hai cái đồng tiền
Nhưng nếu đời anh vô duyên
Thì em cũng nên… bạc phận!

Khi nghe tin cô gái thứ bảy trên thế giới chịu thí nghiệm sinh con mà không cần đàn ông

Rồi thế giới sẽ bất cần đàn ông
Em không cần thiết phải lấy chồng
Em tiếp tục bảo toàn trinh tiết
Em sẽ giống Đức Mẹ Maria, giống hệt
Người phụ nữ đồng trinh đầu tiên chỉ biết cỡi lừa
Còn bây giờ em biết lái ô tô
Biết nhai kẹo cao su trong đêm hòa nhạc
Em sẽ là Đức Mẹ Maria văn minh nhất
Tụi anh thành Thánh Giuse vì em đã bất cần

Vì tụi anh vốn là đàn ông
Đàn ông lấy vợ để thành chồng
Em chẳng có chồng dù tưởng như là vợ
Em vẫn tiếp tục ô-ri-gin sau khi sinh nở
Em vẫn là con gái muôn năm

Này đứa con gái thứ bảy trên hành tinh
Vào nhà bảo sanh mà chưa hưởng thụ ái tình
Em thánh thiện chẳng thua gì Đức Mẹ
Nhưng em ngu ngốc chẳng thua gì đau đẻ
Em chối từ sự có mặt của tụi anh
Giống được vị tha, can đảm, tốt lành
Biết hé miệng lúc môi em chờ đợi
Biết hướng dẫn em bài học mà ông Adam bà Eva chưa nhắc tới
Biết cách làm hôn thú thật nhanh

Này đứa con gái thứ bảy trên hành tinh
Vào nhà bảo sanh mà chưa hưởng thụ ái tình
Hãy nhổ nước bọt vào những người xúi giục
“Tinh trùng ống nghiệm vô danh kết hợp với noãn sào của em” hợp thành hai tiếng khóc
Đứa bé khóc vì không biết mặt cha
Em sẽ khóc vì thành một ma soeur
Để anh làm dấu thay vì săn sóc

Hỡi những thí nghiệm mang danh y học
Các bạn làm ơn nghiên cứu con người
Ở Trung Phi vừa có dịch cùi
Ung thư vú xâm lăng Bắc Mỹ
Giang mai ở Đại Hàn vẫn còn nguyên giá trị
Tuổi lên mười nước Việt bệnh còi xương
Ma túy nước Anh chờ tuổi trẻ đầu giường
Các virus mãi bò lên chất xám

Hỡi trí tuệ chúng ta, những chàng trai dũng cảm
Hãy tỏ tình mạnh dạn với các em
Đừng để Đức Mẹ đồng trinh vầng trán nhăn thêm

Lãng mạn xanh

Trước đời sống khôn ngoan
Anh yêu em đần độn
Như con chó ăn hỗn
Chén-cơm-thiu-ái-tình

Con chó sủa lặng thinh
Đợi đêm gào cuồng nộ
Ngày anh du-đãng-đỏ
Đêm thành lãng-mạn-xanh

Là anh không hề quên
Là anh chưa từng nhớ
Cơn say gã chưa vợ
Ghê gớm biết chừng nào

Sẽ đọc thơ ngọt ngào
Nếu gặp bầy giặc cái
Và đọc thơ hết sảy
Nếu gặp lũ già nua

Lộ bản chất

Tất nhiên đây không phải là lần đầu
Anh đã cư xử với em như một người phàm tục
Dù thân thể anh không có gì xuất sắc
Trán không triết học giống Ăng-ghen, đầu không được hói giống Lênin
Sự dũng cảm của anh có khi làm ngứa mắt Paven
Đôi khi anh “mát” làm buồn lòng Các-Mác
Nói chung, anh là thằng cha có tử vi không đạt
Thầy tướng ở Lăng Ông mới liếc đã thở dài
Cha mẹ sinh con không ai muốn con gầy
Nhưng anh ốm nhách đến nỗi thành bất hiếu
Ai cũng muốn người yêu mình có nụ cười hàm tiếu
Nhưng anh đã cười méo mó rất khó coi
Chưa kể những đêm say rượu đã đời
Anh rất giống kẻ tình nghi hình sự
Anh cũng hay “kên-xì-bo” với đám du côn ngoài chợ
Và thích “so găng” với những kẻ cầm còi
Em chỉ cần sáng trí một chút thôi
Sẽ thấy anh “xa huy chương mà rất gần tù tội”

Nhưng đây không phải lần đầu anh lại nói
Mỗi chúng ta đều có cuộc sống của mình
Đừng đem nỗi buồn tham nhũng cùng anh
Rồi hà tiện sự hồn nhiên cần thiết
Anh không phải là cái phao Ac-si-mét
Để em bám vào lơ lửng đời nhau
Anh càng không phải là một con sâu
Lợi dụng tình yêu để thành chú bướm
Trời sinh hai tay anh dài như vượn
Vừa để quàng vai, vừa để thượng đài
Trời sinh hai chân anh lắm vết chai
Đủ đi bộ và đủ tìm nhà trọ
Buồng phổi anh cháy dần vì thuốc lá
Trái tim anh hằng khốn nạn vì yêu
Anh có cái đầu thì thơ chiếm mất tiêu
Khiến bao tử cứ loét ra vì rượu
Đó là những điều nếu em tham dự
Đừng bao giờ xâm lược đến đời nhau
Không ai ưa bọn “Hồng Vệ Binh” mới lớn chút nào:
“Em ơi, dang ra cho anh làm cách mạng
Nhích lại gần anh làm mất Đoàn, mất Đảng”
Nhưng cũng không ai ưa thứ ái tình ăn trộm
Ăn cướp, ăn xin, ăn giựt, ăn mày
Ái tình đâu phải là dĩa trái cây
Mà lúc tim đói há mồm ra cắn

Sa-gan nói: “yêu là đừng hối hận”
Anh cũng trả lời yêu là phải chịu chơi
Lúc hôn nhau mình đã rất lắm lời
Nên lúc đối thoại em làm ơn tiết kiệm
Với đời sống anh là thằng gác kiếm
Thì với ái tình anh không muốn rửa tay
Đời sống gờm nhau ngôn ngữ “tao, mày”
Trong tình ái gọi tiếng “em” mát ruột
Ở đời sống người ta cần phong tước
Trong ái tình anh chỉ thích làm dân
Em là Thảo, Bích, Dung, Phương, Nhạn, Thu, Vân
Hay Kim, Đào, Yến, Phụng, Giang… gì cũng mặc
Miễn là chúng ta tôn trọng ngầm nguyên tắc
Anh là đàn ông, em là đàn bà
Chúng ta khác nhau từ lúc lọt lòng ra

Và đây không phải lần đầu anh phẫn nộ
Nhưng trong tình yêu nếu em làm toán đố
Thì xin mời em mai cắp sách đến trường
Anh vốn sợ giáo điều như sợ bảng cửu chương
Đừng xoa đầu anh như xoa đầu đứa trẻ
Đừng bắt chước bà hoàng đi săn nô lệ
Đừng để anh phải nói tục thật kỳ
Thà mang tiếng Mã Giám Sinh còn hơn là ôm hận Trương Chi

Lời cầu hôn

Tôi tỏ tình tôi lần thứ một ngàn
Bằng bài thơ tình dễ thương như vậy
Những bài thơ mặc áo quần quý phái
Lúc cởi ra thành xó chợ, đầu đường
Thơ tình của tôi không xẻ rạch, đào mương
Mà thuỷ lợi hơn rất nhiều cuốc xẻng
Thơ tình của tôi mọc chân như bầy kiến
Bò khắp hồn em kiếm vị mỡ hành
Và tôi khát nước trong mỗi lần há miệng
Tự vắt cạn đời mình như vắt cạn một múi chanh

Nên tôi sẽ bỏ vỏ vào tay người nữ nào mà tôi dám xưng: anh
Em có ngại khi tôi làm điều đó?
Đã yêu nhau, mình sợ gì xấu hổ!
Tình sẽ vu quy ngay lúc sắp từ trần
Tình sẽ kết hôn vào lúc mới mười lăm
Thiếu son phấn, tình chẳng hề xấu xí
Thiếu của hồi môn, tình không lo ly dị
Vì tình của tôi không hạch toán bằng tiền
Em sẽ mua chịu bằng tấm lòng miễn phí
Chỉ yêu cầu còn cục cựa trái tim

Tôi tỏ tình tôi vụng dại quá các em
Nghèo kiết xác trước đời đầy công chúa
Tôi đốt nến hơ ái tình vô lửa
Không sợ phỏng tay trước địa ngục, thiên đàng
Ai dám yêu tôi sẽ trở thành giàu có
Vì ái tình tôi: thơ đã đắt hơn vàng!

Lời rao của sự cô đơn

Tìm em không phải tìm hạnh phúc
Có khi bạc mệnh cả một đời
Có khi cả một trời nóng nực
Tôi vẫn tìm một chút mưa rơi

Tìm em không hẳn tìm ngay được
Có khi đến chết vẫn còn tìm
Em thấp thoáng như là kiếp trước
Đậu xuống hồn tôi: chỗ yếu tim

Tìm em thật giống tìm nguồn cội
Tôi lạc tôi biết mấy tuổi đời
Tôi vừa kén vợ, vừa mai mối
Thấy bóng mình đổ xuống chung đôi…

Lu-i Mi-ghen, ca sĩ 13 tuổi

Mười ba tuổi đã được gọi là đàn ông hay chưa?
Mười ba tuổi đã có gì hấp dẫn?
(Râu chưa mọc trên đôi chân đá bóng
Ngực chưa căng khi nhảy xuống ao hồ
Những thèm khát trên chiếc giường người lớn
Cũng chưa bằng chiếc bánh ngọt nằm mơ)

Thế mà đủ bàng hoàng cả Mê-hi-cô
Xao xuyến hết những túp lều da đỏ
Vú đã hồng chưa, hỡi các cô gái nhỏ
Mà các cô quên hết lối về nhà
Mà các cô trèo hết lên sân khấu
Mặc ống kính truyền hình của Ác-hen-ti-na

Mặc biên giới phân chia giữa các quốc gia
Đất nước chỉ rõ rệt từ khi Mi-ghen hát
Khi Mi-ghen hát là ban hành hiến pháp
Mi-ghen không ca là thế giới đã từ trần
Là nhân loại đã lùi về kiếp vượn
Ngược quá trình tiến hóa của Đác-uyn

Các cô không nhớ mình màu trắng hay đen
Màu da thay đổi trước bầu trời âm nhạc
Các cô yêu bằng tình ái vị thành niên
Trước thần tượng tuổi mười ba ngơ ngác
Trước Lu-i Mi-ghen tóc vàng mắt biếc
Dắt chó đi chơi sau bữa ăn chiều
Trước Lu-i Mi-ghen chưa đủ tuổi làm căn cước
Nhưng hát lên là Venus sốt vì yêu

Ông hoàng Mi-ghen chưa kịp mọc râu
Mà làm bạc tóc trái tim Châu Mỹ
Bằng tiếng bập bẹ của trẻ con thế kỷ
Không đủ tiêu chuẩn đàn ông nhưng thừa thông hành nghệ sĩ
Lu-i Mi-ghen hát bài hát đời mình
Tình lo sợ trong lời ca thủ thỉ:
Kiếm một nơi nào trốn người lớn đi em!

Kiếm một nơi nào đầy Lu-i Mi-ghen
Không disco, không ABBA, không rock
Kiếm một nơi nào tình thơ không phải khóc
Vì sự nhân danh sứ mệnh của tuổi già
Kiếm một nơi nào có chó, hoa và cỏ
Rồi mình yêu nhau bất chấp mới mười ba

Mẹ và ông Thánh đa nghi

Mẹ đã cho không con hai bàn tay
Cám ơn Thượng Đế sinh ra mẹ
Mẹ cũng có hai bàn tay như thế
Bàn tay làm dấu thánh nhà thờ
Bàn tay xoa đầu lúc con tập làm thơ
Bàn tay tát nhẹ vào má con bên phải
Sao mẹ lại không tát luôn má trái
Cho con lớn khôn như cây cỏ trong rừng
Sao mẹ cứ muốn con là quả trứng trẻ con
Và mẹ cứ mãi là mẹ Âu Cơ trong truyền thuyết?

Trên bàn tay mẹ tưởng rằng con đi hết
Mà vẫn không qua đường chỉ của cuộc đời
Những đường chỉ gầy như những nhánh sông trôi
Trên bàn tay mẹ, con lội hoài không đến
Mẹ đã hơn bảy mươi, hỡi bàn tay của biển
Biển bao dung tự tách để thành đường
Biển Đỏ của ông Môi-Sen, biển đỏ của văn chương
Biển của triệu bài thơ làm về mẹ
Trong mẹ có nhà thờ lại có thêm nhà trẻ
Vừa có Chúa thiêng liêng vừa có bố bình thường
Vừa có mười hai Thánh Tông Đồ vừa có sáu đứa con
Vừa có bầu trời lại có luôn mặt đất
Để con chạy nhảy suốt đời không sợ chật

Con đặt tay mẹ lên tay con
Mẹ không muốn con thành thằng bé tí hon
Bỏ vào rừng vì mẹ không nuôi nổi
Mẹ ơi, chuyện cổ tích thường xảy ra khi trời tối
Mẹ chớ lo âu kiếm một ngọn đèn cầy
Khi tay mẹ trong con, mẹ đã hóa ban ngày
Mẹ hóa mặt trời, mẹ là ánh sáng
Trong bóng tối, bàn tay con tìm bạn
Hỡi cô gái tôi yêu, bàn tay rất mịn màng
Cô có dám như tôi, xòe năm ngón tay ngoan
Đặt dưới tay mẹ trước khi mình đỏ mặt
Và hỡi Eva, người đàn bà thứ nhất
Bàn tay của người có khác mẹ và em?

Cho nên tôi tin, tôi tin, tôi tin
Như Chúa tin mẹ có cơn đau sinh đẻ
Như mẹ tin Chúa có cơn đau trần thế
Như con biết tin bàn tay mẹ thật thà
Có thể nào con tập giống Thánh Tô-Ma
Đặt năm ngón vào cạnh sườn của Chúa
Đặt giọt nước không đâu vào nơi sinh của lửa?

Lửa ở trên đầu chúng ta
Vì lưỡi lửa đã ở trên đầu Thánh Tô-Ma
Con có một thời làm ông Tô-Ma tội nghiệp
Con hào hứng đặt tay vào giấy viết
Mà vẫn không hay lỗ hổng của cuộc đời
Đặt vào tay em chỉ thấy chuyện lứa đôi
Đặt vào tay bạn chỉ thấy tình bằng hữu
Đặt vào tay mẹ mới biết mình tham dự
Mới hiểu mẹ Âu Cơ không khác mẹ Eva
Mới hiểu chết đi nghĩa là đang sống lại
Nghĩa là hoàn toàn như chuyện Thánh Tô-Ma

Mưa trên đồi

Tôi qua Đà Lạt mùa mưa
Gió ơi là gió, gió lùa tôi đi
Mưa ơi, hỏi gió muốn gì
Không cho tôi hóa cây si giữa trời
Lạnh thì chịu lạnh mưa ơi
Tim ai còn ấm, tôi mời hứng mưa

Mưa, sự lập lại

Mưa
Đứa con gái chưa đến tuổi phát ngôn về tình yêu tỏ ra bực bội
Chiếc dù và bầu trời ngoài căn cước giống nhau còn cùng chung mode mới
Ly cà phê sẫm hơn mọi ngày
Những giọt nước sỗ sàng đang ói

Mưa
Sao lại đụng vào tôi rồi xin lỗi, xin lỗi
Hãy nhìn thủng qua dạ dày của những kẻ hát rong để định nghĩa thế nào là đói
Sự va chạm chỉ là ngẫu nhiên
Người nữ không có tội

Mưa
Lý do gì mà Schubert mệt mỏi
Tôi muốn trong một giây lỗ tai có răng và có lưỡi
Để nếm âm thanh, nhạc, và…
Cô có quyền làm thầy bói

Mưa
Chưa đoán ra ư? Vậy thì tôi lải nhải
Chiếc dù đen, bầu trời đen, cà phê đen
Đen đen đen đen…
Tôi xin lập lại:
Chiếc dù của em, bầu trời của em, cà phê của em
Em em em em…

Mừng tuổi cái răng khểnh

Cô bé có cái răng khểnh
Giấu đi định xài một mình
Cái răng giống như bụi trúc
Chia đều chỗ mọc mới xinh

Trúc xinh trúc mọc đầu đình
Bé xinh bé còn răng khểnh
Năm con Chuột chớ hà tiện
Phút giao thừa trong cái răng

Chúc bé cười đúng một năm
Cho môi hồng thêm chút nữa
Cho đời anh được thăng bằng
Nhờ khấp khểnh răng công chúa

Chắc gì trong lòng ngọn lửa
Không mơ một ngọn đèn cầy
Khi bé trở thành chuyện cổ
Một nghìn lẻ một đêm nay

Trang giấy anh cầm trong tay
Có nụ cười ai không biết
Chắc gì trong tuổi ba mươi
Không khểnh răng trên ngòi viết?

Và chắc gì khi chấm hết
Lại không được phép xuống hàng
Anh như hạt dưa ngày Tết
Lìa đời khi bé cắn răng!

Mười năm đứng trước Đà Lạt

Mất đến mười năm yêu Đà Lạt
Mới quàng vai được những ngọn đồi
Em có đi trên đồi không vậy?
Sợ chạm vào em lại điếng người

Điếng người chỉ muốn tan thành khói
Rụt rè bay trên những mặt đường
Chỉ cần sáng sớm em mang guốc
Là bao nhiêu khói trở thành sương

Đà Lạt mềm như chiếc áo len
Khoác vào là lại hiện ra em
Hồn anh đã khép hai hàng nút
Lá trúc nhà ai: mặt chữ điền

Tội nghiệp cho chàng Hàn Mặc Tử
Níu tình nhau bằng cái đậm đà
Không biết trong căn nhà ngói đỏ
Sắp có nàng công chúa bước ra

Anh biết và anh đợi hằng đêm
Như tường vi đợi gió qua thềm
Như trăng rằm đợi mùa sương khói
Anh đợi mười năm tiếng guốc em…

Ngã tư thị trấn

Em buồn em lang thang
Ta buồn ta đứng ngó
Không có phấn không vàng
Để gửi hương cho gió

Chỉ riêng ta đứng đó
Thay một nhánh cây gầy
Cái bóng cây vừa đổ
Xuống em mà không hay

Nên ta cụt hai tay
Một đời không níu được
Nên ta điếc hai tai
Trước tiếng ồn kiếp trước

Tưởng rằng em thân thuộc
Mà xa xôi quá chừng
Đau lòng ta khúc ruột
Một mặt trời rưng rưng

Ngón út

Đưa anh ngón út anh cầm
Cái ngón ốm nhách mà em giấu hoài
Không đưa, anh nắm bàn tay
Anh nâng lên mũi, hỏi ai bắt đền?

Mà đền thì nghĩ vô duyên
Đến trời cũng sợ trước quyền yêu nhau
Cái mũi không có tội đâu
Đánh hơi thấy sự ngọt ngào mới hôn

Bàn tay thiệt đáng đánh đòn
Biểu đưa ngón út sao còn dấu đi?
Đưa anh ngón út khó gì
Anh cầm mai mốt đi thi đậu liền

Bắt bướm là bướm ngồi yên
Hái hoa, hoa sẽ nở trên tay mà
Chưa kể lúc em pha trà
Cái ngón sẽ hát bài ca con người

Anh nâng ngón út vào môi
Cái ngón sẽ nói những lời trái tim
Đừng đưa lộn ngón nghe em
Lỡ ai đeo nhẫn, anh tìm sao ra?

Ngựa quen đường cũ

Mỗi lần đi chơi với một người đàn bà tôi có lỗi với em
Tôi không biết làm sao như vậy nữa
Đời sống tôi vốn là ngọn lửa
Cần chút lá khô để nhúm đống tro tàn
Em âm thầm và đen đủi như than
Nấu tôi chín mỗi ngày hơn một tiếng
Tôi bỏ củi than đi tìm bếp điện
Thấy lửa rơm không bén nổi đêm dài
Tôi bỏ mối tình em tiết kiệm
Thấy chính mình đang phung phí từng giây

Mỗi lần đi chơi với một người đàn bà có cặp đùi dài
Tôi gục mặt trước cái nhìn em rất cũ
Tôi sẽ tự kiểm dưới gầm giường, trong hộc tủ
Như chuột rúc em ơi, như muỗi thở em à
Tôi sẽ bò như con rệp mất nhà
Đến tạm trú dưới lưng em hối hận
Tôi sẽ thành chàng dế trống đơn ca
Chết bất tử trước khi trời sáng
Tôi sẽ thành bọ giun, thành côn trùng gầy ốm
Để trừng phạt mình về tội thích trăng hoa

Tôi đã không làm được Thánh Giuse
Maria ơi, tôi hoàn toàn biết lỗi
Tôi bỏ con lừa chở em, tôi đi theo con… gái
Tôi bỏ hang đá Bê-lem, tôi nằm sấp trên giường
Mỗi lần đi chơi là mỗi lần tôi đứng lại
Ngựa chạy quen đường rồi, tôi cũng chạy quen em

Trên đây là những bài thơ hay nằm trong tập “Thơ tình” của nhà thơ Bùi Chí Vinh mà chúng tôi muốn giới thiệu tới bạn. Với chất văn và khả năng sử dụng ngôn ngữ văn chương của mình, nhà thơ đã chinh phục được nhiều thế hệ độc giả. Và dù đã sáng tác cách đây khá lâu nhưng những bài thơ này vẫn giữ nguyên được giá trị của mình. Đừng quên theo dõi bài viết Nhà thơ Bùi Chí Vinh và tập “Thơ tình” (1989) phần 5 bạn nhé!