Nhà thơ Bùi Chí Vinh và tập “Thơ đời” (2007) phần 2



Tiếp nối chùm các bài thơ trong tập “Thơ đời” Bùi Chí Vinh phần 1, chúng tôi sẽ tiếp tục giới thiệu đến bạn những bài thơ tiếp theo trong tập thơ này. Cũng như phần 1, các bài thơ trong tập này được viết với một mạch cảm xúc không giống nhau. Đó có thể là những vấn đề bất chợt của cuộc sống thường ngày mà tác giả có dịp trải nghiệm. Vì vậy nên giọng văn của các tác phẩm này cũng sẽ đơn giản, dễ cảm nhận.

Hãy gõ cửa một người

Đưa năm ngón tay hung dữ
Tôi gõ cửa như một con thú
Vào nơi tự điển gọi là “nhà”
Đừng bao giờ để nước mắt ứa ra
Tôi ghét sự cảm động
Tôi không thích sự thương yêu được đánh bóng
Bằng miếng giẻ có mùi ô-da-ven

Lạy Chúa, chính em
Con đàn bà đã làm tôi yếu đuối
Người phụ nữ đã làm tôi đớ lưỡi
Dựa cửa khoan dung như thể sắp gật đầu
Đừng bắt tôi phải ồn ào
Khi lồng ngực đang thời im lặng
Đừng bắt trí khôn tôi dang nắng
Khi trái tim dồn dập đổ mưa
Tôi nói như thở và tôi nói như thưa:
“Anh yêu em thấy… mẹ!”

Thì tôi đã gõ cửa như một đứa bé
Đang cần chút vỗ về
Thì em đã lắng nghe
Như là người lớn tuổi
Nếu em biết anh đang xưng tội
Nếu em hay anh chuẩn bị nộp mình
Chúa ơi, anh yêu em
Như yêu thập tự giá

Hỡi những người đàn ông đang đi một mình và cười ha hả
Hãy bắt chước theo tôi
Đến gõ cửa một người
Trước khi anh mất trí!

Hết biết

Hôm nay say quá quên trời đất
Trời vốn cao và đất vốn lùn
Ta bò ra đất đo cao thấp
Thấy mình trồi lên đất mới ngon

Ngon hơn mặt đất là số một
Bởi vì trong ruột đất có vàng
Bởi vì trong ruột ta có lửa
Lửa thử vàng, ta thử nếp than

Ngon hơn mắt đất là số dách
Vì trong ruột đất có triều đình
Xưa vua chúa ăn chơi đàng điếm
Nên giờ ruột đất lắm hơi men

Ta ngã lăn rồi ta đè lên
Mỹ nữ giai nhân đầy dưới đất
Bao nhiêu gái đẹp đã qua đời
Ta ân ái một lần hết sạch

Đừng tưởng ta say mà lố bịch
Không tin thì cứ việc hiện hồn
Ngửi đất như ngửi mùi da thịt
Có ai khi chết chẳng trần truồng

Không tin cứ chọc thằng say rượu
Truyện Liêu trai thường gối đầu giường
Mà sao kỳ quá, chui không xuống
Đất cứ đùn lên, có tức không?

Hiện tượng Juna

Tạp chí Pháp Paris Match thông báo về một khả năng lạ lùng
Của người phụ nữ vùng Cáp Ca kỳ diệu
Tờ Sự Thật Thanh Niên Liên Xô cũng nhiều lần phát biểu
Về đôi bàn tay ghê gớm ấy kia mà
Những người sắp chết từ nay sẽ khỏi lo phúng điếu
Nếu được nhìn và điều trị bởi Juna

Juna có nghĩa là “bà phù thủy” theo ngôn ngữ Grudia
Nhưng không hề luyện linh đan, càng không chơi bùa ngải
Sinh năm 1949 tại Cuban thuộc thành phần giống cái
Tên thật là Davasatili và đã biết mùi chồng
Đã có một con, đã thừa nhận giá trị của đàn ông
Thừa nhận chiếc giường đôi có khả năng truyền giống
Nàng tốt nghiệp trung cấp y khoa, không lên đồng bắt bóng
Không bị mộng du, không bị tâm thần
Yêu nhạc thích thơ và đôi khi phóng túng
Nếu gặp một chàng nghệ sĩ độc thân

Nhưng… hãy xem Juna xuất thần
Hãy xem Juna thôi miên cây cỏ
Tay nàng chưa chạm vào hoa, hoa đã nở
Động đến lá đâu mà lá đã xạc xào
Tay nàng đem đến thời gian, đem đến gió
Khiến cuộc đời phàm tục hóa chiêm bao
Ở trong tay nàng không có cơn đau
Xoa nhẹ vào ai, người đó liền lành mạnh
Ở trong tay nàng đầy ngụ ngôn kinh thánh
Như tiệc cưới Cana: nước lã hóa rượu nồng
Ở trong tay nàng đất mất quyền trọng lực
Những đồ vật trên bàn khiêu vũ mãi trên không

Những đồ vật trên bàn như gặp phải cơn giông
Mọc cánh bay lượn trong bàn tay thần thoại
Bàn tay không hề mang găng quý phái
Mà làm yếu tim nền khoa học cung đình
Mà làm xôn xao một thời đại phát minh
Những sóng điện từ, tia Laser, xung lượng
Trong bàn tay nàng sự kiêu căng đã trở nên hèn mọn
Những hoàng đế của hành tinh bỗng cảm thấy mình nghèo
Cảm thấy mình già nua, cảm thấy mình sắp chết
Cảm thấy cần bàn tay nhỏ nhắn biết bao nhiêu

Bàn tay Juna, bàn tay của tình yêu
Cải tử hoàn siinh, biến già thành trẻ
Biến tôi thanh niên trở thành em bé
Trái tim run theo pháp thuật dịu dàng
Biến tôi từ chàng thi sĩ lang thang
Đến thường trú với đời đầy phép lạ
Tôi sẽ đóng đinh thơ tôi vào vách đá
Để ngòi viết khỏi cong trong hai ngón thực thà
Ai chẳng muốn cho thơ mình hiển thánh
Như bàn tay ma quái của Juna

Juna nhìn sự vật bằng da
Juna có bàn tay của rắn
Juna đến với bệnh nhân thèm trái cấm
Bằng bàn tay mang nhan sắc Eva
Juna đến với bệnh nhân cần chiến thắng
Bằng bàn tay mang sức mạnh César
Juna biết Juna là mẹ
Kể từ trái đất có đàn bà
Và tôi cũng biết các em là vợ
Kể từ bàn tay lãng mạn của Juna

Họ Bùi

Ta kiếm hoài một gã họ Bùi
Trong lịch sử từng làm hoàng đế
Chỉ thấy họ Đinh, Lê, Trần, Lý
Thay phiên nhau khoác áo long bào
Gượng cười ba tiếng mà rơi lệ
Bùi gia trang tuyệt giống rồi sao?

Không xưng vương thì ắt cường bào
Ta bỏ sử đi tìm kinh sách
Nguyễn Đình Chiểu đui mà thấy hết
Gọi ngay ông Bùi Kiệm đến chào
Hê hê, thuỷ tổ nhà ta lạ
Khinh ngai vàng, mê gái thật sao?

Không xưng vương thì ắt xưng tao
Ta bỏ sách đi lùng tứ phía
Chùa Long Huê có người mũ tía
Trải chiếu rơm viết một chữ “Bùi”
Ta giả thiền sư đi ngắm nghía
Biết rằng Bùi Giáng ghé am chơi

Thế thì dòng dõi nhà ta bậy
Tửu sắc đều say đến bốc trời
Không lập đế vì ưng rượu đế
Xưa nay say xỉn kỷ nhân hồi
Không lập chúa vì ưng nữ chúa
Thà lên… Bùi mãi, chẳng lên ngôi!

Lời chào năm Giáp Tý

Nhân danh con giáp thứ mười ba
Nhân danh loài người thông minh và ngu xuẩn
Chào các bạn chuột nhắt, chuột chù, chuột đồng, chuột cống
Lưu lạc mười hai năm xó chợ góc nhà
Các bạn lang thang đủ mọi màu da
Sinh con đẻ cái làm buồn lòng bác sĩ
Các bạn bò lên tấm lịch treo tường xưng họ tên Giáp Tý
Mở đầu kỷ nguyên “của chuột và người”
Các bạn phát động chiến tranh với văn hào Steinbeck
Dùng thức ăn thừa làm vũ khí chống văn xuôi
Các bạn tuyên bố Châu Âu đầy “dịch hạch”
Những trang sách Albert Camus các bạn đã nhai rồi…

Các bạn tràn vào Bôgôta bằng chiến thuật biển người
Thủ đô Côlômbia thống kê hai mươi triệu chuột
Các bạn nhập khẩu bằng con đường ngắn nhất
Bằng số quân lên gấp bốn lần người
Các bạn từ giã mười hai năm đạo chích
Ùa ra đường mà ăn trộm niềm vui
Chỉ riêng tháng giêng 1983 các bạn nêu thành tích:
“26 trẻ em Côlômbia về với Chúa tên trời”

Nếu loài người nghỉ mát ở Đà Lạt, Vũng Tàu các bạn cũng có chỗ rong chơi
Hòn đảo Bar Habar ngoài khơi nam nước Mỹ
Ở đó không có bẫy răng cưa chứa thức ăn lừa mị
Các bạn muôn năm đoạn tuyệt với loài mèo
Các bạn xum họp sáu trăm ngàn chiến sĩ
Lập gia đình xây tổ ấm tình yêu

Nhưng các bạn vẫn lòi đuôi, đuôi chuột, cái đuôi nghèo
Trong câu nói “đầu voi…” tục ngữ
Các bạn muốn chia sẻ thức ăn với con người, nhưng con người hay sinh sự
Con người tham lam muốn thực phẩm độc quyền
Con người tham lam muốn độc quyền trên trái đất
Con người còn tuyển lựa con người mới chịu nhận anh em
Huống hồ các bạn chỉ tối ngày biết rúc
Và làm bạn trong ống cống, cột đèn

Năm Nhâm Tý 1972, con người tổng hợp “gien”
Năm Canh Tý 1960, con người bắt tia Laser xuất hiện
Trong khi các bạn đi suốt mười hai năm mới đến
Bỏ lại sau lưng nhiều thế hệ ông bà
Trước mặt là phát minh của thế kỷ người ta
Robot năm 1984, “Chiến tranh các vì sao” xảy ra năm 1996
Không biết khoa học sau này có còn cho ở đậu
Tiếng “chít chít” buồn thiu của bầy chuột giang hồ
Và chú chuột Mickey trong phim hoạt họa
Có còn cho trẻ nhỏ nằm mơ?

Lương Sơn hành

Lên duyên hải gặp Lương Sơn Bạc
Đứa vác cần câu, đứa kéo chài
Cùng săn cá sấu quanh rừng Sác
Thả xuồng ghé quán nhậu lai rai

Người trung niên ta gọi: anh hai
Xâm con ó bảy màu trên ngực
Gió biển nhiều sao ó chưa bay
Còn đậu chiều nay trong quán cóc
Hay con ó sợ bầy chim cắt
Mài cựa quanh năm móng vuốt dài
Hay rượu làm anh hai xếp cánh
Công hầu thua một chén đưa cay
Thảo nào hồi đó huynh Tiều Cái
Tống tửu vài chung đã rớt đài

Anh hai giới thiệu bạn vãng lai
Đầu trọc như nhà sư họ Lỗ
Xưa Trí Thâm không chơi rắn hổ
Tu mười năm chỉ nhớ thịt cầy
Nay anh tu ba chùa mãi lộ
Rắn mãng xà quàng vắt trên vai
Hà tất phải khà như phun nọc
Để chạnh lòng đám rắn hổ mây
Đệ dù sao cũng giòng phàm tục
Mời tam ca một chén rượu đầy

Rượu đầy nào phải là sóng dữ
Mà biển gầm lên tưởng nứt quầy
Anh bốn đi quyền quên luật rượu
Chém ba đao thua một dao gài
Lý Quỳ còn cả thời ngang dọc
Lẽ nào anh bốn sớm chồn tay
Đệ dân thành phố chưa quen sóng
Cũng tiếp tứ ca đủ chục bài

Mà chục bài huynh múa chưa hay
Quyền Mai Hoa thiếu gái cũng hoài
Coi kìa tỳ nữ cười khiêu khích
Chăn gối cần chi phải mập gầy
Nữ tỳ thừa biết khi lên ngựa
Anh hùng lỏng gối chẳng hơn ai
Võ Tòng bất lực nên sát tẩu
Tội Kim Liên chết uổng tuyền đài
Phải giống Yến Thanh vào hắc điếm
Thường động phòng nương tử mới hay
Nếu cha mẹ không ghiền tửu sắc
Làm gì có đệ có huynh đây!

Mà đệ gặp huynh mới chục chai
Chưa đáng mặt mà xưng hảo hán
Con voi khi sa xuống đầm lầy
Giọt lệ ngàn năm còn uất hận
Chúng ta những ông thần nước mặn
Vốn khinh thường áo mão cân đai
Vốn ghét công hầu như ghét cứt
Muốn trèo mây như Lý Thiết Quài
Muốn đạp gió như Tôn Hành Giả
Lương Sơn trăm lẻ tám thiên tài

Hôm nay góp gió làm giông bão
Thêu cờ “trăm lẻ tám thiên tai”

Mạt lộ

Không còn chút hy vọng
Trong sự trở lại bờ
Những chiếc phao tưởng tượng
Hành tội người nằm mơ

Bao nhiêu đợt sóng xô
Nhấn ta chìm dưới đáy
Ta chẳng hề mơ hồ
Trước cánh buồm đã gẫy

Thơ ta là hoa trái
Không kiếm được mảnh vườn
Thơ ta là máu chảy
Dính trên đầu mũi gươm

Đừng vì nỗi héo hon
Mà đầu hàng số phận
Ta thiết gì mồi ngon
Chiếc cầu câu danh vọng

Trước mặt là khoảng trống
Sau lưng là vũng lầy
Ta như là trái đất
Quay, một mình tự quay…

Mẹ và con

Như thế này đã bao nhiêu lần
Con trở về thân thể đầy nam tính
Mùi rượu, mùi mồ hôi đàn bà, mùi định mệnh
Bàn tay níu lấy ngôi nhà
Ngôi nhà thuở ấy trồng hoa
Con gái đi qua thành ý tứ
Con gái đi qua thành tâm sự
Con gái đi qua thành thơ
Con thả diều bay cho hết ước mơ
Ước mơ hết năm mười tám tuổi
Mẹ không còn xoa đầu con nổi
Mẹ muốn đầu con thờ phượng ông bà
Mẹ muốn chân con đi đất như cha
Mẹ muốn bụng con thực thà như mẹ
Mẹ muốn trái tim con khoẻ
Để yêu thật nhiều người
Và dạ dày con khoẻ
Để ăn được bầu trời…

Nhưng để đến bầu trời
Con thụt lùi dưới đất
Người lớn đội cho con nón sắt
Thay bàn thờ ông bà
Người lớn dạy con hái hoa
Bằng cách xiết tay cò súng
Người lớn phát giày ống
Không để chân con trần
Vì đất không mọc cỏ
Đất nở toàn đạn bom

Con bị bắt lính cộng hòa ba năm
Ở tù không đếm lượt
Đầu và chân tay chết
Chỉ còn sống dạ dày
Dạ dày chứa ngô khoai
Vì mẹ muốn con ăn khoẻ
Và vì mẹ muốn con yêu khoẻ
Nên trái tim con mãi mãi còn
Con mang dạ dày nghèo và trái tim son
Năm 1975 về gõ cửa
Hăm mốt tuổi, con giấu biệt bao nhiêu binh lửa
Vào đôi mắt sắp già
Gặp mẹ, con chỉ chìa ra
Cái bụng thực thà son trẻ
Cái bụng thực thà giống mẹ

Nhưng bụng mẹ bụng con thì khác bụng người
Bụng người như sông ngòi
Quanh co theo đồi núi
Lịch sử dạy ông Nguyễn Trãi
Hết vi thần thì ở ẩn làm thơ
Lịch sử dạy ông Nguyễn Du
Chưa làm quan thì làm chúng sinh thập loại
Lịch sử dạy đi dạy mãi
Mà con chưa học thuộc lòng
Khi mọi người khôn ngoan làm cách mạng ở… văn phòng
Con ngu ngốc thuộc thơ Cao Bá Quát:
“Mặt trời đỏ đi đằng nào”
Để dân đen rơi nước mắt
Đầu con thay nón sắt
Bằng mũ cối gập ghềnh
Chân con đổi giày đinh
Bằng những đôi dép lốp
Ngay ngón tay con cũng không thuộc về con được
Ngón tay xiết cò súng Nga
Ngón tay từng xiết cò súng Mỹ
Ôi ngón tay nào do mẹ sinh ra?

Con đi theo cách mạng tám năm
Nỗi lo sợ ở tù không đếm lượt
Đầu và chân tay thêm một lần bị chết
Cuộc sống nhồi rơm co bóp dạ dày
Con đem năng khiếu đi buôn bán
Thơ trúng giải mà không hay
Thơ rẻ hơn cơm gạo
Thơ mỗi ngày ăn chay
Tráng sĩ bẻ gươm làm thi sĩ
Mẹ cứ cười con hoài…

Sao mẹ cười con hoài?
Để con bông lơn như trẻ nít
Trong bàn tiệc con làm thơ thích khách
Chém đầu mười tám nịnh quan
Thời buổi này ai cũng giống công an
Không đánh xẻng thì đánh giá
Mẹ vẫn cười con và mỗi ngày may vá
Tiền công áo 50 đồng
Tiền công quần 60 đồng
Trong khi áo quần các em con không đủ mặc
Mẹ vẫn cười con và mỗi ngày tóc bạc
Lưng còng theo chủ trương
Mắt mờ theo nghị quyết
Tay run theo lập trường

Mẹ ơi, nhớ năm một chín tám bốn
Tuổi ba mươi con chưa dám lập gia đình
Vợ không rõ thành phần lý lịch
Bạn bè thường tụ tập bất minh

Nhưng mẹ không bao giờ ban lệnh giới nghiêm
Mẹ không bao giờ xét giấy
Mẹ sợ đôi tay con run rẩy
Rút không ra khỏi túi quần
Mẹ vẫn nấu cơm và để dành phần
Cho bất cứ bạn bè nào của con gõ cửa
Mẹ không cần khuyên con chó sủa
Con chó sủa lựa mặt người
Chỉ có con người sủa không lựa mặt
Con người… săn nhau mẹ ơi!

Trên đây là những bài thơ tiếp theo trong tập Thơ đời Bùi Chí Vinh mà chúng tôi muốn chia sẻ với bạn. Với các bài thơ này người ta sẽ dễ dàng trong việc hình dung các vấn đề thường gặp của đời sống, dưới góc nhìn của một tác giả nổi tiếng. Và cũng đừng quên theo dõi bài viết tiếp theo của chúng tôi Nhà thơ Bùi Chí Vinh và tập “Thơ đời” (2007) phần 3 để cập nhật những bài thơ hay nhất bạn nhé!

so1vn - Tags: