Nhà Thơ Bích Khê Và Những Bài Thơ Đặc Sắc Nhất Phần 2



Bích Khê là một người không giống như những nhà thơ khác chạy theo chủ nghĩa lãng mạn mà lại hướng đến chủ nghĩa tượng trưng và chớm sang chủ nghĩa siêu thực. Ông được đánh giá là ” một đỉnh núi lạ ” nên ngay từ khi ông sáng tác đã nhận được sự chào đón của độc giả

Thơ ông thường nói về cái bên trên của cuộc đời, nói về cõi tâm linh. Thơ ông mang rõ phong cách trường thơ loạn của nhóm thơ Hàn Mạc Tử xuất hiện vào giữa cuối trào lưu mới.

Mời các bạn hãy đón xem những bài thơ mang màu sắc mới lạ của ông qua bài viết dưới đây của chúng tôi!

Lên Kim tinh

Thơ thuỷ tinh nơi lòng trăng mật
Nhạc thiên nhiên đầy nhạc pha lê
Đêm nay gấm trên xuân lục
Bút thi nhân mềm chữ thơ đề:

Lên Kim tinh xác bằng thanh khí
Đất lưu li không khí xa hương
Cây du dương lâu đài song sóng
Trên biền châu trời lộn kim cương

Trăng có đôi: rưng rưng ánh ngọc
Mùa rất cao: đẹp xuống anh hoa
Chàng gặp chàng: lời hay ý sắc.
Khí trang nghiêm và chuyển thần qua.
Nàng Vệ Nữ theo nàng Vệ Nữ
Áo âm dương gió tóc thơm rừng
Người như nhạc trong xuân bằng nhạc
Thơ tình ròng đội báu linh lung!

Lời tuyệt mệnh

Thân bịnh: ngô vàng, mưa lá rụng,
Bút thần: sông lạnh ánh sao rơi.
Sau nghìn thu nữa trên trần thế,
Hồn vẫn về trong bóng nguyệt soi.

Mộng trong hương

Nửa cánh giang hồ bạc nhớ thương
Đêm nay buồn lắm! gục bên giường…
Ngoài ly Lý Bạch trời như mộng,
Sau khói phù dung mộng cố hương.
Thì mộng: Xuân Hương nường đã đến
Thưa cô, dáng nguyệt tuyết còn vương.
Tỉnh ra thì thấy mình trong mộng,
Nửa mảnh trăng treo một mảnh buồn!

Mỹ tửu ca

Trăm năm vui được mấy hồi,
Rượu ngon còn đó còn mời vương tôn.
Ngựa hồng nghỉ dặm quan sơn,
Thuyền bơi: sen động, khe đờn, trăng lên.
Chén này khách hãy cạn liền,
Ngó đôi mắt ngọc thì quên bụi hồng!
Tóc mây chảy suối hương nồng,
Em là Ngọc Nữ, Kim Đồng là ai?
Chén rồi lại chén nữa đây,
Núi không, đêm tịnh, nhỡ say chớ sầu!
Xuân thơm tuy hết mặc dầu,
Rượu ngon còn mãi khách lưu lại cùng.

Nam hành

Mâm vàng đây, đĩa ngọc đây
Tiệc hoa sáng, rượu chung đầy
Trông ra mây nước muôn trùng biếc
Nước ái non tình bóng nguyệt đây
Tiếp ly cạn, cạn ly đầy
Năm con một vợ ngồi vòng xây
Nhạc chim thanh tước rót về đây
Đỗ vàng cành lá lục
Nâng chén tình ròng ca một khúc
Tiệc hoa hề, chén ngọc hề
Giang hồ vút cánh sau chung rượu
Năm vẻ rồng bay áng sắc mây
Tiền ròng bạc tốt trong tay trắng
Danh nghĩa cao sang tựa mặt trời
Tiếng xe rổn rảng sau bờ trúc
Bóng vợ bóng con lẫn bóng cây
Đông liễu tây đào ngồi khép nép
Nẻo xuân gùi gấm phủ hoa đầy.
Mình ơi! Rót chén này
Nụ cười Bao Tự điểm xuân ngây
Rạng màu yên tiệc ngọc lung lay
Xa xa đường thoảng tiếng chân reo
Dặm cỏ ven đồi huê lác đác
Ngựa ai rung lạc tiếng trong veo.

Nghe chuông

Mưỡu:
Đêm khuya giấc điệp mơ màng
Nghe chuông sực tỉnh một tràng mộng xuân.
Trớ trêu cho khách phong trần
Nghe chuông đối cảnh tinh thần ngẩn ngơ.

Nói:
Chuông đâu thánh thót
Giữa đêm trường như đem rót vào tai!
Giọng càng ngân, tiếng càng dội, hơi càng dài
Mường tượng khúc Bồng Lai tiên nhạc phách
Hoán khởi mê tân thuyền thượng khách
Tỉnh hồi trường dạ mộng trung nhân
Bóng yêu hoa, màu khiêu vũ, mây phú quý, bả phù vân…
Tiếng linh động trong ngần thiên vạn cổ.
Riêng tớ những chứa chan bầu thống khổ
Đã phong trần còn khổ với ba sinh.
Mộng giang hồ bay bổng tận mây xanh
Nghe tiếng dội rồi trở về non nước.
Đêm dài dặc ấy ai người tỉnh trước
Nắm chày kình đông dượt động cho kêu
May ra người tỉnh thức đều.

Ngón giai nhân

Đây em gượng khúc tranh này
Mới lên trục gấm nét mày đã cau
Em ơi nhấn mạnh thì đau
Em ơi nhấn nhẹ khôn lau nét buồn
Tiếng mau e ruột như cồn
Lại trong tiếng đục luống hờn bấy thân
Tình anh luỵ ngón giai nhân
Sống lìa nay được ấy ngần đoàn viên.

Ngũ Hành Sơn

Quái thay núi thấp nức danh đồn,
Tuyệt nhất năm hòn, ngọn Thuỷ Sơn.
Chẳng suối Phong Nha nghe róc rách,
Chẳng mây Hồng Lĩnh thấp chờn vờn.
Giữa trời bóng nguyệt lồng vô động,
Trên biển mù sương thổi lại non.
Tiền, hậu hai bài ngâm chửa tới,
Hồi chuông thiên cổ động bon bon.

Ngũ Hành Sơn (hậu)

Lại chơi hòn Non Nước
Chẳng mọc cánh mà bay
Bạn bè thôi bỏ hết
Ngất ngưởng Vọng Hải Đài
Ngó lên trời xanh ngắt!
Cheo leo quán sông Ngân:
Phải chăng chàng Lý Bạch
Ngồi chuốc chén đêm ngày:
Thuyền neo bên lau lách,
Sông lạnh bóng sao rơi
Mặt nước vỗ bành bạch
Da trăng trắng tợ hàu
Đứng trên đài Vọng Hải
Ngỡ tới Hoàng Hạc lâu

Tuyệt thay hòn Non Nước!
Hồn Thôi Hiệu ở đâu
Kim, Mộc, Thuỷ, Hoả, lạy
Trên, dưới, đất, trời, chầu
Vàng sao ngời mắt rạng
Sương châu nhỏ giọt sa
Gọi sắc cỏ thơm dậy
Lẩn quất khí rừng hoa
Gọi hồn đại hải lại
Nhập khói động Huyền Không
Điều thú về hết thảy:
Phụng hoàng múa theo công,
Rồng xuống khoe năm vẻ
Bạch viên ngoạm trái đào
Thần tiên rủ yêu quái
Cử lên nhạc tiêu thiều
Sực nức lò hương xông;
Trập trùng màu xiêm áo;
Lác đác trổ mưa bông;
Phật Như Lai thoạt hiện
Trên bảy sắc cầu vồng

Quái thay hòn Non Nước
Nghe giảng đủ mười tông
Muôn năm lòng đá rắn
Nhuần thấm giọt từ bi
Biển xanh thay chất mặn;
Rừng thẳm lọc hơi sầu
Có ai biết trên cao
Da trời máu thịt sứa
Da trời se chất sữa
Truyền cảm hứng mênh mông
Gió thơm vùng nổi dậy:
Cảnh sắc biến thành không
Ta trên đài Vọng Hải
Ngất ngưởng mặt thần đồng
Khôi ngô và lẩm liệt
Cất tiếng hát trong veo;
Trước chơi hòn Non Nước
Thi hứng, suối tuôn đèo
Không hiểu người đến trước
Mấy kẻ biết “đăng đài”?
Không biết người đến sau
Ngất ngưởng sẽ là ai?
Từ nay lên Ngọc Điện
Chỉ nhượng Phật Như Lai
Lượn theo thế biển rừng
Xếp lại hình lá cỏ:
Động hoá mây năm vùng
Đại bàng bay chẳng tới
Ngòi nhược thuỷ bao quanh
Suối thiên thai chảy dựng
Rắn bảy đầu đến khoanh
Bảy lần đài Vọng Hải
Ta sẽ ngồi nhập định
Bốn mươi chín ngày đêm
Mặt nguyệt rót êm đềm;
Mặt trời tuôn sáng tạo
Thần trí mở kho tàng
Tượng trưng vây cao đạo
Chỗ chính phẩm văn chương
Ta bước xuống long sàng
Viết trên hai tảng đá
Bài hậu Ngũ Hành Sơn
Ngó trời cười sang sảng
Trở lại giữa bạn bè
Vỗ hai bàn tay trắng!

Ngũ Hành Sơn (tiền)

Lên chơi hòn Non Nước
Gót trổ ngọc song song
Chàng ơi đêm đã ướt
Mắt sao trên sườn cong
Long lanh ngời sáng, mướt
Là gấm hay là nhung
Dệt lên đá lung linh
Những hình điêu khắc nổi
Sặc sỡ voi uốn ngà
Cánh dơi nghe phất phới
Tiên đồng bước giữa hoa
Mục đồng lưng trâu cỡi
Thổi sáo bên rừng mai
Bí mật trời Thiên Thai
Động Huyền Không bốc khói
Lờ mờ đường lên mây
Chén trăng vừa tầm với
Chàng ơi vàng ròng đây
Kề môi say ân ái
Nhàu nhàu đêm rêu xanh
Dầu dầu màn sương quỳnh
Là là buông ren lụa
Gót trố gần mà xa…
Hiện lên đồi thạch nhũ
Sữa trắng như tuyết pha
(Nhi nhỉ nơi một vú)
Chàng ơi lòng vừa sao
Khi hứng giọt thơm ngào
Thôi lên đài Vọng Hải
Nhìn kim cương rưng rưng
Nhạc vàng đâu bay lại
Trời nước lộn trong sương
Hình trập trùng múa nhảy
Trên nền sóng rung rinh
Những tiên nữ trắng tinh
Ngang thân làn biếc khoả
Ti trúc nhấn gần xa
Lay bay hơi báu toả
Miệng nào rục điệu ca
Tóc nào buông loã xoã
Mắt nào điện long lanh
Tay nào như sáp bay
Gió lồng hang Âm Phủ
Hoa mộng thấm màu thâm
Bóng đa phờ tóc rũ
Ô con tinh đứng nằm
Đưa võng hát ru con
Điệu buồn trơn giọng cú
Làm ứa mảnh trăng lòn
Hai ta là mảnh vỡ
Của ngai báu thiên đường
Hai ta là chất bổ
Cắn ở trái Đau Thương
Chàng ơi đêm nín thở
Để hồn biến ra hương
Chập chờn trong nữ yêu
Vào ra theo răng lựu
Chập chờn trong ba tiêu
Dường mưa thu nhỏ giọt
Chập chờn trong tiếng chuông
Điểm kinh ngân thánh thót
Chập chờn trong bể sương
Lượn theo nếp y thường
Hai ta là mảnh vỡ
Của ngai báu thiên đường
Hai ta là chất bổ
Cắn ở trái Đau Thương
Ái ân là Ô Thước
Cây ngọc trổ văn chương
Lên chơi hòn Non Nước
Ôm nhau chết bên đường
Mơ màng trăng hạc rước…

Nhặt hoa

Muôn dặm sông Ngân con mộng lớn,
Ôi là đài điện ánh trân châu.
Đêm nay ta nhặt hoa trăng rụng,
Những cánh đau thương sắp mặt lầu.

Quán khách xuân về

Thân bệnh triền miên sầu quán khách
Đầu đường dương liễu nảy tươi xanh
Gởi tình cái én xuân muôn dặm
Hắt giọt lòng đông cảnh một mình.

Tấm bia trước mộ

(Người hỡi nghìn năm người chửa chết
Trong bài thơ đẹp khóc giai nhân)

Hãy khép trong đau để ước mơ,
Để yêu lờ lặng những trang thơ,
Để chôn tất cả hờn vô hạn,
Sâu hóm trong đây huyệt chữ mờ.

Huyệt chữ bằng tinh vạn thước sâu:
Mồ người thi sĩ rất đa sầu!
Mồ người mỹ nữ xuân mười bốn!
Hai đứa bên nhau quấn lấy nhau.

Tiếng ca

Ta đến: sau màn vắng tiếng ca
Ta đi: ca lý vọng theo ta
Khúc người khuê phụ hầu ông lớn
Sầu đối đông quân điểm nụ hoa

Tiếng đàn mưa

Mưa hoa rụng, mưa hoa xuân rụng
Mưa xuống lầu, mưa xuống thềm lan
Mưa rơi ngoài nẻo dặm ngàn
Nước non rả rích giọng đàn mưa xuân.

Lầu mưa xuống, thêm lan mưa xuống
Cùng nước non hoa rụng mưa xuân
Mưa rơi ngoài nội trên ngàn
Nghe trong ý khách giọt đàn mưa rơi.

Đầm mưa xuống nẻo đồi mưa xuống
Bóng dương tà rụng bóng tà dương
Hoa xuân rơi với bóng dương
Mưa trong ý khách mưa cùng nước non.

Rơi hoa kết mưa còn rả rích
Càng mưa rơi cánh tịch bóng dương
Bóng dương với khách tha hương
Mưa trong ý khách muôn hàng lệ rơi.

Tinh chất ngàn xuân

Tinh chất ngàn xuân hiệp lại ta
Mình như chim tước nhẹ bay qua
Ới ai mê luyến màu nhan sắc
Níu thiếp mơ loàn vẻ nguyệt ba
Son trẻ Thiên tài lông hạc múa
Xanh tươi Nghệ thuật bút đào pha
Đâu đây lãng đãng bầu hương nhạc
Phất phất gần như phất phất xa

Tình oán

Vườn xuân ta tới ngó trời xa
Thiếu phụ lầu cao bỗng thấy ta
Âu yếm nâng tay… ta chạy đến
Vai chồng tay ngọc miệng cười hoa

Tình xuân

Ngày xuân ai chẳng lại
Chơi xuân một nhành mai
Gió xuân rơi hoa hết,
Tình xuân dễ lợt phai.

Tóc xoã đàn tơ

Tóc xõa đàn tơ rơi lướt thướt
Hồn thu đã hiện khóc thu gầy
Tôi nhìn đôi mắt rưng rưng lệ
Cả mảnh hồn thơ rợn ý say.

Tôi chết rồi tiếng nói như châu

Tôi chết rồi! Tiếng nói như châu
Vỗ sóng vàng mơ động máu lầu
Người đứng người đi người hổn hển
– Tình tôi khóc nức nở chiêm bao

Tôi chết rồi! Tiếng nói như châu
Tản mác ra muôn vạn khí sầu
Người khóc: “Tình ta thơ mộng cả”
Để tìm khoái lạc ở chiêm bao.

Tôi chết rồi! Tiếng nói như châu
Ánh sắc phương phi rất nhiệm mầu
Tôi sú tình tôi trong mắt ước
Mơ màng phối hiệp ở chiêm bao.

Người khóc: “Thiên tài của anh mô?
Cho em ôm ấp chốn phòng thu
Cho em thờ phụng như châu báu
Rồi chết theo em tận đáy mồ”.

Trăng sáng bến đò xưa

Trăng sáng giữa trời trong
Soi về miền cổ độ
Lòng ta bến đò xưa
Bóng trăng sao chẳng tỏ?

Trên núi Ấn nhìn sông Trà

Trà Giang Thiên Ấn chuông gầm sóng
Vang tiếng ngàn năm đất Cẩm Thành
Ngàn năm quả Ấu nằm trơ mốc
Một dải sông Trà chảy sậm xanh
Xót hồn cổ độ sương vài giọt
Xịch bóng tà huy nguyệt mấy canh
Nghìn dặm cố nhân đâu có tá?
Cánh chim kêu lạnh đập trong cành.

Về Thu Xà cảm tác

Phố phường hai dãi đứng trơ trơ
Phong cảnh nhìn xem đã khác xưa.
Chợ búa lăng xăng tôm cá thịt
Điếm đàng xông xáo sớm chiều trưa.
Thân tiều đâu vắng khoanh tay ngó
Ma đói nên ghé đứng cửa chờ.
Phần thuế xâu, phần công nợ nữa
Thăm quê khiến khách rối lòng tơ!

Xuân hồng

Nghìn hồng muôn tía đón xuân qua
Thiếu nữ trong gương tỏ mặt hoa
Nâng chén rượu nồng ta sẽ chúc:
Xe hoa, người mới dặm oanh ca

Trên đây, uct.edu.vn đã tiếp nối bài viết Nhà Thơ Bích Khê Và Những Bài Thơ Đặc Sắc Nhất Phần 1 bằng những bài thơ độc đáo đậm chất thơ Bích Khê. Hy vọng các bạn có thể cảm nhận được sự tài hoa của ông. Những bài thơ này sẽ là một luồng gió mới trong bộ sưu tập thơ của bạn đấy! Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết của chúng tôi! 

so1vn - Tags: