Nguyễn Trọng Tạo không chỉ có khả năng sáng tác kiệt xuất mà còn là một người có khả năng dịch tiếng của nhiều nhà thơ lớn trên thế giới. Chỉ những người có vốn tiếng thì mới có thể làm được điều đó. Ông là một nhà thơ lớn cùng với nhiều cống hiến cho văn học Việt Nam . Ông được nhận rất nhiều giải thưởng về văn học nghệ thuật

Những bài thơ của ông đều được độc giả ghi nhận và yêu thích. Nào ngay bây giờ chúng ta hãy cùng nhau chiêm ngưỡng khả năng dịch tiếng của ông qua những bài thơ nổi tiếng trên thế giới nhé! Đừng bỏ lỡ

I. Đôi Nét Về Nhà Thơ Nguyễn Trọng Tạo 

– Nguyễn Trọng Tạo (25/8/1947 – 7/1/2019) là nhà thơ, nhà văn, kiêm nhạc sĩ, hoạ sĩ, sinh tại Diễn Châu, Nghệ An, đi lính năm 1969, học Đại học viết văn Nguyễn Du khoá 1, làm thơ từ năm 14 tuổi.

– Ông là Uỷ viên Hội đồng thơ của Hội nhà văn Việt Nam, Trưởng ban biên tập báo Thơ (2003–2004), từng được các giải thưởng thơ của Nghệ An năm 1969, và giải thơ của các báo Văn nghệ, Văn nghệ quân đội, Nhân dân (1978), hai lần được Giải thưởng Văn học nghệ thuật cố đô (Huế), Giải thưởng Văn học nghệ thuật Hồ Xuân Hương, Giải thưởng Uỷ ban toàn quốc các hội văn học nghệ thuật Việt Nam về thơ và văn xuôi.

– Thơ và truyện ngắn của ông dịch ra tiếng Pháp, Anh, Nga, Tây Ban Nha…

– Ngoài thơ, ông còn là nhạc sĩ, công tác tại Tạp chí Âm nhạc và Thời đại của Hội nhạc sĩ Việt Nam, đã có 8 giải thưởng âm nhạc.

+ Các album đã phát hành:
– Tình khúc bốn mùa (NXB Âm nhạc và Hội Nhạc sĩ Việt Nam, 1996)

+ Các bài hát nổi tiếng:
– Làng quan họ quê tôi (lời thơ của Nguyễn Phan Hách)
– Đôi mắt đò ngang
– Khúc hát sông quê (lời thơ của Lê Huy Mậu)

+ Ông đã vẽ khoảng 500 bìa sách, trong đó có:
– Chuyện kể năm 2000 (Bùi Ngọc Tấn)
– Vẽ nhiều minh hoạ trên báo, tạp chí, và trình bày mỹ thuật tạp chí Cửa Việt bộ đầu tiên (1990-1992), báo Thơ, mẫu măng-sét tạp chí Sông Hương, Hồng Lĩnh, Sông Lam, v.v…

+ Các tác phẩm chính:
– Thơ: Gửi người không quen, Sóng thuỷ tinh, Đồng dao cho người lớn, Thư trên máy chữ, Tản mạn thời tôi sống, Nương thân, Thơ trữ tình, Thế giới không còn trăng,…
– Trường ca: Con đường của những vì sao, Tình ca người lính.
– Văn xuôi: Miền quê thơ ấu, Ca sĩ mùa hè, Chuyện ít biết về văn nghệ sĩ, Văn thơ nhạc tuổi thơ,…
– Tiểu luận phê bình: Văn chương cảm và luận

II. Những Bài Thơ Dịch Của Nguyễn Trọng Tạo 

Nguyễn Trọng Tạo là một nhà thơ lớn của chúng ta. Ông có nhiều tác phẩm nổi bật được nhiều bạn đọc chú ý đến . Nhưng thật bất ngờ khi ông có một khả năng dịch thơ mà không một nhà thơ nào dễ dàng làm được. Muốn dịch được nhiều thứ tiếng như vậy chắc chắn phải có một vốn tiếng trau dồi lâu mới có thể làm được. Sau đây, chúng ta hãy cùng uct.edu.vn khám phá những bài thơ dịch của ông nhé!

Độc thoại của Merilyn Monroe

Я Мэрлин, Мэрлин.
Я героиня
самоубийства и героина.
Кому горят мои георгины?
С кем телефоны заговорили?
Кто в костюмерной скрипит лосиной?
Невыносимо,

невыносимо, что не влюбиться,
невыносимо без рощ осиновых,
невыносимо самоубийство,
но жить гораздо
невыносимей!

Продажи. Рожи. Шеф ржет, как мерин.
(Я помню Мэрлин.
Ее глядели автомобили.
На стометровом киноэкране
в библейском небе,
меж звезд обильных,
над степью с крохотными рекламами
дышала Мэрлин,
ее любили…

Изнемогают, хотят машины.
Невыносимо),
невыносимо
лицом в сиденьях, пропахших псиной!
Невыносимо,
когда насильно,
а добровольно — невыносимей!

Невыносимо прожить не думая,
невыносимее — углубиться.
Где наши планы? Нас будто сдунули,
существованье — самоубийство,

самоубийство — бороться с дрянью,
самоубийство — мириться с ними,
невыносимо, когда бездарен,
когда талантлив — невыносимей,

мы убиваем себя карьерой,
деньгами, ножками загорелыми,
ведь нам, актерам,
жить не с потомками,
а режиссеры — одни подонки,

мы наших милых в объятьях душим,
но отпечатываются подушки
на юных лицах, как след от шины,
невыносимо,

ах, мамы, мамы, зачем рождают?
Ведь знала мама — меня раздавят,

о кинозвездное оледененье,
нам невозможно уединенье,

в метро,
в троллейбусе,
в магазине
«Приветик, вот вы!» — глядят разини,

невыносимо, когда раздеты
во всех афишах, во всех газетах,
забыв,
что сердце есть посередке,
в тебя завертывают селедки,
глаза измяты,
лицо разорвано

(как страшно вспомнить во «Франс-Обзервере»
свой снимок с мордой
самоуверенной
на обороте у мертвой Мэрлин!).

Орет продюсер, пирог уписывая:
«Вы просто дуся,
ваш лоб — как бисерный!»
А вам известно, чем пахнет бисер?!
Самоубийством!

Самоубийцы — мотоциклисты,
самоубийцы спешат упиться,
от вспышек блицев бледны министры —
самоубийцы,
самоубийцы,
идет всемирная Хиросима,
невыносимо,

невыносимо все ждать,
чтоб грянуло,
а главное —

необъяснимо невыносимо,
ну, просто руки разят бензином!

невыносимо
горят на синем
твои прощальные апельсины…

Я баба слабая. Я разве слажу?
уж лучше —
сразу!

Bản Dịch 

Tôi là Merilyn, Merilyn
tôi là nữ anh hùng
của tự sát và ma-tuý.
Hoa thược dược của tôi còn rực rỡ cho ai?
Những máy têlêphôn của tôi còn nói chuyện với ai?
Trong buồng thử áo quần ai đang sột soạt
Không thể chịu đựng được.

Không thể chịu đựng được vì không phải lòng ai
Không thể chịu đựng được vì không có rừng dương
Sự tự sát – không thể chịu đựng được
Nhưng sống
càng không chịu đựng được hơn.

Những cuộc bán chác. Những mặt thú.
Và ông chủ cười ré lên như ngựa già bị hoạn
(Tôi nhớ Merilyn
những chiếc xe hơi quanh cô ngắm nghía
trên màn ảnh dài hàng trăm mét
trên nền trời kinh thánh giữa đầy rẫy sao lên
với những ngọn đèn quảng cáo bé con trên thảo nguyên
Merilyn khẽ thở
người ta mê cô
những chiếc xe muốn cô mệt lử
không thể chịu đựng được)
Không thể chịu đựng được
Cúi xuống đệm ngồi, sặc mùi chó
Không thể chịu đựng được
khi bị cưỡng bức
nhưng khi tự nguyện càng không chịu đựng được hơn.

Không thể chịu đựng được sống mà không nghĩ
càng không chịu đựng được hơn khi đào sâu vào mình
Bao dự định của chúng ta đâu? Chúng ta như bị gió thổi đi
tồn tại cũng là tự sát.

Đấu tranh với phường vô lại – tự sát
Chung sống với chúng – Tự sát.
Không thể chịu đựng được khi không chút tài năng
Nhưng khi có tài – càng không chịu đựng được hơn.

Chúng ta giết mình bằng con đường công danh
bằng bạc tiền, bằng bọn đĩ có màu da rám nắng
bởi chúng ta – lũ diễn viên
với đời sau, đâu được sống
còn bọn đạo diễn ư? – Cặn bã một lũ người.

Chúng ta bóp chết người thân yêu trong vòng tay
nhưng gối sẽ còn in dấu vết
trên gương mặt trẻ trung, như vết lốp xe hằn
không thể chịu đựng được.

Ôi các bà mẹ, các bà mẹ, sinh con ra làm gì
khi mẹ biết trước rồi: con sẽ bị đè nát?
Ôi kiếp giá băng những ngôi sao màn bạc
Chúng tôi khó có được cả sự cô đơn
trong xe điện ngầm
trên ô-tô-buýt
trong các cửa hàng
người ta trố mắt nhìn: “Cô đấy à, chào nhé!”

Không thể chịu đựng được khi áo quần bị cởi
trên mọi tờ áp-phích, trên báo hàng ngày
quên đi rằng
ở giữa có trái tim
họ dùng ta gói cá,
mắt ta nhàu
mặt mày rách toạc
(Chợt rùng mình, tôi nhớ tấm ảnh tôi với khuôn mặt tự tin
trên báo “Người quan sát”
mà ảnh lúc chết của Merilyn ở mặt báo bên kia).

Lão chủ nhiệm phim gào lên, nhồm nhoàm bánh ga-tô
“Cô tuyệt diệu làm sao
trán như cườm lấp lánh”
Mà hạt cườm mùi gì, ông có biết không?
mùi tự sát.

Những kẻ đang phóng xe máy trên đường – tự sát
Những kẻ đang vội vã hưởng lạc – tự sát
Bởi chớp máy ảnh, những bộ trưởng tái xanh
tự sát
và tự sát.
Một Hirosima trên toàn thế giới đang diễn ra
Không thể chịu đựng được.

Không thể chịu đựng được
nỗi đợi chờ tai hoạ
nhưng điều quan trọng hơn
là sự không chịu đựng được lại không sao giải thích
như tay ta bỗng nhiên sặc mùi xăng.

Không thể chịu đựng được
cháy lên từ màu xanh
những trái cam ly biệt.

Tôi, người đàn bà yếu mềm. Làm sao chèo chống được?
Tốt hơn là nhanh chóng ra đi!

Thanh bình điệu kỳ 1 清平調其一

雲想衣裳花想容,
春風拂檻露華濃。
若非群玉山頭見,
會向瑤臺月下逢。

Thanh bình điệu kỳ 1
Vân tưởng y thường, hoa tưởng dung,
Xuân phong phất hạm, lộ hoa nùng.
Nhược phi Quần Ngọc sơn đầu kiến,
Hội hướng Dao Đài nguyệt hạ phùng.

Dịch nghĩa
Nhìn mây nhớ đến xiêm áo, thấy hoa nhớ đến dung nhan,
Gió xuân thổi nhẹ qua hiên, sương hoa nồng nàn.
Nếu không phải người ở mé núi Quần Ngọc,
Thì cũng là thấy ở dưới trăng chốn Dao Đài.

Bản Dịch 

Mây ngỡ áo xiêm, hoa tưởng mặt
Gió rung hoa đẹp ánh sương cài
Không phải là tiên nơi Quần Ngọc
Cũng gặp dưới trăng chốn Dao Đài.

chia cho em một đời say
một cây si/ với/ một cây bồ đề
tôi còn đâu nữa đam mê
trời chang chang nắng tôi về héo khô

Cánh buồm Парус

Белеет парус одинокой
В тумане моря голубом. —
Что ищет он в стране далекой?
Что кинул он в краю родном?

Играют волны, ветер свищет,
И мачта гнется и скрыпит;
Увы! — он счастия не ищет
И не от счастия бежит! —

Под ним струя светлей лазури,
Над ним луч солнца золотой: —
А он, мятежный, просит бури,
Как будто в бурях есть покой!

Dịch nghĩa
Сánh buồm đơn độc hiện ra trăng trắng
Trong màn sương màu xanh da trời của đại dương!..
Nó (cánh buồm) đang tìm gì ở đất nước (quê hương) xa xôi?
Nó (cánh buồm) bỏ lại gì ở miền đất ruột thịt (thân thương)?..

Các lớp sóng đang đùa dỡn – gió rít,
Cột buồm bị uốn cong và vang tiếng cót két…
Thương ôi! – cánh buồm không tìm hạnh phúc
Nhưng cũng không chạy trốn khỏi hạnh phúc!

Dưới nó (cánh buồm) là tia nước xanh sáng ngời,
Trên nó (cánh buồm) là tia nắng vàng tuơi…
Còn cánh buồm, khi bị động trời, thì cầu xin những bão tố,
Tưởng chừng trong những bão tố có chỗ bình yên.

Bản Dịch 

Cánh buồm trắng đơn chiếc
Giữa sương mù biển xanh
Tìm gì nơi xứ lạ
Sao bỏ quê hương mình?

Sóng xô và gió giật
Vặn cột buồm ngả nghiêng
Không chối từ hạnh phúc
Cũng chẳng phải kiếm tìm.

Bỗng trên đầu vàng nắng
Dưới thuyền ngời biển xanh
Buồm lại mong bão đến
Trong bão có yên lành!

Ghềnh đá Утес

Ночевала тучка золотая
На груди утеса-великана;
Утром в путь она умчалась рано,
По лазури весело играя;

Но остался влажный след в морщине
Старого утеса. Одиноко
Он стоит, задумался глубоко,
И тихонько плачет он в пустыне.

Bản Dịch 

Có Nàng Mây vàng
Ngủ trên ngực Đá
Sáng dậy bay đi vội vã
Nô đùa cùng trời xanh.

Tảng đá già thấy trong những nếp nhăn
Hơi thở Mây ẩm ướt
Ông đứng sững – cô đơn, không thể kìm tiếng khóc
Trong âm thầm hoang vắng lòng ông…

Vì sao Отчего

Мне грустно, потому что я тебя люблю,
И знаю: молодость цветущую твою
Не пощадит молвы коварное гоненье.
За каждый светлый день иль сладкое мгновенье
Слезами и тоской заплатишь ты судьбе.
Мне грустно… потому что весело тебе.

Bản Dịch 

Tôi buồn vì tôi yêu em
Vì tôi hiểu những tị hiềm gièm pha
Với em họ chẳng buông tha
Tuổi xanh mơ ước đã pha lệ đầy
Ngọt ngào đổi lấy đắng cay
Tôi buồn vì thấy em đầy vui tươi…

Tình yêu của kẻ chết

Пускай холодною землею
Засыпан я,
О друг! всегда, везде с тобою
Душа моя.
Любви безумного томленья,
Жилец могил,
В стране покоя и забвенья
Я не забыл.

Без страха в час последней муки
Покинув свет,
Отрады ждал я от разлуки —
Разлуки нет.
Я видел прелесть бестелесных,
И тосковал,
Что образ твой в чертах небесных
Не узнавал.

Что мне сиянье божьей власти
И рай святой?
Я перенес земные страсти
Туда с собой.
Ласкаю я мечту родную
Везде одну;
Желаю, плачу и ревную
Как встарину.

Коснётся ль чуждое дыханье
Твоих ланит,
Моя душа в немом страданье
Вся задрожит.
Случится ль, шепчешь засыпая
Ты о другом,
Твои слова текут пылая
По мне огнем.

Ты не должна любить другого,
Нет, не должна,
Ты мертвецу, святыней слова,
Обручена.
Увы, твой страх, твои моленья
К чему оне?
Ты знаешь, мира и забвенья
Не надо мне!

Bản Dịch 

Thân anh đất đã lấp đầy
Linh hồn anh vẫn ngày ngày bên em
Cuộc tình đời đã lãng quên
Dưới mồ, anh vẫn gọi tên một người

Anh không sợ phút lìa đời
Xa em. Mà vẫn không rời được em
Thiên đường, địa ngục anh tìm
Thấy tiên thấy quỷ. Chẳng nhìn thấy em

Cần chi những quỷ và tiên
Đam mê trần thế anh nguyền mang theo
Ngày ngày ao ước buông neo
Được ghen, được khóc, được yêu như là…

Môi ai chạm má em xa
Hồn anh tê tái. Anh là khổ đau
Tên ai em gọi nửa câu
Trong mơ. Lửa đổ thêm dầu tim anh

Đừng yêu ai khác nghe em
Bởi ta đã nặng lời nguyền trăm năm
Cũng đừng sợ sệt, kêu van
Anh người đã chết thế gian đâu cần…

“Bão tuyết khóc, như cây vĩ cầm Zigan”

Плачет метель, как цыганская скрипка.
Милая девушка, злая улыбка,
Я ль не робею от синего взгляда?
Много мне нужно и много не надо.

Так мы далеки и так не схожи –
Ты молодая, а я все прожил.
Юношам счастье, а мне лишь память
Снежною ночью в лихую замять.

Я не заласкан – буря мне скрипка.
Сердце метелит твоя улыбка.

Bản Dịch 

Khóc rên gì gió tuyết ơi
Mà nghe như tiếng đàn người Xư-gan
Nụ cười em giá băng tràn
Cái nhìn xanh sắc như làn nước trong
Sợ chi một chuyện đau lòng
Tôi cần nhiều, cũng chẳng mong chi nhiều!

Khác nhau như sớm với chiều
Tôi từng trải, với em nhiều ngây thơ
Ấm êm cho những trai tơ
Còn tôi chỉ có những giờ đã qua
Còn tôi, chỉ có ngày xưa
Một đêm gió tuyết xa mờ… đắng cay…

Tôi không phải kẻ mê say
Bằng âu yếm lúc cầm tay sát kề
Với tôi, chẳng có nghĩa gì
Tiếng đàn rên xiết vùng quê tuyết gào
Mà nụ cười – lạ lùng sao
Cứ như bão tuyết xoáy vào tim tôi!…

“Đồng nội tuyết, một mặt trăng màu trắng”

Снежная равнина, белая луна,
Саваном покрыта наша сторона.
И березы в белом плачут по лесам.
Кто погиб здесь? Умер? Уж не я ли сам?

Dịch nghĩa
Đồng nội tuyết, một mặt trăng màu trắng
Như vải liệm phủ lên bốn phía cuộc đời
Cây khoác áo tang khóc trong rừng trắng lạnh
Ai đã chết ở đây? Ai chết? Hay lại chính là tôi?…

Bản Dịch 

Đồng nội tuyết, một mặt trăng màu trắng
Như vải liệm phủ lên bốn phía cuộc đời
Cây khoác áo tang khóc trong rừng trắng lạnh
Ai đã chết ở đây? Ai chết? Hay lại chính là tôi?…

“Em kể chuyện Saadi…”

Ты сказала, что Саади
Целовал лишь только в грудь.
Подожди ты, бога ради,
Обучусь когда-нибудь!

Ты пропела: “За Ефратом
Розы лучше смертных дев”.
Если был бы я богатым,
То другой сложил напев.

Я б порезал розы эти,
Ведь одна отрада мне –
Чтобы не было на свете
Лучше милой Шаганэ.

И не мучь меня заветом,
У меня заветов нет.
Коль родился я поэтом,
То целуюсь, как поэт.

Bản Dịch 

Em kể rằng, chỉ có thần Sa-đi
Mới hôn lên ngực
Hãy gượm em ơi, lạy Chúa
Rồi một lúc nào anh học được vậy thôi.

Em hát rằng: “Sau sông Ê-pơ-rát
Có những đoá hoa hồng đẹp hơn Nữ thần đã chết”
Nếu như anh – người giàu có trên đời
Anh sẽ đặt một điệp khúc khác hơn, tuyệt vời.

Anh sẽ hái những đoá hoa hồng ấy
Bởi một niềm say đắm tràn đầy
Để trên thế gian này
Không gì hơn Sa-ga-nê yêu dấu.

Xin đừng làm khổ anh bằng những lời chỉ giáo
Vì chính anh chẳng chỉ giáo một lời
Bởi sinh ra là một thi sĩ
Anh sẽ hôn như thi sĩ mà thôi.

☆☆☆☆☆ Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện
Bản dịch của Nguyễn Văn Thiết
Ngôn ngữ: Chưa xác định
Gửi bởi Vanachi ngày 09/06/2007 09:07

Em nói rằng Sadi
Xưa chỉ hôn vào ngực
Em ơi chớ vội gì
Khi nào anh sẽ học.

Em hát: “Ở bên sông
Hoa đẹp hơn thiếu nữ”.
Giá mà anh chẳng nghèo
Bài hát này xin sửa.

Anh bẻ cánh hoa tươi
Bởi niềm vui chỉ một
Để cho trên cõi đời
Saganê đẹp nhất.

Đừng đem điều di chỉ
Anh không hiểu bao giờ
Sinh ra làm thi sĩ
Nên hôn giống nhà thơ.

“Không tiếc nuôi, không gọi, không than khóc”

Не жалею, не зову, не плачу,
Все пройдет, как с белых яблонь дым.
Увяданья золотом охваченный,
Я не буду больше молодым.

Ты теперь не так уж будешь биться,
Сердце, тронутое холодком,
И страна березового ситца
Не заманит шляться босиком.

Дух бродяжий! ты все реже, реже
Расшевеливаешь пламень уст
О, моя утраченная свежесть,
Буйство глаз и половодье чувств!

Я теперь скупее стал в желаньях,
Жизнь моя, иль ты приснилась мне?
Словно я весенней гулкой ранью
Проскакал на розовом коне.

Все мы, все мы в этом мире тленны,
Тихо льется с кленов листьев медь…
Будь же ты вовек благословенно,
Что пришло процвесть и умереть.

Bản Dịch 

Tôi chẳng tiếc, chẳng kêu van, chẳng khóc
Tất cả sẽ tan đi như làn khói mong manh từ cây táo trắng kia
Tất cả sẽ héo tàn, thời vàng ngọc sẽ qua
Tôi cũng chẳng còn thêm tuổi trẻ…

Như vậy đấy, tim tôi giờ băng giá
Đã dâng đầy. Đâu sôi động như xưa
Và xứ sở của bạch dương trải lụa
Những chân trần trượt ngã, chẳng bị lừa.

Hồn lang thang mỗi ngày một ít đi
Những tiếng xôn xao, những lời lửa cháy
Ôi mất mát của tôi – những gì tươi tắn ấy
Mắt ngang tàng và thác lũ tình yêu.

Giờ ước mong, tôi dè dặt hơn nhiều
Cuộc sống của tôi ư? Tôi có mơ thấy nó
Trên ngựa hồng phi qua miền hoa nở
Đầy âm thanh một mai sớm mùa xuân.

Rồi tất cả chúng ta, tất cả chúng ta nơi trần thế
Như lá phong lặng lẽ trút sắc đồng
Thôi, thế này, với nó hãy cầu mong:
Rằng… nó đến… ánh lên… rồi tan biến…

☆☆☆☆☆ Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện
Bản dịch của Nguyễn Viết Thắng
Gửi bởi nguyenvanthiet ngày 11/06/2007 05:51

Tôi không khóc, không nài, không thương xót
Như khói trên cành, tất cả đều qua
Hoa táo trắng đã úa vàng, phai nhạt
Tôi đã không còn trẻ lại bao giờ.

Mi giờ đây đã không còn đập mạnh
Con tim này thui chột bởi giá băng
Và xứ sở bạch dương nhung gấm
Không còn xui tôi dạo bước chân trần.

Hồn lãng du! Mi mỗi ngày mỗi ít
Thức dậy lên ngọn lửa ở bờ môi
Vẻ tươi tắn của tôi ơi đã mất
Ánh mắt cuồng và cơn bão lòng tôi.

Giờ tôi ky bo trong nhiều ước muốn
Cuộc đời tôi? Hay chỉ một giấc mơ?
Tựa hồ như buổi sớm xuân vang động
Trên ngựa hồng tôi đã phóng về xa.

Trong đời này chúng ta đều cát bụi
Những cây phong lặng lẽ trút lá vàng…
Đến trọn kiếp xin mang niềm an ủi
Rằng đã đến cuộc đời nảy nở rồi tan.

☆☆☆☆☆ Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện
Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương
Gửi bởi Tung Cuong ngày 12/07/2009 01:53

Chẳng tiếc, chẳng cầu, chẳng khóc than,
Đời qua đi như đám mây tan.
Như rừng thay lá thu vàng úa,
Tuổi trẻ đời tôi sớm úa tàn.

Trái tim nhiễm lạnh của tôi ơi!
Giờ chẳng còn nhanh nhịp nữa rồi.
Xứ sở bạch dương thôi vẫy gọi
Còn đâu chân đất bước bồi hồi.

Ơi hồn lãng du của lòng tôi!
Sao chẳng cùng tôi hát hết lời
Ôi cặp mắt xanh mê vạn sắc
Trẻ trung cảm hứng mất đâu rồi.

Tôi sống giờ đây ít ước mong
Cuộc đời tôi đó giấc mơ hồng?
Sáng xuân tươi đẹp, hương nồng thắm
Phóng vụt qua song bóng ngựa hồng.

Tất cả trên đời sẽ lụi dần
Nhựa cây truyền khắp lá cùng thân…
Dù chăm cầu nguyện qua năm tháng
Đời vẫn đơm hoa, vẫn héo tàn.

☆☆☆☆☆ Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện
Bản dịch của Bùi Huy Bằng
Ngôn ngữ: Chưa xác định
Gửi bởi bangbh ngày 11/01/2013 17:34
Đã sửa 1 lần, lần cuối bởi bangbh ngày 21/01/2013 14:01

Ta không nuối tiếc, không cầu xin, không rơi lệ,
Chuyện đời qua đi, như khói tan từ những cây táo trắng.
Màu vàng úa phủ lên cảnh già nua dâu bể,
Ta sẽ không còn trai trẻ vĩnh hằng.

Giờ con tim sẽ không đập như xưa,
Bởi lạnh giá làm mỏi mòn hưng phấn,
Còn đất nước của cây bạch dương in trên tấm lụa
Chẳng dụ được ai lãng du bằng bước chân trần.

Hỡi linh hồn phiêu lãng! mi càng ngày càng hiếm
Khơi dậy ngọn lửa nồng của làn môi
Tìm lại sự tươi mới của ta đã đánh mất rồi,
Cả những ánh mắt khinh đời và xúc cảm sục sôi.

Giờ đây ta không còn khát vọng thuở xưa,
Đời thực của ta ư? Hay chỉ là trong mộng?
Như sớm mai nao nức bao sức xuân chan chứa
Ta đã phi băng băng trên lưng ngựa sắc hồng.

Rồi chúng ta đều nát tan trên thế gian này,
Như những lá phong vàng lặng lẽ rụng khỏi cây…
Ước cho mi mãi mãi thuận buồm biết mấy,
Để hưởng phồn vinh và an giấc nồng say.

☆☆☆☆☆ Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện
Bản dịch của Wehrmacht @nuocnga.net
Ngôn ngữ: Chưa xác định
Gửi bởi hảo liễu ngày 12/01/2015 00:11

Tôi không khóc, không lời xin hối tiếc
Khói sương này rồi tất thảy đều tan
Giờ vàng phai nhạt úa màu hoa táo
Thời trẻ trai, ôi một cõi mơ tàn.

Tim tôi ơi, máu hồng sao lạnh ngắt?
Nhịp đập điên cuồng, giờ lặng lẽ sóng ngân
Xứ Bạch Dương vẫn mơ màng huyền diệu
Chẳng còn rủ tôi dạo bước gót chân trần.

Hồn phiêu lãng, giờ sao ngươi lụi tắt?
Hãy cháy lên hơi lửa ấm bờ môi
Nét vui tươi ngày xưa, ôi mờ nhạt!
Ánh mắt nồng nàn khi sóng dậy lòng tôi.

Giờ ích kỉ, tôi ơi, sao đê tiện?
Tôi đang mơ hay đang sống kiếp người?
Tựa một sớm xuân về sương ẩm ướt
Trên ngựa yên hồng, phóng về cõi xa xôi.

Ta đợi phút nghiệp đời về cát bụi
Với lá phong rơi nhè nhẹ úa vàng
Xin tạ ơn kiếp này tròn mộng ước
Nở trọn giữa đời, rồi lặng lẽ vụt tan…

☆☆☆☆☆ Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện
Bản dịch của Nguyễn Quỳnh Hương
Gửi bởi hảo liễu ngày 01/05/2015 09:19

Ta không tiếc, chẳng gọi ai, thôi khóc,
Đời trôi nhanh như trên vườn táo khói tan
Đắm mình trong màu vàng thu chết chóc
Ta sẽ không còn trẻ mãi với thế gian.

Ngươi giờ đây không đập nổi như xưa
Trái tim ta, khi cái lạnh đã chạm vào.
Miền bạch dương mùa hoa nở ngọt ngào
Không còn quyến rũ ta lang thang chân đất.

Hồn phiêu lãng! Ngươi càng ngày càng biếng
Ít thổi nồng nàn ngọn lửa trên môi
Ôi tình cảm trào dâng, ôi sóng mắt,
Cùng sức trẻ của ta mất đâu rồi.

Ta đã nghèo đi biết bao trong kỳ vọng
Đời có thực hay ta thấy trong mơ?
Như ta dạo qua thế gian trên lưng ngựa
Vào một sớm xuân âm vang sương mờ.

Tất cả chúng ta trên thế gian này ở tạm
Lá phong màu đồng trong gió nhẹ nhàng rơi…
Vòng quay được chúc phúc đến muôn đời
Sinh ra để sống hết mình và chết.

☆☆☆☆☆ Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện
Bản dịch của Thuỵ Anh
Gửi bởi Hoa Xuyên Tuyết ngày 25/03/2018 13:49
Đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Vanachi ngày 25/03/2019 08:14

Không nuối tiếc, không gọi, không than khóc,
Mọi điều qua đi như hoa táo trắng toả khói mờ.
Ngập trong sắc hoàng kim tàn úa,
Sẽ chẳng còn trẻ nữa ta xưa.

Hỡi trái tim, người thôi không đập rộn,
Lỡ để hơi giá buốt chạm vào,
Miền bạch dương mịn mềm ấm áp
Chẳng gọi mời chân đất lướt xôn xao…

Hồn phiêu lãng! Hỡi ơi, lời ta nói
Bỗng hiếm khi được bùng cháy lửa lòng!
Ôi nét thanh tân trai trẻ còn không,
Mắt ngạo nghễ điên cuồng cùng cơn lũ trào cảm xúc!

Ta giờ đây dè dặt trong mơ ước,
Đời ta ư, hay chỉ mộng bẽ bàng?
Như một sớm Xuân tinh mơ rạo rực
Ta cưỡi ngựa hồng vội vã lướt ngang?

Lũ chúng ta, lũ chúng ta trong đời này đều phù vân chốc lát,
như lẳng lặng ánh đồng tuôn dưới những tán phong.
Những gì đến rồi đi thăng hoa rồi tàn lụi
Cứ vĩnh viễn phước lành, kỳ diệu vô song!

“Xin anh đừng hỏi vì sao
Tên anh em để lẫn vào trong thơ…”

“Sớm mai mẹ hãy đánh thức con nhé”

Разбуди меня завтра рано,
О моя терпеливая мать!
Я пойду за дорожным курганом
Дорогого гостя встречать.

Я сегодня увидел в пуще
След широких колес на лугу.
Треплет ветер под облачной кущей
Золотую его дугу.

На рассвете он завтра промчится,
Шапку-месяц пригнув под кустом,
И игриво взмахнет кобылица
Над равниною красным хвостом.

Разбуды меня завтра рано,
Засвети в нашей горнице свет.
Говорят, что я скоро стану
Знаменитый русский поэт.

Воспою я тебя и гостя,
Нашу печь, петуха и кров…
И на песни мои прольется
Молоко твоих рыжих коров.

Bản Dịch

Ngày mai mẹ thức con dậy sớm
Ôi mẹ thân yêu, mẹ tảo tần
Để con sẽ đi ra cồn đất nhỏ
Đón gặp người bạn quí của con

Và hôm nay con thấy ở cánh đồng
Những vệt bánh xe in trên cỏ ướt
Gió thổi nhẹ đường cầu vồng vàng rực
Dưới những làn mây xốp đồng quê

Ngày mai bình minh bạn con sẽ ra đi
Vành mũ sau vòm cây – vầng trăng lặn muộn
Và con bò đứng nhìn theo tha thẩn
Ve vẩy đuôi trên đám cỏ ven đường

Ngày mai mẹ thức con dậy sớm
Mở cửa ra cho ánh sáng vào nhà
Người ta bảo con sắp thành thi si
Nổi tiếng, và, một thi sĩ người Nga

Con sẽ hát về mẹ và về bạn
Người chăn bò, bếp lửa, đàn bò
Và thơ con có một dòng sữa chảy
Dòng sữa của đàn bò của mẹ, của nhà ta.

“Trên cửa sổ là trăng. Dưới là ngọn gió”

Над окошком месяц. Под окошком ветер.
Облетевший тополь серебрист и светел.

Дальний плач тальянки, голос одинокий –
И такой родимый, и такой далекий.

Плачет и смеется песня лиховая.
Где ты, моя липа? Липа вековая?

Я и сам когда-то в праздник спозаранку
Выходил к любимой, развернув тальянку.

А теперь я милой ничего не значу.
Под чужую песню и смеюсь и плачу.

Bản Dịch 

Bên cửa sổ một ánh trăng. Bên cửa sổ một ngọn gió
Thổi vào cây bạch dương – cây nến cây bạc của tôi.

Tiếng khóc cô đơn xe trượt tuyết xa xôi
Sao mà thân thuộc, sao mà xa lạ.

Bài hát âm ỉ: khóc và cười
Ở đâu rồi cây đa của tôi – cây đa thế kỷ

Ở đâu rồi một ngày xưa trong buổi lễ
Tôi cùng người yêu, xe trượt tuyết đổ kềnh?

Một chiều xanh, một chiều trăng

Вечером синим, вечером лунным
Был я когда-то красивым и юным.

Неудержимо, неповторимо
Все пролетело… далече… мимо…

Сердце остыло, и выцвели очи…
Синее счастье! Лунные ночи!

Bản Dịch 

Một chiều xanh. Một chiều trăng
Một thuở xa xưa anh trẻ và anh đẹp

Không giữ được. Không quay lại được
Tất cả đã bay đi… bay xa… bay qua…

Cho đến lúc tim ngừng đập và mắt sầm khép lại
Ôi hạnh phúc xanh! Những đêm trăng!..

Nhà thơ (II) Поэт

Горячо любимому другу Грише

Тот поэт, врагов кто губит,
Чья родная правда мать,
Кто людей, как братьев, любит
И готов за них страдать.

Он все сделает свободно,
Что другие не могли.
Он поэт, поэт народный,
Он поэт родной земли!

Bản Dịch 

Tặng bạn thân Grisha

Ai đã giết nhà thơ yêu mến ấy?
– Kẻ thù!
Và đau thương có thật của ai kia?
– Người mẹ!
Ai đã yêu người như thể những anh em
Và cả quyết dám khổ đau vì họ?
– Nhà thơ!

Nhà thơ đã tự do làm tất cả
Mà bao nhiêu người khác chẳng thể làm…
Nhà thơ,
Anh là nhà thơ của nhân gian
Nhà thơ của đất mẹ, quê hương…

Ở đâu rồi ngôi nhà tổ của tôi

Где ты, где ты, отчий дом,
Гревший спину под бугром?
Синий, синий мой цветок,
Неприхоженый песок.
Где ты, где ты, отчий дом?

За рекой поет петух.
Там стада стерег пастух,
И светились из воды
Три далекие звезды.
За рекой поет петух.

Время — мельница с крылом
Опускает за селом
Месяц маятником в рожь
Лить часов незримый дождь.
Время — мельница с крылом.

Этот дождик с сонмом стрел
В тучах дом мой завертел,
Синий подкосил цветок,
Золотой примял песок.
Этот дождик с сонмом стрел.

Bản Dịch 

Ở đâu nhà của bố tôi
Tấm lưng còm sém nằng trời tháng, năm
Cát vàng chưa một dấu chân
Trước sân như thể tấm khăn của người
Ở đâu nhà của bố tôi?…

Người chăn bò hát ngoài sông
Đàn bò gặm cỏ trên đồng bao la
Bỗng dưng mặt nước sáng lòa
Ba ngôi sao nhỏ trời xa bềnh bồng
Người chăn bò hát ngoài sông…

Cối xay gió – cánh của mình
Thời gian quay miết rung rinh sau làng
Trăng như quả lắc bằng vàng
Nhịp thời gian đổ mơ màng mưa êm
Cối xay gió – cánh của mình…

Cơn mưa ngàn vạn mũi tên
Xuyên mây bay xuống trước thềm nhà tôi
Tấm khăn nhàu nát mất rồi
Cát vàng như đã bao người giẫm lên
Cơn mưa ngàn vạn mũi tên…

Thư gửi người phụ nữ

Вы помните,
Вы всё, конечно, помните,
Как я стоял,
Приблизившись к стене,
Взволнованно ходили вы по комнате
И что-то резкое
В лицо бросали мне.
Вы говорили:
Нам пора расстаться,
Что вас измучила
Моя шальная жизнь,
Что вам пора за дело приниматься,
А мой удел –
Катиться дальше, вниз.
Любимая!
Меня вы не любили.
Не знали вы, что в сонмище людском
Я был как лошадь, загнанная в мыле,
Пришпоренная смелым ездоком.
Не знали вы,
Что я в сплошном дыму,
В развороченном бурей быте
С того и мучаюсь, что не пойму –
Куда несет нас рок событий.
Лицом к лицу
Лица не увидать.

Большое видится на расстоянье.
Когда кипит морская гладь –
Корабль в плачевном состояньи.
Земля – корабль!
Но кто-то вдруг
За новой жизнью, новой славой
В прямую гущу бурь и вьюг
Ее направил величаво.

Ну кто ж из нас на палубе большой
Не падал, не блевал и не ругался?
Их мало, с опытной душой,
Кто крепким в качке оставался.

Тогда и я,
Под дикий шум,
Но зрело знающий работу,
Спустился в корабельный трюм,
Чтоб не смотреть людскую рвоту.

Тот трюм был –
Русским кабаком.
И я склонился над стаканом,
Чтоб, не страдая ни о ком,
Себя сгубить
В угаре пьяном.

Любимая!
Я мучил вас,
У вас была тоска
В глазах усталых:
Что я пред вами напоказ
Себя растрачивал в скандалах.
Но вы не знали,
Что в сплошном дыму,
В развороченном бурей быте
С того и мучаюсь,
Что не пойму,
Куда несет нас рок событий…

Теперь года прошли.
Я в возрасте ином.
И чувствую и мыслю по-иному.
И говорю за праздничным вином:
Хвала и слава рулевому!
Сегодня я
В ударе нежных чувств.
Я вспомнил вашу грустную усталость.
И вот теперь
Я сообщить вам мчусь,
Каков я был,
И что со мною сталось!

Любимая!
Сказать приятно мне:
Я избежал паденья с кручи.
Теперь в Советской стороне
Я самый яростный попутчик.
Я стал не тем,
Кем был тогда.
Не мучил бы я вас,
Как это было раньше.
За знамя вольности
И светлого труда
Готов идти хоть до Ла-Манша.
Простите мне…
Я знаю: вы не та –
Живете вы
С серьезным, умным мужем;
Что не нужна вам наша маета,
И сам я вам
Ни капельки не нужен.
Живите так,
Как вас ведет звезда,
Под кущей обновленной сени.
С приветствием,
Вас помнящий всегда
Знакомый ваш
Сергей Есенин.

Bản Dịch 

Nhớ chăng, người có nhớ chăng
Lặng im tôi đứng tựa lưng bên tường
Lời người gay gắt trong phòng
Ném vào tôi, chẳng xót thương chút nào?

Bảo rằng: đến lúc biệt nhau
Đời người cực nhục âu sầu vì tôi
Bảo rằng? Đã đến lúc rồi
Tự người lo liệu cuộc đời mình thôi
Mặc cho số phận của tôi
Cứ lăn xuống dốc… Hỡi người yêu thương.

Hỡi người, có hiểu hay không
Đã bao giờ thấy tận lòng yêu tôi?
Ở trong hỗn độn lũ người
Tôi như con ngựa đường dài ruổi rong
Hỡi người, có hiểu hay không
Tôi phi ngơ ngác bão giông dòng đời?…

Kề nhau chẳng rõ mặt người
Xa nhau mới thấy rạng ngời chân dung
Là khi sóng dữ biển tung
Con tàu số phận bão bùng, ai hay…

Con tàu trái đất quay quay
Bỗng người cầm lái bỏ tay lái rồi
Vinh quang tìm chốn sao trời
Để con tàu giữa bời bời cuồng phong

Chúng ta còn đứng trên boong
Ai chửi rủa với ai còn oẹ nôn
Và ai khoẻ mạnh kiên cường
Hiên ngang trụ giữa trùng dương sóng gào

Tôi chui tọt xuống hầm tàu
Cúi trên miệng cốc với màu rượu Nga
Để dồi dịu bớt xót xa
Trong men rượu – thứ rượu Nga tuyệt vời

Hỡi người yêu của tôi ơi
Mắt buồn day dứt nhìn tôi tủi hờn
Trước bao gây gổ om xòm
Trước bao câu chuyện kinh hồn về tôi
Nhưng người nào hiểu giữa đời
Tôi buồn ngơ ngác biết rồi về đâu?…

Năm qua mau tháng qua mau
Tôi không còn trẻ – nhuốm màu thời gian
Chẳng như xưa nữa tâm hồn
Nghĩ suy, xúc động chẳng còn như xưa
Tôi nâng chén rượu tung hô
Mừng vui, chợt nhớ âu lo mắt người…

Hỡi người yêu của tôi ơi
Giờ đây tôi muốn tìm người, báo tin:
Tôi không rơi xuống biển đen
Bởi tôi còn một niềm tin trên bờ
Giờ trên đất nước Tự Do
Tôi là người bạn đường xa trọn đời

Bây giờ tôi khác xưa rồi
Chẳng làm người khổ như hồi xa xưa
Dưới cờ sáng tựa bông hoa
Tôi đi, dù đến trời xa vô cùng…

Hãy cho qua những lỗi lầm
Người ơi, tôi biết chắc rằng, giờ đây
Người đang sống với tháng ngày
Bên chồng mực thước, dạn dày, thông minh
Những niềm mơ ước chúng mình
Với người, hẳn đã trở thành lạ xa
Và tôi, tôi của bây giờ
Với người, người chẳng cần gì nữa đâu!…

Sao đời dắt dẫn thế nào
Xin người cứ sống ngọt ngào vậy thôi
Và tôi xin gửi tới người
Lời chào của kẻ suốt đời không quên
Với bao thương nhớ kề bên
Lời chào của một người quen của người

Với Pushkin

Мечтая о могучем даре
Того, кто русской стал судьбой,
Стою я на Тверском бульваре,
Стою и говорю с собой.

Блондинистый, почти белесый,
В легендах ставший как туман,
О Александр! Ты был повеса,
Как я сегодня хулиган.

Но эти милые забавы
Не затемнили образ твой,
И в бронзе выкованной славы
Трясешь ты гордой головой.

А я стою, как пред причастьем,
И говорю в ответ тебе:
Я умер бы сейчас от счастья,
Сподобленный такой судьбе.

Но, обреченный на гоненье,
Еще я долго буду петь…
Чтоб и мое степное пенье
Сумело бронзой прозвенеть.

Bản Dịch 

Sao nhớ quá một tài năng kỳ diệu
Của một người mang số phận nước Nga
Tôi đứng trên đại lộ Tơ-ve-rơ
Và tôi nói với chính mình đang đứng

Trước một người tóc vàng, gần như trắng
Ngỡ mù sương trong thần thoại xa vời
Ôi! Alexandro! Anh là người lêu lổng
Như hôm nay tôi lêu lổng vậy thôi.

Nhưng những trò vui trìu mến ấy
Chẳng làm mờ hình ảnh của anh
Và trong đồng của sự vinh quang tôi luyện
Đầu anh còn kiêu hãnh rung lên

Còn tôi vẫn đứng đây như trong cuộc lễ mừng
Và trả lời anh: Tôi có thể chết
Tôi có thể chết ngay bây giờ, từ hạnh phúc
Giống như số phận của anh kia.

Nhưng tôi là một người trong xua đuổi
Tôi phải còn, và phải hát không ngừng
Để những bài hát của tôi về đồng nội
Mãi rung lên như tiếng ngân đồng!…

Trên đây chúng tôi đã dành tặng cho quý độc giả những bài thơ dịch nổi tiếng trên thế giới của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo. Qua đó chúng ta thêm phần thán phục khả năng sáng tác của ông. Hãy đồng hành cùng uct.edu.vn để theo dõi những bài viết đặc sắc hơn nhé! Cảm ơn các bạn đã theo dõi!