Nguyễn Trọng Tạo Cùng Những Bài Thơ Nổi Tiếng Phần 2



Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo là một người nổi tiếng trong làng văn học được rất nhiều bạn đọc yêu mến và ngưỡng mộ. Thơ ông đặc biệt với phong cách sáng tạo và đậm chất trữ tình ngọt ngào. Những bài thơ của ông là nguồn cảm hứng cho rất nhiều người yêu thơ ca

Ông sở hữu một kho tàng thơ đặc sắc đi cùng năm tháng, gây nên một tiếng vang lớn trong văn học. Với những cống hiến của mình mà ông đã được rất nhiều giải thưởng danh giá của văn học nghệ thuật. Nhiều bài thơ của ông vẫn vẹn nguyên giá trị đến hôm nay

Để tiếp nối Nguyễn Trọng Tạo Cùng Những Bài Thơ Nổi Tiếng Phần 1 mời các bạn đón xem phần 2 ngay bây giờ nhé!

Đêm sông Hồng

Nhớ nụ hôn đầu tiên
Thiên nhiên chạm mùa em
Nhớ chìm trong da diết
Dịu dàng ru nỗi niềm

Khi ta là của nhau
Kiếp tình mãi dài lâu
Người như sông ôm núi
Trái tim tươi thắm màu

Ngày ghé tai thầm thĩ
Đêm chạm lưỡi ngọt mềm
Tâm hồn ôm da thịt
Tơ lụa ngày bọc đêm

Ngũ hành thổ sinh kim
Kim sinh niềm yêu mến
Anh gọi một tiếng Em
Dịu dàng dòng sông đến

Hồng Hà ơi, hiển hiện
Đêm trăng nước dâng trời
Câu thơ bay trên sóng
Sải cánh cùng xa khơi…

Đến Nga nghe tiếng Việt

Trong thu vàng
Trong tuyết
Ấm lòng nghe tiếng Việt tha hương
Tiếng Việt ngâm thơ. Tiếng Việt hát
Tiếng Việt tiếu lâm. Tiếng Việt vui buồn
Tiếng Việt râm ran trong chợ khô, trong siêu thị
Trong nhà hàng, trong căn hộ chung cư

Tôi là người thích rượu thích tâm tư
Thích bè bạn
Thích những điều mới lạ
Đi trong tuyết. Trong thu vàng đẹp quá
Vẫn nao lòng nghe tiếng nói quê hương
Vẫn nao lòng khi gặp Chùa Một Cột
(Ở Moskva tỉ lệ một trên một
Ở Saint-Peterburg tỉ lệ một trên mười)
Và tỉ lệ vô cùng ngự trị hồn tôi.

Trên sóng nước Neva những lâu đài cứ lấp lánh trôi
Nghe vợ chồng Valo-Eva trò chuyện bằng tiếng Việt
Trong nhà hàng “Nem” Hoàng Hạnh cạnh ga Yugo Zapadnaia
Nghe Anatoli đàm luận dịch Truyện Kiều
Ôi tiếng Việt bạn yêu
Tôi nghe mà thổn thức…

Không thể nói nhớ quê mà về được
Đêm Việt Nam ngồi cùng “Hướng-rượu Nga”
Hướng uống vodka lặng nhớ Moskva…

Đi bộ cùng quá khứ

Không xe máy ô tô
Anh một đời đi bộ
Từ cổng tre ra phố
Chọn ngõ nhỏ làm quê

Đi bộ dọc vỉa hè
Đi bộ về xóm mạc
Đi bộ vào sử sách
Tim tứa máu bàn chân

Đi bộ dọc chiến tranh
Đi bộ lên nhiệm sở
Đi bộ cùng con chữ
Đi bộ cùng dân gian

Những cuốn sách xếp hàng
Có cuốn dày cuốn mỏng
Anh đã viết vạn trang
Vẫn chưa thôi khát vọng

Sự chết và sự sống
Anh trọn đời nâng niu
Tình yêu khi ngả chiều
Vẫn nồng nàn nắng ấm

Anh nhìn đời thầm lặng
Bọt bèo và phù sa
Một câu hát phường vải
Cũng nặng lòng Nguyễn Du

Anh như kẻ chân tu
Giữa chợ đời vần vũ
Hán Nôm và Pháp ngữ
Đều tự luyện mà thành

Ai nhắc chuyện công danh
Anh chỉ cười khiêm tốn:
– Đỉnh lấy đời làm vốn
Vũ Hoàng thì làm thơ.

Giờ trong cõi Hư Vô
Anh còn đi tìm chữ
Đi bộ cùng Quá Khứ
Bóng đổ về Tương Lai…

Đừng đốt – thông điệp 24 hình/giây

Những tiếng nấc khó kìm trong rạp chiếu phim
Cứ dội vào tim tôi cùng tiếng bom tiếng đạn
Chiến tranh qua lâu rồi còn tiếng kêu “Đừng đốt”
Tiếng kêu của Huân, của mẹ Fret, mẹ Thuỳ…

Đừng đốt những dòng chữ mang lửa
Đừng đốt những tâm hồn có lửa
Đừng đốt những giấc mơ siêu thoát khỏi chiến tranh
Đừng đốt những yêu thương đáng được sống yên lành

Những tiếng nấc rung lên từ màn ảnh
Dội vào tôi, dội vào chị, vào anh
Dội vào đại dương, dội vào lục địa
Dội vào tương lai không nghỉ không ngừng…

Lửa vẫn cháy và bom vẫn nổ
Trong lòng người bao thế kỷ thương đau
Những cơn mơ kinh hoàng làm tim ta dựng đứng
Tội lỗi, vinh quang quay tít ở trong đầu

Tôi gặp Đặng Nhật Minh lại nghe kêu “Đừng đốt”
Tiếng kêu cấp số nhân 24 hình/giây
24 hình/giây – cấp số nhân thông điệp
Cứ đốt mãi lòng tôi khát vọng con người
Cứ đốt mãi lòng nhau những giọt nước mắt rơi…

Em bé tật nguyền biểu tình trên phố

Em bé tật nguyền ngồi trên xe lăn
Em đi biểu tình cùng chị cùng anh
Tên em là gì? Làng quê? Phố thị?
– Tên em tên làng tên nước Việt Nam!

Em bé tật nguyền biểu tình trên phố
Biển đảo quê hương đất đai lãnh thổ
Em hô Việt Nam – Hoàng Sa – Trường Sa
Anh gọi tên em Tổ Quốc – Sơn Hà!

Em bé tật nguyền lần đầu xa nhà
Đi giữa triệu người nhìn em ngưỡng mộ
Em cây phong ba cắm trên đất Mẹ
Em ngọn sóng trào vùi giặc ngoại xâm…

Kẻ nào làm em tật nguyền thân xác
Mà tâm hồn em tươi tốt lành nguyên
Kẻ nào rắc gieo da cam chất độc
Chúng sẽ lụi tàn dưới ánh mắt em.

Ôi em tật nguyền – tàn mà không phế
Đất nước già nua tâm hồn tuổi trẻ
Em đi biểu tình – anh đẩy xe lăn
Không kẻ thù nào có thể cản ngăn!

Giấc mơ

Em đã đến bên anh ríu rít những ngả đường
Vệt son cắn vai áo mềm thành sẹo
Những chia xa nắng xuyên con đường chéo
Những chờ mong sóng xoáy lở bãi bờ

Em đã đến bên anh thân thể ngọc ngà
Môi chín mọng nụ cười đêm mãn nguyện
Ánh trăng khuya cũng vì nhau trìu mến
Sương giăng màn âu yếm lúc hè sang

Em đã đến bên anh quấn quýt sợi tơ vàng
Ôi duyên phận của kiếp tằm rút ruột
Trong hạnh phúc bỗng giật mình sợ mất
Giấc mơ hoa gió bão đợi bên thềm

Thì cứ mơ giấc mơ tình yêu dấu
Biệt trăm năm lệ nhỏ mặn đắng lòng
Thì hạnh phúc vẫn chỉ là khoảnh khắc
Giấc mơ tình hơn cả những ước mong…

Giấc mơ không hoàn hảo

Thấy em cười rung rinh khe Nước Sốt
Trời nắng chang nụ cười tắm hồn anh
Thấy em cười áo hồng mũ đỏ
Biển Cửa Lò dâng một sắc non xanh

Thấy em cười rực làng quê lúa chín
Từ trời cao vọng xuống mái nhà mình
Những ánh mắt ngước nhìn em ngưỡng vọng
Biết bao điều kỳ diệu sáng long lanh

Thấy em cười trong lửa reo bếp nhỏ
Trong màn buông thiêm thiếp sương mờ
Trong bữa tiệc nâng cao ly rượu đỏ
Trong ca-bin đường xe lượn như tơ

Mơ thấy em ôm anh cười hiền dịu
Sao tim anh bị bóp nghẹt liên hồi
Anh giãy giụa đến khi bừng tỉnh dậy
Thấy hình anh trong giọt nước mắt rơi…

Gửi anh Hoàng Ngọc Hiến

tìm anh tại nhà riêng thật khó
nghe tường nhà giọng nói Mai-a
nghe giọng vợ anh bay lên từ khói bếp
nghe cây bàng gầy đầu ngõ hẹp
anh vừa đi anh còn lâu mới về

tìm anh nơi thư viện dễ ư
cô thủ thư bảo anh vừa trả sách
bác gác cổng bảo anh vừa đi
hôm nay anh không đi xe
chiếc xe đạp chưa có tiền thay lốp
ôi giá đến sớm hơn một chút

tìm anh
tôi không phải công an để chờ các ngã tư
không phải người rảnh rỗi để chờ hoài trước cổng
tôi cần lo cái sống
cũng như cần làm thơ
cũng như anh không thể đứng thờ ơ
giữa thời quá khó khăn
thời cái CŨ già nua
cái MỚI như mầm non trước bão
thời đi đứng ngang nhiên những tên buôn lậu
người yêu nhau người nói thì thầm

nhưng ở đâu tôi cũng nghe anh
bản chất của bi kịch có lạc quan
con người không lạc quan con người không tồn tại

tôi mở cửa úa vàng tàu lá chuối
tàu lá chuối bị đâm
tàu lá chuối úa vàng như nói to lên
đừng đâm vào màu xanh của nó
(nhưng có điều này thật khó
dù bị đâm tàu lá chuối vẫn xanh)

dẫu ở đâu tôi cũng nghe anh
trong lớp học hay trong quán rượu
trên trang báo hay ngoài trời đất
khi anh cũng như tôi yêu quý con người

khi anh cũng như tôi tin tưởng con người
dù con người sống có lương tâm và không sợ nhục
dù con người sống vô lương tâm và sợ nhục
ai chiến thắng chỉ CON NGƯỜI mới biết
chỉ CON NGƯỜI mới có thể cầm cân

câu thơ Eptusenko tôi thích:
cánh buồm bị xén không phải ngọn cờ
câu thơ Voznexenxki tôi thích:
ta không phải bầy đàn để được chăn cũng chẳng phải người chăn
còn thơ Exenhin:
rằng NÓ đến ánh lên rồi tan biến
thơ Mai-a tôi đọc thì hơi mệt
nhưng không thể không yêu một trái tim như núi lửa lạ lùng

anh đã viết nhiều bài anh đã làm nhiều sách
tìm anh kể cũng chẳng khó gì

nhưng tìm anh tại nhà riêng thật khó
thơ tôi làm trên máy chữ gửi anh
nghĩa là bài thơ không cho phép tôi sửa chữa
tôi ước những bài thơ chỉ viết MỘT LẦN!

Gửi ông Bùi Giáng

Ông còn hai con mắt
Chỉ khóc người một con
Nếu tôi nửa con mắt
Vẫn khóc người hai con

Tôi còn nửa trái tim
Nửa trái tim vẫn đập
Hát về những dòng sông
Cả cuộc đời chân thật

Nếu còn nửa bông hồng
Nửa kia ai cắn mất
Thì môi tôi vẫn ngọt
Hương vị của hoa hồng

Tôi sẽ cảm ơn ông
Tình yêu buồn như mộng
Tôi cũng cảm ơn tôi
Chắt buồn cho sự sống

Nếu cuộc đời cao rộng
Hãy tha thứ muôn loài
Cõi nhân gian bé bỏng
Xin nghìn lần nguôi ngoai…

Hà Nội của tôi

Miên man bãi dưa ven sông Hồng
Tôi thường đi cùng em dọc những hoàng hôn gió
Trên nhịp cầu Long Biên ngót hai cây số
Tôi thường ngắm những gương mặt ưu tư lúc tắc cầu
Những con đường hoa sấu rơi nôn nao
Tôi thường cùng em ghé hè đường nhờ trẻ bơm xe đạp
Những đêm công viên nghe ca nhạc
Mưa thường rơi trên tóc em mềm

Hà Nội ơi, Hà Nội về đêm
Điện đủ sáng cho lứa đôi đi dạo
Điện đủ sáng cho người vào nhà máy
Cho em đi học lớp ngữ văn
Những người lính mang ba lô hành quân
Qua Hà Nội đủ nhìn từng ngõ phố
Cho gió chạy dọc bờ đê cỏ
Gió tự do không lạc đích đi về…

Hà Nội ơi, Hoa phượng đỏ ngày hè
Nắng chéo con đường ít mũ nón
Bao ngày đông tôi nhớ màu áo ấm
Xe đạp nhiều vội vã những lo toan
Em đến trường hay gặp chuyến tàu chậm
Chạy ngang đường, em đợi, nóng lòng chăng?

Hà Nội ơi, bao năm tháng gian nan
Hà Nội có thêm tôi, tôi có thêm Hà Nội
Tôi – người lính của chiến trường lửa khói
Những năm giặc giã phía cuối trời
Tôi của những bài thơ đổi bằng máu đỏ tươi
Đổi bằng máu – thơ viết về Tổ quốc
Và Hà Nội trong dáng em thanh khiết
Mắt đợi chờ – hy vọng của tôi xa…

Mai tôi đi thanh phố vẫn mùa hoa
Cuối phố vẫn xếp hàng mua kem chiếc
Ngoài cửa sổ ống khói nhà máy dệt
Dệt lên trời khói trắng giữa lơ xanh
Súng chéo vao bao màu áo công nhân
Chuông tàu điện leng keng đầu ngã sáu
Một Hà Nội luôn sẵn sàng chiến đấu
Luôn nói cười luôn làm việc hồn nhiên!

Giờ này em ở đâu, ơi em
Tan buổi học khoan ghé quầy bán báo
Tờ báo tuần sẽ đăng thơ tôi đấy
Mai tôi mua và đọc ở trên tàu
Mai tôi mua và mang đến chiến hào
Nơi đồng đội đợi chờ nơi biên giới
Nơi lấm láp đời tôi những bài thơ mới
Những bài thơ máu lửa nhớ về em.

Hà Nội ơi, tôi lam sao mà quên
Ngày giặc xâm lăng lại bắn vào Tổ quốc
Hướng biên thuỳ, hướng biên thuỳ giữ đất
Mỗi bước xa Hà Nội lại thêm gần
Mai tôi đi… bỗng nghe nhịp tim mình
Giữa Hà Nội như là em đang đến…

Thơ viết xong tôi nhìn màu áo lính
Ngỡ màu xanh quá nửa đã vào thơ!…

Hà Nội kiến

“Hà Nội là tổ kiến khổng lồ
Đêm chìm trong giấc ngủ” (*)
Tôi là một con kiến nhỏ
Nhốt mình tầng sáu chung cư
Không ngủ.

Tôi ăn nước dưới đất chảy ngược lên trời
Tôi ăn rau chợ cóc khu tập thể
Tôi ăn những gì Hà Nội có thể ăn
Để lại ùa ra đường cùng đàn kiến

Ôi những con kiến bạn tôi
Những con kiến người dưng chung tổ
Những con kiến kiêu sang lam lũ
Những con kiến nhường nhau cắn nhau
Những con kiến thường dân quan dân công an tội phạm
Những con kiến không biết mình tội nghiệp

Em cũng là một con kiến ngơ ngác
Từ đâu nhập vào Hà Nội
Để đêm đêm ngủ vùi trong giấc mơ kiến
Thành công dân kiến Thủ Đô
Và tôi sắp đặt em vào bài thơ
Tổ kiến khổng lồ.

Hàn Mặc Tử

ngôi nhà ghép những phiến trăng
pha lê ô cửa. Mái vàng lá thu
thi nhân ngủ giấc sương mù
siêu thăng hồn nhập ngôn từ chiêm bao

có nàng xâu chuỗi trăng sao
đêm đêm trộm lén thả vào trang thơ
thế rồi tận cõi mơ hồ
thơ Người sáng láng giấc mơ về trời

thế rồi gào rú khóc cười
cổi thơ cổi mộng gửi người trần gian
thi nhân về cõi vĩnh hằng
trầm hương nghi ngút nhà trăng của Người?…

Hát ru em bé Campuchia

Đừng khóc nào, bé ơi
Anh ru bằng tiếng Việt
Em làm sao hiểu được
Vậy mà anh cứ ru

Đừng khóc nào… tháng Tư
Trời xanh sang ngọn gió
Nhìn dừa em có nhớ
Hàng thốt nốt quê em?

Ôi tay anh tay anh
Có giống bàn tay bố
Lần bố về vội vã
Ôm con rồi ra đi?

Thôi nhắc lại làm chi
Cái lần chia tay ấy
Bố em đi không về
Xác nằm bên lửa cháy!

Ôi tay anh tay anh
Có giống bàn tay mẹ
Ôm con khi mẹ ngã
Đạn xuyên từ sau lưng?

Gửi em lại cho anh
Mắt mẹ khép trời xanh
Tay anh bồng tiếng khóc
Đạn bay vèo sém tóc!…

Đừng khóc nào đừng khóc
Nín rồi em đừng quên
Kẻ nào xui bố em
Nổ súng vào lẽ phải
Kẻ nào giết mẹ em
Khi tránh vùng máu chảy!
Chúng nó đang huỷ hoại
Tổ quốc Campuchia

Ngủ say, em ngủ say
Mặc tiếng gầm đại bác
Mai rồi em hiểu hết
Những gì anh ru em.

Mai rồi em lớn lên
Rửa hờn cho tổ quốc
Cho những vòm thốt nốt
Ru xanh trời Tự Do…

Hãy thắp nhang tưởng niệm những hàng cây

Hãy thắp nhang tưởng niệm những hàng cây
Cây Sấu cây Sưa cây Xà Cừ cây Sữa…
Những hàng cây bị con người bức tử
Cây thần linh ám ảnh tận kiếp người.

Hà Nội xanh che chở biết bao đời
Cây với người đã làm nên lịch sử
Giờ người phản bội cây. Hãy tạc vào bia đá:
“Trời không dung và Đất không tha”

Xuân Ất Mùi giữa độ tháng Ba
Những tiếng khóc thương Cây nghẹn uất cùng Đất nước
Lũ tội đồ chặt phăng niềm mơ ước
Có nghe chăng tiếng thét xám mặt mày?
Hãy thắp nhang tưởng niệm những hàng cây…

Hẹn xuân

Hẹn anh xuân biếc lộc
Em rũ lá đỏ đông
Anh đếm thương đếm nhớ
Em đếm tím đếm hồng

Ta viết lên trời rộng
Những say nồng e-mail
Ta gửi nhau hơi thở
Telephon đường dài

Có những đêm trở trời
Con tim em hờn dỗi
Có những ngày nông nổi
Anh mong đêm đừng dài

Rồi bỗng có một ngày
Chiều cuối đông bừng nắng
Em bay qua trời thẳm
Anh ngước nhìn… Mây xuân…

Họ là ai

Nhân danh ai họ ra lệnh đánh dân
Những người dân tay không và biểu ngữ
Những người dân biết chữ:
Độc lập Tự do Đất Nước của Nhân Dân.

Nhân danh ai họ ra lệnh đánh Con
Họ đánh Mẹ
Họ đánh Cha
Họ đánh Em
Đổ máu
Họ ăn gì mà ngu hơn bò lợn
Bò lợn dân nuôi còn có ích cho người.

Nhân danh ai…
Ôi Đất Nước tôi
Cây xanh – đẵn
Biển xanh – trào máu
Rừng – bùn đỏ
Sông – nước thì “nhập ngoại”
Nhân danh ai
Bóp cổ tiếng kêu đòi.

Chưa thấy bao giờ trên Đất Nước tôi
Những tấm ảnh trả lời cho tất cả
Những câu hỏi hơn lời thề khắc đá
Nhân danh ai mà câm tiếng trả lời.

Nhân danh ai ra lệnh đánh dân tôi
Họ ác hơn giặc cướp
Ôi Cha Ông bao phen thắng xâm lược
Có buồn không đẻ ra lũ đê hèn.

Tổ quốc này có người tỉnh kẻ điên
Tham sân si bao giờ cho hết được
Nhưng những kẻ rắp tâm xây mộng ác
Sẽ bị nhấn chìm dưới sóng lớn Nhân Dân.

Hoa hồng

“Tôi không thể quên cái đêm tôi đã nằm ngủ trên một cánh hoa hồng”
Êm ái và ngát thơm hương vị tân hôn
Nhưng nếu tôi không nằm ngủ trên cánh hoa hồng ấy
Thì một giọt sương đêm sẽ thay tôi tan theo kiếp hồng nhan.

Hoa mạc trắng

Cát tối sẫm dần. Hoa mạc trắng dần
Cát dâng mùa xuân cho cát
Anh cúi xuống. Bóng nhập vào sa mạc
Cát mịn màng. Hoa mạc trắng. Và đêm…

Những đêm không em. Những ngày không em
Con lạc đà mỏi mệt
“Đi một bước lại lùi một bước”*
Lối nào bạn rẽ ngang
Lối nào người quay gót
Lối nào mộng du
Lối nào say khướt
Con lạc đà vẫn đi về phía trước.

Anh hóa con lạc đà lúc nào không biết…

Sahara.Xiberi…
Những sa mạc khổ đau. Nước mắt
Những kiếp người buôn bán. Tù đày
Cát giam cầm cát
Cứ trắng nhói trong anh một lần hoa mạc…

Cứ trắng nhói trong anh khao khát
Hồn nhiên như hoa mạc
Mãnh liệt như hoa mạc
Tự do như hoa mạc
Hiến dâng. Chỉ hiến dâng…

Hoa xanh âm thầm dưới cỏ

Hoa xanh âm thầm dưới cỏ
Giấu mình hoa nở li ti
Mắt thường không nhìn thấu tỏ
Qua đường người cứ lướt đi

Hoa xanh âm thầm năm tháng
Bốn mùa xanh chẳng tàn phai
Màu xanh như là quên lãng
Như là khao khát nguôi ngoai

Hoa nhớ câu thơ người viết
“Màu xanh như là thương nhau”(*)
Như là từ màu xanh ấy
Tình yêu e ấp ban đầu

Rồi hoa nhớ thương một gã
Bất ngờ hôn màu xanh hoa
Rồi hoa ngày ngày bên gã
Yêu nhau nồng thắm như là…

Gã hóa thân nằm dưới cỏ
Rì rầm trò chuyện cùng hoa
Nhỏ nhoi hoa thành che chở
Nắng gần mưa tạt bão xa

Âm thầm hoa xanh như thể
Tình yêu hạnh phúc vỡ òa
Trọn đời hiến dâng nho nhỏ
Trọn đời năm tháng xanh hoa…

Khi cánh đồng có thêm một dòng sông

Khi cánh đồng có thêm một dòng sông
Đất trẻ lại thời con gái
Lúa dâng màu xanh mới
Tiếng chim hót tốt tươi
Đồng thêm một dải trời
Trời thêm những cánh đồng xuôi ngược
Ngọn gió mềm mọng nước
Lượn mơn man trên da thịt mùa màng

Khi cánh đồng có thêm một dòng sông
Tóc con gái mềm hơn sau buổi làm đồng
Ngực con trai dập dềnh như có sóng
Câu hát ví trao nhau ngày làm lụng
Lòng gửi sang “bên ấy” “bên này”
Ai trách sông sao chẳng bắc cầu
Ai khen nước đôi bờ chung sóng
Mặt trời tắm cho ngày bớt nóng
Đêm trăng trời, trăng nước song song

Khi cánh đồng có thêm một dòng sông
Đá quê em xuôi thuyền về đậu bến
Quê anh thêm lò vôi mới dựng
Xóm hồng ngói mới, đất thâm canh
Mẹ nhìn chồng, khóe mắt giãn chân chim
Cha gieo hạt chẳng còn lo mạ úng
Anh ngược sông một mùa cá bể
Rạng mắt em cười ngỡ gặp sóng trùng dương…

Khi cánh đồng có thêm một dòng sông
Người hiểu hết sức tiềm tàng của đất
Đất bộc lộ tấm lòng mình chân thật
Những vụ chiêm, vụ mùa
Anh nói với em chẳng trước đón, sau đưa
Rằng, anh đã yêu em từ buổi ấy
Khi chúng mình ghé vai khiêng một hòn đất nặng
Để cánh đồng có thêm một dòng sông!..

Không biết ngày mai anh thích mây hay gió

u ám thích mây lành
nắng nôi anh thích gió

nấu ăn không hát, hát không nấu ăn
anh thích vừa nấu ăn vừa hát thì thầm

anh thích em không đảng nếu phải chọn đảng phái không đảng phái
anh thích em điên điên

thân xác và tâm hồn
cuối cùng là đẹp

anh thích đêm mờ mờ không nhìn rõ mặt
nên em thành mơ

có ngày buồn đổ bóng lên câu thơ
anh thích

ôm
riết
xoáy
xoay
bay
anh thích đêm đêm ngày ngày
không trọng lượng

anh thích em rên vì sướng
rên vì đau
rên vì chuyện không đâu
xếp chồng rên ký ức

nắng
mưa
râm râm không nắng mưa
anh thích phút giây đợi chờ
không xem đồng hồ

và không biết ngày mai
anh thích em.

Không đề

Núi lớn qua
Không qua hòn sỏi

Yêu bao người
Không yêu nổi chính mình

Ghét gian dối
Gian dối thường trở lại

Thương thật thà
Thật thà chẳng hồi sinh

Là ai đó? là người hay là bóng?
Đêm cô đơn lạnh thổi rỗng thân hình…

Không đề 72

Tôi cần mua nghị định 72
Để bán không cho những nhà hiền triết
Đọc bể cái đầu không bao giờ hiểu hết

Tôi cần mua một góc nhà tù
Để giam giữ những website, blogs
Suốt ngày tự do trong da đầu trọc lóc

Tôi cần mua hận thù trói buộc
Để tẩm xăng châm lửa đốt thành tro
Rắc dọc những dòng sông ấm no

Tôi cần mua những chiếc còng số 8
Để phát cho thành thị làng quê
Phát không cho nhân dân oan nghiệt vụng về

Tôi cần mua cả bầu trời tham nhũng
Để mưa tuôn nước sạch rửa nhân gian
Đi ngược về xuôi không bất an

Tôi cần mua một bông hoa nhân tạo
Để đem tặng cho những người soạn thảo
Nước mắt mồ hôi mặt nạ giấy bồi…

Không đề năm mới

Cởi trời xanh cởi đất nâu
Bốn mùa gửi lại bên cầu gió bay
Rồi ra nhặt tháng nhặt ngày
Nhặt buồn vui nhặt đắm say hững hờ
Nhặt cười nhặt khóc làm thơ
Nhặt mây làm áo lụa tơ cưới trời (*)

Thời gian tiếng nhạc không lời
Đầu năm là sóng cuối đời là mưa…

Khúc hát những người giữ đất

Những gi trên chốt chiều nay
Đất đai, cỏ với mây bay của mình
Một tia nắng cũng nghĩa tình
Một cơn gió cũng tử sinh với người…

Bao nhiêu vỏ đạn quanh đồi
Bao nhiêu nòng súng chưa nguôi lửa nồng
Bao hòm lựu đạn nhẵn không
Bài ca chợt nhớ, hát thầm trên môi

Nhìn nhau muốn nói một lời
Muốn ôm nhau đứng giữa trời mà thương
Gian nan bạc áo chiến trường
Nhận thêm băng đạn, mừng… Thương bạn mình!

Chiến hào, đạn giặc cày lên
Cơn-mưa-sắt vẫn chưa yên đâu mà
Chân đồi sau lớp sương nhoà
Kẻ thù lại kéo mây qua xác thù…

Những gì trên chốt bây giờ
Chói lên như lửa, như cờ – chói lên
Máu bao đồng đội ngước nhìn
Những người giữ đất không quên bao giờ.

Và trong im lặng… Bất ngờ
Bao nhiêu xác giặc không mồ nằm đây
Những gì trên chốt chiều nay
Đất đai, cỏ với mây bay của mình…

Ở bài viết trước Nguyễn Trọng Tạo Cùng Những Bài Thơ Nổi Tiếng Phần 1 đã nhận được rất nhiều ý kiến đóng góp của quý khán giả. Hôm nay uct.edu tiếp nối bằng những bài thơ đặc sắc của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo. Mời các bạn đón xem phần 3 vào một ngày không xa. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết của chúng tôi! 

 

so1vn - Tags: