Nguyễn Trọng Tạo không chỉ là một nhạc sĩ gắn liền với những bài hát ngọt ngào thắm đượm tình quê hương , một nhà báo đầy nhiệt huyết với công việc mà còn là một nhà thơ có nhiều đóng góp cho quá trình đổi mới nền thơ ca đương đại Việt Nam. Thơ của ông có sự cách tân mới mẻ, phong phú trên nhiều phương diện

Cùng những bài thơ nổi tiếng, ông đã khẳng định vị thế của mình trong làng thơ ca Việt Nam. Trải qua một chặng đường, Nguyễn Trọng Tạo đã đóng góp một số lượng thơ giá trị đặc biệt trong nền văn học đổi mới. Ông đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng độc giả bởi phong cách độc đáo mang đậm cá tính sáng tạo

Đặc biệt với những bài thơ tình, ông viết bằng sự chiêm nghiệm với những triết lý sâu xa trở thành một sợi dây vô hình buộc mãi vào lòng người. Bạn là một người yêu thơ chắc hẳn sẽ không bỏ lỡ một kho tàng thơ ấn tượng này đâu nhỉ. Hãy cùng chúng tôi cảm nhận về những bài thơ hay này nhé!

I. Vài Nét Về Nhà Thơ Nguyễn Trọng Tạo 

– Nguyễn Trọng Tạo (25/8/1947 – 7/1/2019) là nhà thơ, nhà văn, kiêm nhạc sĩ, hoạ sĩ, sinh tại Diễn Châu, Nghệ An, đi lính năm 1969, học Đại học viết văn Nguyễn Du khoá 1, làm thơ từ năm 14 tuổi.

– Ông là Uỷ viên Hội đồng thơ của Hội nhà văn Việt Nam, Trưởng ban biên tập báo Thơ (2003–2004), từng được các giải thưởng thơ của Nghệ An năm 1969, và giải thơ của các báo Văn nghệ, Văn nghệ quân đội, Nhân dân (1978), hai lần được Giải thưởng Văn học nghệ thuật cố đô (Huế), Giải thưởng Văn học nghệ thuật Hồ Xuân Hương, Giải thưởng Uỷ ban toàn quốc các hội văn học nghệ thuật Việt Nam về thơ và văn xuôi.

– Thơ và truyện ngắn của ông dịch ra tiếng Pháp, Anh, Nga, Tây Ban Nha…

– Ngoài thơ, ông còn là nhạc sĩ, công tác tại Tạp chí Âm nhạc và Thời đại của Hội nhạc sĩ Việt Nam, đã có 8 giải thưởng âm nhạc.

+ Các album đã phát hành:
– Tình khúc bốn mùa (NXB Âm nhạc và Hội Nhạc sĩ Việt Nam, 1996)

+ Các bài hát nổi tiếng:
– Làng quan họ quê tôi (lời thơ của Nguyễn Phan Hách)
– Đôi mắt đò ngang
– Khúc hát sông quê (lời thơ của Lê Huy Mậu)

+ Ông đã vẽ khoảng 500 bìa sách, trong đó có:
– Chuyện kể năm 2000 (Bùi Ngọc Tấn)
– Vẽ nhiều minh hoạ trên báo, tạp chí, và trình bày mỹ thuật tạp chí Cửa Việt bộ đầu tiên (1990-1992), báo Thơ, mẫu măng-sét tạp chí Sông Hương, Hồng Lĩnh, Sông Lam, v.v…

+ Các tác phẩm chính:
– Thơ: Gửi người không quen, Sóng thuỷ tinh, Đồng dao cho người lớn, Thư trên máy chữ, Tản mạn thời tôi sống, Nương thân, Thơ trữ tình, Thế giới không còn trăng,…
– Trường ca: Con đường của những vì sao, Tình ca người lính.
– Văn xuôi: Miền quê thơ ấu, Ca sĩ mùa hè, Chuyện ít biết về văn nghệ sĩ, Văn thơ nhạc tuổi thơ,…
– Tiểu luận phê bình: Văn chương cảm và luận

II. Kho Tàng Thơ Độc Đáo Của Nguyễn Trọng Tạo 

Nguyễn Trọng Tạo được biết đến là một nhà thơ lớn trong thời kì đổi mới văn học của nước ta. Thật không lạ gì khi ông sở hữu cho mình những bài thơ gây nên tiếng vang lớn trong nền văn học Việt Nam. Những bài thơ sáng tạo, đầy tính triết lý đã khiến không ít độc giả cảm thấy xao xuyến, cuốn hút vào tác phẩm.

Ngay bây giờ hãy cùng uct.edu.vn cảm nhận những bài thơ đặc sắc này nhé!

10 bài thơ và một lời ước muốn

1.

Chưa phải thế nhưng mà nó thế
Tôi ra đi nào phải không yêu Mẹ
Tôi ra đi nào phải chẳng yêu người
Chưa phải thế nhưng mà nó thế

Chưa phải thế nhưng mà nó thế
Bạn bè tôi còn hy vọng tôi nhiều
Những bài thơ còn mắc nợ mây chiều
Chưa phải thế nhưng mà nó thê

Chưa phải thế nhưng mà nó thế
Tôi ra đi đừng nghĩ vắng tôi rồi
Tôi ra đi vì yêu quá cuộc đời
Chưa phải thế nhưng mà nó thế

2.

Vì sao tôi phải tự giết mình bằng hai viên đạn
Điều băn khoăn không phải chuyện tình cờ
Tôi không phải là người cố chết
Vậy thì lý do gì?

Một viên đạn tự giết tôi cũng đủ
Còn viên kia? Đáng dành cho kẻ khác
Nhưng tôi đã thương kẻ khác hơn mình
Viên đạn kia sẽ giết tôi lần nữa!

3.

Người ta sống thế nào thì chết cũng vậy thôi
Tôi sống không dối lừa tôi chết không lừa dối
Hơn 30 năm trước tôi đến với đời này
Cũng ra đi từ đời này sau hơn 30 năm tuổi

Có khác chăng những ngày tôi đã sống
Gặp người này bằng cái bắt tay người khác bằng cái hôn
Giờ tôi chết một mình trong phòng kín
Khônng cái bắt tay. Cái hôn cũng không.

4.

Hoa ơi! Nếu bạn buồn rầu về cái chết của tôi
Tôi không muốn can ngăn sự buồn rầu của bạn

Chúng mình sống cho nhau như cây với cội
Khuyên can để làm gì nếu chẳng ích gì hơn

Và bởi vậy Hoa ơi xin đừng trách
Tôi ra đi không hỏi bạn một lời.

5.

Không ngờ tôi có thể biết rõ ràng bài thơ cuối cùng tôi viết
Bài thơ nghiêm trang và run rẩy của tôi
Chỉ riêng điều này cũng thấy mình hạnh phúc:
Tôi không còn. Bài thơ tôi còn đây…

6.

Trên thế gian này tôi đến rồi đi như tia chớp mà thôi
Ôi cuộc đời ngắn ngủi
Chia tay tuổi thơ vẫy tung mùa phượng đỏ
Áo lính thời trai chưa kịp cũ

Ngoảnh lại yêu đương như muối xát lòng
Con gái bé bỏng ơi! Con là bài thơ lớn nhất
Mãi hoài thai những câu thơ ba viết
Hoài thai ba những giây phút yếu lòng

Bạn bè đông
Một hai tâm đắc
Suốt cả thời mình sống trên trái đất
Sống thật lòng như tia chớp vậy thôi

Ôi cuộc đời ngắn ngủi
Ghét bỏ làm chi tiếc nuối làm chi
Tia chớp thế nào phát sáng thế ấy
Người đến thế nào người cứ thế ra đi

“trên thế gian này tôi chỉ là người đi qua
em hãy vẫy cho tôi một bàn tay trìu mến”
Tôi đã vẫy cho Ê-xê-nhin cái vẫy tay anh muốn
Giờ đến lượt tôi. Ai sẽ vẫy tôi đây?

7.

Đáng lẽ ra đi rồi sao tôi vẫn còn đây
Đối diện với chân trời tuổi nhỏ
Đối diện với bất công đau khổ
Đáng lẽ ra đi rồi sao tôi vẫn còn đây

Lòng bộn bề và trời đầy mây
Khao khát tự do thì tự do bị trói
Khao khát yêu thương thì ba chìm bảy nổi
Sự thật thiêng liêng bị đánh tráo dối lừa

Đáng lẽ ra đi rồi sao tôi vẫn còn đây
Để được hát bài hát mình lần cuối
Để được hát ngợi ca lẽ phải
Đáng lẽ ra đi rồi sao tôi vẫn còn đây

8.

Bạn ơi! Có thể bạn đã ủng hộ tôi mà chưa đạt được
Bạn ơi! Có thể tôi với bạn đã cãi cọ nhau không bằng lời
Bạn ơi! Có thể bạn thờ ơ lãnh đạm với tôi
Bạn ơi! Có thể tôi với bạn đã thỏa thuận điều này. Điều khác chưa thỏa thuận

Cuộc đời là vậy nó cứ vậy kéo dài

Hôm nay tôi chết ai chết ngày mai
Hôm nay ai thương tôi ngày mai ai thương người
Hôm nay ai ghét tôi ngày mai ai ghét người
Cuộc đời là vậy nó cứ vậy kéo dài

Hôm nay tôi chết ai chết ngày mai

9.

Có thể không phải thế nhưng mà tôi nghĩ thế
Người ta sống với nhau dè dặt đến nghi ngờ
Nụ cười xã giao
Công việc cũng xã giao
Có thể không phải thế nhưng mà tôi nghĩ thế

Có khi vì một cái gì đó
Như lòng ganh tị nhỏ nhen
Sẵn sàng đánh vào kẽ hở của lòng tốt
Trâu bò húc nhau cánh đồng bị dẫm nát
Bố mẹ giận nhau bỏ đói đàn con

Vì sao người ta miễn cưỡng nghe lòng thành thật
Vì sao người ta lại vu cáo anh khi anh đang lâm nạn
Vì sao anh tự tử người ta uống rượu mừng
Vì sao anh không biết tựa lưng
Vào những người trung thực

Có thể không phải thế nhưng mà tôi nghĩ thế
Đời bao nhiêu phe phẩy đứng chắn đường
Bọn phe phẩy ăn diện sang trọng quá
Da dẻ hồng hào
Nụ cười ma giáo
Cũng có khi mang trang phục quân nhân

Có thể không phải thế nhưng mà tôi nghĩ thế

10.

Nếu tim tôi có thể bóp tơi ra thành muôn hạt li ti
Tôi sẽ ném lên trời cho gió mang đi

Nếu tim tôi có thể rung âm nhạc
Thì tôi đã dành nó cho bài hát

Nếu tim tôi có thể viết thành thơ
Nó đã ở trong thơ tôi bao giờ

Nếu tim tôi có thể yêu say đắm
Nó đã ở trong ngực em đằm thắm

Trái tim tôi nếu ai đó đem chôn
Thì nó sẽ mọc lên hoàng hôn!

A men Nô-Em

Noel
Xa em
Cây kem nhớ mắt trẻ con thèm

Noel nhá nhem
Chúa hài đồng bay lên
Mưa nước Thánh xanh miền tuyết trắng

Noel
Anh vào rừng thông những thân cây ứa nhựa
Từng đọt thông thắp nến chờ nhau

Anh đi mãi đến thượng tầng không khí
Gặp trái tim tuổi nhỏ trốn tìm
A men Nô-Em…

Anh không muốn mất em

Anh không muốn mất sông
Sông đã quành hướng khác
Anh không muốn mất em
Em đã về xa lắc

Có bầu trời phụ bạc
Đã thay rồi màu mây
Có nỗi buồn ngày trước
Đã reo cười đâu đây

Em dòng nước đang đầy
Đã vơi ngày nắng hạn
Anh con thuyền mắc cạn
Trong lưới tình mắt em.

Bài thơ không đặt tên gửi Phan Lạc Hoa

không ngủ vì nhớ bạn
hết đêm rồi lại đêm
dậy đốt đèn đọc sách
bên đèn càng không yên.

lục thư bạn ra xem
thấy chữ càng thêm nhớ
ôi những năm tháng cũ
đông vui và hồn nhiên.

bây giờ tao một mình
đến ngủ cũng không thể
giá đừng có chúng mày
đời tao đâu phải thế.

cái điều vừa chợt nghĩ
làm tao sợ kinh người
nếu bạn bè không có
tao biết còn nhớ ai?

cứ đến giết tao đi
đêm nay rồi đêm nữa
cho tao biết mình còn
tình bạn bè để nhớ!

Bài thơ tình tặng người trồng cây trong thành phố

Dãy phố nhà em không bóng cây
cửa mở hè đường bụi mờ bay
tiễn anh, em nép làn nắng mỏng
tình ngại người đông vội chia tay

Dãy phố nhà em không bóng cây
đường đêm điện sáng tựa ban ngày
tiễn em đến cửa anh quay lại
nghe tiếng chân mình rớt heo may

Dãy phố nhà em chợt xuân sang
cưới nhau lộc biếc dẫn hai hàng
cô bé nhà bên rồi kịp lớn
nép bóng đường cây đứng đợi chàng.

Bất tử

Thánh Gióng về trời. Thánh Giáp về quê
Vì Dân Nước Người trở thành Bất Tử
Thành Núi, thành Mây thành Ruộng, Đồng, Sông, Bể
Thành tượng hình chữ S trấn biển Đông

Thành Đền thờ trong mỗi tấm lòng Dân
Thành Ngọn đuốc soi đường đêm tăm tối
Thành Mặt trời cho trần gian nắng mới
Thành Mặt trăng vành vạnh tấm gương vàng

Người ba năm không nói không cười vươn vai thành Phù Đổng
Người cuối đời phải dấu ánh sao Khuê trong tấc dạ trung thành
Nhẫn và Vinh đốn ngộ Vinh và Nhẫn
Trái tim hồng thành Xá lị, Kim đan

Người không nghĩ mình sẽ hóa Thánh nhân
Khi nằm xuống cả non sông thương khóc
Cả non sông thành Rồng chầu Hổ phục
Tôn vinh Người vị Thánh của lòng Dân

Bắn lên trời cao những tiếng sấm vang rền
Tiễn Người vào Bất Tử
Nghe trái đất rùng mình thương nhớ
Nghiêng về Người lấp lánh những vì sao…

Bên kia sông Hồng

Bên kia sông Hồng cái nắng bềnh bồng
Có cô chưa chồng giặt yếm phơi phong
Yếm trắng bòng bong lúa đòng ngậm sữa
Có cô bụng chửa lum lúm má hồng

Sắc sắc không không chuông đồng thỉnh mõ
Có bầy trẻ nhỏ vò võ mẹ cha
Dưới đất đàn gà trên trời đàn nhạn
Ập à kết bạn đàn ông đàn bà

Bờ bãi phù sa cỏ hoa phất phới
Vườn nhãn vườn hồng xum xuê mời gọi
Có những ngày hội nhà nông hái trồng
Thời trang trai gái dập dìu chớm đông

Bên kia sông Hồng có ngôi nhà gỗ
Bốn bề cửa ngỏ gọi gió mời trăng
Có hoa cát đằng tượng ông Thi Tửu
Có bầu bạn rượu nói cười dung dăng

Trong đê mặt bằng chung cư siêu thị
Ngoài đê ứ hự chân quê ruộng vườn
Đêm đêm đèn đường mờ mờ tỏ tỏ
Ngửa mặt Hằng Nga sa giữa mù sương…

Bóc đi nỗi nhớ mùa

Bóc đi làn sương mỏng
Núi khỏa thân mơ màng
Bóc đi ngày tháng cũ
Thấy mùa về hân hoan

Bóc nỗi buồn tơ vương
Vui mới rồi cũng cũ
Bóc đi nghìn nhung nhớ
Nhung nhớ lại theo về

Có cái gì mất đi
Lại mất đi vĩnh viễn
Có cái gì mới đến
Lại mới hoài trong ta

Bóc đi nỗi nhớ mùa
Đến mùa hoa vẫn nở
Có một bông hồng đỏ
Tự bóc mình tàn phai…

Bút Như-ý

Quà giao thừa một cây bút Như-ý
Hành Giả để trên bàn rồi về núi Quả Sơn.
Tôi nâng bút lên
Suối chảy mây vờn
Chim kêu vượn hót
Hoa quả đung đưa
Kẻ cười người khóc
Âm mưu bủa lưới hồn nhiên
Cõi nhân gian bé nhỏ. Cõi thiên đường
Mờ tỏ
Bút Như-ý phát hào quang rạng rỡ
Lộ thiên
Gương mặt điên điên
Gương mặt hiền hiền
Gương mặt đen đen
Gương mặt đỏ đỏ…
Những gương mặt vừa quen vừa lạ
Những chán chường và những yêu thương.

Hoa vẫn nở trong vườn
Quả vẫn treo đầu núi
Gái vẫn Yêu tinh dọc đường lễ hội
Trai vẫn Trư cuồng tham cuộc sân si
Đời vẫn đời sông Lú bùa Mê
Vua vẫn vua mắt thịt
Đường Tăng ơi ta yêu người phát ghét
Vòng Kim-cô treo ngọn bút trừ tà.

Thật giả nhạt nhoà
Hành Giả là có thật
Đã chân lý không bao giờ phản nghịch
Đã Nhân Dân không thể đít lộn đầu
Bầy tôm bơi lùi
Bầy cừu lông thịt
Bút Như-ý đã từng làm nên Hịch
Đã vẽ nên Xã tắc Sơn Hà
Phù Đổng lên trời Dân phong Thánh Gióng
Hưng Đạo diệt Nguyên Dân phong Đức Thánh Trần
Vua quan như-ý-Dân vua quan thành Bất tử.

Cầm cây bút nhớ Tôn Hành Giả
Người chết đi sống lại biết bao lần
Những oan hồn không chết
Bay như mây
Xanh như lá
Rì rào
Tôi đi lên non cao
Tôi đi ra biển rộng
Những hòn đảo cha ông
Những cột mốc biên thuỳ
Những ngôi mộ nhấp nhô sông núi
Những linh hồn sóng biển lênh đênh
Một tiếng khóc trẻ thơ cũng làm ta tỉnh thức
Một ngọn cỏ bên trời cũng nhớ đất quê hương…

Bút Như-ý!
Cám ơn Tôn Hành Giả
Người không của riêng ai
Người là của muôn người
Bút vẽ đường cong đường thẳng cuộc đời
Bút viết trái tim tươi ròng máu đỏ
Bút Như-Ý – Nhân Dân giao tôi đó
Cám ơn Tôn Hành Giả
Đã trao quà…

Các anh chưa mất trí

Các anh xông vào trụ sở Viện Hán Nôm
Không để đọc văn bia giữ nước
Những thương binh tự xưng
Lên cơn uất ức
Họ đòi truất quyền những con chữ
Làm nhục con chữ.

Phải chăng bệnh tâm thần tái phát
Những chấn động bom
Nguyên tử, hạt nhân
Kẻ tử thù được ca ngợi
Bằng chân gỗ
Bằng gây gổ
Bằng thô lỗ
Bằng truyền thống chưa từng có.

Ôi chiến tranh
Cả thế giới nguyền rủa
Tôi đã chết triệu lần trong cuộc chiến
Để được nhìn thấy nó
Trong Thư viện Hán Nôm
Hiện những hộp đen
Thương binh?

Rồi các anh lái xe đi
Các anh chưa mất trí
Và các anh bùi ngùi thương
Những người đi đánh đĩ…

Cây gậy Nguyễn Quang Lập

Không có củ cà rốt, chỉ có cây gậy thôi
Anh đã chống lên bầu trời trang giấy
Những con chữ – dấu gậy
Rải máu dọc đời mình

Ngửa mặt đọc máu anh trên những mảnh trời đen trắng.

Không có củ cà rốt, chỉ có cây gậy thôi
Cây gậy mái chèo
“Chở con thuyền Sự Thật”
Cuộn sóng chữ đẩy thuyền đi tít tắp

Cúi xuống đọc sông đọc biển đọc con thuyền.

Không có củ cà rốt, chỉ có cây gậy thôi
Anh chống vào khổ đau đời cát
“Đi một bước lại lùi một bước”
Bóng đổ dài câu thơ Cao Bá Quát

Đọc lưng cát tím bầm dấu gậy.

Không có củ cà rốt, chỉ có cây gậy thôi
Dấu gậy vẽ nụ cười ngạo nghễ và phúc hậu
Dấu gậy vẽ cặp mắt nhìn đau đáu
Trên gương mặt quê hương khát vọng tự do

Đọc dáng anh xiêu vẹo

Cây gậy không thể thiếu
Mang nửa Sống nửa Chết, bước đi.

Chàng hâm ngẫu hứng

Mở thơ bạn ra xem
Thơ không hình dáng em
Mở ti-vi ra xem
Ti-vi hình chớp giật
Mở Mail em ra xem
Mail hóa thành người thật
Anh ngồi như cục gạch
Em đem cất lên giường
Anh đắp tấm chăn hồng
Lại hóa ra chăn trắng
Em mặc chiếc áo ngắn
Anh cởi mãi áo dài
Đứt mấy cái khuy cài
Em cười: sao hâm thế?

Chiếc lá phong cuối cùng

Anh nhặt mắt buồn em ép vào trang vở
chiếc lá phong cuối cùng cháy lên màu lửa
nước mắt hóa tàn tro

Chiếc lá phong cuối cùng không còn trên mặt đất
cây vẽ lên trời ngoằn ngoèo khói xám
ngày đông thành phố xỉn màu

Anh ngơ ngác trên đường Pacific
bến thuyền ngủ vùi vịnh biển Thái Bình Dương
không con thuyền nào đưa anh sang bên kia sóng nước

Anh thả những tàn tro nước mắt
biển trả lại anh tiếng thở dài day dứt
Vancouver nuốt tiếng thở dài

Giữa thành phố lá phong không còn chiếc lá phong
Thu đã rụng tình em không thể hái
tuyết đầu đông thả buốt xuống hai vai

Tuyết đầu đông bạc trắng tiếng thở dài…

Chiến sĩ và vầng trăng trên điểm chốt

Sau trận đánh là phút thảnh thơi
Chiến sĩ khoan thai nhìn xuống chân đồi
Bỗng thấy bóng mình đè lên ngôn ngang xác giặc
Rồi ngoảnh lại nhìn iên điềm chốt:
Một vầng trăng như ngọc sáng ngời.

Ôi, vầng trăng đã mọc bao giờ
Cái phút ấy anh không hề biết!
Có một phút trận đánh căng thẳng nhất
Giặc ùa lên như bóng tối đen ngòm
Chiến sĩ tuốt trần lê
Bật lên từ lòng đất…

Chính phút bật chiến hào xuất kích
Anh đã đội lên một vầng trăng.

Chủ nhật không bình yên

Chủ nhật không bình yên
Ngoài biển Đông vẫn nóng
Áp thấp từ nước lớn
Nóng lạnh tràn bốn phương

Chủ nhật không lên đường
Tay chân như bó buộc
Những biểu ngữ băng rôn
Cuộn tròn trong ấm ức

Những tấm lòng yêu nước
Rủ nhau cùng hát lên
Những bài ca phẫn uất
Gầm vang khắp ba miền

Ta con chiên Âu Lạc
Ta phật tử nước Nam
Ta dân trồng lúa nước
Ta con Rồng cháu Tiên

Hãy bóp nát quả cam
Khắc lời thề vệ quốc
Chủ nhật không bình yên
Những bóng ma xâm lược.

Chuyện trong nhà hàng

Sau ngày dài dự họp
Anh bước vào nhà hàng
Gọi đĩa cơm đạm bạc
Và một cốc nước cam

Anh thấy hai đứa bé
Ngoài cửa đứng nhìn anh
Hai đứa bé nhặt rác
Nhìn đĩa cơm thèm thuồng

Anh vẫy chúng lại gần
Hai đứa cùng đi tới
Anh hỏi: Thích gì nào?
Cả hai đều không nói

Bé trai chỉ đĩa cơm
Bé gái tròn xoe mắt
Nó nhìn anh chớp chớp
Không tin vào tai mình?

Anh gọi hai đĩa cơm
Nước cam thêm hai cốc
Bé trai ăn cơm ngay
Bé gái bảo: Rửa tay

Rửa tay xong, trở lại
Chúng ăn cơm ngon lành
Rồi từ từ chúng uống
Cạn hai cốc nước cam

Chúng cúi chào rồi đi
Anh thấy lòng ấm áp
Ăn phần cơm của mình
Uống ngọt ngào cốc nước

Tờ hoá đơn quen thuộc
Không thấy con số nào
Chỉ thấy một dòng chữ:
“Tốt đẹp đến với ông”.

(Có thể tin được không
Với tấm lòng trìu mến
Khi mình làm điều thiện
Điều thiện sẽ nhân lên?)

Chưa kết thúc

Muộn rồi ư? cả người đến đầu tiên
nghe mày thở hơi cuối cùng vĩnh biệt
không một ai cưỡng nổi cái chết
cái vô hình mạnh mẽ dường bao

Muộn rồi ư? Bao bè bạn của mày
rắn như đá vỡ tan như đá
đứa đốt hương như điên, đứa kêu gào đập phá
rượu không làm vơi bớt buồn đau.

Muộn rồi ư? Mưa gió trăng sao
sáng vô nghĩa và mát lành vô nghĩa
hát hay khóc phút giây này đều thế
lấy gì thay cái đã mất đi rồi?

Muộn rồi ư? Tao đến muộn rồi ư
con mày đó. Người mày yêu còn đó
bao câu hỏi vẫn như bài toán đố
sống cùng nhau liệu có thể trả lời?

Muộn rồi ư? Bài hát cuộc đời
bài hát không kết thúc
ai sẽ hát và ai không thể hát
người đến đầu tiên và người đến cuối cùng?

Muộn rồi ư? Vô định tiếng chuông rung…

Con chim đen

Đêm như một con chim đen đậu xuống mắt tôi
Lóe lên câu thơ báo bão
Em đến tự bao giờ
Đè bẹp giấc tôi mơ

Linh hồn tôi bỏ chạy trên chiếc Dream rồi bay vào một chiếc ô tô vận tốc lớn
Vượt qua đèn xanh đèn vàng đèn đỏ
Mấy chục triệu người té sấp té ngửa
12.000 người chết
14.000 người bị thương *
Linh hồn tôi cầm tù năm 2006…

Xác tôi tình yêu của em tử hình
Linh hồn tôi sự sợ hãi tình yêu tử hình
Con chim đen vẫn bay trên mắt người ngày đêm…

Con đê trên Bán Đảo

Đã có lần tôi bay trên bán đảo
nhìn xuống dãy Trường Sơn
dãy Trường Sơn kéo một vệt xanh dài
và tôi nghĩ: đấy là con đê biển.

Con đê ấy được đắp bằng đất đá
bằng cây nhiệt đới ken dày không bao giờ trụi lá
xanh như cỏ xanh đã bén rễ từ lâu…

Sóng cứ đập vào chân đê
Sóng cứ đập vào chân đê ầm ào, dữ dội
ở đó, dân tộc tôi lầm lũi
ở đó
dân tộc tôi…
những ruộng lúa đồng khoai cấy trồng trong bão sóng
những con người yêu nhau, làm lụng
sờn vai mưa nắng nụ cười

Ở đó, những con sóng chiến tranh dai dẳng không mùa
như răng kẻ xâm lược
cắn vào dân tộc tôi
cắn vào lục địa này…
bốc lửa cánh đồng bốc lửa rừng cây
dãy Trường Sơn máu ứa
dân tộc tôi mang thương tích đứng lên
trùng trùng rừng xanh núi đỏ
bao người con hy sinh sóng dạt vào đất đá
nhập với Trường Sơn dựng lũy thành…

Cứ thế dân tộc tôi không bao giờ mất đi sau mỗi cuộc chiến tranh
dọc Trường Sơn lại trồng màu gieo lúa
như trồng cỏ trên con đê vừa đắp cao dày thêm nữa
và màu xanh như xanh vậy, từ xưa!

Chỉ ở đâu người chưa kịp gieo mùa
đất ở đó – vạt đê chưa kín cỏ
đất ở đó – vết thương còn tấy đỏ
máu của dân tộc tôi ở đó đập phập phồng
máu của dân tộc tôi
trên trái đất không ngừng!…

Còn mãi một chân dung

Không bao giờ quay lại biển Vũng Tàu
Vẫn còn đó căn nhà mấy năm
không vôi ve ôm bóng người vợ góa
Cuộc ra đi cuối cùng chính là cuộc trở về
Yên nghỉ giữa bản quê Thanh Hóa

Bãi Trước, bãi Sau vẫn ầm ào sóng bể
Bạn bè đọc thơ anh cười khóc với nhà văn
Vẫn thấy anh nhoẻn cười như thể
Sắp nói gì với gió chuyển mây vần

Đời bạc tóc trăm chân dung đã vẽ
Những ký họa xuất thần bằng chữ chắt từ tim
Lời nói thật có khi thành tai họa
Nhưng mà anh nói thật đã thành quen

Không phải ai cũng nói thật như anh
Nên Xuân Sách thành tên riêng để nhớ
Nên tôi tin những gì anh để ngỏ
Cũng chính là sự thật sắp hiện lên…

Xin cúi đầu trước sự thật thiêng liêng
Dù anh đã ra đi sự thật còn sống mãi
Anh còn về trong những trang sách ấy
Và tôi còn gặp lại một Người Anh!…

Cô gái chăn bò hát trên đồng cỏ

Cô gái chăn bò hát trên đồng cỏ
Cô hát thì thầm tôi nghe chẳng rõ
Chú bê hoa ngơ ngác trời xanh
Rồi cúi xuống như áp tai vào cỏ

Cô gái chăn bò hẳn là còn trẻ
Nên mới hay hát thầm thế kia
Chim đưa thư đậu vào vai áo
Cô mỉm cười, chim bối rối bay đi

Chim đưa thư không đậu vai tôi
Chỉ tiếng hót bâng khuâng cười mỉm
Cô gái chăn bò thân mến
Cứ hát thầm những câu hát cỏ xanh

Và đàn bò mải gặm cỏ ngon lành
Thỉnh thoảng ngước trời xanh ngơ ngác
Rồi cúi xuống như hiểu từng câu hát
Gặm miên man màu xanh nắng trời

Cô gái chăn bò cô hát về ai
Mà chú bê hoa bỗng cung quăng như múa
Hay là chú biết tôi nghề trồng cỏ
Khi áp tai vào thảo nguyên?…

Tôi sẽ trồng bát ngát cỏ xanh
Để nắng không bao giờ có lửa
Để mưa sẽ ngọt ngào dóng sữa
Để cô gái chăn bò còn trẻ
Mãi hát thầm những câu hát cỏ xanh…

Đã chiều rồi

“Đã chiều rồi
Sương muối vàng lấp lánh
Phủ xuống cây tầm ma lặng lẽ bên đường”…
(X. Esenin)

Thơ Esenin sao ta nhớ bỗng dưng
Sao ta cũng ngả chiều
Tóc vàng sương muối
Trăng
Ướt sũng vàng trăng….

Đã chiều rồi
Xa kia con đường dốc
Những ngọn tre vẫy vẫy hoàng hôn
Ta đi về hướng đó
Và quay nhìn con dốc vàng tuôn…

Đảo bão

I
Những đàn chim trên đảo đã bay đi
Chỉ còn lính chúng tôi với rập rình cơn bão
Cơn bão biển đang tiến dần tới đảo
Cơn bão điên cuồng gió giật cấp 12
Cơn bão chúng tôi biết được qua đài
Qua màu nước thủy triều bỗng dưng ngầu sóng đục
Chúng tôi biết qua cầu vồng bảy sắc
Bắc ngang trời không mây…

Và bây giờ – chính phút này đây
Cơn bão biển từ phương đông đang đến
Sóng đã chồm qua đầu hòn Đá Lớn
Biển ngả nghiêng chơi trò cập kênh
Trước mặt chúng tôi tối sầm ngọn gió đen
Trời như chiếc vung khổng lồ chụp xuống
Chỉ còn lính chúng tôi với súng
Với đất liền thương nhớ phía sau lưng!

Đã bắt đầu những trận mưa ngang
(Mưa không thể bình thường vì gió)
Đã bắt đầu tiếng rú như xé lụa
Trăm nghìn hốc đá thổi tù và
Gió giật mái tôn phần phật như cờ
Những cây dại gió nhổ lên ném xuống
Vườn rau chỉ còn trơ lại cuống
(Lưới ngăn chim gió thổi biến đâu rồi)
Gió gào lộn trên trời
Những vòng xoáy mắt thường nhìn thấy rõ
Từ chân đảo bất ngờ lồng lên gió
Cát đá bay như ai ném qua đầu
Hoa san hô, hoa san hô rực rỡ sắc màu
Không cưỡng nổi đã hóa thành tai họa
Bạt che pháo trong gió lùa tơi tả
Bạt che pháo rách rồi nòng pháo vẫn giữ khô
Đứng trên hầm trực chiến đảo trưởng hô
Cơn bão nuốt tiếng anh đầu ống nói
Dây điện thoại đứt tung như chỉ rối
Bão xoáy lòng bao người lính chúng tôi

II
Có biết chăng xa khuất đát liền ơi
Chúng tôi nhớ đất liền da diết quá
Chúng tôi nhớ đất liền mưa mùa hạ
Tuổi ấu thơ tắm mát giữa sân nhà
Nhớ mùa thu lá vàng rực như hoa
Bông cúc nở thẹn thùng bên lối ngõ
Nhớ ruộng đồng nón trắng chao sóng lúa
Cánh cò bay bịn rịn lũy tre làng
Đất liền ơi thương nhớ những dòng sông
Ai gánh nước mà sông trong đến thế
Nhớ lúc ra đi ta một lần thưa mẹ
Cái vẫy tay vời vợi đất liền…

Có thể là sau cơn bão này thôi
Quân thù đến sẽ xóa đi tất cả
Quân thù đến nấp sau màu đen gió
Lưng ngụy trang bằng sắc đỏ mặt trời

Không thể nào mất đảo, đất liền ơi
Trong bão gió chúng tôi nghe người gọi
Chúng tôi nghe lời đất liền vang dội
Lời đất liền từ ngực chúng tôi đây…

III
Bão rú gầm rách tã những tảng mây
Những người lính cởi áo ra che pháo
Những người lính ngã nhoài trong gió bão
Lại đứng lên. Gió lại giật ngã nhoài
Không thể đi thì bám đất trườn đi
Dây điện nối men theo triền đá xám
Bão qua đêm qua ngày
Bão quăng lên sóng mặn
Bão như là ôm đảo mà lay…

Ngẩng đầu lên bầu trời đã quang mây
Những ngọn gió điên cuồng sõng soài bên bờ vực
Bầy sóng dữ bỗng trở nên khép nép
Đàn chim đi sau bão đã bay về
Đảo vẫn đứng hiên ngang như đứng vậy từ xưa
Dáng người lính sáng lên cùng đá đảo
Những người lính đầu trần không áo
Lại đắp dày công sự của mình lên.

Đề tặng xa khơi

Không phải hát
Biển sóng tâm hồn đồng vọng tuổi trẻ anh
Em trôi vào vô tận
Anh hoá biển lúc nào không nhớ nữa
Em bỗng hoá cánh buồm phần phật giấc mơ đêm

Không phải hát
Da thịt lên tiếng gọi
Những đám mây nghiêng sáng mắt môi cười
Anh bán cả đời buồn lấy cát vàng thương nhớ
Xây hình em trên ngọn sóng đầy vơi

Bóng tan vỡ bỗng một ngày ghép lại
Biển lặng hiền chìm sâu giấc ngủ ngoan
Dư âm hỡi
Xa khơi dào dạt thế
Ta chìm trong âm vọng tận cùng xanh.

Không phải hát
Đêm vùi trong cảm giác
Lụa trăng vàng khâu dệt biển tân hôn…

Đêm âm u tiếng kèn Pha-gốt

Em đi rồi
Tôi lạnh trên giường tôi
Một nửa nụ hôn
Một nửa nước mắt
Một nửa trái tim con dao nào đã cắt
Đã bay đi
Một nửa ngọn lửa
Đã lụi tắt…

Đêm âm u tiếng kèn pha-gốt (*)
Một nửa giàn nhạc biến mất
Kèn pha-gốt độc thoại
Tiếng trùng khuya
Cỏ úa vàng kỷ niệm
Không em

Tôi lạnh sau lưng
Tôi lạnh trước mặt
Tôi lạnh từ bàn chân
Lạnh dần lên tóc

Đêm âm u tiếng kèn pha-gốt.

Trên đây, uct.edu.vn đã chia sẻ cho bạn những bài thơ vô cùng hấp dẫn của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo. Hy vọng qua bài viết này bạn đọc có thể cảm nhận được sự tài hoa và sáng tạo của ông trong những bài thơ. Mời các bạn đón xem phần 2 những bài thơ ấn tượng của ông vào một ngày không xa nhé! Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết !