Bên cạnh tư cách là một nhà văn, Nguyễn Nhật Ánh còn là một nhà thơ nổi tiếng. Ông có nhiều bài thơ hay và đa số đều viết về lứa tuổi thiếu niên. Nên giọng thơ vô cùng trong trẻo mộc mạc và dễ gần. Hãy cùng chúng tôi tìm hiểu các bài thơ có trong hay đặc sắc nhất của nhà thơ, nhà văn nổi tiếng Nguyễn Nhật Ánh này bạn nhé!

Áo trắng ra chơi

Giọt nắng nào rơi trúng vai tôi Tôi ngước lên, mùa đã xuân rồi Tình như áo cũ lâu không mặc Chiều lòng nắng mới lấy ra phơi.Tiếng chim nào rơi trúng vai tôi Tôi ngước lên, mùa vải chín rồi Tu hú về bên hè đánh thức Ngôi sao buồn mọc phía xa xôi.Chiếc là nào rơi trúng vai tôi Tôi ngước lên, trời chớm thu rồi Chợt thấy mây giăng ngoài cửa lớp Biết rằng áo trắng đã ra chơi…

Bạch Tuyết và 8 chú lùn

Sẽ không ai biết đến các chú Nếu không có nàng Nàng đến… Và thế là các chú tự dưng nổi tiếngChứ các chú thì nào có gì Những chiếc ghế bé tẹo của các chú Ai mà thèm ngồi Bây giờ người ta thích ngồi trên những chiếc ghế cao thật cao Thậm chí cao hơn chính người ngồi lên chúng Và những thứ đĩa, tách con con mà các chú thường dùng Thú thật chẳng ai màng đâu Bây giờ người ta thích ăn những miếng thật to Những miếng ăn không phải của mình Người ta lại càng thích Rồi những chiếc giường nhỏ nhắn như đồ chơi kia Trong thời buổi bây giờ chỉ đáng bày trong tủ kiếng Người ta đã chế ra những chiếc giường thuận tiện Có thể vừa xoay dọc lại xoay ngangVì vậy suy cho cùng Các chú chẳng có gì phải lên mặt Nếu mụ dì ghẻ không xua nàng vào rừng Để nàng phải sợ hãi vì dẫm lên gai và đá nhọn Vì nhìn thấy từng đàn thú dữ lượn quanh Trước khi ngạc nhiên lạc vào căn nhà chẳng ra nhà của các chú Lại là thứ nhà chẳng ở mặt tiền Bây giờ có cho thuê cũng chẳng ai thèm mướnMà các chú cũng chẳng phải tử tế gì Các chú đừng hòng bịp ta Trẻ em khắp thế giới đều nghe các chú ngoác mồm kêu toáng lên như một lũ quạ ưa sinh sự:Ai đã ngồi lên chiếc ghế xinh đẹp của tôi?Ai đã ăn ở đĩa nho nhỏ của tôi?Ai đã nếm rau của tôi?Ai đã lấy nĩa bé xíu của tôi để xiên thức ăn?Ai đã lấy dao xinh xắn của tôi đem cắt gì rồi?Đã có ai uống nước ở ly của tôi?Ai đã giẫm lên giường của tôi? Thật buồn cười Các chú cứ nhặng xị cả lên Như những con rối ngốc nghếch Các trò nhếch nhác ấy không ai là không hay biết Chỉ trừ có nàng Lúc ấy nàng đang ngủ Điều đó thật may cho các chú.Nhưng ta chỉ nói thế thôi Dù sao ta cũng muốn làm người anh em của các chú Ta không thích ngồi trên những chiếc ghế cao hơn đầu người Ta không thích giành giật miếng ngon của kẻ khác Ta không thích tự chôn mình trên những chiếc giường biết co giãn Ta sẽ từ bỏ căn nhà mà ta không bao giờ có Để đến ở với các chú Chật chội một tí cũng chả sao Ta sẽ sung sướng ngồi vào chiếc ghế bé tẹo Ăn những món ăn bé tẹo trong cái đĩa bé tẹo Và uống nước trong cái ly cũng bé tẹo nốt Duy chiếc giường của ta thì không bé chút nào Ta sẽ đóng chiếc giường của ta vừa với khổ người nàng Trên đó, nàng sẽ ngủ, sẽ mơ thấy, sẽ nói mê Còn ta, ta nằm dưới đất Vì ta thích nằm dưới đất Vì ta là thợ rừng Gã thợ rừng không bao giờ đốn củi Suốt ngày ngồi dập xóa những câu thơCác chú đừng buồn vì sợ ta quấy rầy Ta hứa sẽ không làm phiền đến các chú Các chú cũng đừng sợ rằng thế giới này chỉ biết có bảy chú lùn và một nàng Bạch Tuyết Mà bây giờ phải sửa lại truyện cổ tích của Grimn Các chú đừng lo Này ta bảo thật Ta cần quái gì những trang sách Ta cần gì lưu danh như các chú Ta đến và ở lại, thế thôi Trẻ em có thể sẽ không biết đến ta Nhưng nàng biết, thế là đủ Khi các chú kéo nhau vào rừng Ta sẽ ở nhà bảo vệ nàng Tránh xa những quả táo ngon mắt đã bị tẩm thuốc độc (Tặng nhau những quả táo ngon mắt đã được tẩm thuốc độc Thời buổi bây giờ vẫn có) Ta sẽ lang thang trong rừng lúc mặt trời chưa mọc Hái cho nàng mười lăm giỏ đầy Những quả táo chín mọng còn đẫm hơi sương Buổi sáng, trước khi nàng thức giấc Ta đã kịp cắm những bông hoa quanh bốn góc giường nàng ngủ Những bông hoa tự tay ta gieo hạt và chăm sócCác chú phải biết rằng Với nàng, ta sẽ làm tất cả những gì ta làm được Những gì không làm được ta cũng làm Chung quy, chỉ vì ta yêu nàng Và để nàng kịp yêu ta Trước khi gã hoàng tử và lũ thị vệ dở hơi kịp phi ngựa đến

Chuyện cổ tích

Khi anh vừa sinh ra Oe oe dăm tiếng khóc Lúc ấy em ở đâu Làm sao mà anh biếtLàm sao mà anh biết Em còn chưa ra đời Mẹ là người duy nhất Biết được điều đó thôi!Hai nhà ở hai nơi Cách nhau nghìn cây số Mẹ vẫn biết anh buồn Nên sinh em từ đóEm hồn nhiên như cỏ Lớn lên dưới mặt trời Anh như mây như gió Suốt bốn mùa rong chơiGặp nhau giữa cuộc đời Là duyên hay là nợ Anh yêu em lâu rồi Sao vẫn còn bỡ ngỡBao chàng trai qua ngõ Sao em chẳng chạnh lòng Hai mươi năm chờ đợi Một bóng hình xa xămBây giờ em yêu anh Như là trong cổ tích Mẹ là người duy nhất Hiểu được điều đó thôi

Chuyện ngày sau

Có hạt khô nằm chết Bên bờ rào không tên Ngày hôm sau chỗ ấy Chắc là hoa mọc lên.Có buổi chiều nằm chết Trên đồi thông cỏ dày Chắc hôm sau chỗ ấy Mọc lên một sớm mai.Có tình yêu nằm chết Hôm nào cạnh dòng sông Biết mai sau chỗ ấy Có còn gì hay không.

Có một chiều nào

Rồi ngày mai trong một giấc mơ nào Em có gặp lại những gì đã mất Trường lớp lạ ngày nào ta biết mặt Bạn bè tan học rủ nhau vềNhững tên người vô cớ gọi trong mê Sáng thức dậy thấy lòng vui rộn rã Những bài thơ chuyền tay nhau vội vã Bỗng ngày nào anh chợt nhận ra emMột tên người xa lạ tự nhiên quen Từ lúc ấy lòng anh như trẻ mãi Và lòng em cũng vô cùng thơ dại Ta yêu nhau không một lí do nàoKhắp đất trời mới mẻ lạ lùng sao Thế giới đẹp như trang hoàng trở lại Những chiếc lá rụng trong chiều lộng lẫy Cũng nghiêng mình thủ thỉ lúc ta quaVà những huyền bí được sinh ra Như tất cả, hẳn là em cũng có Những ngăn kéo của lòng mình nho nhỏ Ngăn dấu ô mai, ngăn dấu u buồnVà ngăn nào cất giấu những nụ hôn Ngăn nào nữa cất những lời hứa hẹn Dẫu lời hứa không bao giờ đúng hẹn Những chuyến tàu lỡ bến đã từ lâuGiữa những mặt người thấp thoáng qua mau Em có thấy bóng ai đang sững lại Ấy là anh của một thời trẻ dại. Rồi ngày mai trong một giấc mơ nàoEm có gặp lại những gì đã mất Những thanh kẹo nguyên màu kí ức Vẫn chưa bong lớp giấy cuối cùng Một bầu trời lặng lẽ đến bao dungTiếng bước chân nôn nao ngoài cửa lớp Trong ánh mắt bao niềm vui choáng ngợp Mỗi ngày qua như một chuyến đi dài Tiếng cuộc đời giục giã ở bên tai,Kỉ niệm cũ xếp đầy trong trí nhớ Như nét mực thấm qua từng trang vở Bàn tay em hờ hững lật qua dần Có lúc nào em dừng lại, bâng khuângNhư bóng nắng ngoài kia chưa nỡ tắt Mặt trời xuống sợ ngày vui dẽ hết. Rồi ngày mai trong một buổi chiều nào Trên con đường bóng tối phủ từ lâuEm mệt mỏi giữa dòng đời khắc nghiệt Những lúc ấy có bao giờ em biết Những tháng ngày tươi đẹp đã trôi qua Có một phần lầm lỗi ở đôi ta.

Cuối cùng cho một tình yêu

Cuối cùng là khoảng trống lặng câm Những tiếng động cuộc đời dội lại Ta đi giữa hoàng hôn tê tái Với nụ cười héo hắt ở trên môiTa chợt biết Ta là người quá dại Muốn thôi yêu Thì đã, Lỡ yêu rồi!Cuối cùng cho một tình yêu Là những ngày trống rỗng Là cuộc sống không còn mơ mộng Ngủ và ăn rồi thức dậy đi làm Ta đốt cháy bao niềm hi vọng Giữa tro tàn chỉ còn lại cô đơn.Cuối cùng rồi chẳng còn gì hơn Ta loay hoay với những điều nhỏ nhặt Những cơm áo gạo tiền vụn vặt Chẳng yêu ai cũng chẳng yêu mìnhNhư cô Tấm Mỗi ngày ta lại nhặt Hạt thóc buồn dằn vặt Suốt trăm năm.

Đêm

Đêm hái lời chim dành tặng ban mai Đêm xâu cho anh một tiếng thở dài Đêm trồng tặng em một mùa hoa cúc Để em nhìn hoa nhớ chiều đã khuất.Đêm mọc giùm anh sợi tóc thời gian Đêm chảy giùm em lệ của địa đàng Dắt díu nhau qua những ngày nương náu Gọi người ta yêu là người yêu dấuĐêm ủ giùm em hoa trái ban ngày Nuôi nấng giùm anh men của cơn say Lời của đêm đen không hề gian dối Tự giấu mình đi, đêm làm bóng tối…

Đừng như công chúa

Đừng như công chúa Ngủ mê trong rừng Nằm hoài trên cỏ Có ngày đau lưngMà như cô Tấm Ngồi bên hiên nhà Để anh qua ngõ Có người trông raĐừng như trái thị Rớt bị bà già Cất trong hũ gạo Coi chừng chuột thaMà như hoa thắm Lung linh trong vườn Một lần lỡ ngắm Một đời lỡ thươngĐừng như, em nhé Đông xám lạnh lùng Mà như, em nhé Xuân hồng bâng khuângĐể anh qua ngõ Em còn trông ra Để em pháo đỏ Anh còn hương hoa…

Gặp nhau làm chi vội

Xin đừng buồn em nhé Mùa xuân xanh đã qua rồi Xin em đừng tựa cửa Lá vàng nào không rơi Mùa thu nào không vàng Bóng chiều nào không trôi Gặp nhau làm chi vội Để mai người xa tôi.

Gửi mùa vàng

Chiều lộng gió nơi nào em sẽ tới Con đường nào nằm thức đợi chân qua Đằng trước ạ, xin em đừng bước vội Tuổi thơ ngây em hãy cứ la càNgày tháng xế ở cuối mùa tịch mịch Thời gian đi không chừa lối quay về Hoa từng cánh rụng dần trong ký ức Tuổi trăng tròn em hãy cứ si mêAi nỡ trách một đôi lần vụng dại Khi soi gương mình chẳng nhận ra mình Mắt bỗng biếc khi mùa vàng đã lại Thắp trong hồn một chiếc lá mong manhChân chim sẻ chiều nay em bước tới Trái dầu khô xoay tít ở trong chiều Đằng trước ạ, xin em đừng quay lại Kẻo nắng vàng ngần ngại chẳng bay theo

Hoa hướng dương

Có một mặt trời Trong ngực em Mỗi ngày Em mổi sớm mai lên LÒng tôi buổi ấy Tương tư nắng Không phải hoa quỳ Vẫn hướng dương.

Hòn sỏi buồn

Tôi là hòn sỏi buồn Lăn qua cuộc đời bằng những vòng hiu quạnh Chiều nay chợt biết chỗ dừng chân.Người con gái tóc dài che mặt Em đến từ đâu và em sẽ về đâu Tôi ở lại với lần đầu gặp gỡ Xin chiều đừng qua mau. Tôi là kẻ ngu ngơ, bị tình yêu đánh lưới Những sợi tóc nào đan kín giấc mơ tôi ? Tôi đã gặp hàng ngàn gương mặt Chiêm bao sao chỉ một người ?

Hương Thuỷ

Anh muốn viết bài thơ về Hương Thuỷ Nơi dòng song thao thức đợi ta về Nơi hoàng hôn bịn rịn tiễn ta đi Nơi chiếc lá cũng trở mình khe khẽ Nắng tắt hiu hiu Chiều rơi nhè nhẹ Tiếng chân người như chạm phải chiêm bao Trời đầy mây và đêm đầy sao Anh chợt nhớ những lần ta đến đó Tóc me ngắn nên không bay trong gió Nhưng lòng anh giông bão đến bao lần Môi kề môi sao quá đỗi ngại ngần Anh chạm vào em hay chạm vào sương đấy Ta không trở về con đường quen vẫn vậy Chỉ sợ dòng sông nằm ốm suốt mùa thu…

Khi trang sách mở ra

Khi trang sách mở ra Khoảng trời xa xích lại Bắt đầu là cỏ dại Thứ đến là cánh chim Sau nữa là trẻ con Cuối cùng là người lớnTrong trang sách có biển Em thấy những cánh buồm Trong trang sách có rừng Với bao nhiêu là gióTrang sách còn có lửa Mà giấy chẳng cháy đâu Trang sách có ao sâu Mà giấy không hề ướtTrang sách không nói được Sao em nghe điều gì Dạt dào như sóng vỗ Một chân trời đang đi.

Mười năm

Biết em từ độ Quen em từ hồi Xa em từ thuở Trăng còn thôi nôiRồi trăng sẽ lớn Rồi anh sẽ già Riêng em trẻ mãi Tuổi nào mười baTay em mực tím Tóc em nơ hồng Chân em chân sáo Nhớ bờ đê không?Mười năm phố xá Quên đường về quê Chỉ trong giấc ngủ Tình anh theo về…

Ngày của chàng

Rồi sẽ đến một ngày chàng ra đi Ngay trong khoảnh khắc trái tim chàng ngập tràn tình yêu đằm thắm Lòng chàng đã sẵn sàng để rời bỏ.Trên cánh đồng tột cùng hạnh phúc Nơi trái tim chàng đã gieo những hạt vàng Ngay từ bây giờ chàng đã linh cảm những đớn đau Chàng đã thấy trước những mùa đông lãng quên Trong giấc mơ người yêu dấu.Chàng biết tâm hồn chàng là những hạt sương mong manh Sẽ có một ngày nắng mai về không đánh thức Và trái tim chàng sẽ là chiếc ống sáo bỏ quên Ngày nào ngọn gió tình yêu kho6ng còn nữa.Ngay giữa bàn tiệc của cuộc sum vầy Chàng đã nghe thấy trong tim mình tiếng ly tách vỡ Chàng cảm động xiếc bao khi xiếc chặt dây giày Chờ tiếng còi tiễn biệt trên môi người yêu dấu.Rồi sẽ tới ngày chàng ra đi Chàng sẽ đi thật xa Để lại sau lưng cánh đồng vàng chưa đến mùa gặt hái Để lại vầng trăng buồn như con mắt ngủ quên.Buồn rầu và thanh thản Chàng sẽ ra đi lúc người yêu thương chưa thức giấc Hành trang của chàng Phác thảo những bài thơ trong túi áo Phác thảo hạnh phúc ngoài tầm tay Và những vành khói trên môi trắng tựa sương mù.Dù sao, ngay từ bây giờ chàng đã biết Rất lâu về sau này Giữa đớn dau nghẹn thắt Chan`g vẫn ngoái nhìn yêu thương và bằng lòng âu yếm vô bờ Thầm lặng dõi theo bước chân người ở lại…
Trên đây là phần đầu của những bài thơ Nguyễn Nhật Ánh mà chúng tôi đã chọn lọc và muốn chia sẻ với bạn. Thông qua tập thơ này bạn có thể bắt gặp những cảm xúc, những suy tư của những năm tháng đã qua. Hy vọng bạn thích tập thơ này và đừng quên đón đọc các bài viết tiếp theo của tôi để cùng cập nhật những bài thơ hay nhất bạn nhé!Xem thêm: Nguyễn Nhật Ánh và những bài thơ hay nổi tiếng nhất phần cuối