Nguyễn Bình Phương Cùng Những Trang Thơ Đặc Sắc Phần 3



Nhà thơ Nguyễn Bình Phương được rất nhiều quý độc giả ngưỡng mộ về tài năng thiên phú của mình. Ông là một nhà thơ xuất thân từ quân đội. Ông nổi tiếng với ngòi bút tài hoa và điêu luyện những bài thơ của ông góp phần lớn trong sự phát triển của nền văn học Việt Nam

Thơ ông có nội dung vô cùng ý nghĩa và sâu sắc được nhiều bạn đọc tìm kiếm và yêu thích. Để tiếp nối bài viết trước Nguyễn Bình Phương Cùng Những Trang Thơ Đặc Sắc Phần 2 chúng tôi xin mời các bạn đến với phần 3 ngay bây giờ. Đừng bỏ lỡ một bài viết hấp dẫn này nhé!

Khách của trần gian

Dưới vòm tháp uy nghiêm
Đoàn người xếp hàng dằng dặc đợi

Kia, giờ đã tới

Nó đi trên những tiếng chuông
áo đỏ phất ngang trời
Hoa bằng lăng cũng đỏ
Đỏ ngọn phi lao chiều
Tháp rùa đỏ
Phố đỏ

Chú bé loay hoay cơn tỉnh cơn mê
Khẩu súng nhựa đen nòng
Cách gì làm trắng nó

Khảo dị

Thế rồi đất xám làm cây ngã
Lũ trẻ nhọc nhằn hoá bướm đêm

Ô tô bỏ chạy sau đuôi ngựa
Già lão ngồi chờ mẹ trong vườn

Nếu chú mày thích ra mà uống
Nước chảy từ gầu xuống giếng khơi

Ơ sao bụi phấn trôi đi mãi
Một buổi chiều dài dưới đáy sâu

Khoảng giữa

Vậy nhé
Hãy dừng lại tại đấy mà nghe
Nó ở cuối chặng đường
Thân thể gầy còm vì chay tịnh
Mỏng, nhàn nhạt, sạch bong như chú mèo trung tính
Trộn lẫn vào những muộn phiền luyến ái của ta

Hãy nheo mắt gật đầu chấp nhận
Sống đôi khi là ngưng thở
Ngồi im đôi khi cũng sang được mùa hè
Rồi con mèo trung tính sẽ biến đi
Bí mật hiện ra giữa mờ sương của bạn
Nó tặng ta một bông cúc sắp tàn
Có cuộc đời chẳng chịu tàn trong đó

Vậy nhé
Hãy kiên trì cùng nó
Trên con đường đẫy rẫy những hình dung
Hãy điều hòa nhịp tim, hãy nhắm mắt mà xem như xem mộng
Ngày hoa bán đầy phố
Đêm phố đầy bán hoa
Những mà cả bí ẩn
Gật và lắc và đi đều lạnh ngắt

Vậy nhé
Tạm biệt
Đừng đánh thức
đừng nghe
Nhưng có thể nhìn thêm lần nữa

Không đề

Có người lính chống cằm nhìn vỏ đạn
Có đàn ri bay qua nóc nhà thờ
Có dòng suối chảy trên những tầng rễ
Có thiếu phụ chít khăn bằng sương

Đêm nay nước mắt giáng trần
Con đom đóm nhỏ xiu đêm nay lạc mẹ
Ngủ nhờ giấc ngủ trẻ con

Cho người Thái Nguyên

Không giày dép không áo quần
Trẻ con ùa ra từ mẹ
Và mặt trăng tết bằng rơm bị cháy

Những cặp tình nhân thở dài
Dắt nhau bỏ vào rừng tím
Ba vạn Chín nghìn đom đóm
Mơn man sáng giữa lòng sông
Cỏ bờ bên cuồn cuộn gió lùa

Mình cầu trời đừng mưa
Tôi cầu đêm đừng trăng
Trăng sáng quá hai ta thành lạnh

Tôi với mình chưa biết nằm mơ
Không giày dép không áo quần
Con gà trống gáy lanh canh

Không phân biệt

Không phân biệt cánh chim và cánh cửa
dĩ nhiên
không phân biệt
ánh ban mai với chiều tà, anh
lanh canh ống kim loại mòn, gió đã thổi
từ non cao dáng khoan hoà
từ bãi phù sa
sông như người đi bụi
về
mang khuôn mặt phớt đời qua phố
bao ghềnh thác phủi quên chỉ để bụng một lời mảnh dẻ

Không phân biệt trời xanh mái nhựa xanh
em với manơcanh cùng lạnh
làm sao mà phân biệt
những cây những lá và những nước
đang rì rầm gọi ta

Chạy mệt nhoài trên cao nguyên Đồng Văn, kia
đá xám, áo đen, ngựa đỏ
nòng súng săn bất ngờ kéo vút lên
rồi nhòe dần trong kỷ niệm
không phân biệt
ngủ bên ngoài mái hiên hay ngủ trong lòng mẹ
đâu cũng một giấc mơ

Đan vào nhau tất cả mọi hình hài, nhưng hơi thở
dĩ nhiên, chẳng bao giờ pha trộn
và ta nhìn nghiêng, mi mắt ướt
có chút gì khác chăng

Khuya nào

Chạm vào cỏ trắng
Se sẽ hiện về

Em mách rằng có con chim nâu trong bông hoa nâu
Khuya nào nó cũng mải mê hót
Hót vào giấc mơ của em

Em nắm tay nhỏ nhẹ cúi đầu
Cỏ trắng ơi cỏ trắng
Bao nhiêu thung lũng mù sương
Mùa đông này lạnh nhất
Có hai người đang yêu phải xa
Có hai người không nói gì không nghe gì cả
Ôm bóng nhau trong đáy núi ì ầm

Cỏ trắng theo mưa
Em rời cỏ trắng
Dòng ngựa buồn chầm chậm nối nhau đi

Lấp loá sắc vàng

Người vàng nhìn ra mặt bàn vàng mênh mông
Phía trước giấy và thời gian ào ạt
Bàn tay vàng cầm cây bút vàng non nắn nót:
Bên cửa sổ em xem…

Linh miêu

Nó ngồi suốt đêm
Bốn chân chưa chạm đất bao giờ
Đôi mắt dửng dưng xanh chói lọi
Hơn cả những người tình

Trong ký ức không phải dòng sông không phải bình minh
Không phải chú cá
Vàng
Như hoa mướp
Trong ký ức chỉ một vệt trườn
Giữa không trung đuôi dài uốn lượn

Linh nham đêm

Ai rót rượu vào trăng
Sương như mắt thiếu phụ về dĩ vãng
Đêm
Lang thang
lang thang
lang thang

Ngực đồi già lau lách bỏ hoang
Nghe trong đất lời tiên tri huyền bí
Chẳng biết dữ hay lành
Những vì sao âm ỉ

Ai rót rượu vào trăng
Lênh láng quá làm sao chịu nổi
Em thành kỷ niệm rồi
Cái buồn không nắm được
Cái buồn tan lễnh loãng quanh mình

Thân suối mềm rung rinh
Vục tay vớt
Chạm bóng gầy chới với
Lành lạnh câu thơ rơi

Lời hứa muộn

Tơ hồng vàng giăng trước ngôi nhà vàng
Đừng ai rứt đừng ai ca ngợi tôi
Cái đã mất lại về từ bóng tối
áo như mây tóc như khói trên tường
Mắt em nhìn thời gian dần héo

Trong ánh sáng những câu thơ lạc nẻo
Ta tặng em
ghế hoa nhài
thảm trải nhà hơi nước
Những khuôn mặt miên man chùm quả dại
Sống mũi lạnh lùng làm tình yêu không tàn phai
Vĩnh viễn còn lại nụ hôn cỏ úa
Còn lại cây trong mưa
Anh
Tơ hồng vàng giăng trước ngôi nhà vàng
Đừng ai rứt đừng ai ca ngợi tôi…

Màu

ý nghĩ đen cạnh ý nghĩ trắng
Đỏ lang thang vàng mơ mộng
Xanh âm u vô số điều kỳ vọng
Triền miên hơn hoài niệm về em
Như con mèo di chuyển trong đêm
ánh sáng đột ngột từ xa đến
Thế giới những sắc màu lay động

Lục khổ tâm
Xám kiêu kỳ
Chàm quyền uy
Nâu hoang dại
Trong mưa trắng và đen ngự trị
Đỏ lang thang vàng mơ mộng

Bay cao vượt qua những vì sao qua cái nhìn le lói
Màu hung cô đơn ngày thứ Bảy dịu dàng
Không còn trời màu ngọc vang vang
Màu hồng quên lãng và khoan hoà

Duy chỉ còn một cánh cổng vút cao màu lửa
Lặng lẽ mở cho người bước tới
Và lộng lẫy khăn choàng nước thuở xưa
Cất lên từ lòng sông tăm tối….

Mắt

Qua con mắt khép hờ
Mặt trăng đi thẳng vào giấc ngủ
Cuối đường gặp một ban mai bàng bạc

ở đây có Nguyễn Trãi
Nguyễn Trãi bảo cuộc đời là dao và tre trúc
Sau đó im lặng dẫn ông đi xa mãi

ở đây Hồ Xuân Hương ngừng lại
Bà dựng nhà bằng những cơn mưa

Ngoài hiên
Mùa thu mơ chiếc quạt ngà
Hồ Dâm Đàm rẽ nước để trời xanh bay xuống
Nếu trời xanh bay trượt ra ngoài anh dám đỡ không

Người đeo kính hết mọi nhớ mong
Những quên lãng lại hồi về trí nhớ
Con mắt khép nửa vời là cạm bẫy thờ ơ

Trong giấc ngủ đầy mộng mị
Trăng không thể bay ra…

Miêu tả những ngày nắng

Một bầu trời phẳng lì
Không mây không gì cả
Tường chói tiếng nói chói
Chói tấm biển chỉ đường ra ga
Gương chiếu hậu quắc lên quái gở

Hè phố vắng thành khoảng trống của thơ
Gạch ngói rền vang bao cỗ máy

Những đứa trẻ rã rời nhìn bóng mình chạy nhảy
Lửa từng cuộn ầm ào trong lòng đất

Héo rũ một cụ già
Ông bạn tổ hưu vừa đi mất
Một chàng trai cũng héo rũ vì ngán

Chỉ còn lại cái ngày tràn nắng
Với làn da từng phút gây gây
Với từng giờ không gió

Ở góc chùa Trấn Võ
Tôi ngồi ngắm một chum nước nhỏ
Vây lấy bầu trời tròn

Một mùa hè mọi thứ áp vào nhau

Tôi áp về hôm qua
Những đường lơ mơ làm cuộc đời trẻ lại
Chúng nhìn tôi như nhìn mùa hè
Hỗn độn trong say mê vụng dại
Tôi là mùa hè ngập tràn ảo ảnh
Sau nụ hôn thầm lặng của em
Những bông quỳnh lộng lẫy trong đêm
Áp vào ta bao nhiêu niềm trinh bạch
Em áp vào tôi những sóng nước dạt dào của kênh rạch miền Tây
Tiếng thì thầm áp vào những đám mây
Báo tin một người không dưng đổ xuống
Nằm mê man bên cạnh một câu thơ
Bệnh tật đã cất lời của nó
Mi thấy những muộn phiền trên tóc ta không?
Có thấy ngàn ngàn khoảng trống
Áp vào một mẩu đời riêng
Như ngàn ngàn ký tự áp vào màn hình sục sôi đang chờ ta phía trước
Màn hình nào sẽ mở
Cho số phận băng ra?
Tôi yêu người đến từ giữa cơn mưa
Mặt đất bỗng hoá lời đường mật
Áp vào đâu thì vừa
Những cột mốc vùng biên bóng trải xiêu xiêu
Dãy núi oằn lên từng nhịp thở
Tôi áp tên tôi vào cơn gió
Cái tên dài như đường hoả xa
Con tàu đi theo tiếng gọi phai nhoà…

Mở lời

Người yêu tôi ngồi vẽ cho mình
Rặng cúc tần xanh xanh buồn bã
Buồn như giấc mơ cô ấy hôn người lạ
Đuổi theo một dấu chân

Những ngôi sao màu hung
Quay mãi vòm lá héo

Người yêu tôi bé tẹo tèo teo
Đêm nằm nghe doi chín trong vườn
Qua ô cửa bầu trời hoá thạch
Cái bóng già nua lử lả tan dần

Những ngôi sao màu hung
Quay mãi vòm lá héo

Người yêu tôi nằm cạnh một con mèo
Cạnh một ánh trăng
Cả ba ho húng hắng

Bài viết trước Nguyễn Bình Phương Cùng Những Trang Thơ Đặc Sắc Phần 2 đã nhận được rất nhiều khen ngợi của bạn đọc vì thế nên bài viết này chúng tôi đã nối tiếp với phần 3 bằng những bài thơ đặc sắc của Nguyễn Bình Phương. Hy vọng với bài viết này các bạn sẽ hài lòng. Mời các bạn cùng chờ phần 4 vào một ngày gần nhất. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết của chúng tôi! 

so1vn - Tags: