Ngày xưa Hoàng thị là một sáng tác của nhà thơ Phạm Thiên Thư được trích trong tập Ngày xưa người tình 1973. Bài thơ này đã được phổ nhạc bởi nhạc sĩ Phạm Duy. Vào thời điểm bài thơ ra đời nó đã trở thành một hiện tượng ở khu vực miền Nam Việt Nam. Người đầu tiên thể hiện bài hát này chính là ca sĩ Thanh Thúy. Sau đó có một số ca sĩ khác cũng thể thể hiện bài thơ này như Thái Thanh, Ngọc Hạ, Julie Quang. Hãy cùng chúng tôi tìm hiểu nét hấp dẫn của bài thơ Ngày xưa Hoàng thị bạn nhé!

Ngày xưa Hoàng thị

Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Chim non giấu mỏ
Dưới cội hoa vàng

Bước em thênh thang
Áo tà nguyệt bạch
Ôm nghiêng cặp sách
Vai nhỏ tóc dài

Anh đi theo hoài
Gót giầy thầm lặng
Đường chiều úa nắng
Mưa nhẹ bâng khuâng

Em tan trường về
Cuối đường mây đỏ
Anh tìm theo Ngọ
Dáng lau lách buồn

Tay nụ hoa thuôn
Vương bờ tóc suối
Tìm lời mở nói
Lòng sao ngập ngừng

Lòng sao rưng rưng
Như trời mây ngợp
Hôm sau vào lớp
Nhìn em ngại ngần

Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Trao vội chùm hoa
Ép vào cuối vở

Thương ơi vạn thuở
Biết nói chi nguôi
Em mỉm môi cười
Anh mang nỗi nhớ

Hè sang phượng nở
Rồi chẳng gặp nhau
Ôi mối tình đầu
Như đi trên cát

Bước nhẹ mà sâu
Mà cũng nhoà mau
Tưởng đã phai màu
Đường chiều hoa cỏ

Mười năm rồi Ngọ
Tình cờ qua đây
Cây xưa vẫn gầy
Phơi nghiêng ráng đỏ

Áo em ngày nọ
Phai nhạt mấy màu?
Chân tìm theo nhau
Còn là vang vọng

Đời như biển động
Xoá dấu ngày qua
Tay ngắt chùm hoa
Mà thương mà nhớ

Phố ơi muôn thuở
Giữ vết chân tình
Tìm xưa quẩn quanh
Ai mang bụi đỏ

Dáng em nho nhỏ
Trong cõi xa vời

Tình ơi tình ơi

 

Câu chuyện về cô gái trong Ngày xưa Hoàng thị

Ngày xưa Hoàng thị là một tuyệt tác nhưng với Phạm Thiên Thư đó lại là kỷ niệm dĩ vãng, một mối tình nhẹ thoảng qua thời trai trẻ. Đó là câu chuyện viết về cô bạn cùng lớp có tên là Hoàng Thị Ngọ. Cô gái này quê ở Hải Dương và ở gần nhà ông. Khi đó ông để ý cô gái này nhưng không dám mở lời.

Cô nàng này đẹp, có mái tóc dài xõa trên bờ vai mảnh dẻ. Và mỗi khi tan trường ông thường lẽo đẽo thao sau. chính hình ảnh cô ấy lặng lẽ bước đã để lại cho nhà thơ những cảm xúc bâng khuâng khó tả nên lời. Và cứ thế hằng ngày nhà thơ đi theo và giấu những cảm xúc của mình không cho ai biết. Sau khi học xong tú tài, Phạm Thiên Thư đã theo nhà phật và ông học Trường Phật học Vạn Hạnh.

Tuy nhiên mỗi lần đi qua con đường cũ, hình ảnh cô gái với mái tóc xõa ngang vai lại hiện lên trong ông. Và một trong những lần đắm chìm trong kỷ niệm xưa ấy ông đã viết nên bài thơ Ngày xưa Hoàng thị. Đó là những kỷ niệm năm xưa khi trên một con đường trải đầy nắng có một chàng trai lẽo đẽo đi theo sau cô gái có mái tóc dài xõa ngang vai. Và rồi viết nên bài thơ xót xa đế thế.

Ngày xưa Hoàng thị là một sáng tác mà theo Phạm Thiên Thư đây chỉ là những kỷ niệm và cũng chỉ là một mối tình nhẹ thoảng qua của một thời trai trẻ. Và nhân vật Hoàng thị là một cô gái học cùng lớp với nhà thơ lúc ông đang học đệ ta tại trường Trung học Văn Lang. Tuy phải lòng nhưng ông cũng không giám ngỏ lời mà chỉ đi lẻo đẽo theo sau khi cô đang đi từ trường về nhà mình.