Mê Tít Với “Hoa Ngày Thường – Chim Báo Bão” Của Chế Lan Viên (P1)



“Hoa Ngày Thường – Chim Báo Bão” là tập thơ được sáng tác trong thời chiến. Các mạch thơ đan cài, những âm sắc phức hợp trong giọng điệu.  Tuy nhiên, chủ yếu vẫn là giọng anh hùng ca – trữ tình, giọng thơ mang tính chất “quyền uy” phù hợp với chính luận và sau này chính luận – triết luận, vừa đanh sắc, vừa trầm lắng. Ngay dưới đây, chúng tôi xin trích nguyên tập thơ này, mời các bạn hiểu thêm về con người, phong cách của ông nhé!

60 tuổi một nhà thơ lưu vong nước Thổ

Một người tù làm ta phá cửa các nhà giam
Một kẻ lưu vong gắn lòng ta vào đất nước
Một trái tim đau chia phần cho ta hạnh phúc
Một tiếng thét căm thù làm ta muốn yêu thương

Hỡi cây xanh, nghiêng bóng mát che người
Giấc mơ đau của người xa Tổ quốc
Và gắng rèn vũ khí Thổ Nhĩ Kỳ ơi
Nếu chưa có nỗi vui thì rèn bằng bất khuất

Bé Thắm Đàn

Lên ba Thắm tập đánh đàn
Bắt chước chú Thi, bác Khoát
Như một nhạc sĩ đàng hoàng
Đầu nghiêng tay lần nốt nhạc
Cái đàn to cộ mênh mông
Dây phím giăng hàng bát ngát
Cái ghế thì cao vô cùng
Nhạc sĩ tôi thì bé choắt
Đầu tiên: hãy mở đàn ra
Chả dễ như trò vọc đất
Lớn rồi chả muốn nhờ cha

Hai tay phải dương lấy nắp
Thứ đến, tót trèo lên ghế
Cũng không đòi mẹ phải bồng
Nhạc sĩ rất cần tư thế
Sách lót đít ngồi chễm chệ
Hai chân buông xuống lòng thòng
Tình tinh, tính tinh, tính tang
À quên! hãy còn sách nhạc
Vội quá sách bày lộn ngược
Đầu con thỏ con xuống đất
Với con, điều ấy không cần

Chim kia ngoài vườn đang bay
Dế kia trước thềm say ngủ
Chúng mày có hay, có hay
Tập đàn cũng không phải bở
Phải xoè bàn tay ngón tay
Có những phím đàn tận cuối
Nằm bò cũng không với tới
Lại đàn chậm chậm mau mau
Phải hệt như đàn bác Khoát
Bác dim đôi mắt thế nào
Còn phải dim cho giống bác…

Tình tang, tính tinh, tính tang
Cô bé sáng ngày nghịch cóc
Giờ đây làm ấm không gian
Cha phải dừng tay rửa bát
Mẹ ngừng sách giữa chừng trang
Nắng ở trên cành theo hát
Con ong mê cải hoa vàng
Giữa muôn nghìn tiếng mai nay
Thầm thì nhựa rót cành cây
Tiếng gió thổi chùm lá mới
Xôn xao tiếng giục bò cày
Giữa bãi tiếng vồ đập đất
Ngoài xa tiếng nước sông trôi
Trong xóm tiếng gà cục tác
Sau mây, tiếng nắng mặt trời
Có phần của con chim chích
Đang gieo từng giọt sương tròn
Ấn lên phím đàn ríu rít
Có phần bé xíu tay thon

Cái Hầm Chông Giản Dị

Hoan hô cái hầm chông
Người canh cho tình yêu
Ngồi bên nhau đến sáng
Cho quả chín trọn mùa
Chim giữ tròn tổ trứng
Nắng đẹp lành sắc nắng
Mưa ngọt ngào hơi mưa

Hãy hiểu ở đây ba mươi triệu con người đang giận dữ
Ở đất này chỉ yêu thôi, không đủ
Trẻ lên ba đã theo mẹ chạy càn
Trẻ lên năm chết đói giữa nhà giam
Mỗi ngày ta đâu có ba trăm bà mẹ đẻ?
Đạn Mỹ giết ta mỗi ngày ba trăm con trẻ
Cứ mỗi ngày đều mất máu Việt Nam…

Con đường ta đi là con đường duy nhất đúng
Người bị giết phải vùng lên, nổ súng
Hỡi cái hầm chông
Ta yêu ngươi hơn vạn đóa hoa hồng
Cái hầm chông nhọn hoắt
Xé nát thây quân giặc
Cho quạ ăn ngoài đồng
Cái hầm chông nhân đạo
Ngươi trả thù cho máu
Cho vạn vành nôi không

Giặc Mỹ giết người rất đỗi văn minh
Bom đạn chúng làm theo hình chim bay, theo hình quả chín
Phi cơ Mỹ mang cánh những thiên thần bay liệng
Giặc Mỹ cầm dao bằng những dáng hòa bình
Cuộc chiến tranh này là chiến tranh không tuyên bố
Hóa học rơi êm như tuyết xuống rất yên lành
Chúng thích những bản nhạc giết người không tiếng nổ
Người bị giết cứ nằm im tại chỗ
Để cho phi cơ USA thay đổi đội hình

Xin ai chớ lấy áo trắng mình ra mà che cho giặc dữ
Cái bọn thèm xác chết của người nhiễm màu nguyên tử
Giặc Mỹ yêu trời và đánh thuốc độc cả trời xanh
Chúng yêu chim và mổ thịt cả hoàng anh
Chúng yêu người và lấy giết người làm nghề nghiệp
Chúng muốn Tổ quốc ta thành rừng hoang cho chúng dễ đến săn
Cuộc chiến tranh này là chiến tranh đặc biệt
Trên Tổ quốc ta, ta phải làm con thịt
Làm hươu nai cho chúng đến tranh phần…

Hoan hô cái hầm chông
Với bảy hàng răng sắt
Nằm im lìm mặt đất
Mà người lập chiến công
Ngươi không vượt đại châu
Không mang đầu nguyên tử
Mà cách mấy trùng dương
Tòa Bạch ốc còn run
Và Lầu năm góc sợ…

Tôi sinh ra những năm có lắm chông gai trên đường chân lý
Gió lạnh thổi nhiều cơn chia rẽ
Bóng tối trời chực giết sao mai
Có những kẻ cầm hoa tặng quỉ
Tôi sinh ra những năm không dễ hé môi cười
Nhưng con đường ta đi là con đường duy nhất đúng
Xác kẻ thù ta dẫm dưới chân qua
Hãy may lấy cờ ta trong giận dữ
Những lá cờ to gấp triệu núi sông ta
Dẫu muốn sống không thể quì để sống
Hái hòa bình xin hái giữa phong ba

Hoan hô cái hầm chông
Của lòng dân phẫn nộ
Như một đấng anh hùng
Sinh ra từ bão lửa
Cái hầm chông bất khuất
Lùa vạn quân xâm lược
Vào một chỗ chôn chung

Cảnh Giác

Trận chiến đấu còn dài
Nòng súng xin chớ nguội
Chớ tựa lưng vào cờ
Lấy chiến công làm gối
Trong khi chờ giặc tới
Lui dưới một cành hoa

Con diều hâu xuống bùn
Đã muốn chồm lại cánh
Chúng nuôi những kho bom
Và hoài thai trận đánh

Xin chớ xem thời cuộc
Là một chiếc giường êm
Nằm lên đấy nghe tin
Rồi chăn chiếu ngủ yên
Tên giết người nằm cạnh

Giặc Mỹ mở tay ra
Hãy khép bàn tay lại
Đều để kiếm máu người
Làm thức ăn mỗi buổi…
Nếu máu cũ vừa khô
Chúng đi tìm máu mới

Khi giặc nói chiến tranh
Bom rơi nghìn cân nặng
Và khi nói hoà bình
Là chúng đang… nhằm bắn

Kìa chúng đeo nhẫn vàng
Đến Hội đồng bảo an

Cây Dẫn Về Em

Cây nối đầu cây… chạy tới em
Đếm hoài cây lại mọc cây thêm
Tình anh làm chiếc cây sau chót
Về tận quê em, đến tận thềm

Chiều

Núi mờ và núi đậm
Rừng xa chen rừng gần
Chiều trung du đến chậm
Như thư của người thân

Chim Vít Vịt

I
Vít vịt
Mưa hay không là không mưa?
Những đồng chiêm khô khốc
Cửa sổ phòng ta
Ở quá xa
Không thấy mùa chiêm mất
Những nhành lan nhan sắc
Nở mùa hoa
Che mắt
Vít vịt
Tiếng chim chiều
Như trách móc
Lòng ta

II
Vít vịt
Những cánh đồng chiêm nẻ nứt
Thương con chim
Biết nghĩ đến ngày mùa
Mà động tiếng kêu mưa
Vít vịt
Trời mờ im
Như cảm bởi tiếng chim
Nắng tắt
Vít vịt
Chim kêu
Dân ta nghèo
Mùa ơi chớ mất
Chớ phụ lòng người sản xuất
Phụ lòng ta sớm chiều
Day dứt
Nghe bên vườn
Vít vịt
Chim kêu

Chùm Nhỏ Thơ Yêu

Anh cách em như đất liền xa cách bể
Nửa đêm sâu nằm lắng sóng phương em
Em thân thuộc sao thành xa lạ thế
Sắp gặp em rồi sóng lại đẩy xa thêm

Anh không ngủ. Phải vì em đang nhớ
Một trời sao rực cháy giữa đôi ta
Em nhắm mắt cho lòng anh lặng gió
Cho trời sao yên rụng một đêm hoa

Con Cò

I
Con còn bế trên tay
Con chưa biết con cò
Nhưng trong lời mẹ hát
Có cánh cò đang bay:
“Con cò bay la
Con cò bay lả
Con cò Cổng Phủ
Con cò Đồng Đăng…”
Cò một mình, cò phải kiếm lấy ăn
Con có mẹ, con chơi rồi lại ngủ
“Con cò ăn đêm
Con cò xa tổ
Cò gặp cành mềm
Cò sợ xáo măng…”
Ngủ yên, ngủ yên, cò ơi, chớ sợ
Cành có mềm, mẹ đã sẵn tay nâng
Trong lời ru của mẹ thấm hơi xuân
Con chưa biết con cò con vạc
Con chưa biết những cành mềm mẹ hát
Sữa mẹ nhiều, con ngủ chẳng phân vân

II
Ngủ yên, ngủ yên, ngủ yên
Cho cò trắng đến làm quen
Cò đứng ở quanh nôi
Rồi cò vào trong tổ
Con ngủ yên thì cò cũng ngủ
Cánh của cò, hai đứa đắp chung đôi
Mai khôn lớn, con theo cò đi học
Cánh trắng cò bay theo gót đôi chân
Lớn lên, lớn lên, lớn lên…
Con làm gì?
Con làm thi sĩ
Cánh cò trắng lại bay hoài không nghỉ
Trước hiên nhà
Và trong hơi mát câu văn

III
Dù ở gần con
Dù ở xa con
Lên rừng xuống bể
Cò sẽ tìm con
Cò mãi yêu con
Con dù lớn vẫn là con của mẹ
Đi hết đời, lòng mẹ vẫn theo con
À ơi!
Một con cò thôi
Con cò mẹ hát
Cũng là cuộc đời
Vỗ cánh qua nôi
Ngủ đi, ngủ đi!
Cho cánh cò, cánh vạc
Cho cả sắc trời
Đến hát
Quanh nôi

Con Đi Xơ Tán Xa

Con đi xơ tán xa
Tránh tàu bay giặc Mỹ
Giường rộng chỉ cha nằm
Thương con và nhớ mẹ

Buổi mẹ bế ra xe
Con nhìn cha ngơ ngác
“Ơ! đi đâu thế này?”
Thành xe cao che khuất
Và xe vù chạy mất
Cha ngoắt hai hàng cây

Nhớ câu con nói nhăng
“Tò vè cái tỏ vẻ”
Nhớ buổi con ngủ trần
Chân gác vào mặt cha
Còn tay vòng cổ mẹ
Đêm dài, sao thở nhẹ
Bình yên trên mái nhà
Thôi con được an toàn
Là cha sung sướng nhất
Cha nằm lắng qua màn
Nghe miền xa con hát
Ngắm đôi mắt con tròn
Trời xa, xa tít tắp
Thấy cả bàn tay con…

Búp bê ngủ cạnh giường
Đồ chơi rơi dưới đất
Ôi nhớ con tận lòng
Ôi nhớ con tận gốc
Giận thằng Mỹ tràn hông
Muốn đi tìm để giết

Con Hỏi Cha

Con hỏi cha: “Bom có giết chết mèo?”
“Có. Khi xuống hầm, con hãy nhớ mang theo”
Con lại hỏi: “Bom có giết thỏ cao-su và ngựa gỗ?”
Ôi! Đồ chơi trẻ bao lần hoen máu đỏ!
Con hỏi cha: “Bom có giết mẹ không?”
“Không”. Và cha ôm con, nước mắt lưng tròng!
Con lại hỏi: “Bom có thể giết chết con không đấy?”
Đừng có hỏi, con ơi, đừng có hỏi
Để ngày mai cha ra trận cho con

Con lên Quế Võ

Giặc ném đê Thái Bình
Gửi con lên Quế Võ
Vừa mới bốn tuổi đầu
Đã phải lo đê vỡ

Ngủ cùng con một đêm
Mai mẹ về công tác
Trăm sự nhờ cơ quan
Có các cô, các bác

Ôi con tôi thương sao
Ngủ còn ghì chặt mẹ!
Bom chúng nặng nghìn cân
Mà thịt con non thế!

Máy bay xoẹt mấy lần
Mẹ giật mình chẳng ngủ
Vội quá chưa đào hầm
Đất rắn đào lại khó

Mẹ về thăm chẳng dễ
Đường đi lắm cầu phà
Thái Bình xa lắm mà
Con chơi ngoan con nhé.

Con mắt Bạch Đằng, con mắt Đống Đa

Những năm toàn đất nước có một tâm hồn có chung khuôn mặt
Nụ cười tiễn đưa con, nghìn bà mẹ in nhau
Những mắt sáng vì toàn dân tỉnh thức
Dáng lao nhanh theo trận tuyến dời mau
Núi Bắc sông Nam đều giống Bác
Nhìn một người, ta nhìn ra cả nước
Trán trông xa và mắt dõi về sâu

Những năm giặc Mỹ muốn giết ta chỉ đâu từng huyện từng vùng
Chúng tính số ba mươi triệu dân ta để nhân cùng số đạn
Thiêu đàn bầu và đập nát nhạc tờ rưng
Chúng lấy những em nhở, những mầm non làm đích bắn
Thuốc độc màu đen, lân tinh sắc trắng
Khô cằn xuân và tuyệt tự trăm rừng

Những năm Đảng ta có con mắt Bạch Đằng, con mắt Đống Đa…
Nhìn thấu vận mệnh nghìn năm sau cho Tổ quốc
Một câu Kiều cho chí một nhành hoa
Đều là của nhân dân, không để mất
Thế hệ này như hai thế hệ đi qua
Tay cân lại của cha ông từng nắm đất
Rồi giữ gìn bằng chính máu xương ta
Đảng bảo: Nhìn chiến tranh không được he hé mắt nhìn
Hãy trông thẳng quân thù, cầm gươm lên giết nó
Chớ vội trồng hoa ở chỗ gài mìn
Đừng nhởn nhơ bắt bướm dọc đường có bom chậm nổ
Hận thù này xin chớ nguôi quên
Hãy giết giặc bằng cái vui… sinh nở
Của trái chín, tằm lên, lúa trổ
Bằng trái tim hồng, không phải trái tim đen

Bằng tất cả lòng, không phải một bên
Khi cần thiết, vứt lá ngụy trang đi mà chiến đấu
Đồng Tháp Mười ta nhớ những hoa sen
Yêu Tổ quốc là điều không thể giấu
Nam đổ máu, Bắc lòng ta tiếp máu
Thịt xương ta, ai có thể chia miền!

Tám trăm xác phi cơ ùn cao dưới chân dép Bác Hồ
Mác đã chỉ đường cho ta đúng hướng
Một ngôi sao chung cho cả hai cờ
Chông thép mới Vạn Tường hay tên đồng cũ Cổ Loa
Ta đổ máu lòng ta không vay mượn
Như Hồng Lĩnh tự mình xây núi lớn
Cửu Long dài đảm nhiệm lấy phù sa…

Phải trao lại cho cháu con những chiến công chứ không phải chiến hào
Ta đánh giặc và phải là ta đánh giặc
Thế hệ chủ công, thế hệ đi đầu
Chính ta đây chứ còn có ai nào
Cầm sông núi và làm nên thống nhất

Con Tập Nói

Ngày ngày con dậy sớm sao…
Bi bô trăm tiếng, tiếng đầu gọi cha
Ngỡ đời trở lại tuổi thơ
Mượn môi con gọi lòng cha mỗi ngày

Tiếng “rơi” cùng với tiếng “cầm”
Tiếng “hoa” đẹp mắt, tiếng “chăn” ấm lòng
Cha dùng quen bốn mươi năm
Dạy con, như học lại lần đầu tiên
Ngỡ đời vừa đặt lại tên
Cỏ non theo mắt con nhìn lại xanh

Con Thức Dậy

Chiếc giường gỗ đã lung lay
Chiếu hoa cùng tuổi với ngày sinh con
Sắc màn ám khói thời gian
Phòng cha mẹ ở tầm thường thế thôi
Bỗng dưng như có suối cười
Bỗng dưng lá hát nắng soi mặt giường
Bỗng dưng bát ngát nhành non
Phòng cha mẹ thoáng bay hồn mùa xuân
Tiếng con vừa dậy trong màn
Bi bô gọi mẹ tung chăn giỡn cười
Một ngày vui lại đến rồi
Phòng cha hồng với bên ngoài hồng lên

Cờ Giặc Mỹ

Đừng để bay trên trời Việt Nam
Ngọn cờ giặc Mỹ
Đừng để cho con đĩ
Làm bẩn nơi ta nằm

Ta dân lương thiện người làm ăn
Không thể “chơi” ngọn cờ giặc Mỹ
Chúng định lấy vàng mua lương tâm
Rốn người là tất cả điều suy nghĩ

Bóng cờ của nó che nhà ta
Mặt người bớt nửa phần liêm sỉ
Vợ sẽ lừa chồng, con dối cha
Tan nát gia đình như sắt gỉ

Đốt nhà ta đi mà còn hơn
Nếu chưa đốt được cờ giặc Mỹ
Một nắm tro than cũng có hồn
Thà chịu chết người hơn sống đĩ

Đừng để bay trên trời Việt Nam
Ngọn cờ giặc Mỹ
Đừng để máu đàn bà, con trẻ
Giày vò lương tâm!

Ngọn cờ của chúng: cờ săn người
Máu ông bà Rôxânbơ trên cờ giặc Mỹ
Máu ông Lumumba còn chảy hoài
Nếu ta chưa xé cờ quăng xuống bể

Đừng cho cờ giặc về quê ta
Người chẳng còn sinh, cây chẳng đẻ
Cái thai trong bụng chột thui mầm
Máu rỏ năm năm giường chị Lý

Đừng để bay trên trời Việt Nam
Ngọn cờ giặc Mỹ
Nó chia nước Đức thành Đông, Tây
Triều Tiên, Việt Nam thành thịt xé

Nó chia lòng người chia dạ người
Chực biến ngọc lành thành gạch mẻ
Giam người anh hùng trong thép gai
Bắt kẻ bên ngoài làm nô lệ

Đứng lên! Đứng lên! Đồng bào ơi!
Quét sạch miền Nam cờ giặc Mỹ
Đất Việt Nam của người Việt Nam
Cầm súng Mỹ bắn tan đầu Mỹ

Cuộc Vui Trong Dinh Độc Lập

Quân đội quốc gia giết chết một trăm ba mươi mốt
thường dân trong một trận càn
Những người không vũ khí
Và “Sài Gòn hoa lệ”
Phải nghiêng mình liên hoan
“Quân đội quốc gia” duyệt binh hùng vĩ
Lưỡi lê đi từng hàng từng hàng
Đầu lưỡi lê còn khóc máu đàn bà, con trẻ
Còn khóc những gì… Việt Nam
Hoa hồng lẫn với máu và bùn trên xích sắt xe tăng
Cười với bọn giết người rất trẻ
Tay không run và mắt không hề rớm lệ
Mũ sắt ngời và lon sáng choang
Tổng thống Ngô Đình Diệm đọc diễn văn:
“Đây là nhờ ơn nước Mỹ
Hôm nay ta giết được một trăm ba mươi người lẻ
Ngày mai lên hàng ngàn
Ông Kennơđy cho ta hai tỷ
Phải biết đường làm ăn”
Rồi pháo hoa bắn cho đêm vui văn nghệ
Người Mỹ muốn cho cuộc chơi được nhẹ
Đêm ấy không nhảy rumba mà nhảy van-x
Nhạc thất thanh bổng ào lên rách xé
Như mổ người lấy gan
Như mổ người lấy gan…
Và trên trăm lá cờ quốc gia ròng ròng máu đàn bà, con trẻ
Máu những người chết oan
Máu những người chết oan

Cuối Năm

Ngã ba trụi lá cây bàng
Cuối năm nghe rõ thời gian qua cành
Nghe chim ngày tháng bay nhanh
Năm đi như có đời mình theo đi
Xôn xao hoa trắng lại về
Thời gian lại gọi bên kia rặng đào
Lòng vui ta có thơ chào
Xuân đâu buộc ngựa bên rào đợi ta

Dậy

Giặc Mỹ đến kia rồi
Quê nhà ta máu chảy
Súng ơi, mày ngủ ư?
Thì người lay súng dậy!

Giặc Mỹ đến kia rồi
Miền Nam ta lửa cháy
Người ơi, người ngủ ư?
Thì súng lay người dậy!

Áo cơm người sống gọi ta
Máu xương người chết gọi ta
Tội ác quân thù gọi ta
Nước mắt lòng ta gọi ta

Dậy!
Dậy!

Đế quốc Mỹ là kẻ thù riêng của mỗi trái tim ta

Bọn xé xác trẻ em. Bọn châm lửa đốt nhà
Bọn mưu giết ruộng đồng ta bằng hóa học
Bọn đẵn gốc những mùa xuân nảy lộc
Bọn đâm lê vào những áo cà sa

Ghê sợ thay! Chúng vẫn có mặt người
Đúc như ta bằng chất vàng đẹp nhất
Dệt như ta trong tấm lụa của đời
Mặt kẻ giết người lại giống mặt người bị giết

Khi giặc bắn vào ta, khi chúng hô khẩu lệnh
Tại làm sao vẫn là tiếng của người
Múc trong suối của dòng đời lóng lánh
Chúng reo cười trong lúc máu ta rơi…

Phải chi bọn giết người có gương mặt quỉ
Nhân loại nhận ra liền khi chúng đi qua
Bốn mươi tám ngôi sao vẫn là cờ của Mỹ
Cờ giết người còn lấy dáng những màu hoa

Phải chi giặc Mỹ nói thì tanh nồng hơi máu
Con chim bay cũng phải trốn ngang trời
Con thú chạy cũng tìm đường ẩn náu
Mặt kẻ thù ta là gương mặt hay cười

Giữa hai trận càn chúng hôn một bàn tay mỹ nữ
Chúng ném bom na-pan trong kinh nguyện nhà thờ
Người Mỹ biết trộn hòa bình vào bom nguyên tử
Như rưới nước hoa hồng vào máu trẻ ngây thơ

Miền Nam ta ơi!
Cái hầm chông là điều nhân đạo nhất
Lũ đốt nhà phải chết thiêu trong lửa đốt nhà
Cho cuộc sống lại trở về tinh chất
Rắn không còn mai phục giữa vườn hoa

Cho người tin ở mặt người trở lại
Tin ngọn nến sáng bừng, tin viên ngọc chói bình minh
Hãy giết sạch lũ hung thần bóng tối
Ngọn súng trường ta ơi, ngọn súng rất nhân tình

Đi Trong Hương Chùa Hương

… Nhớ ngày đen tối qua
Cổng Thiên Trù sụp đổ
Chùa mới giờ ta xây
Lòng ta làm vôi vữa

Chùa Tiên ôi chùa Tiên
Quả táo ăn một nửa
Anh hôn bàn tay em
Cảm ơn người vít quả

Thơ chúa Trịnh dẫu tài
Mắt ta nhìn vội vã
Quả táo cắn kề môi
Sánh bài thơ trên đá

Bên kia là chùa Tuyết
Phải qua rừng hoa mai
Anh qua rừng hương ấy
Thì gặp mặt em cười

Quên lọc lừa phản phúc
Anh hái cành ngọc trâm
Mặc kệ lời Phật dạy
Miếng tình ta lại ăn

Động Hương Tích sát kề
Em, em! dừng bước lại
Hạnh phúc chỗ mình đi
Nơi đời đang chảy suối

Nơi bụi trúc dẫn đường
Chim cu gù lạc lối
Nơi nhành mai vẫy gọi
Thung lũng trắng bay hương

Hạnh phúc cũng là đây
Khi tình anh đã tới
Nhũ đá tình yêu bày
Hang Chùa Trong mát rượi

Rêu cỏ cũng mùa xuân
Giọt thời gian tí tách
Tạo vật động lòng trần
Trong thẳm sâu tịch mịch

Phật thức tỉnh hai hàng
Áo màu xao cửa động
Nhớ đời và nhớ mộng
Phật ngồi mê trong hương

Thôi anh dẫn em về
Thuyền yêu ta đã giục
Chùa Trong ra Bến Đục
Nắng chiều đang dần mê…

Suối Yến đợi chờ ta
Trời sao buông thạch nhũ
Đêm như… chùa Hương mở
Ở trên đầu hai ta…

Đức Chúa Trời Của Chúng Mặt Xa Tăng

Phố U-ôn cầu nguyện Chúa hàng đêm
Ở miền Nam người chết bị moi tim
Đêm của Chúa sáng đèn pha của Mỹ
Nhạc cầm canh là trọng pháo vang rền

Kennơđy thường niệm Chúa mỗi ngày
Ở miền Nam người sống bị dòng dây
Ngày của Chúa chói một màu đỏ gắt
Máu đỏ lòm mười tám tháng Stalây

Người Mỹ ban ơn chiến dịch “Sóng tình thương”
Chim thiên thần bay đến để ăn xương
Thiên sứ đốt nhà ta là lính Mỹ
Lửa diêm sinh mang dấu hiệu thiên đường

Hàng nghìn Đức Mẹ đồng trinh bị hiếp giữa trận càn
Chúng dẫm giày đinh lên nghìn mẹ Việt Nam
Chúa Hài đồng không phải là chúa Mỹ
Bỏ mặc chúa Hài đồng chết đói giữa nhà giam

Rồi Ngô Đình Diệm tụng lời kinh thông điệp:
“Hãy vào cửa Đức Chúa trời bằng ngõ hẹp
Giá Tổ quốc ta là hai tỷ đồng vàng
Nên lối thiên đường phải đẫm máu những người oan”

Rồi Bến Tre cháy lên trong hào quang hóa học
Dân mấy huyện gần xa đều nhiễm độc
Phép lành ban từ những cánh trực thăng
Đức Chúa Trời của chúng mặt Xa-tăng…

Hy vọng với bài viết dưới đây, bạn sẽ thích thú với những âm vần thơ trầm bổng mà nhà thơ đã gieo trong tập thơ. Mời các bạn theo dõi tiếp phần 2 của tập thơ nhé. Đề tài của ông luôn phong phú, đa dạng, nên sẽ mang lại cho bạn những cảm xúc mới lạ!

so1vn - Tags: