Cả cuộc đời mình nhà thơ Vũ Hoàng Chương đã dành cho các sáng tác văn chương. Cũng có một thời gian ông đã bỏ học Cử nhân toán và đi dạy ở Hải Phòng. Cũng chính trong thời gian này ông đã sáng tác nhiều tác phẩm thơ văn vô cùng đặc sắc và nổi tiếng. Trong đó không thể không kể tới tập Hoa đăng. Dưới đây là một bài thơ hay mà chúng tôi muốn chia sẻ với bạn.

Loạn trung biệt hữu

Đối diện tằng xưng thiên lãi văn
Kim chiêu biệt hỹ, bút ưng phần!
Đông tây mộng quải tam canh nguyệt
Nam bắc tình khiên vạn lý vân
Trọc tửu cô đăng sầu bất ngữ
Hoàng sam thanh nhãn ý hà vân?
Thu phong sạ khởi tiêu hồn cực
Hổ khiếu viên đề hoảng hốt văn

Giờ đã điểm

Giờ điểm rồi đây, hỡi Tuổi-Xanh!
Có nghe nét chữ réo tung hoành?
Có nghe giòng mực sôi trang giấy
Nhịp bốn ngàn thu sử Đấu-Tranh?

Đứng lên, nào bạn trẻ!
Thét lên một tiếng đồng thanh
Cho vang trời bể
Nỗi sắt niềm đanh!
Cùng đáp ý muôn vàn thế hệ…
Ôi sông Bạch giáo Ngô-Quyền, bến Hồng voi Nguyễn-Huệ!
Dấu xưa còn để;
Chúng ta nguyền noi dấu bậc đàn anh.
Chẳng mơ chuyện nền Vương nghiệp Đế;
Mà hạnh phúc toàn dân, tự do toàn thể,
Mà giá trị con người, tương lai hậu thế
Đòi bảo vệ
Giục đua tranh.
Đồng tâm dựng một bức thành
Gió tung bay đá non Hoành rồi kia!

Giờ điểm lâu rồi, Bạn có nghe?
Xôn xao mặt giấy hiện câu thề;
Hằn lên nét mực nghiêm trang quá!
Chữ sắp hàng ra đợi nước phi…

Trong lòng sách vở đã vừa ghi
Một sứ mạng vô cùng to tát.
Lòng tuổi trẻ cũng dâng lên giào giạt;
Ôi nguồn cảm ứng mê ly!
Phút nửa khắc ngàn trái tim cùng đạt
Tới phong vị Chùa Hương, tới bài ca Sông Hát;
Nghe Cần-Thơ điểm khúc tình thi
Với Hà-Tiên Hà-Tĩnh cùng Phan-Thiết Phan-Ri,
Với đèo Ba-Dội đỉnh Ba-Vì.
Giữa Đồng-Tháp Đồng-Đăng cùng chung niềm phấn khởi
Có chợ Đồng-Xuân, có ga Đồng-Hới!
Ai? Nào ai cắt nổi biên thùy?
Bắc Nam giàu nghĩa tương tri;
Giải đồng bên nớ bên ni vẫn liền

Các bạn! Nào ta hãy đứng lên!
Trái tim dân tộc đã xây nền,
Tự-Do đã hiển linh thần tượng
Cánh vỗ hào quang tỏa bốn bên.

Bút dâng làm nén hương đền
Trước pho thần tượng hãy nguyền đồng tâm
Kìa đấy Con Người, đây Nước Tổ;
Đôi cánh thiêng nhịp vỗ khói mây trầm.
Lịch sử bốn nghìn năm
Một mùa hoa đang độ
Chúng ta bước, với linh kỳ dẫn lộ
Bốn bề sông núi đăm đăm…
Nền Độc Lập ngát niềm vui cương thổ
Vững niềm tin đài Thống Nhất cao ngâm
Lắng hồn Quê Mẹ giáng lâm;
Nén hương đền quyện khói trầm say say.
Con Người còn đấy
Nước Tổ còn đây!
Còn phải đấu tranh vì Lý Tưởng
Kết trong hai chữ Tự Do này.
Ôi giờ đã điểm; nghe thần tượng
Phơi phới hào quang đẹp cánh bay!

Chúng ta nguyền: Đã đến ngày
Dâng lên Nước Tổ vào tay Con Người
Đẹp như thần tượng sáng ngời –
Phải chăng các bạn? – Một đời tự do!

Thu có nguyệt

Sương thu ngủ trắng ngọc liên thành
Phượng nở đêm nào cặp má Khanh
Hội thắm đèn hoa, mây họp bạn
Kề vai cùng đẹp áo trăng xanh…

Chừ đây mưa gió mưa tung hoành
Xa nhau đành nỡ cho đành gió mưa
Đêm nào thôi đã đêm xưa
Cánh tay ngùi vết hương thừa trống không

Trời một phương ai tỏ thức nồng
Ngọn đèn ai quạnh, lửa nhàu bông
Mưa vây tám nẻo tù chân bướm
Mà gió xoay chiều loạn núi sông…

Nghẹn ngào hoa địch lá phong
Giàn dưa chìm tiếng tơ lòng bẻ bai
Canh Hà Mô, gối Liêu Trai
Gối xuông nửa gối, canh dài sáu canh

Sóng càng cao mãi ý hoài Khanh
Mưa gió tàn đêm, mộng chẳng lành
Biết đến bao giờ thu có nguyệt
Chén hoa vàng có mắt ai xanh

Gặp lại cố nhân

Xa xôi lòng những ước ao
Trăng ai rèm gấm, hoa nào vườn xuân
Người xưa, này vẫn cố nhân
Mà ôi thôi! đã phong trần cả hai
Vắng tanh lòng gái đời trai
Đèn khêu tỏ ngọn đêm dài khóc nhau
Cười to cho vỡ thương đau
Giấc mơ xưa gối chung đầu mà say
Bao năm vị đắng mùa cay
Lênh đênh thân thế cầm tay nghẹn ngào
Nước cờ thua, giận mình cao
Khói lên cuồng túy nhạc vào hàm ca
Nhìn nhau ta lại là ta…
Nổi nênh hồn mộng phong ba chiếu nằm
Thôi thì thôi nhé tri âm
Lỡ thanh xuân ấy còn tâm sự này
Còn nhau cũng lại còn say
Đòi thêm gì ở chua cay thế tình.

Phố cũ

Ôi chốn này xưa ai sánh vai
Trán cao hoài vọng tóc buông cài
Tuổi thơm mười sáu tình thơm mới
Duyên đượm hàng mi ngập nắng mai

Hồ Gươm sóng lụa bờ tơ liễu
Hàng Trống Hàng Khay rộn bước người
Sách vở lên hương trầm ngát nẻo
Hoa soan hoa phượng chói màu tươi

Thấp thoáng hè qua đài phượng rụng
Lào rào thu muộn lá soan rơi
Tay trong tay nắm, tình trong mắt
Lòng bốn mùa xuân, nguyệt bốn trời

Đôi lứa mê say cùng gắn bó
Mẹ cha cùng hẹn sẽ dành nơi
Trường chung một hướng nhà chung ngõ
Hoa gấm cùng mơ dệt cuộc đời

Thế mà tan tác mười năm mộng
Có kẻ ra đi chẳng một lời
Nửa kiếp lênh đênh dừng phố cũ
Một mình trơ với tuổi ba mươi

Lớp học nào tan đường rộn rã
Tình thơm mộng nhỏ tóc buôngvai… vai…
Hàng Khay Hàng Trống hoa nào rụng
Màu tím thờ ơ vạt áo ai.

Hận tráng sĩ

Một đi, tráng sĩ thẹn quay về
Lưu giản chưa phai nét mực đề
Còn có xanh đâu đôi mái tóc
Mà không chín quách một nồi kê?
Ai chàng ai thiếp duyên Hồ Hán?
Rằng lạ rằng quen giọng Sở Tề?
Đọc lại bài thơ ai tống biệt
Đìu hiu sông Dịch lạnh lùng ghê!

Khúc hát chìm châu

Ôi mùa xưa, nào đâu? Xuân mới nở
Trong màu hoa và hót ở lời chim!
Hỡi ơi! Sắc úa hương chìm
Tạnh cơn mua, có ai tìm ngày xuân?
Ai rằng ảo mộng, chân thân
Nghìn thu ngà đúc một lần tuyết tiêu!
Thương cho ngọc giắt vàng đeo
Ánh trăng xuông để buồn theo xuyến vòng
Tiếc cho quỳnh nở mười bông
Giữa đêm kỳ thú men bồng bềnh tan
Vườn xưa nhịp điệu chưa tàn
Cánh xiêm mở chếch, cung đàn khép lơi
Vầng trăng xụp đổ lưng trời
Vì ai thôi đã rụng rời cánh tay!
Xót thay, mà ngậm ngùi thay!
Nào ai hay? một mình hay nỗi mình.
Trời đất vô tình, mây gió vô tình
Gẫy trâm rồi, đã rơi bình
Sầu lên chưa tắt màu dư lệ
Sầu có hồn chăng? Lệ có hình?

Đăng lâu

Đăng lâu trường khiếu tác bi ca
Đối thử giang san nại nhược hà?
Bác Lãng nhất chuỳ vô địa lập
Long Tuyền tam xích kỷ thiên ma
Hứng hàm nộ kiến bôn Tần lộc
Khúc bãi kinh văn khấp Nhị hà
Tri bất tri hề tang hải khách
Cố viên thuỳ tảo dạ lai hoa?

Hoài niệm

Từ phen sóng nước gieo neo
Mấy hoa tan tác mấy bèo nổi trôi!
Thú xưa còn bấy nhiêu thôi:
Hồn thi nhân với giọng người danh ca

Mặt nhìn mặt còn ngờ trong giấc mộng
Phải rằng đây vang bóng một thời xưa?
Gác Đằng-Vương(1) thuở ấy họp bình thơ
Người trong cuộc bây giờ đâu nhạn cá?
Giai nhân hoàn bội quy trường dạ
Danh sĩ phong trần tẩu mỹ nhiêm
Trải tang thương cùng đau đớn nỗi niềm
Nhịp xênh phách lại càng thêm gợi nhớ
Lệ trên tiệc những hơn người chan chứa
Xót cho nhau mang lấy chữ Tài chi!
Đâu đây chợt vẳng tiếng tỳ…

Từ đây

Nhựa ứ mình cây chợt réo sôi
Ran ran một gốc hướng muôn chồi
Tin thơ đã báo mùa Dân Chủ
Vận nước quyền dân phải sóng đôi

Triều Đế triều Vương đã rụng dần
Khí thiêng Hồng Lạc nẩy triều Dân
Xôn xao từng búp vươn từng nhánh
Điềm Tự Do về, lá hiện thân

Ý nõn nà thơm giấc mộng đời
Trăm ngàn vạn triệu cánh lên khơi
Phải chăng cánh lá từ muôn nẻo
Họp ý toàn dân kết ý Trời?

Lá phiếu Trưng-cầu một hiển linh
Xé tan bạo lực dưới muôn hình
Từ đây nước Việt, Dân làm Chủ
Ôi nhạc nào say khúc tái sinh!

Mộng vẫn còn

Vầng trăng hiện khóe thu xanh
Từ bao lâu vẫn chưa đành sẻ đôi
Bóng mờ gương khuyết pha phôi
Này phen lại trở về ngôi đêm rằm

Bâng khuâng cùng nhắc chuyện mười năm
Đời lỡ nhau thôi, mộng chẳng lầm
Mây nước rộn cung đàn kỷ niệm
Trời yêu biển nhớ ngút thanh âm

Dây thơ dây kịch bổng trầm
Ngừng dây lọt tiếng tơ tầm vấn vương
Sắc hoa nhàu gió bốn phương
Lòng hoa vẫn khép tin hương mấy mùa

Nhìn nhau cười ngất: ván cờ thua
Mà đây tâm tư chợt sóng đùa
Dĩ vãng trôi theo về lớp lớp
Mang theo vằng vặc ánh trăng xưa

Nhớ gì không một đem thơ
Làng Phù-Lưu ngủ như tờ dưới trăng
Thi nhân gửi ý cô Hằng
Bóng đa lồng bóng tre đằng lung lay

Khoảnh khắc thời gian nghỉ cánh bay
Không gian thu hẹp dưới đôi mày
Ta nghe cả một bầu trăng sáng
Rót cả vào đôi mắt đắm say

Men trăng riêng mắt ai đầy
Buồn cho những kẻ đêm này thề hoa
Lại cười cho lứa đôi ta
Chiếm vầng trăng để… vẫn là đêm xuông

Âu hẳn tình ta khác thế thường
Nỗi niềm yêu nhớ cũng văn chương
Dễ chi tiếng nói trần gian ấy
Đủ kết cho thành nhạc với hương

Phải rằng: Vân Muội, Anh Nương
Vẫn Hoàng Lang đợi với Lương Sinh chờ
Mười năm bóng khuyết gương mờ
Chiều nay lại có bài thơ Trăng Tròn

Nhịp đá vàng chen tiếng sắt son
Một cung hoài niệm ý chon von
Khóe thu còn biếc trăng tâm sự
Khanh của Hoàng ơi, mộng vẫn còn.

Tâm sự hải đường

Chỉ sợ canh khuya mình ngủ mất,
Chàng Tô cao đuốc chiếu xiêm hồng.
Thoa nghiêng làn tóc rối
Gác quạnh Trầm Hương, kìa say lịm một bông
Giấc xuân chưa đẫy, ngại ngùng,
Đẹp ơi, cô gái Đường Cung má đào!
Khói sầu mưa nhớ
Tình cũ chiêm bao
Rầu rĩ muông kêu giọt máu trào…
Mà ai trích địa tiêu tao
Thơ xuân Thành Gấm nỡ nào quên ai?
Hương thua tủi giá Trùng Đài
Ngàn năm hận gã Uyên-Tài có khuây?
Thương nào khuây
Nhớ nào khuây!
Mai kia xanh đậm hồng gầy
Một cơn, biết có
Vì hoa nới tay?

Trên đây là những bài thơ Vũ Hoàng Chương hay đặc sắc nhất mà chúng tôi muốn giới thiệu với bạn. Đây là một tập thơ hay và đặc sắc và đã nhận được giải thưởng Văn học Nghệ Thuật toàn quốc của Việt Nam cộng hòa. Đừng quên đón đọc những bài thơ tiếp theo trong tập thơ đặc sắc này bạn nhé!