Thơ Vũ Hoàng Chương được đánh giá rất cao với nhiều tập thơ vô cùng nổi tiếng và được đông đảo bạn đọc yêu thích. Đặc biệt trong số đó có tập thơ Hoa đăng. Đây là một tập thơ vô cùng nổi tiếng và độc đáo và đác đạt được giải Văn học nghệ thuật Toàn quốc. Dưới đây là những bài thơ Vũ Hoàng Chương viết trong tập thơ này. Cùng đón đọc bạn nhé!

Vịnh thái hoà

(Lời muôn hoa)

Người Yêu Hoa,
Với loài Hoa,
Lòng dâng trời bể
Cao tiếng đồng ca
Phiêu phiêu múa rụng sầu dương thế,
Dẻo bước mềm tay nhịp nõn nà…

Nghe trắng bình minh ngoài bốn dậu
Thôi qua rồi u ám mộng đêm qua!
Nào chị em ta!
Hỡi Người Yêu Hoa!
Cầm tay chuyển bước cùng say múa
Kìa ánh thiều quang sắp chói lòa!

Giấc tươi thắm sẽ từ nay chẳng gợn
Nỗi sầu mưa ngại gió quãng đời qua
Hồn thơm chẳng bợn
Mùa xuân không già.

Với chị em ta
Có Người Yêu Hoa
Ngoài nẻo trầm luân cùng đi về Đạo Lớn
Đài thiêng mơn mởn
Hương tình nguy nga
Này trang Huyền Sử chép duyên hoa
Nắng mới trời Nam nhạc Thái-Hòa

Vịnh Phạm Hồng Thái

Một tiếng vang trời khét Việt Đông
Người Nam coi cái chết như không
Gió mây Sa Điện vèo non Thái
Sương tuyết Hoàng Hoa đẹp vết Hồng
Nguỵ Hiến còn đầu chưa hả giận
Tây Cường mất vía đủ nên công
Bút thơ giõi bước đường tranh đấu
Gang thép tung hoành chợt cảm thông

Ý đàn

Mơ xanh đắng vị thu già
Sắt vàng chen, ngón tay ngà gió mưa
Chiều nay gợi nhớ chiều xưa
Bao giờ quên phút bây giờ cho chăng
Lòng hoa nghiêng dáng cầm trăng
Phím dây bừng thức cung Hằng áo xiêm
Lắng tai càng vẩn nỗi niềm
Thoắt dồn mau thoắt buông chìm tiếng tơ
Sóng đàn ngây nhịp chèo thơ
Mà bên thuyền chỉ hững hờ nước trôi
Một cung Lưu thủy ngậm ngùi
Men thiêng hồ dễ say người được sao
Lỡ nhau mùa chớm bông đào
Gặp nhau thà giấc chiêm bao trước đèn
Tỉnh thôi gối lệ đầm hoen
Tiệc tan bèo nước sầu lên hôn hoàng
Chơ vơ một đảo lòng hoang
Chiếu câm màu biển tường loang sắc trời
Quanh mình phấn rụng hương rơi
Cánh phiêu lưu chợt rã rời bướm hoa
Tiếng cầm chưa tắt dư ba
Nao nao nguồn máu lời ca vọng về
Rối tung hai mái tóc thề
Mây trời cỏ đất lê thê bóng chiều.

Nhớ Thăng Long

Ôi Thăng-Long cách trở bấy nhiêu ngày!
Nhớ về Ngươi thuở nào khuây?
Biển sâu gầm mãi gió
Trời dài nặng những mây…
Tình sâu nặng như trời kia biển nọ
Ta ngồi thức trắng đêm nay…
Nghe sác lịm hồn hoa ủ dột
Lắng hồn rung sác bướm hao gầy
Ba chiều hoảng hốt,
Không gian nào đây?
Nắng chói chan hề mưa đột ngột
Lửa nắng xuân hề như đốt
Lưới mưa thu hề như vây…
Ôi Thăng-Long cách trở bấy nhiêu ngày,
Mơ về Ngươi thuở nào khuây?

Trắng đêm mơ nửa giấc quan san này:
Con đường xưa hiu hắt
Phố phường xưa máu rây
Tiếng vọng mồ hoang loãng bước giầy.
Có ai gọi ta kia mà hồi thanh vội tắt?
Sóng hồ dâng ánh mắt
Cửa-Ô xòe ngón tay…
Nhưng năm cửa sao mà vắng ngắt?
Mà rưng rưng hồ Kiếm hồ Tây?
Phương về nắng gắt
Nẻo đi mưa lầy…
Ôi Thăng-Long cách trở bấy nhiêu ngày!
Thương về Ngươi thuở nào khuây?

Ta thương nhớ, ta mơ về chốn cũ,
Nơi một thuở xa xôi nào kết tụ
Chim lành phơi phới màu mây
Hoa Thiên-Lý nở thơm đài Tự-Chủ
Điềm lên đẹp cánh Rồng bay
Khúc dân ca nhuần thấm mọi nương cày.
Sao Khuê xuống, tâm linh ngàn cửa ngỏ;
Văn Đài dựng đó;
Rồng lên sao xuống là đây!
Chín trăm năm hoài vọng một phương này.
Ta chẳng tiếc lâu đài xe ngựa;
Riêng ánh mắt Đài-Khuê mờ ngục lửa
Cũng khơi nguồn lệ ứa…
Còn đêm nào nữa?
Thôi rồi, đã trắng đêm nay!
Ôi Thăng-Long cách trở bấy nhiêu ngày!
Hồn thi nhân thuở nào khuây?

Ý vọng ca dao hề nghiêng đổ nhịp chầy
Ngàn sương khói tỏa hề nỗi nhớ hương gây
Cầu son Hồ-Kiếm
Gương nước Hồ-Tây…
Nơi người gái Châu-Phong từng quyết chiến
Để ngàn thu hiệu lệnh gió còn say
Nơi một giấc mơ xanh bừng thực hiện
Trai Non-Lam trình diện cố đô này
Bể dâu ai xóa ai bày?
Ai rằng vương nghiệp lung lay?
Ta thành kính ngược thời gian hoài niệm
Về một cành thoa một bắp cày…
Trông vời hỏa ngục giờ đây:
Hàng mi liễu đôi phương bờ lửa xém
Nghe vàng chẩy vực Hồ-Trâu, nước Mỏ-Đồng sôi ánh kiếm
Là máu sôi thành lệ chẩy đêm nay
Là xôn xao lửa bốc dựng đôi mày…
Ôi Thăng-Long cách trở bấy nhiêu ngày!
Lòng dân Việt thuở nào khuây?

Thuở nào khuây được? Hỡi Thăng-Long!
Đã khép ba chiều nghẹn núi sông…
Thì mở một chiều riêng để tới;
Con đường xanh biếc ý rừng phong.

Ý giao duyên

Sông núi từ lâu bặt tiếng quyên
Đã nghe đồng vọng ý giao duyên
Con Người phải tự đòi cho được
Và nắm trong tay vẹn chủ quyền

Gió nối vần mây giục đấu tranh
Tâm tư lồng lộng kết nên thành
Thành ngăn sóng Đỏ, mây sừng sững
Nước Tổ về ngôi đẹp sử xanh

Thơ ứng điềm hoa nở Tự-Do
Hương bay nhạc ruổi ngát sông hồ
Ý dân hồn nước là đây nhỉ?
Vừa cảm thông vào một tiếng hô…

Kỷ nguyên đã hé nụ cười tươi
Trước mặt Ngươi và tổ quốc Ngươi
Quyền nước quyền dân quyền trọn vẹn
Phải về tay đó, hỡi con Người!

Gửi tặng

Mùa lạnh đã về kia; ai chiến sĩ
Áo nhung trao mỏng mảnh, ấm gì chăng?
Ngùn ngụt bãi sa trường lên tử khí
Đàn quạ đen bay rợp bóng cô Hằng,

Nắm xương vụn ướt đầm hơi giá rét
Vũng máu loang đọng thắm nỗi oan thù
Kẻ bị dấu nằm co bên xác chết
Rùng mình nghe gió lọt kiếp chinh phu

Tiếng vạc canh sâu, hồn ai gió thổi?
Rừng xanh xanh ải tối nhọc đi về!
Lửa đóm chòi cao, mặt ai trăng giõi?
Thoáng mơ hồ in bạc nét sương khuya

Đau đớn nhỉ, áo Nàng Bân chậm gửi
Trời quan san ảm đạm khói mờ mây!
Những tay ngọc! Sao còn chưa dệt cửi?
Đã lâu rồi trống trận nguyệt lung lay…

Ôi những kẻ mài gươm từng đã sắc!
Lưỡi gươm kia há sợ lưỡi dao hàn…
Sao vẫn thấy trôi về trong gió Bắc
Tự muôn đời rên rỉ tiếng than van?

Còn ai đó ngồi vui quanh lửa ấm
Chuyện thế gian thời cuộc nở thâu đêm?
Có giây phút cảm thông ngoài vạn dặm
Mơ ai về chia sẻ gối chăn êm?

Ta, hàn sĩ nửa đời luân lạc mãi,
Xót cho ai cùng lạnh giấc tha hương
Đây, nhàu lấm vạt áo xanh quằn quại,
Đây chinh bào, thôi cũng ướt đầm sương

Bông ấm áp, vải dày, ta chẳng có
Để dâng ai chung một hội một thuyền
Ta rút mối tơ lòng van với gió
Gửi giùm đi, tạm chút gọi là duyên.

Phó giang hồ

Nhất đán lâu đài hữu nhược vô
Hư tương thân thế phó giang hồ
Niên niên tùng cúc thanh sam thấp
Xứ xứ yên trần bạch cốt khô
Dục ẩm tôn tiền thôi tất xuất
Tương hành ngạn thượng khấp vi lô
Tiên-Châu thử biệt quan hoài thậm
Thái bán thi hồn dữ mộng cô

Nửa đêm trừ tịch

Bấy nay một mối tình cao quý
Tưởng đã chìm sâu cát bụi đời
Khoảnh khắc thiêu tàn duyên tục luỵ
Nửa đêm trừ tịch gió lên khơi.

Giai nhân danh sĩ mấy người
Bốn phương tâm sự một trời Cố đô.
Mười năm qua, đến bây giờ
Nhìn nhau thấy cả giấc mơ thuở nào.

Xuân về nhớ thuở ngát chiêm bao
Giòng nước trôi xuôi chợt nghẹn ngào
Lạc lõng vàng son màu lữ thứ
Cành mai gượng ánh mặt hoa đào.

Mười phần xuân có gầy hao
Tấm lòng xuân vẫn dạt dào như xưa.
Mấy phen biếc đó hồng đưa
Dẫu rằng xong, vẫn là chưa thoả nguyền.

Chung một nòi Thơ chín kiếp duyên
Mối tình nguyên thuỷ vẫn y nguyên
Trải vui trăng nước sầu mưa gió
Cùng lạc về đây bốn hướng thuyền.

Cảm thông giữa lúc hàn huyên
Ta nghe cặp mắt u huyền nao nao
Vũ Lăng nhớ chuyện suối Đào
Chia tay chẳng biết phương nào tìm quê.

Có nghĩa gì đâu một chữ “về”
Nếu không ngàn dặm ngược sơn khê
Nếu không ngược cả mười năm ấy
Về tận kinh đô của Ước Thề!

Mùa xuân quạt gởi thơ đề
Bảo giùm ta – chúa Xuân hề! – còn không?
Hỡi ơi, một phút mơ mòng
Đã tan rồi, mấy phương lòng sầu lên!

Khúc hát chào xuân

(Lời muôn hoa)

Gió sương rìu búa
Nay sắp thôi rồi
Bóng mùa đông gió rìu sương búa
Nay sắp như tiếng vang phai rồi
Tan tành mây xám lưng trời

Mai mốt lưng trời
Mây xám tơi bời
Vui mừng đi, chúng mình ơi!
Múa làm duyên, hát mà chơi!

Chúng mình ơi, ta cùng say múa
Trong ánh trăng cuối năm xanh mờ
Chúng mình say múa
Trong ánh trăng mờ
Lòng thơm phơi phới mong chờ
Mê man ngày Xuân, đắm yêu mùa Thơ

Xuân và Thơ, ta cùng mê đắm
Cao lời ca, cho lòng tươi thắm
Chân rún cho đều!
Tay uốn cho mềm!
Trăng gió êm đềm
Trong đêm…

Vang trời…
Tin mùa sang… khắp cùng nơi!
Hương mùa lên… Chúng mình ơi!

Hát giang sóng vỗ

Đất dẫu thù riêng chẳng đạp cùng
Thù chung há lẽ đội trời chung!
Giận phường tham bạo, em như chị;
Thoi dệt này phen đổi kiếm cung,

Ngọn cờ Nương-Tử Châu-Phong
Ngàn thu núi Tản sông Hồng còn bay,
Nghe vang ngọn cỏ lá cây
Tiếng ai thét gió ngàn Tây còn truyền.

Ầm ầm binh mã xuống Long-Biên
Thành quách thu về khói lửa yên,
Dâu bể hãy còn non nước ấy
Gương xưa vằng vặc nhớ trông lên.

Cùng nhau lại một lời nguyền:
Quốc thù rửa sạch Dân quyền nêu cao!
Hát-Giang sóng vỗ ào ào
Đêm đêm trăng lạnh như gào tiến quân.

Cảm đề

Hồ đã tan thây sóng Bạch-Đằng
Minh còn mất vía ải Chi-Lăng
Ấy gươm Trần-tướng truyền Lê-đế?
Hay chỉ hồn thiêng nước Việt chăng?

Chia tay (I)

Đò chiều sông lạ tiễn đưa nhau
Gió nấc từng cơn, sóng vật đầu
Hai ngả lênh đênh trời ngụt khói
Người đi, ta biết trở về đâu

Ta về lơ láo tình thiên hạ
Chiếc bóng người đi tủi dãi dầu
Mặt nước chân bèo nghe nức nở
Duyên tan bèo nước bốn hàng châu

Nắm tay cùng hẹn mai sau
Dòng Ngân bắc lại nhịp cầu mong manh
Chừ đây cát bụi tung hoành
Chông gai mười cõi chênh vênh thế cờ

Một đêm quán nước trăng mờ
Kề hương tựa phấn những ngờ chiêm bao
Gió xuân cười gượng bông đào
Lỏng tay vòng ngọc, hoen bào giọt châu

Cuối thôn gà giục sáng từ lâu…
Hết một đêm gần… Thôi, xa nhau
Vĩnh biệt đây chăng? Rằng tạm biệt
Mà sao bến vắng nặng mây sầu

Nhưng thôi, thôi cũng đừng lưu luyến
Đời loạn còn chi đẹp nữa đâu
Dứt áo cho tình ta đẹp nhé
Non cao ngàn thuở nhớ sông sâu

Tương-Giang kẻ cuối người đầu
Vu-San mưa rối mây nhầu tóc tơ
Sườn non vắng vẻ càng thơ
Nước sông quằn quại mong chờ càng xinh

Rồi mai thiên hạ thái bình
Còn dâu xanh bến, Cao Đình còn xuân
Còn trăng hai mảnh xa gần
Còn soi bờ liễu sông Tần vẹn gương.

Trách gì ai

Ai trách gì ai những bấy lâu
Xem thơ chẳng biết ý thơ sầu!
Thi nhân tự trách mình thôi chứ:
Bèo nổi mà sao rễ quá sâu?

Cuối sông nước chảy về đâu?
Rễ bèo khăng khít riêng đầu sông Tương.
Chiều mưa bàng bạc phố phường
Lệ rưng rưng chợt ngùi thương cho tình.

Chiêm bao một phút nở hoa quỳnh
Mà trắng đôi tay cũng bất bình
Huống đã hoài công chờ nửa kiếp
Vườn trần hoa lạ bướm Trang-sinh.

Nào ai đâu bóng mê hình,
Phải chăng mình tự dối mình bấy nay?
Hoàng hôn xuống, lệ mưa bay
Sầu lên chẳng nhắp mà cay men hờ.

Hỡi ơi, tình vẫn chỉ là mơ,
Sao cũng đòi phen giận với ngờ?
Mới biết mình si là thế đấy…
Mà ai si đến thế bao giờ!

Có chăng một gã-làm-thơ
Mười năm cửa khép mây mờ tháp cao
Nhớ giai nhân tự kiếp nào
Mở lòng ra đón trăng vào thử xem.

Ví có đà gương tỏ trước rèm
Mà ai kiếp trước có là em…
Nhưng thôi, còn ước ao gì nữa,
Bốn ngả tâm tình ngập bóng đêm!

Hồn trong dĩ vãng tan chìm
Ngọn tàn đăng cũng im lìm cánh hoa.
Lỡ nhau một kiếp xưa mà
Đành thôi ngàn kiếp sau là Sâm Thương!

Trên đây là những bài thơ Vũ Hoàng Chương viết trong tập Hoa đăng. Đây là một tập thơ vô cùng nổi tiếng và được rất nhiều người yêu thích. Qua tập thơ này bạn có thể hiểu thêm về phong cách sáng tác của nhà thơ này. Cũng như tại sao nó lại được đánh giá cao như vậy. Đừng quên đón đọc những bài viết tiếp theo bạn nhé!