Đời vắng em rồi say với ai (Thơ Vũ Hoàng Chương) phần Tuổi học trò (1)



Đời vắng em rồi say với ai là một sáng tác hay của nhà thơ Vũ Hoàng Chương hay đặc sắc. Bởi về phương diện lý trí, nhà thơ hiểu chàng là kẻ mộng mơ và luôn thấy xa lạ và lạc lõng với cuộc đời. Và đó cũng chính là lý do chàng yêu nàng bằng tấm chân tình. Đó cũng chính là mạch cảm xúc mà nhà thơ Vũ Hoàng Chương đã viết nên tập thơ độc đáo này.

Đến khúc quanh rồi

Biết em từ thuở mới mười hai
Từ thuở em còn tóc xõa vai
Son phấn chưa dùng gương lược biếng
Nửa phần ham học nửa ham chơi.

Khoe hồng thắm mặc người trang điểm
Vẻ em xinh kiều diễm thiên nhiên
Lòng không bận chút lo phiền
Trò chơi “bịt mắt”… em quên tháng ngày.

Bông đào mỉm chưa say gỗ đá
Tuổi dậy thì trên má chưa căng
Núi cao chưa động nguồn băng
Đêm xanh đâu dễ tuần trăng vội tròn.

Cô thiếu nữ như còn lẩn bóng
Dưới nụ cười trong giọng trẻ thơ
Khi đùa khi học nhởn nhơ
Gấm hoa đầy một giấc mơ êm đềm.

Hoa xuân lần lượt nở bên thềm
Vẻ gấm càng khoe lộng lẫy thêm
Nhưng cũng theo xuân dần đổi khác
Tâm hồn, hy vọng, với đời em!

Lượt phấn điểm hồng thêm gò má
Cặp môi đào nay đã thắm son
Tuổi xuân gần tới trăng tròn
Tóc mây em quấn, đầu còn xõa vai!

Em chẳng còn ham chơi như trước
Nhịp máu rung trời nước đâu đâu
Có khi ngồi lặng giờ lâu
Vẩn vơ nét bút đường khâu ngại ngùng.

Xiết bao vẻ thẹn thùng e lệ
Trong làn thu cô bé năm xưa
Ai đem sầu muộn dằng tơ
Làm phai giấc mộng ngây thơ độ nào?

Chi đã vội gieo vào tiếng hát
Những buồn thương khao khát không đâu?
Giục chi tươi thắm lên màu
Cho hoa đẹp sớm để mau hoa tàn?

Kiều-Thu! nghe chăng tôi than van?
Đến khúc quanh rồi, em hãy khoan!
Dừng gót nghe tình tôi trải rộng
Thành thơ trên mỗi bước em đàn!

Rồi em đi hết Thời-gian
Hương say còn ủ mãi bàn chân hoa.

Cũng vì em

Em cười bảo: “Sao anh nhớ mãi
Từng chi tiết nhỏ quãng đời xưa?
Vui chuyện sao anh thường nhắc lại
Những lúc em còn tuổi ấu thơ?

Em thì chuyện cũ em quên hết
Vì em độ ấy mới mười hai,
Ngoài sự nô đùa em chẳng biết
Không buồn dĩ vãng mộng tương lai.

Nếu anh, từng ngón tay khoan nhặt,
Chẳng lượm dần bao kỷ niệm xưa
Trong lớp tàn tro ngày đã tắt,
Thì em chẳng nhớ đến bao giờ!”

Ôi Kiều-Thu! hồn em trong sạch
Vui sống yêu đời tuổi trẻ thơ
Ham mê chúng bạn, mê đèn sách
Không chút mây buồn gợn giấc mơ.

Em quên hết? Quên là phải chứ!
Đời em đâu thiếu những êm đềm!
Nhưng kiếp u sầu, tôi gắng giữ
Chút tàn tro ngày sống bên em.

Tôi chẳng bao giờ quên giọng học
Đổ tuyết băng trên mộng hồn tôi
Trong những buổi trưa hè mệt nhọc
Hay lúc tan canh bướm lạc loài.

Tôi nhớ buổi chiều đông mưa gió
Nhà lan vắng vẻ một mình em
Tựa gối hồng thêu say giấc ngủ
Ngoài song dần tỏa bức rèm đêm.

Lá thư gởi bạn đầy mong nhớ
Em để bên giường, chưa viết xong,
Gió chợt thoảng qua rèm, khẽ mở
Đưa bay tờ giấy đến môi hồng.

Chớm lạnh, giật mình em tỉnh giấc
Bàng hoàng tay giữ bức tiên hoa
Vuốt mớ tóc lơi, em khẽ đọc…

“Trời, thư ai viết gởi cho ta?”

Lúc ấy ngọn đèn xanh lả lướt
Về hùa theo ngọn gió đưa tin
Trên má đào xinh như bỡn cợt
Muôn màu tia sáng mập mời in…

Ngày tắt nối đêm tàn chẳng lại
Nhưng tôi còn yêu nhớ viễn vông
Ôm khối tình xa xưa mãi mãi
Kiều-Thu em! có hiểu gì không?

Rồi đây em còn nhớ tôi không?
Còn nhớ tôi, khi trên cặp môi hồng
Trên hơi thở hương đưa dài vạn dặm
Và trên giọng hát điên rồ say đắm,
Gió xuân bay dần thổi rụng tơi bời
Cánh hoa non ngày thơ ấu mê chơi!
Khi bức rèm tuổi xanh mơ mộng
Đã cuốn dần theo Thời-gian mau chóng
Để lộ màu tươi lộng lẫy không hai!
Khi mớ tóc mun không xòa rủ trên vai
Như trước nữa! Khi lòng em thay đổi!
Vì ngày xuân mang luôn hy vọng mới
Cho tâm hồn…
Khi cô bé hôm nay
Chưa một ai ca tụng mê say
Đã trở thành trang thiếu nữ
Có phép thu hồn trong sóng thu tình tứ,
Khi về phong lưu tuyệt sắc của giai nhân
Đã điểm nên tranh đã dệt nên vần
Đã rung nên muôn lời ca điệu hát
Trong lòng kẻ xưa nay lạnh nhạt
Hay vô tình cả với nàng Thơ
Hay chẳng biết văn chương nghệ thuật bao giờ,
Khi ấy, khi đời em đầy mộng tưởng
Như thủy trào dâng biển lớn mênh mông
Đắm đuối trong tương lai những giờ vui sẽ hưởng
Không biết em còn nhớ đến tôi không?

Riêng tôi sống cuộc đời vô vị
Khắc nỗi buồn u ẩn từ lâu.
Tôi ngao ngán thờ ơ, khinh bỉ
Hết!… Không hy vọng chẳng mong cầu.

Ôm khối hận gia đình trĩu nặng
Tôi căm hờn thù ghét hôn nhân
Lang thang sống giữa vùng im lặng
Chuỗi ngày tan tác mảnh phù vân

Cho đến lúc vì em, tôi được
Thấy mùa xuân thoảng vị men say
Tôi khao khát rồi tôi mơ ước
Chén rượu Tương-lai hạnh phúc đầy.

Và rất muốn quên đời dĩ vãng
Để hồn nhiên theo giấc mơ yêu
Như sau trận cuồng phong buổi sáng
Đơn độc thuyền con tạm nghỉ chèo.

Bên bờ ấm áp xuân phơi phới
Sửa mui bồng lau vết phong ba
Đắm thân trúc vào hương nắng mới
Vào sắc mây trên nước la đà.

Nhưng một ngày kia thuyền bỏ bến
Đi tìm giông bão chốn xa xôi
Vì kiếp giang hồ chưa đến hẹn
Nên hưởng êm đềm khoảnh khắc thôi.

Cũng như lúc mảnh hồn trong trắng
Với tình si trao hết cho em
Tôi lại bơ vơ đường quạnh vắng
Chiếc lá khô tàn mặc gió đem.

Ôi, một kẻ điđdày tuyệt vọng
Suốt đời Số-mệnh chẳng buông tha,
Tôi theo đuổi chút gì vang bóng
Yêu vui hồi hộp những ngày qua.

Tôi không quên… dù em chẳng nhớ
Rằng vì em tôi biết yêu đương!
Nếu rồi đây trong đời mưa gió
Một vài tia nắng xé màn sương,

Đem lại cho lòng tôi nguội lạnh.
Hơi tàn dịu ấm của thời xưa;
Nếu trên bước đường xa hiu quạnh
Tôi không ngao ngán tháng năm thừa,

Để gượng sống so dây Thi-nhạc
Cao dâng lời thảm khúc bi ca
Cho rung động Loài Người tệ bạc…
Cũng vì em, Tình của đôi ta!

Tình thứ nhất

Xuân đằm trong mơ… một buổi chiều
Bên em anh thấy sóng lòng xiêu
Mê man giải hết tình u ẩn
Trong lúc điên rồ anh quá yêu.

Vì anh vẫn ước: Chẳng bao giờ
Em hiểu tình ta, nhắc chuyện xưa.
Anh sợ đời anh đầy lệ tủi
Không làm vui được em ngây thơ.

Nhưng anh tha thiết, có ngờ đâu
Một khắc tan hoang ý buổi đầu
Anh đã đem dâng tình thứ nhất
Đáy lòng chôn chặt tự bao lâu.

Em cười… chế riễu: “Anh thường bảo
Ưa kiếp giang hồ sống lẻ loi;
Sao anh nghĩ đến tình duyên sớm,
Gạn hỏi chiều nay chuyện lứa đôi?”

Cười cợt nhưng lòng bao cảm động
Ngập ngừng trên lá lệ long lanh.
Thổn thức, tim em thầm mách lẻo
Rằng em giây phút đã yêu anh.

Hỡi ơi một phút giây huyền ảo
Đủ dẹp lòng anh sóng gió yên!
Anh sẽ trầm luân ngàn kiếp nhớ,
Cho dẫu ngày mai em lãng quên.

Màu say

Mợ bảo: “Cuối thu lạnh đấy,
Hàng “len” về đã nhiều rồi;
Con tiện đi cùng anh ấy,
Xem màu cắt áo đi thôi!

Em nhìn anh, cười bĩu môi;
Giống hệt ba năm về trước
Ngắm gương rẽ thử đường ngôi
Chỉ sợ anh nhìn thấy được…

Ai biết chiều nay sánh bước
Hàng-Ngang Hàng-Trống Hàng-Khay!
Cả một trời anh mơ ước
Mở trong tà áo em bay.

Anh và em cùng nắm tay
Hà Nội lên đèn sáng rực.
Má hồng như có men say
Ủ một mùa hoa thơm phức.

Mỗi bước em càng nao nức
Nhủ anh: “Màu đỏ Rượu-vang
Là màu em mê hết sức.”
Anh cười: “Chính đó thời trang.”

Đủ màu “len” đẹp huy hoàng
Nhưng hết màu em khao khát…
Anh khuyên: “Hàng mới sắp sang;
Chớ gượng vơ màu Rượu-chát!”

Đã chọn, lòng say chẳng nhạt,
Em cùng một ý với anh.
Và chỉ buồn trong giây lát
Tuần sau giấc mộng sẽ thành.

Ôi tuần sau! Đã mong manh
Ủ một chiều say nữa đó!
Gần nhau say mộng say tình,
Chẳng cứ Rượu-vang màu đỏ.

Còn nhớ hay quên

Em ơi, còn nhớ năm xưa
Đôi ta gỡ nắng guồng mưa dệt Tình ?

Buổi nắng Trấn-Ba Đình, em mệt
Nghỉ bên hồ lau vết mồ hôi
Trong khung tóc liễu rối bời
Má đào hoen phấn thêm tươi lạ lùng.

Mưa chia cách, khăn hồng vò võ
Thấy tôi về em bỏ đường khâu
Trách rằng: Sao quá đi lâu
Hẳn anh còn rẽ vào đâu tìm vần ?

Dứt lời nói, ân cần e lệ
Cúi đầu thêu em khẽ mỉm cười
Rồi lên giọng hát tuyệt vời
Chỉ kim quăng ném tơi bời một bên…

Em còn nhớ hay quên ngày cũ?
Nắng mưa xưa ấp ủ lòng tôi.
Mấy phen guồng lệ bồi hồi
Gỡ tơ sầu, chẳng sao nguôi lòng này.

Khăn nào quấn thành mây non Tản ?
Tay sông Đà chỉ loạn kim rơi…
Một mình riêng nhớ, em ơi,
Biết đâu Nùng Nhị nay trời nắng mưa!

Im lặng

Em biết anh chờ em ngã ba
Trường-Thi Ngõ-Huyện vắng người qua
Đi chung một quãng, chiều tan học
Chẳng nói “yêu” mà yêu thiết tha.

Em biết anh chờ em ngã tư
Hàng-Khay Hàng-Trống để trao thư
Lời “yêu” chẳng viết nhưng trong ý
Ta đã cùng chia một động từ.

Em biết anh chờ em góc nào
Của Hồ-Gươm xanh như chiêm bao
“Lựa hoa cài tóc cho em nhé!”
Thầm dặn… không là “yêu” đó sao?

Em biết ngay từ buổi nắng phai
Giùm em thử áo đỡ ngang vai
Bàn tay anh chạm vào da thịt
In dấu “Tình-Yêu” lửa cháy dài.

Em biết, trời ơi!… những buổi chiều
Nghe trong im lặng nẩy mầm “Yêu”
Những đêm tay nắm tayngồi ngồi học
Càng học bao nhiêu quên bấy nhiêu!

Im lặng cùng nhau sống giấc mơ
Tưởng như không tỉnh lại bao giờ…
Còn e đời chẳng tin là thật
Anh học làm thơ, em chép thơ.

Dọc đường hoa nở

Lần đầu em bước lên xe
Chơi xuân tỉnh Bắc nghỉ hè tỉnh Đông.
Xe hơi đường cuốn bụi hồng
Lắc lư xe lửa mây lồng khói xanh.
Hay xe ngựa kéo vòng quanh…
Xe nào em chẳng có anh ngồi kề!
Đắm nhìn cỏ biếc ven đê

Hẳn em mơ ước: chuyến về xe hoa.
Ý này đâu dám nói ra
Sợ em hờn dỗi cả nhà ngạc nhiên
Anh đành vẽ giấc mơ duyên
Thành thơ gởi sóng tóc huyền nhẹ rung.
Ô kìa, đã má em hồng!
Anh lo hão đấy, em không dỗi hờn!
Chuyến đi du thủy du sơn
Chuyến về đôi lứa gần hơn liền cành.
Gần hơn cả bóng với hình
Sườn xe mọc cánh hoa Tình bay cao

Trời nước tỉnh đông

“Sang đò cò nhẩy…” em còn nhớ,
Kiều-Thu ơi, những buổi “đánh chuyền”?
Bây giờ mới thật sang đò chứ;
Nhịp bước chim Ương và chim Uyên!

Bên kia đò ngang là tỉnh lỵ
Hảiđương rồi đấy, em biết không?
Mà em cần biết làm chi nhỉ!
Mau xuống đò thôi kẻo mợ trông.

Dắt tay nhau chạy xuôi con dốc,
Bềnh bồng sông nước bỗng lao đao…
Em nói: “Để em cài lại tóc!”
Mà như trọn vẹn một lời trao.

Gió lên, đò nhỏ xiêu chân sóng,
Vừa gỡ tay ra, vội nắm tay.
Đứng sát vai nhau liền cả bóng
Tình ta ai gỡ nỗi từ nay?

Gió lên cao mãi, đò nghiêng ngả
Anh thầm dần men da thịt yêu
Tưởng thấy sông trôi toàn rượu cả,
Liếc nhìn: em cũng say bao nhiêu!

Má đào như cháy lên ngùn ngụt
Em thẹn, buông dần năm ngón hoa.
Thời-gian được thả về, trôi vút,
Đò đã sang sông nắng đã đã tà.

Trên đây là những bài thơ nằm trong tập thơ Đời vắng em rồi say với ai của nhà thơ Vũ Hoàng Chương. Thông qua tập thơ này ta có thể hiểu được phong cách sáng tác của nhà thơ này. Đó là một hồn thơ rất lãng mạn và phóng khoáng mà không phải ai cũng có được. Đừng quên đón đọc phần tiếp theo của bài viết bạn nhé!

so1vn - Tags: