Dáng đứng Việt Nam (Lê Anh Xuân) – Sống lại khoảnh khắc của thời chiến



Dáng đứng Việt Nam (Lê Anh Xuân) là một bài thơ tiêu biểu cho đề tài người lính. Bởi từ xưa tới nay đề tài này luôn là nguồn cảm hứng bất tận trong thi ca. Dẫu viết về khía cạnh nào dù thời bình hay thời chiến thì ta cũng cảm nhận được sự tự hào về những hy sinh lớn lao của các anh. Với bài thơ Dáng đứng Việt Nam ta như được sống lại những khoảnh khắc khốc liệt của cuộc chiến chống Mỹ năm ấy. Cùng cảm nhận bạn nhé!

Dáng đứng Việt Nam

Anh ngã xuống đường băng Tân Sơn Nhứt
Nhưng Anh gượng đứng lên tì súng trên xác trực thăng
Và Anh chết trong khi đang đứng bắn
Máu Anh phun theo lửa đạn cầu vồng.
Chợt thấy anh, giặc hốt hoảng xin hàng
Có thằng sụp xuống chân Anh tránh đạn
Bởi Anh chết rồi nhưng lòng dũng cảm
Vẫn đứng đàng hoàng nổ súng tiến công

Anh tên gì hỡi Anh yêu quý
Anh vẫn đứng lặng im như bức thành đồng
Như đôi dép dưới chân Anh giẫm lên bao xác Mỹ
Mà vẫn một màu bình dị, sáng trong
Không một tấm hình, không một dòng địa chỉ
Anh chẳng để lại gì cho riêng Anh trước lúc lên đường
Chỉ để lại cái dáng-đứng-Việt-Nam tạc vào thế kỷ:

Anh là chiến sỹ Giải phóng quân.
Tên Anh đã thành tên đất nước
Ôi anh Giải phóng quân!
Từ dáng đứng của Anh giữa đường băng Tân Sơn Nhứt
Tổ quốc bay lên bát ngát mùa xuân

 

Hình ảnh người chiến sĩ trong Dáng đứng Việt Nam

Lê Anh Xuân là một trong những nhà thơ trưởng thành trong cuộc kháng chiến ở miền Nam. Chính vì vậy bài thơ được viết ra với cả tấm lòng và sự chân thành, giản dị. Đó chính là hình ảnh của người chiến sĩ trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968

Hình ảnh người chiến sĩ oai hùng

Chỉ với một số câu thơ đầu bài ta đã cảm nhận được hình ảnh của người chiến sĩ hiện lên vô cùng oai hùng. Khi ấy người chiến sĩ giải phóng đã bị trúng đạn trong lúc đang ôm súng đuổi giặc trên sân bay. Ở cái phút giây anh ngã xuống ấy anh biết mình không đủ sức để nâng khẩu súng lên được nữa. Và anh đã dùng ngay xác trực thăng để làm chỗ dựa và bắn tiếp.

Anh ngã xuống đường băng Tân Sơn Nhứt
Nhưng Anh gượng đứng lên tì súng trên xác trực thăng
Và Anh chết trong khi đang đứng bắn
Máu Anh phun theo lửa đạn cầu vồng.

Chính cái khí thể của anh đã làm giặc hoảng sợ vô cùng. Đến nỗi chúng phải xin hàng. Chính sự quả cảm của những người lính ấy đã làm bao nhiêu người phải nể phục. Dẫu hành tang của anh để lại trước lúc đị xa chỉ là một đôi dép. Và có thể nói nét phi thường của anh được hiện thực hóa trong những điều bình thườn nhất. Nó cũng đơn sơ và giản dị như chính cuộc đời của anh vậy.

Chợt thấy anh, giặc hốt hoảng xin hàng
Có thằng sụp xuống chân Anh tránh đạn
Bởi Anh chết rồi nhưng lòng dũng cảm
Vẫn đứng đàng hoàng nổ súng tiến công

 

Sự hy sinh của anh giải phóng quân

Dáng đứng Việt Nam đã khắc họa thành công chân dung của người giải phóng quân anh dũng. Và lịch sử sẽ không bao giờ lãng quên những hy sinh anh dũng và thầm lặng của anh. Cũng như đối với tất cả những ngươi đã ngã xuống. Dãu họ không để lại một tấm hình hay một dòng địa chỉ nhưng họ mãi được tôn kính như bức tượng đồng của dân tộc. Và chính anh giải phóng quân đã tạo nên cái dáng đứng Việt Nam tạc vào thế kỷ.

Anh tên gì hỡi Anh yêu quý
Anh vẫn đứng lặng im như bức thành đồng
Như đôi dép dưới chân Anh giẫm lên bao xác Mỹ
Mà vẫn một màu bình dị, sáng trong
Không một tấm hình, không một dòng địa chỉ
Anh chẳng để lại gì cho riêng Anh trước lúc lên đường

Điệp từ không đã nhấn mạnh được những phẩm chất cao cả của một người lính dũng cảm. Đó là một sự xả thân không vì vụ lợi và tên của anh đã thành tên của đất nước. Và máu của anh đã hòa chung với máu của bao đồng đội đã ngã xuống để tô thắm thêm cho màu cờ của Tổ Quốc. Cũng như dáng đứng của anh đã ghi vào lịch sử một dấu mốc chói lọi. Và sự hy sinh của anh trên đường băng Tân Sơn Nhất ấy đã tô thêm cho Tổ quốc lên tầm cao mới. Đó chính là dáng đứng Việt Nam.

Anh là chiến sỹ Giải phóng quân.
Tên Anh đã thành tên đất nước
Ôi anh Giải phóng quân!
Từ dáng đứng của Anh giữa đường băng Tân Sơn Nhứt
Tổ quốc bay lên bát ngát mùa xuân

Với bài thơ Dáng đứng Việt Nam ta như được sống lại những khoảnh khắc của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Qua đó bày tỏ sự tri ân sâu sắc đối với những anh hùng đã ngã xuống vì độc lập hôm này. Tại thời điểm ấy, hình ảnh khép lại bài thơ đã mở ra một chân trời mới đầy lạc quan, tin tưởng và một tương lai tươi đẹp của dân tộc. Đó cũng chính là niềm mong ước về một tương lai tươi sáng hơn.

so1vn - Tags: