Hoa trắng thôi cài trên áo tím là một trong những sáng tác hay của Kiên Giang. Anh tên thật là Trương Khương Trinh. Và bài thơ này khi ra đời đã làm xôn xao dư luận một thời. Thêm vào đó nó còn được nhạc sĩ Huỳnh Anh phổ nhạc thành ca khúc. Hãy cùng chúng tôi tìm hiểu những tình cảm trong Hoa trắng thôi cài trên áo tím nhé!

Bài thơ Hoa trắng thôi cài trên áo tím

Tâm tình người trai ngoại đạo đối với cô gái có đạo

Lâu quá không về thăm xóm đạo
Từ ngày binh lửa xoá không gian
Khói bom che lấp chân trời cũ
Che cả người thương, nóc giáo đường

Mười năm trước em còn đi học
Áo tím điểm tô đời nữ sinh
Hoa trắng cài duyên trên áo tím
Em là cô gái tuổi băng trinh

Trường anh ngó mặt giáo đường
Gác chuông thương nhớ lầu chuông
U buồn thay! chuông nhạc đạo
Rộn rã thay! chuông nhà trường

Lần lữa anh ghiền nghe tiếng chuông
Làm thơ sầu mộng dệt tình thương
Để nghe khe khẽ lời em nguyện
Thơ thẩn chờ em trước thánh đường

Mỗi lần tan lễ chuông ngừng đổ
Hai bóng cùng đi một lối về
E lệ, em cầu kinh nho nhỏ
Thẹn thuồng, anh đứng lại không đi

Sau mười năm lẻ, anh thôi học
Nức nở chuông trường buổi biệt ly
Rộn rã từng hồi chuông xóm đạo
Tiễn nàng áo tím bước vu quy

Anh nhìn áo cưới mà anh ngỡ
Chiếc áo tang liệm khối tuyệt tình

Hoa trắng thôi cài trên áo tím
Thôi còn đâu nữa tuổi băng trinh

Em lên xe cưới về quê chồng
Dù cách đò ngang cách mấy sông
Anh vẫn yêu em người áo tím
Nên tình thơ ủ kín trong lòng

Từ lúc giặc ruồng vô xóm đạo
Anh làm chiến sĩ giữ quê hương
Giữ màu áo tím, người yêu cũ
Giữ cả lầu chuông, nóc giáo đường

Mặc dù em chẳng còn xem lễ
Ở giáo đường u tịch chốn xưa
Anh vẫn giữ lầu chuông gác thánh
Nghe chuông truy niệm mối tình thơ

Màu gạch nhà thờ còn đỏ thắm
Như tình nồng thắm thuở ban đầu
Nhưng rồi sau chuyến vu quy ấy
Áo tím nàng thơ đã nhạt màu

Ba năm sau chiếc xe hoa cũ
Chở áo tím về trong áo quan
Chuông đạo ngân vang hồi vĩnh biệt
Khi anh ngồi kết vòng hoa tang

Anh kết vòng hoa màu trắng lạnh
Từng cài trên áo tím ngây thơ
Hôm nay vẫn đoá hoa màu trắng
Anh kết tình tang gởi xuống mồ

Lâu quá không về thăm xóm đạo
Không còn đứng nép ở lầu chuông
Những khi chuông đổ anh liên tưởng
Người cũ cầu kinh giữa giáo đường

“Lạy Chúa! con là người ngoại đạo
Nhưng tin có Chúa ngự trên trời
Trong lòng con, giữa màu hoa trắng
Cứu rỗi linh hồn con, Chúa ơi!”

 Hoa trắng thôi cài trên áo tím

Câu chuyện buồn trong Hoa trắng thôi cài trên áo tím

Hoa trắng thôi cài trên áo tím là câu chuyện về thời niên thiếu của Kiên Giang với người con gái năm ấy. Đó là một giọng văn vô cùng bùi ngùi và như chính câu chuyện ấy đã thấm sâu vào máu thịt của ông.

Thuở ấy anh hiền quá

Ấy là năm Kiên Giang 17 tuổi và anh rời Rạch Giá để lên Cần thơ học lớp đệ nhị. Lúc này chữ của anh rất đẹp lại còn biết vẽ vời. Và cô gái xuất hiện trong Hoa trắng thôi cài trên áo tím chính là cô bạn Nguyễn Thị Nhiều. Khi anh làm biên tập bài vở và trình bày thì cô gái làm nhiệm vụ chép bài.

Cô gái này rất đẹp với mái tóc dài xõa bờ vai và thỉnh thoảng lại bay bay trong gió. Và chính khuôn mặt ấy đã làm nhà thơ vấn vương. Gia đình nàng theo đạo nên chủ nhật thường đi lễ nhà thờ. Dẫu anh không phải là người mộ đạo nhưng cũng đợi nàng và đi theo từ đường đi lễ về. Và khi ấy yêu nhau chỉ có vậy, người những cái liếc mắt, nụ cười e thẹn chẳng còn thứ gì để trao đổi nữa. Khi ấy cả hai đều cảm nhận được tình cảm dành cho nhau, tuy nhiên chiến tranh nổ ra. Suốt 9 năm ấy, việc học hành gián đoạn và anh vào chiến trường khu 8 và lấy vợ ở đó.

 Hoa trắng thôi cài trên áo tím

Câu chuyện ngày gặp lại

Hoa trắng thôi cài trên áo tím là câu chuyện buồn. Bởi khi ấy trong những năm tháng này người con gái ấy vẫn chờ đợi nhà thờ. Sau đó đến năm 1955 hai người họ gặp lại nhau rồi nàng mới đi lấy chồng. Và cũng chính tình cảm cứ ám ảnh ấy đã là mạch cảm xúc cho nhà thơ viết lên bài Hoa trắng thôi cài trên áo tím .

Sau này có dịp gặp lại nhau khi nàng đã có chồng. Sau cuộc gặp gỡ ấy anh đã quyết định phải quên đi mối vấn vương ngày nào để bảo vệ quê hương. Mặc dù trong thơ nhà thơ đã để nhân vật nữ chết nhưng trên thực tế không ai chết cả. Để rồi sau gặp lại thêm lần nữa cả hai đều cố không nhắc về những năm tháng cùng học chung dưới mái trường năm ấy. Tuy nhiên sâu thẳm trong tâm hồn họ vẫn trân trọng cái thuở ban đầu đầy lưu luyến ấy.

Hoa trắng thôi cài trên áo tím là một câu chuyện buồn về một mối tình. Bởi nhà nàng theo đạo và có thể cả hai đều cảm nhận được tình cảm của nhau. Tuy nhiên rồi cuộc kháng chiến chống Pháo nổ ra, kéo dài làm việc học bị gián đoạn. Và cũng khi đó anh vào Khu 8 tham gia kháng chiến và lập gia đình trong thời gian này. Đó cũng chính là câu chuyện về mối tình buồn.