Gửi tặng bạn chùm hay nhất, độc đáo nhất để kích thích tinh thần học tập và rèn luyện trở thành hiền tài, thi sĩ. Đã mang tiếng ở trong trời đất. Phải có danh gì với núi sống, đúng vậy từ xưa đến nay, thi khoa cử luôn được ưu tiên hàng đầu, đào tạo nên những người con có ích với dân tộc, với đất nước, để sánh với các cường quốc năm châu. Hiền tài chính là nguyên khí của quốc gia, dân có giàu, nước có mạnh đều do trí tuệ mà ra.

Bạn đang cảm thấy nhụt chí, không vượt qua nổi sự vất vả, những giọt mồ hôi dùi mài kinh sử? Cùng nhau tham khảo ngay những câu thơ về công danh sự nghiệp trên để thấu hiểu được thành công hay không là do ý chí của mỗi người. Hãy chia sẻ với bạn bè và người thân để cùng nhau góp sức xây dựng một vùng quê vững mạnh nhé!

Thơ công danh sự nghiệp hay, ấn tượng nhất 2019

Ngày từ khi mới lên mầm, các bé đều đã được học con chữ với hy vọng thế hệ sau phát triển toàn diện, sống trong môi trường giáo dưỡng tốt nhất, tạo nên công danh sự nghiệp rạng rỡ tổ tiên dòng họ. Những câu thơ hay, giàu tính nhân văn như lời khích lệ giúp mọi người cùng nhau phấn đấu, vươn lên đạt đến sự thành công mĩ mãn trong cuộc sống.

Còn gì tuyệt vời hơn nữa khi mỗi người đều nỗ lực để đạt đến điều tốt đẹp này. Cùng nhau nghiền ngẫm và thấu hiểu những câu thơ công danh sự nghiệp hay giàu cảm xúc này nhé!

Tìm chữ công danh – Quang Lâm

Dòng sông xưa, ngày tôi ở đó
Có con thuyền, bến nước lặng lờ trôi
Quê hương tôi, có hình hài lụa trắng
Từ cánh cò, cánh vạc xa xăm
Ôi! Xuyến chi tên loài hoa đẹp đẽ
Khắp cánh đồng đều rực thắm vàng hoe
Từ trời, từ đất vẽ lên thánh và đức phật từ bi
Vầng trăng lấp loáng dưới sông ngân hà
Cũng từ nơi đây mà tôi có

Tôi sinh ra trong hương gió mùa thu
Có trăng cổ độ
Có tiếng ru à ơi câu hát
Có tiếng hò làm dịu mát lòng thơ
Tôi lớn lên từ nghĩa công trời bể
Từ mẫu tử tình nghĩa đầy thiêng liêng
Tôi là lớn trong gia đình ngày ấy
Biết trồng lúa và nhổ những cây đay
Biết làm lụng, chẳng sợ máu toé tung
Ôi! Ngã ba biết rẽ đường nào
Khi nhà nghèo, vị thế cũng chẳng cao
Mẹ ơi! Biết bao giờ ngã ba không còn là ngã ba
Chỉ còn thôi một lối đi duy nhất
Chẳng còn vấp ngã, chẳng còn máu rơi
Có lẽ!
Con phải dời xa thôi mảnh đất quê hương
Xa dời tiếng hót chim khuyên chiều về
Và dải mây trắng đồng quê
Tình thân ruột thịt, xóm làng, anh, em
Để mẹ ơi!
Con đi lên đường
Tìm lại cái chữ gọi là công danh

Công danh

Dấn thân mưu nghiệp buổi đầu khơi
Đậm nét chân quê giữa đất trời
Gia cảnh cơ hàn buồn đẫy nỗi
Nước non thanh đẹp sáng muôn nơi

 

Mặc nhiên cân đức trời ban phước
Thay đổi chức danh cũng phận đời
Hương sắc Thảo Đồng tâm hướng quyện
Hoàng hôn ráng đỏ hết chơi vơi

Đêm không ngủ
Non sông bốn mặt mơ màng
Thức chỉ mình ta dạ chẳng an.
Bóng nguyệt leo song sờ sẫm gối
Gió thu lọt cửa cọ mài chăn.
Khóc giùm thân thế hoa rơi lệ
Buồn giúp công danh dế dạo đàn.
Trỗi dậy nôm na vài điệu cũ
Năm canh tâm sự vẫn chưa tàn.

Ẩn thân

Đăng bởi Tĩnh Tâm tại Thơ về sự nghiệp
Đánh giá bài viết
Công danh lợi lộc bỏ từ lâu
Được mất thành không chẳng cưởng cầu
Sáng ngắm cò bay trên đất rộng
Chiều trông cá lội dưới hồ sâu
Vui cùng tuế nguyệt say vừng mộng
Thú với điền viên rũ bụi sầu
Gió mát lùa song trăng một mảnh
An nhàn tự tại dẩu về đâu

Ngẫm đời 

Đường đời cát bụi phù vân.
Nhân sinh một kiếp phong trần khổ đau
Biển kia cũng hóa nương dâu.
Mãi ham danh lợi gây sầu thế nhân.

Nghiệp đời là nợ đồng lần.
Tham sân ái dục tấm thân lụy sầu.
Bao lần vay trả, trả vay..
Cam lòng chịu nhục ăn mày công danh.

Bạc đầu lúc tuổi còn xanh..
Ngẫm nhìn thế sự lòng đành hổ ngươi.
Lắm khi lại thấy buồn cười.
Tìm trong nhân thế mấy người tri âm.

 

Đến ngày về chốn xa xăm.
Đừng mang ân oán âm thầm ra đi.
Công danh sự nghiệp sá gì.
Ta về chốn ấy cần chi bạc tiền.

Tìm vê nơi chốn bìnnh yên.
Không còn đau khổ ưu phiền thị phi.
Tâm hồn thanh thản ra đi
Sinh là tạm gởi tử thực quy vè nhà.

Kiếp nhân sinh 

Không ta gió vẫn chuyển mùa
Trời cao tính chuyện nắng mưa riêng mình
Dòng đời thương tiếc sinh linh
Bão dâng thác lũ vô tình lắm thay

Công danh sự nghiệp trả vay
Bao phen dở khóc đêm ngày buồn lo
Đoạn trường lặn lội thân cò
Kề vai gánh nặng chẳng so nhọc nhằn

Thân tàn theo bước thời gian
Vụt qua năm tháng rồi dần xuôi tay
Hồn thiêng cưỡi hạc trong mây
Nhìn về dương thế lòng đầy thảnh thơi

Không còn một chút thơm rơi
Cháu con mỗi đứa một nơi phận mình
Lao đao giữa cuộc mưu sinh
Bồng bềnh như cánh lục bình trôi sông

Cuộc đời nhắm mắt là xong
Tháng năm vô nghĩa đâu mong đợi gì
Bình tâm thanh thản ra đi
Nhân sinh một kiếp thôi thì buông trôi

Giầu nghèo cũng thế mà thôi
Bon chen cho lắm cuối rồi bằng không
Gửi lòng vào cõi mênh mông
Ngộ ra để biết mà trông sự đời

Trăn trở
Giựt mình tỉnh giấc giữa canh thâu
Tính chuyện tương lai lại thiệt rầu
Tuổi đã trung niên danh chẳng có
Trai thời sự nghiệp ở nơi đâu
Mai rày cưới vợ lo sao xuể
Mốt nọ có con nghĩ nhức đầu
Vận số kém may đầy trắc trở
Thôi đành cam chịu kiếp tằm dâu !

Tâm sự với các con

Thương nhiều, nhớ lắm các con ta,
Đứa ở gần đây, đứa ở xa.
Phấn đấu công danh, đành vất vả!
Mưu cầu sự nghiệp, phải bôn ba!
Không quên dẫn dắt đàn con trẻ!
Mãi nghĩ yêu thương Bố Mẹ già!
Nguyện ước con mình ai cũng khỏe
Thương nhiều, nhớ lắm các con ta !

 

Ngoài ba mươi tuổi 

Nằm say nhựa tỏa cánh xiêu xiêu
Giường thấp nghe trời xuống tịch liêu
Sự nghiệp nào đâu trưa nắng xế
Hoa phai thề ước lá tàn yêu
Ngoài ba mươi tuổi duyên còn hết
Một ván cờ thua ngả bóng chiều
Ai khóc đời ai trên bấc lụi
Đây mùa thu sớm lửa dần thiêu

Kẻ trắng tay 

Xót dạ đau buồn ảo não thay
Dường như số phận đã an bày
Công danh thuở nọ gần tan gãy
Sự nghiệp hôm nào cũng sắp bay
Cứ tưởng giàu sang tìm dễ vậy
Ngờ đâu thế cuộc nhẫn tâm đày
Gầy thân khổ cực mồ hôi chảy
Kết quả bây giờ lại trắng tay.

Được gì? 

Đừng thèm trách cõi thế mà chi
Chớ oán hờn thân phận chuyện gì
Thử thách phong ba cần phải luyện
Thăng trầm vạn nẻo gắng cam đi
Đường trần sướng khổ do thời cuộc
Sự nghiệp sang hèn bởi tiện nghi
Chức vụ giàu nghèo ai cũng chết
Tiền tài địa vị được nào khi…?

II. Những câu thơ hay về công danh đầy xúc cảm

Công danh chỉ hai từ nhưng phải đánh đổi bằng mồ hôi và nước mắt, là sự kì vọng của các bậc cha mẹ đè nặng lên con. Bao vất vả học thành tài chính là món quà giành cho họ cũng là tiền đề tạo nên một cuộc sống tươi đẹp hơn. Cùng nhau tham khảo những câu thơ hay về công danh dưới đây để hiểu thêm về điều này nhé!

Công Danh

Quên cả lời trái phải nghĩa nhân

Công danh hai tiếng phiêu bồng
Thao thao thức thức trên dòng thời gian
Nhọc nhằn cộng với gian nan
Một đời đâu được an nhàn tấm thân

Ngày xưa vua chúa công thần
Cuối cùng rồi cũng một thần lìa đời
Nay sự nghiệp mới nửa vời
Mà đã kiêu ngạo coi trời bằng vung

 

Ta đây sống kiếp khật khùng
Công danh ta mặc mông lung chẳng màng
Sống đời chẳng biết lầm than
Sống đời vẫn cứ an nhàn như không

Trèo cao chẳng dám ngóng trông
Ta đây tứ đại giai không tháng ngày
Cuộc đời đúng đúng sai sai
Ai mà biết được ngày tày bằng gang

Thoi đưa vùn vụt thời gian
Đắm mình trong kiếp lụi tàn u mê
Công danh che lấp lối về
Hạ Ngươn đã điểm ê chề âu lo

Giữ tiền giữ của bo bo
Cuối cùng ôm nỗi buồn xo một mình
Đâu thấy được ánh bình minh
U sầu vướng bận tâm linh mất rồi

Công danh hai chữ nổi trôi
Đừng theo mê mệt sụt trồi truân chuyên
Sống đời đạm như tiên
Còn hơn vật chất uy quyền xiết bao

Lời thành xin tỏ cùng nhau
Đừng vì danh lợi phai màu nghĩa nhân
Sống sao cho thật chất chân
Cuộc đời ta sẽ an thân vui vầy

Nợ công danh

Giang sơn bất thiểu anh hùng khách
Gánh kiền khôn đeo nặng kẻ rừng nho
Thiên phú ngô, địa tái ngô
Thiên địa sinh ngô nguyên hữu ý
Dã thị giang sơn chung tú khí
Quả nhiên đài các xuất danh công
Hội rồng mây cho phỉ chí tang bồng

Cờ báo tiệp giữa trời Nam bay bướm nhẹ
Tài bộ thế mà công danh lại thế
Nợ trần hoàn quyết giả lúc này xong
Dồi dào thiên tứ vạn chung
Khanh hầu xa mã tướng công lâu dài
Trần ai ai dễ biết ai?

Đường Công Danh

Cùng đạt có riêng chi mệnh số
Hành tàng nào hẹn với văn chương?
Đường công danh sau trước cũng là thường
Con tạo hoá phải rằng ghen ghét mãi?
Duyên ngư thuỷ còn dành cơ hội lại
Quyết tang bồng cho phỉ chí trượng phu
Trong trần ai, ai kém ai đâu?
Tài bộ thế, khoa danh, ờ, lại có!
Thơ rằng: Độc thư thiên bất phụ
Hữu chí sự cánh thành
Giang sơn đành có cậy trông mình
Mà vội mỉa anh hùng chi bấy nhẽ?
Đã sinh ra ở trong phù thế
Nợ trần ai đành cũng tính xong
Nhắn lời nói với non sông
Giang sơn hầu dễ anh hùng mấy ai?
Thanh vân, trông đó mà coi

Gửi Con Trai

Ông nội dạy cha:

Danh dễ có sẽ tan thành hư ảo
Thẫn thờ tiếc nuối hóa thành điên
Tiền bạc đến nhanh sớm đội nón ra đi
Chỉ còn tấm thân tàn tạ.

Bà nội dạy cha:

Danh do công mà ra
Công không xứng ấy chỉ là danh hão
Lọc lõi ư? chẳng được đâu con
Đảo điên cho lắm-tai ương sẽ nhiều.

Cụ nội dạy cha:

Thiên hạ nhân thiên hạ tài
Tầng tầng lớp lớp
Chim kêu vượn hót…
Kẻ săn mồi rình rập.

Nhìn đỉnh cao nhớ vực kia thăm thẳm
Mỗi vinh quang một nghĩa địa oan hồn
Cánh đồng hoang xương trắng điêu tàn
Chỉ một vài khóm hoa bên cỏ dại!

 

Công danh đến ngẫm suy phần phúc phận
Phúc chưa dày sao có thể vinh hoa
Phận còn mỏng có được chăng phú quý
Nợ đời ai trả kiếp phù du?!

Vòng luân chuyển kiếp người dâu bể
Cha mong con cuộc sống bình thường
Vốn công đức phủ bao phần thụ hưởng
Thấu nỗi lòng bất hạnh trần ai!

Khi gặp may con chớ vội mừng
Khi gặp rủi hãy bình tâm hóa giải
Cuộc đời dài cha chẳng thể dạy con
Con luôn gắng hiểu lòng tạo hóa!

Nguyện Cầu Nơi Văn Miếu

Đến nơi Văn Miếu ông cha,
“Sân Trình Cửa Khổng” nước nhà đó em!
Cầu cho đạo học xanh thêm
Sản sinh ra những trái tim lớp người.
Trí cao chí lớn trong đời.
Những tài năng mới sáng ngời nhân văn.

Cầu cho “Lều-Chõng” áo khăn,
Rời xa vĩnh viễn Công-Danh mị đời.
Bảng vàng- Bia đá nhất thời,
Chớ nên nông nổi học đòi chạy sô.
Cầu cho học vấn tiền đồ,
Giúp cho dân-nước vượt bờ tối tăm.

Than ôi! Văn hiến ngàn năm,
Rồng tiên sao vẫn quẩn quanh góc này?!
“Thương Voi đánh giặc đêm ngày,
Cho Mèo ngồi bếp uế đầy nồi rang.
Thương hồn Nguyễn Trãi thác oan,
Nguyễn Du lạc phách bàng hoàng chốn nao?!

 

Khởi Thủy

Goethe vật vã tìm bản chất loài người
Và ngộ ra khởi nguồn là hành động
Hỡi nhân loại cần lao và nhân ái
Từng phút từng giây làm đẹp hành tinh
Không nhằm tạc tên mình vào thế kỷ
Những kỳ quan in đậm dấu vân tay

Giữa chốn hoang tàn ngập tràn phế tích
Chẳng thấy đâu dấu vết những kỳ quan
“Sáng tạo” ư?-khởi thủy mọi ngôn từ
Rồi “ý tưởng” rồi “thăng hoa” gì đó
Nghe sao sáo rỗng-miệng kẻ học đòi
Những giảng đường hay bên bàn hội nghị

Đây Nguyễn Trãi- “Cáo Bình Ngô” hào khí
Kết tinh mười năm nếm mật nằm gai
Và Nguyễn Du với quốc túy “Truyện Kiều”
Chất học vấn trải đậm tình nhân loại
Ơn những phát minh- sáng chế diệu kỳ
Khi Edison chép tay 15 nghìn trang giấy

***

Đã qua chưa trẻ chơi “Nghè tháng Tám”
Hay đang thời hiếu-hỷ chuộng danh ngươi
Hỡi thời đại, hỡi “áo mũ-cân đai”
Hỡi những ông “khoa bảng” chạy danh hoài
Dại khờ chăng: “khởi thủy là hành động”

Đường Công Danh

Làm trai quyết chí tu thân
Công danh chớ vội, nợ nần chớ lo
Khi nên trời giúp công cho
Làm trai năm liệu bảy lo mới hào
Khi nên trời chẳng phụ nào
Công danh gặp hội anh hào ra tay
Trí khôn rắp để dạ này
Có công mài sắt có ngày nên kim.

 

Mừng nay nho sĩ có tài
Bút nghiên dóng dả, giữ mài nghiệp nho
Rõ ràng nên đấng học trò
Công danh hai chữ trời cho rõ ràng
Một mai chiếm được bảng vàng
Ấy là phú quý giàu sang quế hòe,
Bước đường tiến đến cống nghè
Vinh quy bái tổ, ngựa xe tưng bừng
Bốn phương nức tiếng vang lừng
Ngao du bể thánh, vẫy vùng rừng nho
Quyền cao chức trọng trời cho
Bõ công học tập, bốn mùa chúc minh!

Tài trai chí phải cho bền
Chớ lo muộn vợ, chớ phiền muộn con
Dù cho biển cạn non mòn
Công danh phải đạt cho tròn mới thôi!

Nay mừng tứ hải đồng xuân
Tam dương khai thái, muôn dân hòa bình
Sĩ thời chăm việc học hành
Một mai khao bảng đạt thành công danh
Công thời phượng các long đình,
Đủ nghề phát triển, thỏa tình lợi thâu
Nông thì cuốc bẫm, cày sâu
Thu hà, hạ mạch, tăng thâu có ngày
Thương thời buôn bán liền tay
Dứt tài tử cống, đua tài hiên ngang
Ba công cố gắng mở mang
Tri thanh, danh toại, giàu sang hơn người.

Trời cao đất rộng thênh thênh
Công danh phú quý, còn dành cho ta
Có công mài sắt, diệt tà
Gặp thời lộc sẽ vào ra dồi dào
Công của cũng chẳng là bao

Ra tay tháo vát, thế nào cũng nên.

 

Triều đình còn chuộng thi thư
Khuyên anh đèn sách sớm trưa học hành.
May nhờ phận có công danh
Mà anh phú quý, ấy mình vẻ vang
Khuyên đừng trai gái loang toàng
Khuyên đừng chè rượu nữa mang tiếng người.
Cũng đừng cờ bạc đua chơi
Sao cho sự nghiệp ra người trượng phu.
Làm sao nên tiếng danh nho
Thần trung, tử hiếu để cho vang lừng!

Mối tơ chín khúc ruột tằm
Khi tháng tháng đợi khi năm năm chờ
Vì tình ai lẽ làm lơ
Cắm sào quyết chí đợi chờ bến xuân
Ước sao chỉ Tấn tơ Tần
‘Sắc cầm hòa hợp’ lựa vần ‘quan thư’
Đôi bên ý hiệp lòng ưa
Đắp đền công thiếp lại vừa lòng anh
Thiếp thời tần tảo cửi canh
Chàng thời nấu sử sôi kinh kịp thì
Một mai chúa mở khoa thi
Bảng vàng chói lọi có đề tên anh.

Chiều chiều ra đứng bờ sông
Hỏi thăm chú lái, nào chồng em đâu
Chồng em lên ngọn sông Ngâu
Buôn chè mạn thảo, năm sau mới về
Công danh theo đuổi mà chi
Sao bằng chăm chỉ giữ nghề canh nông
Sớm khuya có vợ có chồng
Cày sâu cuốc bẫm trông mong được mùa!

Công danh hai chữ lờ mờ
Lấy gì khuya sớm phụng thờ tổ tiên.

Gặp đời Hải Yến Hà Thanh
Bốn dân trăm họ gặp lành, ấm no
Nay mừng điển hội cầu nho
Văn nhân sỉ tử, phải lo học hành
Làm sao cho được công danh
Bõ công bác mẹ sinh thành ra thân
Lại bàn đến việc nông dân
Cày mây cuốc gió, chuyên cần công phu
Đêm thời cỏ phúc nhi du
Ngày thời kích nhưỡng khang cù vô ngu.

Ta về cuốc bẫm cày sâu

Công danh bánh vẽ sang giàu chiêm bao.

Trên đây, uct.edu.vn đã tổng hợp những vần thơ về công danh hay nhất. Là một đấng mày râu, đầu đội trời/chân đạp đất thì hãy sống sao cho xứng, trở thành một người tài giỏi, trí tuệ để xây dựng đất nước tươi đẹp, ấm no. Chúng tôi luôn đồng hành cùng các bạn, chia sẻ những câu thơ, stt hay nhất về lẽ sống đời thường, về cuộc sống muôn màu, muôn vẻ, về tình yêu ngọt ngào, lãng mạn, mời các bạn tham khảo nhé!