là một bài thơ đầy hóm hỉnh và hồn nhiên của nhà thơ Trần Nguyên Đào. Đến hiện nay chưa có nhiều thông tin của tác giả, chỉ biết rằng quê hương ông ở Hà Tĩnh. Bài thơ với ngôn từ dễ thương cùng sự vui tươi luôn thu hút được sự chú ý của bạn đọc, nhất là các em nhỏ. Qua hình ảnh chiếc xe lu, tác giả muốn ca ngợi người công dân làm  đường cho mọi người đi lại. Những phẩm chất tốt đẹp của xe lu cũng chính là những phẩm chất đáng kính trọng của người công nhân làm đường. Thi phẩm này được NXB Kim Đồng in vào năm 1975 gắn liền với tuổi thơ của nhiều thế hệ bạn đọc. Hãy cùng chúng tôi khám phá bài thơ này nhé!

Chiếc xe lu

Tớ là chiếc xe lu
Người tớ to lu lù
Con đường nào mới đắp
Tớ san bằng tăm tắp
Con đường nào rải nhựa
Tớ là phẳng như lụa
Trời nóng như lửa thiêu
Tớ vẫn lăn đều đều
Trời lạnh như ướp đá
Tớ càng lăn vội vã
Mau chóng xong đường này
Cho các bạn trồng cây
Xe cộ bon bon chạy
Rộn rịp người qua lại
Rồi tớ lại ra đi
Cái bụng sôi ầm ì
Ngửi thấy mùi đất mới
Tớ lại lăn đi vội
Tớ là chiếc xe lu
Đừng chê tớ lù đù.

Cảm nhận bài thơ Chiếc Xe Lu của nhà thơ Trần Nguyên Đào

Qua hình ảnh chiếc xe lu, nhà thơ đã bộc lộ phẩm chất đáng kính trọng của người công nhân lao động làm đường. Đó là tinh thần lao động nhiệt tình, trách nhiệm, hăng say:

” Tớ là chiếc xe lu
Người tớ to lù lù
Con đường nào mới đắp
Tớ san bằng tăm tắp
Con đường nào rải lụa
Tớ là phẳng như lụa ”

Mặc dù lao động trong thời tiết vô cùng khắc nghiệt những người công nhân lao động làm đường vẫn hăng say, không hề quản ngại:

” Trời nóng như lửa thiêu
Tớ vẫn lăn đều đều
Trời lạnh như ướp đá
Tớ càng lăn vội vã. ”

Nhờ sợ cần mẫn lao động của những người công nhân lao động làm đường đã tạo nên những con đường đẹp đẽ và mọi người đi lại thuận lợi, dễ dàng.

Qua bài thơ Chiếc Xe Lu nhà thơ Trần Nguyên Đào muốn ca ngợi tinh thần lao động miệt mài không quản khó nhọc của những người công nhân làm đường và công dụng hữu ích của những chiếc xe lu để mang lại niềm vui và thuận lợi cho mọi người. Cảm ơn quý độc giả đã theo dõi bài viết này của chúng tôi!