Bài thơ Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa Nguyễn Duy là một trong những bài thơ viết về mẹ hay đặc sắc. Sở dĩ có được điều này bởi Nguyễn Duy có lẽ được lớn lên từ ca dao của mẹ bên cánh võng của tuổi thơ. Vì vậy ngay trong tâm khảm đã luôn khắc ghi lời ru của mẹ và có lẽ đó cũng chính là lý do lấy Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa làm tiêu đề cho bài thơ của mình. Hãy cùng chúng tôi tìm hiểu bài thơ hay đặc sắc này bạn nhé!

Bài thơ Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa

Bần thần hương huệ thơm đêm
khói nhang vẽ nẻo đường lên niết bàn
chân nhang lấm láp tro tàn
xăm xăm bóng mẹ trần gian thuở nào

Mẹ ta không có yếm đào
nón mê thay nón quai thao đội đầu
rối ren tay bí tay bầu
váy nhuộm bùn áo nhuộm nâu bốn mùa

Cái cò… sung chát đào chua…
câu ca mẹ hát gió đưa về trời
ta đi trọn kiếp con người
cũng không đi hết mấy lời mẹ ru

Bao giờ cho tới mùa thu
trái hồng trái bưởi đánh đu giữa rằm
bao giờ cho tới tháng năm
mẹ ra trải chiếu ta nằm đếm sao

Ngân hà chảy ngược lên cao
quạt mo vỗ khúc nghêu ngao thằng Bờm…
bờ ao đom đóm chập chờn
trong leo lẻo những vui buồn xa xôi

Mẹ ru cái lẽ ở đời
sữa nuôi phần xác hát nuôi phần hồn
bà ru mẹ… mẹ ru con
liệu mai sau các con còn nhớ chăng

Nhìn về quê mẹ xa xăm
lòng ta – chỗ ướt mẹ nằm đêm xưa
ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương…

 

Bài thơ Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa

Chính những câu thờ lời hát từ tuổi thơ đã thấm sâu vào tâm hồn của nhà thơ. Đó cũng chính là lý do giải thích tại sao nhà thơ lại có thể viết lên những vần thơ hay đặc sắc tới như vậy. Để rồi chùm thơ viết về mẹ là những sáng tác rất phổ biến nhưng ta vẫn cảm nhận được nét rất riêng của bài thơ này.

Hình ảnh cô đơn của đứa con vừa mất mẹ

Bài thơ Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa được mở đầu bằng hình ảnh của một đứa con thơ vừa mất mẹ. Đó là một cảm xúc vô cùng sâu lắng, thiêng liên và mênh mông. Nó cũng gợi cho con người ta khoảng không mênh mông và vô định. Cũng từ đó có thể thể hiện được sự cô đơn.

Bần thần hương huệ thơm đêm
khói nhang vẽ nẻo đường lên niết bàn
chân nhang lấm láp tro tàn
xăm xăm bóng mẹ trần gian thuở nào

Sở dĩ ta có thể cảm nhận sâu sắc hình ảnh này chính bởi vì nhà thư đã sử dụng hình ảnh khói nhang. Nhìn thấy cái vẻ chân nhang lấm láp tro tàn cũng chính là một hình ảnh về một kiếp người đã qua. Còn với hình ảnh chiếc bóng cũng chính là một cách để ghi nhớ công lao của người mẹ. Cả cuộc đời này họ đã dành cho con ho cái. Đó là một nỗi đau mất mát khó có thể thốt lên thành lời.

 

Sự vất vả của người mẹ

Những câu thơ tiếp theo của Nguyễn Duy đã thể hiện được sự vất vả của người mẹ. Đó là những bà mẹ tần tảo lo cho chồng cho con, làm đôi tay như chai sạn đi. Cũng chính nhờ những hình ảnh dây bí dây bầu đã làm con người ta dễ dàng liên tưởng tới hình ảnh của một người mẹ bươn chải để mang, níu giữ được sức nặng của người con. Qua đó mới có thể cảm nhận được sâu sắc tình yêu của mẹ cũng như những gì mà mẹ đã dành cho con mình.

Mẹ ta không có yếm đào
nón mê thay nón quai thao đội đầu
rối ren tay bí tay bầu
váy nhuộm bùn áo nhuộm nâu bốn mùa

Cái cò… sung chát đào chua…
câu ca mẹ hát gió đưa về trời
ta đi trọn kiếp con người
cũng không đi hết mấy lời mẹ ru

Và những câu thơ này cũng gợi được kỷ niệm về một tuổi thơ có mẹ. Đó là những năm tháng ấu thơ ngây ngô đưa vào miệng bất kể thứ gì nắm được trong tay. Vì vậy mà bàn chân ta rong ruổi suốt những tháng ngày về sau đều chứa chan hình ảnh của mẹ. Đó chính là những lời ru ấm áp chân tình.

Nó cũng đã gợi lại tuổi theo với nhiều kỷ niệm dưới các tán cây trong nhà. Khi ấy mẹ đều dành những thức quả ngon nhất để thờ cúng hoặc đem đi đổi gạo. Chính vì vậy mà trẻ con luôn thèm thuồng các loại quả này. Rồi hình ảnh của những ngôi sao trên trời cũng là một kỷ niệm của tuổi thơ. Tuổi thơ này đếm được những cũng chỉ là những vòng tròn không kết thúc. Để rồi cứ tiếp tục đếm như vậy.

 

Nỗi nhớ nhung người mẹ

Đọc những câu thơ cuối cùng trong bài Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa ta mới thấm tháp được nỗi lòng. Phải nói rằng nó mang đầy ý nghĩa nhân văn cao cả ngay cả đó chỉ là những điều nhỏ nhặt nhất. Chính lời ru, tiếng hát của mẹ đã buôi bao thế hệ khôn lón và cũng chính là cách nuôi dưỡng tâm hồn con người ta.

Mẹ ru cái lẽ ở đời
sữa nuôi phần xác hát nuôi phần hồn
bà ru mẹ… mẹ ru con
liệu mai sau các con còn nhớ chăng

Nhìn về quê mẹ xa xăm
lòng ta – chỗ ướt mẹ nằm đêm xưa
ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương…

Và những đứa con thơ được lớn len trong vòng tay của mẹ cả về cái xác và cái hồn mẹ cho thì dẫu phiêu bạt ở chân trời góc bể đều không quên được quê mẹ. Ấy chính alf niêm yêu thương da diết tha thiết cõi lòng.

Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa là một bài thơ viết về mẹ hay đặc sắc. Nó thể hiện được tình cảm của nhà thơ dành cho mẹ cũng như nỗi niềm mong nhớ người mẹ của mình. Với bài thơ này nhà thơ đã thể hiện được sự chân thành mộc mạc và giản dị. Cũng chính từ lời ru ấy đã thấm sâu vào tâm hồn của nhiều người con. Đó cũng chính là một cách để gợi nhắc, nhắn nhủ đối với những ai đã quên đi cội nguồn của mình. Đừng quên đón đọc bài viết tiếp theo của chúng tôi để cùng cập nhật những bài thơ hay và đặc sắc nhất bạn nhé!